Bách Yêu Phổ 3 - Chương 2: Hiệp Quái 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:42
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn đêm buông xuống, hoa đăng khắp con phố đồng loạt thắp sáng. Giờ khắc lướt qua, mới ba chữ “chợ Thần Tiên” quả nhiên hư danh. Muôn ngàn sắc màu rực rỡ cùng ánh sáng lấp lánh đan dệt thành một giấc mộng hồi kết. Đến cả nam thanh nữ tú trong đó, dẫu ăn vận như thường, nhưng nhờ cảnh tượng mà cũng trở nên xinh thêm vài phần tiên khí hơn ngày thường.

Chỉ Liễu công tử và Ma Nha là chẳng “tiên” nổi chút nào, lết tha lết thết theo Đào Yêu như hai con oán linh, mắt long sòng sọc nàng tay trái cầm một con cá chiên giòn thơm, tay vớ một cái bánh lê thủy tinh, c.ắ.n một miếng bên trái, c.ắ.n một miếng bên , hứng chí lượn lờ trong chợ. Ngay cả Cổn Cổn cũng vứt bỏ Ma Nha, nhảy tót lên vai nàng, vẫy đuôi nịnh hót đòi ăn bánh thủy tinh.

Nếu nhớ lầm, bọn họ đến chợ Thần Tiên là để bắt , đúng ? Nếu bắt đó, Hiệp Khẩu đóng , hậu quả sẽ nghiêm trọng, đúng ? Tóm , dù từ góc độ nào, cũng là đến đây để dạo chợ, đúng ?

Thế mà từ lúc bước chợ, Đào Yêu chỉ cắm đầu ăn ăn ăn! lãng phí chút tiền phòng đòi mà!

Đào Yêu dĩ nhiên cảm nhận hai ngọn lửa giận sắp bùng nổ lưng, nàng bèn chậm , lùi về giữa hai họ, thong thả : “Bách Yêu Phổ chép: Tà khí trong Hiệp Gian Giới, thoát thì vô hại, nếu Hiệp Khẩu mở, luồng khí đầu tiên thoát bám vật sống từ ba năm trở lên, sẽ hóa thành Hiệp Quái. Hiệp Quái thể thấy ánh sáng giờ Ngọ, khi kinh động hoặc tức giận sẽ hiện ma tướng, thể dẫn dụ đồng loại, sức mạnh rõ. Tuyệt đối g.i.ế.c, dẫn nó về nơi xuất phát thì mới thể đóng Hiệp Khẩu.”

Ma Nha giật : “Ngươi Ngụy Vĩnh An thành Hiệp Quái ?”

“Luồng khí đầu tiên chạy từ Hiệp Khẩu đó, cộng thêm thời gian lâu như , là yêu quái .” Đào Yêu thở dài: “Cho nên phiền các ngươi cho rõ từng chữ . Hiệp Quái thể g.i.ế.c, thậm chí thể chọc giận , nếu chúng sẽ gặp phiền phức lớn. Tốt nhất là lẳng lặng dụ về Hiệp Khẩu, đó, hoặc là chúng đá một cước xuống, hoặc là tự lương tâm trỗi dậy, chịu chủ động về nhà. thấy đá một cước vẫn là đỡ tốn sức hơn.”

Liễu công tử càng nghĩ càng thấy , hỏi: “Nếu chọc giận , thì sẽ hậu quả gì? Ngay cả Bách Yêu Phổ cũng ghi ?”

“Không , nguyên nhân hình thành đám tà khí thiên hình vạn trạng. Chúng ai luồng khí đang bám Ngụy Vĩnh An là đến từ vị thần thánh phương nào, càng vị là vì nguyên cớ gì mà sinh luồng oán hận đó. Nếu , may còn thể suy đoán con Hiệp Quái sẽ gây sóng gió gì. Dù thì, cái gọi là ‘ma tướng’, cũng chẳng qua chỉ là sự khuếch đại và ma hóa của chính nguồn gốc luồng oán khí đó mà thôi. Đến bệnh căn còn rõ, triệu chứng tự nhiên khó lường. Ta chỉ nếu chọc giận đến mức hiện ‘ma tướng’, chỉ sức mạnh của bản sẽ gây họa, mà tất cả tà khí thoát khỏi Hiệp Khẩu cũng sẽ tìm đến , trở thành tay chân cho , đúng là rét vì tuyết còn gặp sương.”

