Bách Yêu Phổ 3 - Chương 2: Phật Nhãn 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:21
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Yêu đưa tay lên túi vải mấy , nhưng cuối cùng vẫn lấy một viên t.h.u.ố.c nào.

Từ khu chợ náo nhiệt trong thành đến vùng ngoại ô hoang vắng lạnh lẽo , con quái vật nuốt chửng Hàm Thử vẫn luôn trong tầm mắt của nàng. Giữa đường, nàng mấy định tay, nhưng kìm nén . Chỉ vì con quái vật đó thực sự giống bình thường. Mới gặp thì giống một con rắn trong suốt lượn lờ , thế mà đến khu chợ đông , nó đáp xuống đất, hóa thành một hình vô cùng nguệch ngoạc. Nguệch ngoạc đến mức y hệt như hình nhân mà trẻ con vẽ bậy, kiểu như chữ "Đại" (大) thêm một quả cầu tròn bên . Nó vẫn trong suốt, nhưng tư thế chẳng khác gì thường, đường còn lắc đầu vẫy đuôi, trông vui vẻ. Đi ngang qua sạp trái cây còn cúi xuống ngửi thử, thấy chỗ bán chong chóng thì còn tinh nghịch ghé sát thổi một cái. Trông y hệt một kẻ ăn no rửng mỡ lang thang khắp nơi.

Điều khiến nàng khó hiểu nhất là, con quái vật mà mắt thường cũng thể thấy rõ , mà dọc đường hề tỏa một chút yêu khí nào. Chỉ thỉnh thoảng ợ một cái, mới phả luồng thuộc về Hàm Thử chắc vẫn còn trong bụng nó. Yêu khí tan, chứng tỏ vẫn c.h.ế.t hẳn. Nếu tùy tiện g.i.ế.c nó để xả giận, e là sẽ mất cơ hội cứu Hàm Thử về. Tạm thời cứ bám theo xem nó dừng chân ở hẵng tính.

Còn về con Hàm Thử, nàng thực lòng thấy cái con vật nhỏ vô dụng phiền c.h.ế.t . Suốt ngày gây phiền phức cho nàng thì chớ, bây giờ còn khiến đường đường là Quỷ Y Đào Đô bôn ba lao lực vì nó. Dù nàng cũng quyết , cứu về nàng cũng chẳng nửa điểm áy náy đau lòng. Vốn dĩ đây chỉ là ân huệ ban thêm mà thôi. Lỡ mà... cứu về ... thì ném cho Liễu công tử nuốt luôn cho xong. Chẳng thích ăn chuột ?!

Bám theo suốt đường, con quái vật giống hệt như những hành vi của nó, thế nào cũng giống loại thông minh. Chẳng lẽ mục đích duy nhất nó xuất hiện hôm nay là để nuốt một con yêu quái khác?

Lúc trời nhá nhem tối, qua bên cạnh cũng thưa thớt dần. Nàng con quái vật nghênh ngang lên một con đường núi quanh co, lẩn trong bóng đêm sâu thẳm giữa tiếng xào xạc của rừng cây hai bên.

Càng càng lạnh. Hơi ẩm trong đêm lạnh như những bàn tay băng giá, sờ soạng khiến nàng khó chịu khắp . Còn đề phòng những sinh vật đói khát đang rình rập trong bất kỳ bóng tối nào nơi núi hoang rừng vắng. Con đường núi lúc , thường thể nổi. Ngay cả Đào Yêu cũng cảm thấy rờn rợn. Chắc là quá lâu nàng một đường đêm. Trước đây lúc nào cũng Liễu công tử và Ma Nha bên cạnh. Không đến việc đông thêm mạnh, chỉ riêng một Liễu công tử, một con đại xà yêu tu luyện thành lão yêu quái, ngay cả chân cũng cần lộ, chỉ riêng sát khí cũng đủ dọa lùi cả đám yêu ma tép riu. Dù thì từ lúc rời Đào Đô, những nguy nan gặp đường, hễ là thứ thể giải quyết bằng vũ lực thì đều thể tính là công lao của . Với , tuyệt đối đừng cái bộ dạng ngu ngốc của khi cố chấp với tài nấu nướng lừa gạt. Hắn ở trong bếp e là chỉ thể giải thích bằng câu "Đời ai cũng lúc nghĩ quẩn". Lão yêu quái cũng . Thế mà... lúc nhớ .

Gió lạnh thổi qua, Đào Yêu cảm thấy b.í.m tóc của cũng sắp lạnh đến dựng lên. Cộng thêm những tiếng kêu kỳ quái trong rừng hoang, thực sự khiến kinh hãi.

Chẳng bao lâu , trong khung cảnh mờ tối dần xuất hiện một ngọn đèn, đường nét của một căn nhà cũng theo đó mà hiện rõ.

Con quái vật quả thực thông minh, phát hiện một cái đuôi bám theo .

