Bách Yêu Phổ 3 - Chương 3: Anh Nguyên 3
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:32
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn chọn con ngựa nhanh nhất trong phủ, khỏi cổng thành bèn phi thẳng về phía nam.
Chẳng cần suy nghĩ chút nào, chỗ nào thẳng, chỗ nào rẽ , phương hướng đến sẵn trong bản năng.
Cảnh vật ven đường mà chẳng khác trong mộng là bao. Hương cỏ xanh và hoa lá, ngay cả đường nét của sườn núi dọc đường cũng giống hệt... Hay đúng hơn, vốn dĩ đây chính là cùng một ngọn núi, cùng một dòng sông?
Hắn vung roi thúc ngựa. Tâm trạng nôn nóng đột ngột ập đến khiến chịu giảm tốc độ dù chỉ một chút, hận thể mọc thêm đôi cánh mà bay .
Phía , xa xa cưỡi ngựa đuổi theo. Lão Phàn lưng ngựa, sắc mặt vô cùng nặng nề.
Hắn , cũng chẳng màng đến tình hình phía , chỉ cắm đầu phi về phía . Trong lòng thầm nghĩ, chỉ cần phi thêm một lúc nữa, tòa thành trong mộng sẽ xuất hiện ngay mắt.
Không thể giải thích vì đột nhiên tìm một nơi chỉ trong mơ. Chỉ là... nhất định .
Mặt trời đỉnh đầu chậm rãi di chuyển. Ánh nắng gay gắt chút kiêng dè chiếu rọi xuống và ngựa đang điên cuồng phi nước đại bên . Mãi cho đến khi mặt trời ngả về phía tây, mới một tiếng ngựa hí dài, ghì chặt dây cương.
Là nơi . Chắc chắn là nơi .
mà... thành ?
Hắn ngây lưng ngựa. Trước mắt chỉ là một bãi đất hoang rộng lớn. Giữa đống đá lởm chởm và ngói vụn mọc lên những đám cỏ dại cao cao thấp thấp, khúm núm đong đưa trong cơn gió thỉnh thoảng lướt qua.
Không cổng thành cao sừng sững, dòng qua . Chỉ nền móng tàn tạ ẩn khuất trong cỏ dại, miễn cưỡng chứng minh nơi đây cũng từng ở. Nếu tìm kiếm kỹ hơn một chút, còn thể thấy bánh xe gãy vỡ và mảnh chén sứ vỡ tan.
Đây chắc chắn là nơi trong mộng của . tại ... nó là đích đến của chuyến xa đầy khó hiểu ? Kinh ngạc, hụt hẫng, hoang mang... tất cả cuộn thành một mớ hỗn độn nghẹn cứng trong lồng n.g.ự.c .
Hắn xuống ngựa, ngơ ngác quanh bốn phía. Hóa , khi đến đích, mới thật sự mất phương hướng.
Phán đoán lý trí còn tác dụng nữa. Mỗi một bước chân cất lên lúc đều là bản năng.
Phía ... đáng lẽ một cái cây. Hắn cứ , cứ , một bóng cây hư ảo bỗng hiện lên ở một hướng nào đó trong tầm mắt, nhưng tan biến ngay lập tức. Đầu óc ong lên một tiếng, căn bản thể phân biệt đó là ảo ảnh là ký ức. phương hướng đó, từ đầu đến cuối vẫn như một thỏi nam châm, hút chặt lấy bước chân .
mặt đất chân quá lởm chởm, mấy suýt nữa trẹo cả chân. Vậy mà dừng , nhất định tiếp.
Dưới ánh hoàng hôn, một con quạ đói bụng kêu "quạ quạ" bay ngang qua. Ngay cả nó cũng chán ghét nơi , thèm liếc lấy một cái.
Hắn cuối cùng vẫn may mắn, một chân giẫm cái hố cỏ dại che lấp. Cũng may là sâu, chỉ ngập đến ngang hông. Dưới đáy hố cũng chỉ một lớp bùn mềm, ngã xuống cũng đau, chỉ là bẩn quần áo.
"Khốn kiếp..." Hắn vẫn tức giận. Tức giận vì cẩn thận đường, và càng tức giận hơn vì sự hoang vu mắt , nơi thể tìm thấy bất kỳ câu trả lời nào.
Hắn dậy trèo , phủi phủi bùn đất , nhưng tầm mắt một pho tượng đá gãy đôi cách đó xa thu hút.
Đáng lẽ đây là một pho tượng Phật uy nghiêm, bảo tướng trang nghiêm, mà giờ chỉ còn nửa , nghiêng ngả giữa đống phế tích. Nhìn xót xa hoang tàn.
Hắn thở dài một , thầm niệm "tội , tội ".
Hu hu hu...
