Bách Yêu Phổ 3 - Chương 2: Độn Ngư

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:37:59
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc túi gai mở, ánh sáng toả từ bên trong khiến hoa mắt.

Khuôn mặt non nớt của thiếu niên lắc lư qua trong bóng râm, ánh mắt sáng, giống như viên đá ngâm nước suối gột rửa sạch sẽ nhiều năm, tròn xoe đáng yêu, sáng sủa nhưng chói mắt, khiến cho nó mới cảm thấy, nếu một đôi mắt như thế thì trái tim của hẳn là hề hung ác.

"Cha cả một tháng chỉ để đem thứ về ạ?"

Giọng cũng , trong trẻo thanh thúy, khiến nó nhớ đến tiếng suối chảy róc rách mà từng nhiều năm nay, , nó còn hơn cả tiếng suối.

"Con trai ngốc, đây là thứ mà nhiều đến mơ cũng , cầu mà đó con."

Chiếc túi cẩn thận mở , cuối cùng cả ngươi nó đều lộ ánh đèn. Bởi vì đầu còn dính một lá bùa, cho nên nó thể động đậy, cũng thể chuyện, chỉ thể trơ mắt hai cha con bò lên bàn, chống cằm nó.

Trong phòng bày đầy những thứ kỳ quặc, trừ đám giấy vàng bụi , bàn còn vứt đầy một mớ dây đỏ lộn xộn, sợi dây đỏ bẩn bẩn gắn một cái chuông đồng, lò hương e là mấy trăm năm từng đổ, tàn hương chất thành một núi nhỏ, ba cây hương dài ngắn khác nghiêng nghiêng ngả ngả cắm ở bên trong, mặt thờ tượng thần bằng đất nung nào, mà chỉ là một tấm bài vị bằng gỗ, bên dán một tấm giấy đỏ, giấy một chữ "Thần" nguệch ngoạc.

từng , kẻ đối xử với yêu quái nhất là các thuật sĩ thế gian, họ nghiên cứu kỳ thuật, khắp núi sông tìm kiếm tất cả thứ công cụ khiến họ sớm thể đắc đạo thành tiên trảm yêu trừ ma, như các loài kỳ hoa dị thảo, quái thú linh cầm, thậm chí là yêu quái, một khi bắt , gần như đều sẽ kết cục gì , hoặc là biến thành đan dược, hoặc là biến thành bất cứ thứ gì để họ thể tùy tiện sai khiến như con rối trong tay.

Cho nên chỉ thể coi như nó xui xẻo.

Rõ ràng nấp kỹ còn đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm tìm . Nó từng các yêu quái sống gần U Tuyền nhắc nhở chỉ một , thể rời khỏi U Tuyền thì đừng , ở bên ngoài con nhiều, nơi nào nhiều thì nơi đó càng nguy hiểm, tiểu yêu quái bản lĩnh thì sẽ đem nhắm rượu, dù thì con hung ác.

Vấn đề là các ca ca của nó thuộc loại tiểu yêu quái " bản lĩnh" , họ thường ở con đường núi gần U Tuyền chọc ghẹo con , nhất là những qua đường ăn mặc sáng sủa đẽ, họ sẽ cố ý tạo một trận mưa, khiến cho đó ướt như chuột lột, chật vật chịu nổi, còn thì trốn trong góc vui vẻ cợt. Sau khi trở về sẽ khoác lác với nó, nhân loại gì hung ác như trong truyền thuyết, chẳng qua là một loài động vật đến một trận mưa cũng thể tránh mà thôi. Lúc đó nó còn nhỏ, chỉ mới một nửa hình , chân còn là chân, chôn chặt đất, thú tiêu khiển lớn nhất đời là các vị ca ca của nhướng mày đắc ý kể việc họ thế để chọc ghẹo mấy con xui xẻo , hoặc là đưa hai tay của xem chú chim bươm bướm nào bằng lòng đậu tay để hát ca múa lượn , lúc nó chơi với mấy lá cây khô cả nửa ngày trời, hoặc khom xuống bày đủ loại hình dáng.

Thực những lúc, nó cũng nhớ cụ thể là lúc nào, các ca ca của nó còn về nữa. Chỉ nhớ ngày đó khi họ còn vui vẻ với nó, một nhóm ngang qua, phục sức hoa lệ, rôm rả, họ nghĩ cách thế nào để chọc ghẹo đám đó, nên cho mưa xuống là giả quỷ, vì họ thích nhất là thấy dáng vẻ hoảng sợ của nhân loại.

Sau đó thì còn đó nữa, cho đến khi nó thể rời khỏi mặt đất, thể như con nhưng các ca ca của nó vẫn về, hỏi thăm nhiều yêu quái ngang qua, họ đều thấy. Gặp những yêu quái tu dưỡng nhiệt tình, trừ việc cảm thấy thể giúp nó còn nhiều khuyên nó đừng vì tìm các ca ca mà rời khỏi U Tuyền, ở đây mới là an nhất, con là vô cùng nguy hiểm.