Về phần Đào Yêu, nàng hết sức cẩn thận mới đá chân vấp ngã. Nàng đuổi theo đường của con quái vật, để ý chân , tiện thể thầm rủa trong lòng, kẻ rảnh rỗi nào bày đống đá lộn xộn mặt đất bằng phẳng. Thế nhưng, nàng còn mắng xong, tầm mắt dán chặt một trong những tảng đá đó. Nương theo ánh sáng cách đó xa, nàng đột nhiên nhận , những thứ sắp đặt bừa bãi mảnh đất hoang rộng lớn ... là đá bình thường. Chúng... là bia mộ.

Cũng may nàng là Đào Yêu chứ Vương Yêu Lý Yêu, nếu thật sự dọa đến hồn bay phách tán. Con quái vật c.h.ế.t tiệt , dẫn nàng đến một nơi quỷ quái, mười phần thì hết chín phần là bãi tha ma vô chủ.

Tại là ở đây?

Căn nhà ngày càng gần, ngay cả mái nhà và vách tường mục nát rách nát của nó cũng thấy rõ. Không giống nơi ở, lẽ là nơi dành cho giữ mộ từ bao lâu về . mà... khoan , tiếng đ.á.n.h và bóng đang vật lộn lay động cửa nhà ?

Con quái vật đột nhiên tăng tốc chạy về phía căn nhà. Nó chạy một đoạn thì rời khỏi mặt đất, cuối cùng hóa thành một vệt sáng trắng lóa. Đào Yêu tất nhiên thể để nó thoát, vội bám sát theo. Cuối cùng, nàng nấp một ụ đất ở góc chéo đối diện căn nhà, tiến lên nữa. Vệt sáng trắng hóa từ con quái vật cũng dừng : “vút" một cái, chui một cây gậy cắm nền đất nhà.

Nương theo ánh sáng từ chiếc đèn lồng rách nát treo mái hiên, Đào Yêu kỹ. Nàng phát hiện cây gậy dài hơn ba thước là vật tầm thường. Nó tựa như đúc bằng đồng xanh, gậy quấn quanh hoa văn rồng, cổ xưa mà uy nghiêm, tỏa ánh sáng xanh nhàn nhạt trong đêm tối và ánh đèn. Trông nó chút tà khí nào, còn khí phách trấn áp yêu ma quỷ quái.

Yêu quái sống trong gậy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-2-phat-nhan-2.html.]

mà... yêu quái yêu khí, cây gậy cũng ... Đào Yêu nhanh chóng suy nghĩ mấy vòng. Lẽ nào trí nhớ kém , nhớ đời loại yêu quái ?

chuyện cây gậy và con yêu quái tạm thời thể gác , bởi vì cảnh tượng ở phía bên còn kỳ lạ hơn.

Đó là một đàn ông, chừng hai mươi mấy, đến ba mươi tuổi. Thân hình cao ráo, vạm vỡ. Cách lớp y phục màu đen cũng thể thấy sự đổi của đường nét cơ bắp theo từng động tác của . Ngay cả Liễu công tử cũng gầy hơn vài phần so với . Vừa luyện võ lâu năm, mà còn luyện giỏi. Gương mặt hề thô kệch. Anh khí tuy nặng, nhưng cũng che lấp vẻ tuấn tú. Dù là mắt một mí, đường nét mày mắt cũng vô cùng cân đối, tựa như một bậc thầy hội họa dùng cây bút đắc ý nhất của , phác họa nên đường nét thành công nhất trong đời. Dù cho ánh sáng , vẫn toát lên thần quang, sắc sảo tinh tường.

Nhìn rõ tướng mạo của khác trong thời gian ngắn nhất, nhất là các công tử trẻ tuổi, và đưa bình luận, nay luôn là một trong những sở thích của Đào Yêu. lúc , nàng chỉ đau đáu một câu hỏi: "Ngươi xem, hình ngươi xuất sắc như , tướng mạo cũng ưa , , cứ nửa đêm chạy bãi tha ma đ.á.n.h với một bộ xương khô chứ??"

Thật sự! Dù trời lạnh dễ đói, nhưng nàng chắc chắn đói đến hoa mắt. Kẻ mà đàn ông rõ lai lịch mắt đang bận rộn đối phó là một bộ xương khô trắng hếu. Trên bộ xương đó còn treo mấy mảnh vải rách rưới phai màu.

Hai kẻ đ.á.n.h vô cùng đặc sắc. Cũng học sư phụ nào, tóm mỗi một chiêu một thức như mây bay nước chảy, vẻ quyền nào quyền nấy cũng dồn đủ sức mạnh. Cộng thêm cái vòng bảo vệ cổ tay (hộ oản) bằng bạc sáng loáng cổ tay của , đ.á.n.h lên bộ xương khô chỉ "binh binh bang bang" một tràng. Bộ xương khô mà cũng là cao thủ, đ.á.n.h như những tan rã, còn tìm cơ hội phản kích. Xem động tác của nó, giống hệt chiêu thức của . Nếu đổi là một sống bằng xương bằng thịt, e là sẽ tưởng hai họ là sư đồng môn.