Đột nhiên, một tràng tiếng ấm ức truyền đến. Tiếng lớn, dường như đang cố thật khẽ.
Tim giật thót. Không lẽ nào chỉ mắt vấn đề, mà ngay cả tai cũng hỏng ... Hắn lắng kỹ thêm một lát, mới xác nhận âm thanh đó phát từ phía pho tượng Phật gãy. Pho tượng khá lớn, che khuất tầm mắt .
Hắn theo phản xạ sờ lên hông mới phát hiện lúc vội, mang theo kiếm.
Tiếng lúc đứt lúc nối, dấu hiệu dừng .
Hắn siết chặt nắm tay, cuối cùng vẫn rón rén bước về phía pho tượng.
Tiếng ngày càng gần. Hắn cẩn thận ló từ một bên pho tượng, và lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Một đứa bé chừng bốn, năm tuổi, tóc còn để chỏm. Trên mặc chiếc áo nhỏ màu vàng nhạt vẫn còn sạch sẽ. Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trắng trẻo ngoan ngoãn, giờ nước mắt và bàn tay bẩn của nó bôi trét lem luốc như mặt mèo.
Chân trái giẫm một cành cây khô. Đứa bé thấy tiếng động, đầu , mở to mắt một lúc, ... càng to hơn, càng ấm ức hơn. Vẻ mặt đó thật sự khiến thương yêu.
Hắn đến mặt đứa bé, xổm xuống, cố gắng dùng giọng điệu hiền hòa nhất để hỏi: "Cháu là con nhà ai? Sao ở một giữa bãi đất hoang ?"
Đứa bé nấc lên từng hồi, chỉ mải với lắc đầu.
"Đừng sợ." Hắn nhẹ nhàng xoa đầu đứa bé: “Cháu tên gì? Có lạc, tìm đường về nhà ?"
Đứa bé thêm một lúc lâu, mới năng rõ ràng: "Ngạo... Ngạo..."
Thấy nó "Ngạo" mãi mà chữ tiếp theo, đành ngắt lời: "Tên là Tiểu Ngạo, ?"
Đứa bé gật đầu cũng lắc đầu, nước mắt vẫn cứ lách tách rơi xuống.
"Vậy Tiểu Ngạo, cháu cho bá bá , nhà cháu ở gần đây ?" Hắn kiên nhẫn hỏi: “Có còn nhớ phương hướng , chỉ cho bá bá xem, bá bá đưa cháu về."
Tiểu Ngạo lắc đầu, vẫn cứ .
Sau đó mặc cho hỏi gì Tiểu Ngạo cũng chịu mở miệng nữa.
Hắn hết cách, đành dậy: "Cháu mà gì cả, bá bá cũng đành chịu thua." Hắn giả vờ bỏ , bèn Tiểu Ngạo túm lấy vạt áo, òa còn to hơn nữa. Cứ như thể chính là vứt nó ở đây bỏ mặc nó .
Có liên quan gì đến chứ? Hắn quen đứa trẻ . Kẻ thất trách là cha nó. Thế nhưng hễ thấy bộ dạng đáng yêu ăn vạ của nhóc con , lòng kìm mà mềm . Hơn nữa, trời sẩm tối, bỏ một đứa trẻ nhỏ thế ở đây một , thế nào cũng nên lời.
Hắn suy nghĩ một lát, tìm một hòn đá nhỏ, lên mặt đất một dòng: "Trẻ nhỏ đang ở Long Thành Viện, cha thấy thì mau đến." Sau đó, cúi xuống bế Tiểu Ngạo lên, đành chịu: "Hay là... cháu về nhà bá bá nhé?"
Tiểu Ngạo sụt sịt mũi, gật đầu.
Hắn lắc đầu, bế Tiểu Ngạo về, : "Vậy nhé, đến nhà bá bá là nữa ."
Tiểu Ngạo chỉ bĩu môi, ôm chặt hơn một chút.
Cách đó xa, vọng tiếng vó ngựa dồn dập. Một con ngựa béo chở Lão Phàn, cuối cùng cũng thở hồng hộc đuổi kịp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-3-anh-nguyen-3.html.]
"Lão gia... ngài... ngài... đột nhiên chạy đến đây?" Lão Phàn dù cũng tuổi, lóng ngóng leo xuống ngựa, hớt hải chạy về phía .
"Không , chỉ là đột nhiên ngoài giải khuây một chút." Hắn với Lão Phàn: “Về thôi, trời còn sớm nữa." Nói đoạn, đến bên ngựa của , đặt Tiểu Ngạo lên , mới lật lên ngựa. Hắn với Lão Phàn: "Đứa bé chắc là lạc đường, mang nó về phủ sắp xếp , mai tính . Về , ông bảo nhà bếp chút đồ ăn thanh đạm, mềm mềm cho nó."