Nó thực từng nghĩ đến việc sẽ rời xa U Tuyền, bởi vì nó đường, lá gan nhỏ, điều quan trọng nhất là nó yếu đuối. Chỉ mấy bước thôi, chân nó giống như giẫm bông gòn, nghỉ ngơi lâu mới hồi phục . Trạng thái của nó đến mấy mùa xuân mới lên .

hôm nay hồi tưởng , còn bằng nó cứ yếu đuối như . Nếu như là đây, nó sẽ thể bước đến bãi đá , cũng sẽ phát hiện một đàn ông thương ở chân đang đá, càng sẽ cầm m.á.u mà vứt thảo d.ư.ợ.c cho , nếu như những điều đều xảy thì nó bây giờ lẽ vẫn còn yên gốc cây Phong thứ ba bên cạnh U Tuyền ngủ gục .

Các yêu quái sai, con quả thực nguy hiểm, nó cứ tưởng đời sẽ gặp đàn ông đó nữa, nhưng chỉ mấy ngày gặp , còn bắt nữa chứ, một lá bùa vàng từ chui đột nhiên dán trán nó, đó nó bèn bắt nhốt trong một cái túi lớn.

Dù gì thì nó từng nghĩ đến việc bản sẽ rời U Tuyền như thế , thực từ đằng xa nó thấy đàn ông , tuy thể tìm đến đây, cũng đến gì, nhưng nó chắc chắn thể để phát hiện ! mà nó nhớ rõ ràng biến trở thành một cây phong mà, bốn bề hoa cỏ nhiều như thế, mấy cái cây thấp thấp giống nó ở cũng , vì vẫn đó một phát bắt ....

Bây giờ nó cảm thấy chóng mặt, khí trong túi gai , dọc đường còn lộn lên lộn xuống.

Vậy thì bây giờ nó đang ở ?

Thiếu niên đ.á.n.h giá xung quanh hồi lâu, thất vọng: "Cha , đây là thứ gì chứ, chỉ là một cái cây nhỏ thôi ?"

"Con thì cái gì." Người đàn ông trung niên vỗ đầu thiếu niên: "Để cha cho con đại khai nhãn giới nè."

Thiếu niên sờ đầu, bĩu môi qua một bên, cha thế nào để cho đại khai nhãn giới đây.

Giờ thứ bàn là một cái cây nhỏ đầy một tấc, gốc, cành, đều đủ cả, giữa các cành cây còn mấy chiếc lá Phong đỏ nhạt, đầu cây dán một lá bùa bằng giấy vàng.

Người đàn ông đến cạnh bàn thờ thần lấy một sợi chỉ đỏ, cẩn thận rải thành hình tròn đặt cây nhỏ ở giữa, đó bấm quyết niệm chú lên chỉ đỏ, nghiêng đầu với con trai: "Nhóc con, cho rõ nhé."

Lời còn dứt, "soạt" một tiếng xé lá bùa cây .

Cha con hai nín thở, chờ đợi giây phút kinh thiên động địa.

Ộp... ộp...

Hồ nước bên ngoài vang lên tiếng ếch kêu.

Thiếu niên chớp chớp mắt: "Cha ... hình như... vẫn là một cái cây thôi."

Người đàn ông dụi mắt, lắc lắc cái cây nhỏ bàn, cuối cùng xác định đó vẫn là một cái cây.

"Đây..." Người đàn ông nhíu mày, lắc nó: "Nè nè, ngủ quên hả?"

Không hề động đậy, lắc, vẫn động đậy, tiếp tục lắc, vẫn động đậy.

Ánh mắt thiếu niên cha cuối cùng lộ sự tin tưởng và thất vọng, còn cả ý "Con là sẽ như thế mà." Hình như cha đầu tiên loại chuyện ngu ngốc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-2-don-ngu.html.]

Người đàn ông gãi đầu, ho mấy tiếng để che giấu sự ngượng ngùng của , cái gì cũng thể mất, nhưng thể mất mặt con trai ... cau mày, tròng mắt chuyển động một vòng, đột nhiên mò nơi eo lấy một mồi lửa, lắc qua lắc cái cây nhỏ, đốt cháy lên gần nó: "Còn giả c.h.ế.t nữa, sẽ đốt hết tay chân ngươi!"

A, lửa!! Đó là thứ đáng sợ nhất mà nó từng thấy, nó từng tận mắt thấy mấy hỏa hoạn ở trong U Tuyền, ông trời cho sấm sét đ.á.n.h xuống, đó sẽ cây thứ gì đó khác gặp nạn, t.h.ả.m nhất là một con rắn, đang sống sờ sờ lửa cháy đến mức biến thành một đống tro.

"Đừng đốt ." Cây nhỏ hét, sương mù bùng lên, trong phạm vi chỉ đỏ vây quanh, chỉ thấy một nhóc con đang run rẩy co rúm , hình chẳng qua chỉ dài hơn một tấc, chân trần lõa thể, đầu tóc rối dài, da dẻ thô kệch, gầy gầy nhỏ nhỏ, là nam nữ.