Đào Yêu chùi miệng: “Cho nên ham ăn, mà là để nuôi dưỡng tinh , đồng thời để tâm ở trạng thái thoải mái nhất. Như , lát nữa đụng mặt Hiệp Quái, mới khiến nghi ngờ. Vì , phiền hai vị đừng trưng cái bộ mặt đưa đám ma nữa, cứ như đây , giả vờ vui vẻ dạo chợ là .” Nói nàng nhét một miếng bánh thủy tinh miệng Cổn Cổn: “Ngay cả Cổn Cổn còn ngộ tính hơn các ngươi!”

Liễu công tử và Ma Nha đưa mắt .

“Nàng thật sự đang viện cớ cho cái thói ham chơi tham ăn của đấy chứ?”

“Chắc là… … Nguy hiểm thể lường mới là nguy hiểm nhất. Chuyện đùa .”

“Vậy chúng cũng mua cá nướng nhé? A… chuột đồng nướng thì quá!”

“Ọe…”

Ba cuối cùng cũng tạm thời đạt thỏa thuận ngầm, tạm thời gạt hết lo lắng và bất an trong lòng, cứ coi như là kẻ nhàn rỗi đến dạo chợ thật.

Sau khi hỏi thăm qua đường, họ Tùng Hạc Đình, nơi tổ chức đại hội thư họa, ở ngay phía xa.

Ba vẫn tiếp tục ăn ăn uống uống, , về phía tòa lầu nhỏ ba tầng thấp thoáng đằng xa.

Đột nhiên, một đám nam nữ như bay xẹt qua mặt họ, túm tụm một sạp hàng. Chỉ thấy một tấm biển hiệu bằng vải thô dựng bên cạnh, bên ghi bốn chữ “Quẻ linh Nguyệt Lão”, kế bên còn vẽ mấy cành hoa đào. Xuyên qua đám đông, lờ mờ thấy sạp hàng đặt hai cái hũ mạ vàng hình tròn như trăng rằm, một cái dùng chu sa chữ “Kết duyên”, một cái chữ “Giai lão”. Ông chủ sạp trắng béo như cái màn thầu hấp tươi phía , nhiệt tình mời chào khách.

“Aiya, ngươi là chỗ đó hả?”

, năm ngoái bỏ lỡ, năm nay nhất định thử.”

“Linh nghiệm đến ?”

“Đương nhiên là linh nghiệm ! Nghe hai cái hũ là thần vật từ trời xuống đó. Nam rút hũ ‘Kết duyên’, nữ rút hũ ‘Giai lão’, nếu hai thể rút hai thẻ quẻ giống hệt , thì chính là một cặp trời sinh, sẽ bạch đầu giai lão cả đời!”

“Thần kỳ ? Lừa .”

“Ngươi đúng là phong tình. Đây là ? Là chợ Thần Tiên đó! Coi như là lừa , cũng chỉ mất một đồng tiền thôi, mua cái vui mà.”

“Tiểu Hồng, Tiểu Hồng, chúng cũng thử ?”

“Mơ , mới thèm với ngươi.”

Đám nam nữ ríu rít ồn ào, vẻ như các cặp tình nhân sạp hàng thu hút, xem chừng trong cả con phố, đây là nơi ăn phát đạt nhất.

Liễu công tử huých cùi chỏ Đào Yêu: “Đi thôi, chằm chằm chỗ đó gì?”

Đào Yêu như thấy, chỉ chăm chăm sạp “Quẻ linh Nguyệt Lão” đang đông nghịt .

Ma Nha lắc đầu, thở dài: “Đây là động phàm tâm …”

Nghe , Liễu công tử lập tức nhảy cách xa nàng: “Ngươi đừng hòng lôi rút quẻ, với ngươi hi vọng !”

Nếu là thường ngày, Đào Yêu sớm nhảy dựng lên tám thước. lúc nàng phản ứng gì, chỉ trừng trừng về một hướng. Nhìn một hồi, nàng đột nhiên nhón chân, lén la lén lút vòng phía sạp hàng, như kẻ trộm thò nửa cái đầu từ lưng ông chủ béo, thẳng cặp nam nữ đang ở hàng đầu tiên. Thực chỉ nàng đang , mà bất cứ ai ngang qua cặp nam nữ , cũng thể liếc thêm một cái, bởi vì họ chính là minh chứng hảo cho bốn chữ “một cặp bích nhân”.