"Hả?" Lão Phàn ngẩn .
"Đừng 'hả' nữa, mau về thôi. Ông chạy chậm quá." Hắn giật dây cương, con ngựa hí vang một tiếng, phi nước đại về con đường cũ.
Mãi cho đến khi bóng gần như khuất hẳn, Lão Phàn mới hồn, vội vàng lên ngựa. Lúc đầu ngựa , ông đột nhiên liếc bãi đất hoang phía , khuôn mặt già nua đang đẫm mồ hôi, bỗng dưng hiện lên một nét bi thương, lạnh lẽo.
Đường về đưa tiễn, chỉ ánh trăng soi lối. Hai con ngựa, một một , phi nước đại con đường dẫn về Long Thành Viện. Trong cơn gió đêm, cuối cùng cũng chút lạnh.
Khi về đến phủ, là nửa đêm. Tiểu Ngạo trong lòng mà vẫn buồn ngủ, cứ mở to mắt đ.á.n.h giá tòa trạch viện rộng lớn mặt.
Hắn bế Tiểu Ngạo xuống ngựa, dắt tay nó trong, hỏi: "Thấy cháu tinh thần lắm, buồn ngủ ?"
Tiểu Ngạo đông ngó tây, nhưng trong mắt vẻ gì là tò mò, tuy nữa nhưng cũng chẳng thấy .
"Có đói ?" Hắn xoa đầu Tiểu Ngạo: “Trễ thế , e là chỉ thể ăn chút điểm tâm lót thôi."
Tiểu Ngạo vẫn đáp lời. Mọi sự chú ý của nó đều dồn nơi to lớn xa lạ . Vẻ mặt nghiêm túc đó, thật giống một đứa trẻ chỉ .
Hắn thẳng trong vườn. Hắn nghĩ kỹ , đêm nay tạm thời cho đứa bé ở thư phòng, ngày mai sẽ tìm cách tìm cha cho nó. Chỉ tiếc là đứa bé trông vẻ lanh lợi, nhưng thích chuyện. Nếu hỏi manh mối gì hữu ích, để đưa nó về nhà, đúng là một chuyện đau đầu.
Đang nghĩ ngợi ngày mai bắt đầu thế nào, Tiểu Ngạo đột nhiên chịu nữa. Nó sững trong vườn, mắt chằm chằm cây quế. Dù là ban đêm, những đóa hoa đỏ rực giữa lùm cây vẫn vô cùng nổi bật.
Lần đến lượt tò mò. Một đứa trẻ con, hứng thú với việc ngủ, cũng chẳng màng đến thức ăn, cố tình để ý đến một cái cây. Chẳng lẽ... là vì hương thơm của cây quế hấp dẫn nó?
"Cháu đang gì ?" Hắn hỏi.
Tiểu Ngạo trả lời, còn giằng tay khỏi tay , tiến thêm một bước về phía gốc cây, càng kỹ hơn.
Không lẽ nhà đứa bé cũng một cây quế tương tự, nên khi thấy vật giống , nó kìm mà thêm vài ? Hắn nghĩ một khả năng khác.
"Lão gia..."
Phía truyền đến tiếng bước chân dồn dập và giọng hụt của Lão Phàn.
Hắn , bất đắc dĩ đầy tớ trung thành theo bao nhiêu năm, : "Ngày thường cũng nhắc ông rèn luyện thể cho tử tế. Cũng già lắm , mới cưỡi ngựa một lúc mà mệt thành thế ."
"Cũng sáu mươi tuổi , nửa trong đất còn ." Lão Phàn bất đắc dĩ lắc đầu, vỗ vỗ ngực: "Lão gia, ngài đừng đột ngột như , chạy là chạy. Coi như chừa cho cái mạng già của một con đường sống. Ngài phi ngựa nhanh như , đến nơi hoang vu hẻo lánh đó, lỡ mệnh hệ gì, ngài bảo Long Thành Viện !"
"Ông lo xa quá ." Hắn cho là đúng: “Ta xảy chuyện gì ." Nói nhớ điều gì, dặn Lão Phàn: "Hôm nay thì trễ quá , ngày mai ông nhất định bảo nhà bếp chuẩn chút đồ ăn ngon, cứ theo khẩu vị của Đường Nhi mà . Cùng là trẻ con, chắc sở thích ăn uống cũng giống . Sau đó... điều thêm ít đến cái chỗ ban nãy, qua mấy nhà dân xung quanh hỏi thăm xem nhà ai mất con. Haizz, cũng chỉ thể thôi. Mong là tìm cha nó."
Lão Phàn xong, mặt đầy vẻ khó xử, hồi lâu nên lời.
Hắn đương nhiên nhận vẻ mặt khác lạ của Lão Phàn, kỳ quái hỏi: "Sao ? Lời gì ?"