Thiếu niên há hốc mồm, từ hoảng hồn đến mừng rỡ, vội nắm chặt lấy cánh tay của cha: "Cha thực sự bắt yêu quái nè."

Người đàn ông thổi tắt lửa, dương dương tự đắc: "Đó là tất nhiên ! Gia gia của gia gia của gia gia con là danh chấn thiên hạ đó..."

"Được , con gia gia của gia gia của gia gia con là một đại thiên sư giỏi , cha cũng hơn mấy trăm đó." Thiếu niên vội vàng dừng câu cửa miệng "nhớ năm đó" của cha, tất cả sự chú ý đều đặt nhóc con mắt .

"Đây rốt cuộc là gì thế? Sao một cái cây nhỏ thể biến thành một nhóc con thế !" Nói kìm lòng đặng đưa tay sờ đầu nó, khiến nó sợ đến mức lùi mấy bước, thể đụng chỉ hồng, "ai da" một tiếng, giống như kim chích , sờ sờ cái lưng đau, tủi mím môi.

"Yêu quái tên là Phong Sinh, linh khí của trời đất tạo thành, mọc ở gốc cây Phong, khi trưởng thành hóa thành hình , gặp nguy hiểm sẽ biến thành một cái cây nhỏ." Người đàn ông hưng phấn : "Đây là vật hiếm đó, gia gia của con còn từng thấy."

"Hiếm ?" Thiếu niên khó hiểu: "Nó giống như mấy yêu quái lợi hại trong sách, lá gan nhỏ như thế."

"Lấy gỗ của Phong Sinh đặt lửa, thể mưa." Người đàn ông sờ mũi con trai: "Con cũng chỉ cần cái bản lĩnh cầu mưa thôi thì khắp thiên hạ chẳng mấy thuật sĩ , đại đa bọn họ chỉ ba cai trò chướng nhãn pháp lừa gạt mà thôi."

Thiếu niên xong, nhóc con đang co rúm trong chỉ đỏ, cuối cùng cũng vì tuổi vẫn còn nhỏ quá, thể che giấu cảm xúc trong ánh mắt, nhẫn tâm : "Cha, cha là, cha sẽ đốt c.h.ế.t nó ?"

"Con Phong Sinh tuổi tác lớn, nhưng ít nhất thể dùng mười ." Người đàn ông hề để ý đến biến hóa mặt con trai. Âm thầm tính toán: "Chỉ cần mười trận mưa thôi cũng đủ để mấy kẻ khốn nạn ngậm miệng ."

Thiếu niên cúi đầu, giữa mi mắt mất sự vui mừng kinh ngạc đó.

hiểu hai cha con đang cái gì lắm, nhưng mà cứ run rẩy mặt họ mãi cũng ngại, ít nhất gì chứ, thế là nó bèn nhích lên sợi chỉ đó, nhỏ giọng : "Vết thương của ngươi ?"

Người đàn ông sững , thiếu niên cũng sững .

"Cha thương ?"

"À... đúng thế, lúc tìm con yêu quái , cẩn thận trượt chân ngã." Người đàn ông ngượng ngùng một lát, đó ngay lập tức trở nên đắc ý: "Con , chính con yêu quái vứt cỏ Phỉ Khương trị thương cho nên mới cơ hội theo mùi cỏ Phỉ Khương nó mà tìm đến đấy. Khứu giác của cha con lợi hại thế nào con , mùi của cỏ đặc biệt, vì thế chỉ cần nó từng sờ thì dù qua mấy tháng, cũng thể theo mùi hương đó mà tìm chính xác vị trí của nó, cũng coi như là trong họa phước ."

Ồ, hóa bản vì thế mà phát hiện... thế ban đầu cứu cho .

Thiếu niên nhíu mày: "Nó thấy cha thương, đưa t.h.u.ố.c cho cha, cha đốt c.h.ế.t nó?"

Người đàn ông chớp mắt, xoa tay, ngập ngừng lâu, mới mở miệng: "Số mạng của yêu quái, đều là như thế ?"

Không từ nào kích thích, thiếu niên đột nhiên che bàn: "Cha, con đồng ý."

"Không đồng ý gì?"

"Không đồng ý cha g.i.ế.c nó."

"Nó chỉ là một yêu quái thôi."

"Nó từng giúp cha."

"Từng giúp thì nó cũng chỉ là một yêu quái."

"Cha đúng!"

"Con mới đúng! Con nít con nôi gì hết, chỉ cãi lời cha."

"Con ghét cha, sẽ như thế ."

"Ghét thì cút, cút ngủ lẹ."

mà tò mò, hai đó còn vui vẻ thế mà, đột nhiên tức giận là tức giận ngay thế, lớn quản nó nữa mà xổm trong góc cạnh chiếc bàn uống rượu, đứa nhỏ cũng quản nó nữa, tức giận hừ hừ chạy xộc phòng thấy .

bàn, nhốt trong vòng chỉ đỏ, cha con hai hiểu vì cãi , đó, nó cứ nhiên cảm thấy mệt mỏi, ngáp một cái, co ro xuống bàn ngủ .

 

Loading...