Có những nữ tử, sinh cần quá nhiều trang sức điểm tô. Phấn son điểm nhạt, váy áo nhạt màu, mái tóc đen như mây chỉ cần một cây trâm bạch ngọc đơn giản là đủ. Thêm một chút, sẽ phá vỡ cái nét phiêu dật linh động . Dung mạo càng cần trang điểm đậm, mắt, tai, mũi, miệng lấy một chỗ nào là tinh tế, xinh . Cộng thêm làn da trắng như tuyết, mỏng manh tưởng như thổi cũng vỡ, thật sự khiến nghi ngờ ông trời lúc nặn , tâm trạng . Một mỹ nhân như , dù mặt ai cũng đều tựa như một đóa hoa hạnh hé nở trong cơn mưa bụi mùa xuân, kiều diễm, trong suốt, hề chói lóa.

Còn về đàn ông đang bảo vệ nàng bên cạnh, Đào Yêu cạn vốn từ để hình dung . Dù thì, lúc còn ở Vọng Viên, bao nhiêu trèo tường trộm, nàng dùng cạn kiệt lời ý thế gian để tán dương dung mạo nam tử . Thực , ban nãy lúc thấy bóng lưng, nàng chắc đến tám phần, bây giờ thấy chính diện, cuối cùng cũng thể c.h.ế.t tâm … Không sai, đang “một cặp bích nhân” với cô nương tựa tiên nữ , Tư Cuồng Lan thì còn là ai!!

Không ngờ, thật thể ngờ. Đào Yêu năng từ lúc đến Lạc Dương lận đận vất vả, đầu bù tóc rối, suýt nữa là mất cả cái mạng nhỏ, bây giờ còn bôn ba vì sự an nguy của cả tòa thành. Thế mà vị nhị thiếu gia nhà họ Tư , đang thảnh thơi ung dung dạo chợ cùng mỹ nhân?? Lại , chẳng ghét chỗ đông lắm ! Hay là đám đông lúc nhúc phố trong mắt , mà là heo cả !

Tự dưng thấy giận ngang…

Có lẽ cảm nhận cặp mắt tóe lửa đột nhiên xuất hiện lưng, ông chủ béo đầu , bộ mặt đen sì đang xổm của Đào Yêu dọa giật nảy . Ông vội xòa: “Cô nương, nếu rút quẻ, phiền ngươi phía xếp hàng ạ.”

Đào Yêu phắt dậy, hầm hầm : “Ta rút quẻ cái quỷ nhà ngươi !”

“Hả?” Ông chủ béo ngơ ngác: “Ta đây là quẻ Nguyệt Lão, quẻ quỷ! Ta chọc gì cô nương ?”

Ánh mắt Tư Cuồng Lan thờ ơ lướt qua mặt nàng, khẩy: “Ông chủ mắt kém . Những đến sạp của ông đều là đôi cặp, nàng lẻ loi một bóng, rút quẻ Nguyệt Lão của ông kiểu gì.”

là thế, càng xác định đó là gã đàn ông , tuyệt đối bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào để châm chọc nàng.

“Ồ, ha.” Ông chủ béo gãi đầu, ngượng ngùng với Đào Yêu: “Vậy thì… phiền cô nương nhường cho một chút.”

Đào Yêu chịu nhường. Nàng mà nhảy lên sạp quậy là may lắm . Nàng hừ một tiếng với Tư Cuồng Lan, lách chui qua gầm sạp, phủi tay thẳng mặt bọn họ, toe toét tự giới thiệu với nàng tiên nữ: “Ta là chăn ngựa cho nhị thiếu gia đây, họ Đào. Ngài đây quý danh là gì?”

Hai cạnh thì thôi, chứ hễ đối diện , ai là đồ sứ tinh xảo, ai là cái lu sành, liếc qua là ngay.

Nàng tiên nữ còn kịp trả lời, phía Đào Yêu đột nhiên ló cái đầu của Tư Tĩnh Uyên. Gã tay đang ôm một đống đồ ăn vặt mới mua, vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn vui mừng Đào Yêu: “Ể? Đào nha đầu, ở đây!”

“Có gì mà hỏi, là trốn việc chạy ngoài chơi .” Tư Cuồng Lan thản nhiên , sang với nàng tiên nữ: “Không chơi cái , chơi cùng nàng.”

Ta chơi cùng nàng… Chậc chậc chậc, thật là dịu dàng hết !

Đào Yêu trừng mắt bọn họ. Trong ấn tượng của nàng, gã đàn ông đừng là dịu dàng, ngay cả một nụ bình thường tình cũng từng cho nàng lấy một cái! A, tại trong lòng sôi sùng sục như nước sôi thế !