Lão Phàn do dự một lúc lâu, lời đến bên miệng , mà như vướng mắc điều gì, dám thốt .
"Ông ? Sao ấp a ấp úng?" Hắn càng thấy kỳ lạ: “Có gì thì mau , xong ngủ sớm."
"Lão gia... ngài bảo chuẩn đồ ăn mà trẻ con thích ư?" Lão Phàn cuối cùng cũng mở miệng.
"Chứ nữa? Trẻ con tầm tuổi thích ăn gì, ông chẳng là rõ nhất ?" Hắn khó hiểu hỏi . Một lời dặn dò đơn giản như mà cũng hỏi hỏi , thật giống tác phong thường ngày của Lão Phàn.
"Không ..." Lão Phàn bất an xoa xoa tay, quanh hai lượt, cuối cùng đành hạ quyết tâm: "Ta... thấy ngài mang đứa bé nào về ."
Hắn sững sờ trong giây lát, bật ha hả: "Lão Phàn ơi là Lão Phàn, ông nhất thiết chứng minh là già bằng cách ? Cũng mới sáu mươi thôi, mắt mờ mày chậm đến mức ?"
Lão Phàn mà chút sốt ruột, bước lên một bước: "Lão gia, thật sự đứa bé nào cả! Từ đầu đến cuối chỉ thấy một ngài thôi!" Ông chỉ thiếu nước giơ tay sờ trán đối phương xem sốt .
"Ông đùa gì ? Ban nãy ở bãi đất hoang, chẳng ông thấy bế đứa bé lên ngựa !" Hắn cũng bắt đầu bực bội, đầu chỉ về phía gốc cây quế: "Đứa bé ở ngay..."
Một cơn gió thổi qua, híp mắt . Những lời còn thật khó mà thốt .
Phía , ngoài cái cây thì gì bóng dáng đứa trẻ nào.
Tim hoảng hốt. Hắn rảo bước quanh gốc cây chỉ hai vòng, ngước lên tán cây, khắp nơi trong vườn. Quả thật thấy bóng dáng Tiểu Ngạo cả. Một đứa trẻ sờ sờ đó, mà biến mất ngay mắt ?
Trong lòng bàn tay dường như vẫn còn lưu cảm giác của bàn tay nhỏ bé mềm mại . Không thể nào... Tuyệt đối thể nào... Dạo thỉnh thoảng đúng là xuất hiện vài ảo giác, nhưng Tiểu Ngạo tuyệt đối . Nó trọng lượng, ấm, nó gọn trong lòng một cách sống động suốt thời gian qua!
Hắn tin tà ma, tìm kiếm trong vườn thêm hồi lâu, nhưng vẫn thể tìm thấy bằng chứng nào ủng hộ .
Tiểu Ngạo... dường như từng xuất hiện. Cuộc gặp gỡ của họ, cũng giống như giấc mơ ban ngày , vô cùng chân thực, nhưng... từng tồn tại?
Hắn khẽ thở dốc, c.h.ế.t trân giữa khu vườn, .
Lão Phàn cẩn thận bước lên, quan tâm : "Lão gia, hôm nay ngài bôn ba mệt mỏi . Ta hâm t.h.u.ố.c ngay đây, ngài uống xong nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai chuyện sẽ hơn thôi." Ánh mắt của ông ... là ánh mắt đang chăm sóc một bệnh thần trí bình thường.
Hắn sững sờ hồi lâu, : "Đêm nay uống t.h.u.ố.c nữa. Ông lui ."
Lão Phàn vốn định khuyên thêm vài câu, nhưng giọng kiên quyết, cũng dám nhiều nữa, đành lo lắng lui .
Hắn một trong vườn một lát, lên cây quế mấy , nhíu chặt mày, lẳng lặng về thư phòng.
Trong vườn trở về sự tĩnh lặng tuyệt đối. Chỉ cành lá của cây quế, thỉnh thoảng đung đưa mấy cái trong gió đêm, phát tiếng xào xạc.
Hắn giường, trong đầu lặp lặp từng cảnh tượng ban ngày. Hắn tự xác nhận trong lòng hết đến khác, rằng ảo giác, cũng hề mơ. Tin thì tùy, nếu ngày mai bãi đất hoang đó, chắc chắn vẫn còn tìm thấy dòng chữ để đất. Hắn... thật sự ở cùng Tiểu Ngạo suốt hơn nửa ngày trời!
mà... tại Tiểu Ngạo biến mất?
Cơn đau đầu ập đến. Hắn nghiến chặt răng, một lúc lâu mới chịu đựng cơn đau .
Nếu Tiểu Ngạo thật sự biến mất như khí... thì thứ mà bụng mang về... là cái gì?!