Mười mấy chiêu qua . Cảnh tượng hiếm thấy , nếu là khác , chắc chắn sẽ tưởng là cao nhân đang đại chiến với yêu nghiệt. Đào Yêu ban đầu cũng nghĩ , nhưng càng càng thấy kỳ quái. Kỳ quái nhất là nàng đột nhiên chú ý tới cái hộ oản của dường như điều mờ ám. Tuy vẻ cứng cáp, nhưng cũng đến mức cứng đến độ hứng chịu vô chiêu mà ngay cả một vết xước vết lõm cũng . Có thể thấy nó rèn từ kim loại bình thường. Hơn nữa, độ sáng bóng và trơn nhẵn của nó thể sánh ngang với một tấm gương, theo mỗi vung tay của mà vạch những vệt sáng lóa mắt.

Nàng trợn to mắt kỹ , cái hộ oản khi lật qua lật , dường như mơ hồ thấy một hàng bùa chú màu đỏ bên trong. Nó khắc bề mặt, mà càng giống như nổi lên từ bên trong. Thú vị hơn nữa là, dù bộ xương ở góc độ nào, hộ oản vẫn luôn phản chiếu bóng của nó.

Đào Yêu lập tức bừng tỉnh ngộ! Tên nhóc đang thi triển "Kính Thuật"!

Nàng nhớ trong cổ tịch mà Đào Đô cất giữ, một cuốn sách chuyên mô tả về loại thuật pháp . Lý do khiến một ham sách như nàng ấn tượng sâu sắc, là vì môn thuật pháp thực sự dùng hết cả một cuốn sách để giảng giải. Có thể thấy "Kính Thuật" là một môn thuật pháp vô cùng rộng lớn, bên nhánh phụ. Nàng từng lật xem qua loa, lờ mờ nhớ rằng ngay cả "Khôi Lỗi Thuật" (thuật điều khiển con rối) thường thấy đời cũng thuộc loại pháp thuật .

Mà trong Khôi Lỗi Thuật một loại là lợi dụng vật thể thể phản chiếu bóng và chứa đựng chú pháp, dùng ý chí của thi thuật thông qua cái bóng phản chiếu của đối phương để khống chế họ, khiến đối phương theo mệnh lệnh. Người trúng thuật, dù là vật sống vật c.h.ế.t, đều sức phản kháng. Từng thuật sĩ vô lương tâm dùng thuật lên khác, khiến họ biến thành trạng thái như đá, tự chìm xuống đáy hồ. Cũng dùng thuật khiến đá tảng bay lên trời, hoa lá nhảy múa. Cái gọi là " thể thành đá, đá thể múa" là sự lợi hại của thuật .

Nghĩ cũng . Một bộ xương khô thể đ.á.n.h tay đôi với , chắc chắn là ngoại lực kéo theo điều khiển. Cái bóng của nó phản chiếu hộ oản của tên nhóc là bằng chứng đanh thép. Nhìn kỹ bộ dạng qua chiêu của hai họ, càng lúc càng giống đ.á.n.h , mà giống như đang... tỷ thí võ nghệ. Thân thủ và chiêu thức của bộ xương , giống như một "" khác !

Đào Yêu đang rình trộm họ với vẻ mặt phức tạp. Hóa đời kẻ nhàm chán nhất, chỉ nhàm chán hơn. Đêm hôm khuya khoắt trời lạnh căm căm, nhàm chán đến mức dừng chân ở bãi tha ma, đào một bộ xương khô lên để... luyện công cùng ...

Còn nữa, cây gậy đồng xanh tám phần là vũ khí của gã , dù thì trông chúng cũng xứng đôi. Nếu thật sự là , con quái vật là do nuôi. Vậy thì bây giờ ? Xông thẳng ngoài khống chế ? Hình như cơ hội thắng. Chưa đến việc môn dị thuật quái quỷ nào, chỉ riêng công phu quyền cước, khi nửa quyền đ.á.n.h c.h.ế.t nàng ... Hay là cược là kẻ xa vô lương tâm, xông lóc ăn vạ, cầu xin thả Hàm Thử ? Nếu như Hàm Thử vẫn c.h.ế.t...

Ai da, mâu thuẫn quá! Đào Yêu đảo tròn mắt. Thôi, vẫn là nên dùng t.h.u.ố.c . Chỗ t.h.u.ố.c bột dùng để xử lý cặp vợ chồng già ở lầu Thiên Tiên vẫn còn dư. Nếu dùng hết, e là gã cũng chịu nổi cái cảm giác ngứa ngáy như ngàn vạn con côn trùng bò qua. Như chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.

Quyết định ! Dùng thuốc! Ngứa c.h.ế.t !

Nàng giấu thấp hơn nữa, đang đưa tay gỡ túi vải thì trời bỗng một vật gì đó trắng lóa bay tới...

 

Loading...