Tư Tĩnh Uyên đương nhiên nhận tâm trạng địa chấn của Đào Yêu lúc , chỉ dúi hết đống đồ ăn trong tay cho nàng: “Trốn việc thì trốn việc, cuối năm , ngoài chơi cũng . mà Miêu quản gia ?”

“Đương nhiên là .” Liễu công tử lén lút ló từ lưng Tư Tĩnh Uyên: “Ta là loại chạy mất mà một tiếng !”

Tư Tĩnh Uyên giật nảy , đầu thấy Liễu công tử, Ma Nha, Cổn Cổn thiếu một ai, lập tức : “Tất cả đều đến ? Vừa , mua nhiều đồ ăn lắm, các ngươi lộc ăn !”

“Mua những gì thế? Có mua đùi dê nướng ?”

“Đại thiếu gia, ngài mua mứt quả thập cẩm ? Nhìn vẻ ngọt mà ngon lắm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-2-hiep-quai-2.html.]

“Mua , mua ! Đều mua hết! Các ngươi chắc chắn sẽ thích ăn!”

Có Tư Tĩnh Uyên ở đây, bao giờ sợ “lạnh sân”. Hắn luôn bản lĩnh biến một cuộc gặp gỡ bất ngờ thành một buổi chia sẻ ẩm thực đầy lẽ đương nhiên.

bây giờ, dù bày thịt rồng mặt, Đào Yêu cũng chẳng nuốt nổi. Từ đầu đến cuối, sự chú ý của nàng chỉ dồn “cặp bích nhân” .

Được Tư Cuồng Lan dịu dàng bên cạnh, nàng tiên nữ càng e ấp như chim nhỏ nép . Nàng phần ngượng ngùng đưa bàn tay ngọc trong hũ “Giai lão”, mò mẫm một lát lấy một tấm thẻ vuông nhỏ tạc bằng tre, mặt vẽ một đóa hoa mẫu đơn. Nàng nắm chặt thẻ trong lòng bàn tay, sang với Tư Cuồng Lan: “Đến lượt ngài.”

Tư Cuồng Lan , đưa tay hũ “Kết duyên” rút một tấm thẻ.

Trên thẻ vẽ một con chim đang bay.

Ánh mắt nàng tiên nữ từ mong chờ lập tức chuyển sang thoáng chút thất vọng. như sớm kết quả , nàng mỉm đặt hai tấm thẻ về chỗ cũ, lời cảm ơn với ông chủ.

Thực tất cả những vây xem đều thất vọng. Tuy ai cũng đây chỉ là một trò chơi, nhưng thế gian đôi nam nữ xứng đôi lứa đến nhường , cũng thể trách đều thầm mong “Quẻ linh Nguyệt Lão” thật sự thể hiển linh một .

Bốp!

Một đồng tiền đột nhiên đập lên bàn.

Đào Yêu vớ lấy b.í.m tóc của , ngẩng đầu hì hì với Tư Cuồng Lan: “Nhị thiếu gia, cũng chơi trò . kiếm chơi, là... ngài chơi cùng nhé?”

Tư Cuồng Lan sững . Nàng tiên nữ cũng tò mò Đào Yêu.

Sự khiêu khích đầy vẻ dỗi hờn của Đào Yêu khiến khí giữa ba bỗng trở nên vô cùng vi diệu.

Thực nàng sớm dự đoán kết quả, chẳng qua cũng là Tư Cuồng Lan sẽ như khi, khinh khỉnh với nàng, phun một câu “ rảnh”, đó dắt theo nàng tiên nữ của nghênh ngang bỏ . rõ là , hôm nay nàng cứ nhất quyết tiêu bằng đồng tiền . Không tiêu là vui!

“Tiểu cô nương, chơi cùng nàng nhé!” Một gã trai từ chui , tủm tỉm chen đến bên cạnh Đào Yêu: “Tại hạ họ Hoàng, năm nay hai mươi ba, gia sản cũng chút ít, thành .”

Chẳng trách ở đây, nhất là nam nữ thanh niên thích chợ Thần Tiên đến . Không chỉ nhiều đồ ăn ngon, trò chơi , mà quan trọng nhất là đông , đụng đối tượng ý, vui kết lương duyên cũng chừng.

rõ ràng, vị Hoàng công tử tìm sai đối tượng

Chữ “Biến” của Đào Yêu còn kịp thốt , một bàn tay thon dài chìa mặt nàng. Ngón tay thon dài kẹp một tấm thẻ vuông, bên vẽ một cành hoa đào. Phía cành hoa đào, là khuôn mặt của Tư Cuồng Lan đang ẩn hiện trong ánh đèn rực rỡ. Hắn liếc cái hũ, dùng ánh mắt hiệu: “Đến lượt ngươi đấy.”

Chuyển biến đến quá nhanh. Liễu công tử, vốn chuẩn sẵn để xem Đào Yêu mất mặt tiện thể bồi thêm một dao, bèn sặc đến ho khù khụ. Miếng mứt quả trong miệng Ma Nha suýt thì rớt ngoài. Ngay cả Tư Tĩnh Uyên, chuẩn sẵn tinh thần xông cứu nguy khi Tư Cuồng Lan từ chối nàng, cũng sửng sốt.

Đào Yêu chằm chằm cành hoa đào mắt, ngẩn một lúc, nhưng nhanh hồi phục bình thường, hì hì : “Được thôi, hiếm khi nhị thiếu gia nể mặt, thò hũ mò cho thật kỹ mới !”

Nàng tiên nữ tuy cũng chút bất ngờ, nhưng biểu cảm gì đổi quá rõ rệt, chỉ giữ nụ hòa nhã như gió xuân, mặc cho Tư Cuồng Lan bất cứ điều gì .

Tay Đào Yêu khuấy tới khuấy lui trong cái hũ lớn, hồi lâu chịu rút .

“Còn mau rút , là thẻ rang chín bây giờ.” Tư Cuồng Lan liếc xéo nàng.

“Ta rút đấy! Ta chọn cái thẻ nào cầm sướng tay nhất!” Đào Yêu hừ một tiếng, khuấy thêm một lúc, cuối cùng cũng rút một tấm thẻ.

Nàng giấu tấm thẻ trong lòng bàn tay, lưng với Tư Cuồng Lan lén một cái, sắc mặt lập tức biến đổi, ha hả: “Aiya, là cái đùi gà! Chán c.h.ế.t !” Lời còn dứt, nhanh tay ném tấm thẻ ngược trong hũ “Giai lão”.

“Ấy , đừng ném, đưa bọn xem chứ!” Tư Tĩnh Uyên la lên.

May mà cùng lúc đó, một cái bóng lông lá kịp thời nhảy vọt lên, ngay khoảnh khắc tấm thẻ sắp rơi ngược hũ, nó đớp một phát ngoạm lấy tấm thẻ, nhanh như chớp nhảy về đầu Ma Nha. Miệng nhả , tấm thẻ rơi tay Ma Nha.

Mấy cái đầu chụm xem, thẻ nào cái đùi gà nào, rõ ràng là một cành hoa đào giống hệt như tấm thẻ tay Tư Cuồng Lan.

“Cổn Cổn!!” Đào Yêu tức đến nhảy cẫng lên: “Về vặt trụi lông ngươi!”

Cổn Cổn liếc xéo nàng một cái.

Tư Tĩnh Uyên tặc lưỡi, đưa tấm thẻ đến mặt Tư Cuồng Lan, gian xảo: “Một cặp luôn kìa!”

Tư Cuồng Lan liếc một cái, mỉm gì.

Những vây xem cũng đưa mắt . Tuy chỉ là một trò chơi, nhưng ít nhiều cũng ẩn chứa duyên phận khó ... Thế nhưng, tiểu nha đầu tuy thể , nhưng cũng vài phần lanh lợi tinh quái đáng yêu, nhưng mà so với vị công tử … vẫn là nàng tiên nữ xứng đôi hơn?!

“Aiya, aiya! Ta bày sạp ở chợ Thần Tiên bao nhiêu năm nay, hai vị là cặp đầu tiên rút trúng cặp quẻ đào hoa đó!” Ông chủ béo cũng kích động tột độ: “Đây là cặp quẻ linh nghiệm nhất trong quẻ linh Nguyệt Lão đó! Hai vị ắt sẽ kết duyên giai lão, giai ngẫu thiên thành!”

“Cảm ơn lời cát tường của ông.” Tư Cuồng Lan ném tấm thẻ cho ông chủ béo, vẻ mặt như thể chuyện gì xảy , sang với nàng tiên nữ: “Đi thôi, thấy cũng còn sớm nữa.”

“Vâng.” Nàng tiên nữ gật đầu, theo rời khỏi đám đông. Trước khi còn quên đầu Đào Yêu, gật đầu ý chào tạm biệt, dáng vẻ vô cùng gia giáo.

Đào Yêu sờ sờ gò má nóng lên của , giật lấy tấm thẻ từ tay Tư Tĩnh Uyên, nặn một nụ : “Trùng hợp thôi mà.” Nói xong, nàng cố ý nghênh ngang bỏ .

“Ấy , cô nương, cô nương! Thẻ quẻ của , thẻ quẻ của !” Ông chủ béo vội vàng vẫy tay gọi.

Tư Tĩnh Uyên vội bước lên với ông chủ: “Nếu quẻ đào hoa hiếm như , là ông tặng luôn cho họ kỷ niệm .”

“Hả?!” Ông chủ béo trợn mắt: “Đó là cần câu cơm của đó!”

“Aiya, ông vẽ một cặp khác thì gì khó !” Tư Tĩnh Uyên nhét một nén bạc tay ông chủ: “Số tiền coi như bù đắp tổn thất cho ông. Đưa luôn tấm thẻ đào hoa trong tay ông cho .”

Thấy bạc, ông chủ béo lập tức hết lo lắng, chuyển sang vui vẻ, chút do dự đưa luôn tấm thẻ hoa đào mà Tư Cuồng Lan trả cho Tư Tĩnh Uyên, còn vẻ một việc : “Vậy ngài bảo hai vị đó giữ cho kỹ nhé, cặp thẻ đào hoa kết duyên giai lão thật sự linh nghiệm đó!”

“Nhất định, nhất định!” Tư Tĩnh Uyên cất kỹ tấm thẻ, vội vàng đuổi theo hướng bọn họ rời .

Ma Nha vẫn tin, lẩm bẩm một : “Cũng trùng hợp quá …”

“Khụ, chỉ là trò lừa tiền thôi mà.” Liễu công tử tỏ vẻ quan tâm, nhưng cũng chút nghi ngờ: “ mà phản ứng của Đào Yêu đúng là kỳ lạ. Theo tính của nàng , chuyện vốn dĩ là do Tư Cuồng Lan châm chọc mà , bây giờ rút quẻ đôi với , đáng lẽ nàng cầm tấm thẻ đào hoa của chạy ba vòng khoe khoang mặt cặp đôi mới đúng chứ…”

Ma Nha gật gật đầu: “Vậy mà nàng rút trúng đùi gà… Nếu Cổn Cổn tay kịp thời, chúng chắc chắn cũng tưởng là đùi gà thật! Kỳ lạ, tại chối?”

Liễu công tử xoa cằm suy nghĩ một lúc, híp mắt : “Ta thấy Đào Yêu nhà chúng ... động lòng với tên nhóc đó … Trước thì ghen tuông, thì cố ý giữ cách… Chậc chậc chậc, thấy nhé, lúc hai họ đến Mộc Châu nhất định xảy chuyện gì đó đặc biệt!”

“Hả?” Ma Nha kinh ngạc há hốc mồm: “Ý ngươi là Đào Yêu thích…”

“Suỵt!” Liễu công tử vội bịt miệng : “Ngươi dám để nàng thấy , nàng độc c.h.ế.t ngươi bây giờ!”

“Không nàng cứ lóc gào thét đòi gả cho Lôi Thần !” Ma Nha nhỏ. Vấn đề nam nữ tình duyên thực sự trong phạm vi hiểu của .

“Hì hì, tiểu hòa thượng như ngươi hiểu .” Liễu công tử gõ gõ đầu , vẻ đây là từng trải: “Nàng hễ thấy ai là đều lóc gào thét đòi gả. Trước Lôi Thần còn Phong Tiên, Hà Quân gì đó, ngươi quên hết ? Nàng gào thì to đấy, nhưng ngươi thấy nàng vì ai mà ghen tuông bao giờ ?”

Ma Nha gãi đầu: “Ghen… tuông? Có ??”

Liễu công tử cụp mắt xuống: “Thôi bỏ , tại thảo luận mấy chuyện với một hòa thượng chứ.” Nói xong, đầy ẩn ý: “Dù thì còn nhiều kịch để xem lắm đây.”

Cái lạnh của đêm đông ánh sáng rực rỡ và sự náo nhiệt của con phố đẩy lui . Ngày càng nhiều hòa biển âm thanh huyên náo. Không một ai chú ý đến mấy kẻ đang mang tâm sự riêng trong đám đông. Tất cả đều chỉ đang dốc hết sức để tận hưởng niềm vui và sự phấn khích hiếm .

 

Loading...