Bách Yêu Phổ 3 - Chương 10: Hiệp Quái 10
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:50
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời sáng , cả ánh nắng, nhưng vẫn lạnh thấu xương.
Đào Yêu đó, ngơ ngác chớp mắt, tầm vẫn rõ lắm, chỉ thấy mấy bóng lo lắng vây quanh, tiếng ồn ào vang lên ngớt.
“Ra , ! Cuối cùng cũng !”
“Đào Yêu! Đào Yêu! Ngươi mau gì !”
“Lan Lan! Lan Lan chứ?”
“Chít chít chít chít!”
Hình như còn thứ gì đó lông xù xù đang nhảy tới nhảy lui mặt nàng.
Nàng hít một thật sâu, cuối cùng thần hồn cũng trở về vị trí.
Gương mặt của Liễu công tử, gương mặt của Ma Nha, gương mặt của Tư Tĩnh Uyên, cả cái đuôi của Cổn Cổn, lắc lư rõ mồn một mắt.
Tuy là đang , nhưng cũng khá thoải mái, mềm mềm.
Một bàn tay ghét bỏ chọc chọc đầu nàng: “Ngươi còn định bao lâu?”
Nàng đầu , Tư Cuồng Lan đang nàng đè đệm lót, sắc mặt còn lạnh hơn cả thời tiết lúc .
“Nằm bao lâu là ?” Nàng chớp mắt.
“Mơ !” Tư Cuồng Lan kịp lên tiếng, Tư Tĩnh Uyên nổi nữa, một tay xách nàng dậy, bắt nàng xoay mấy vòng tại chỗ, xem thương lo lắng : “Vẫn cả chứ? Tay chân còn đủ cả chứ? Không hủy dung chứ?”
Nàng mất kiên nhẫn gạt tay nó : “Ngươi bình tĩnh ! Chúng !”
Tư Cuồng Lan dậy, phủi bụi , quanh bốn phía, bất giác nhíu mày.
Họ vẫn ở bên ngoài Minh Nguyệt Đài. Cảnh tượng mắt vẫn y như đêm qua. Thế giới khác do Hiệp quái mang đến vẫn đang chồng lấn lên hiện tại. Ba tên ngốc gây chuyện vẫn giữ nguyên tư thế đất. Khác biệt là, những thời Đường bán trong suốt qua càng lúc càng đông.
Yêu quái khổng lồ biến mất, chỉ còn một Ngụy Vĩnh An mặt mày trắng bệch, ôm gối, im lặng cách họ xa.
“Tên yêu quái ... gây mớ hỗn độn lớn thật!” Liễu công tử nghiến răng, đang định về phía y, Đào Yêu kéo .
Nàng lắc đầu: “Ngươi đừng giận. Cũng thể trách nó. Chuyện còn cứ giao cho .”
Liễu công tử hít một , đè nén ngọn lửa giận vô danh xuống: “Suýt thì quên, thể g.i.ế.c cũng thể đánh.”
Đào Yêu gật đầu, thẳng về phía Ngụy Vĩnh An.
“Đào Yêu, ngươi cẩn thận chút!” Ma Nha vẫn căng thẳng. Từ lúc Tư Tĩnh Uyên mang lời nhắn , đến lúc Liễu công tử về về tìm sự thật Đào Yêu cần, lấy giấy giấu trong thứ lên đó đốt cho Đào Yêu, tim của gã vẫn treo lơ lửng.
Lúc Liễu công tử về , bộ thành Lạc Dương và các vùng lân cận đều xuất hiện hiện tượng song thế. Gã sợ chỉ cần một mắt xích nào đó sai sót, chỉ hại mạng Đào Yêu và Tư Cuồng Lan, mà còn liên lụy cả thành Lạc Dương còn ngày trở .
Mãi cho đến , tận mắt thấy Đào Yêu và Tư Cuồng Lan rơi từ thể quái vật, gã mới tạm yên lòng. Mà con quái vật đó cũng như quả bóng xì , “vèo” một cái thu nhỏ thành hình dạng Ngụy Vĩnh An. Mọi thứ đến quá đột ngột, gã thật sự lo lắng sẽ biến cố.
Đào Yêu vẫy vẫy tay với gã, ý bảo gã đừng lo.
“Đi thôi?” Nàng mặt Ngụy Vĩnh An, giọng điệu là thương lượng.
Ngụy Vĩnh An ngẩng đầu nàng, gì, ngoan ngoãn dậy, lẳng lặng về phía .
Suốt đường ai mở miệng, Đào Yêu bên cạnh y, những còn căng thẳng quan sát nhất cử nhất động của họ.
Mọi thứ đúng như lời Đào Yêu , thành Lạc Dương hiện tại chồng lấn bởi thành Lạc Dương mấy trăm năm . Trên sông nhà cửa, đường mọc cây cổ thụ, một con đường chồng lên một con đường khác, cảnh tượng kỳ quái cũng thấy. Nam nữ mặc trang phục thời Đường tự do xuyên qua những đương thời đang bất động. May mà lúc xảy chuyện đêm qua, đa đều say ngủ, cố định giường chí ít cũng hơn là cứng đờ ngoài phố.
Nhìn dọc đường, cảnh tượng giống như một giấc mộng. Những nam nữ tiền triều bán trong suốt lâu cũng thấy kỳ quái nữa, chẳng qua chỉ là cảnh phố chợ bình thường của mấy trăm năm mà thôi.
Đào Yêu Ngụy Vĩnh An đang lặng lẽ bước , trong lòng bất giác bùi ngùi.
“Cảnh tượng tà ác” mà Hiệp quái mang đến, hóa là thế giới mà y từng yêu tha thiết, cũng là tương lai mà y từng ký thác vô vàn mong mỏi, nhưng vĩnh viễn thể thực hiện .
Nếu cái đêm đầy ác ý đó... , nếu y từng gặp Ngũ , con phố náo nhiệt , đáng lẽ cũng nên bóng dáng của y và A Mẫn. Có lẽ còn bế theo đôi nam nữ mà y mong đợi, vui vẻ bước ánh nắng rực rỡ. Đầu hạ, cả nhà họ sẽ về thôn núi non nước hữu tình , kể cho những tin vui của một năm nữa.
bây giờ, ngay cả một đối tượng để tính sổ cũng còn.
Đào Yêu thầm thở dài.
Mọi biểu cảm của nàng đều Tư Cuồng Lan thu hết mắt. Hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, im lặng bước trong hai thế giới.
Cuối cùng, họ thuận lợi đến cái Hiệp Gian Giới của Long Thành Viện. Đào Yêu và Tư Cuồng Lan kinh ngạc.
Vị trí của Hiệp Gian Giới đó, đang chồng lấn lên một con hẻm hẹp cực kỳ quen mắt. Hai , trong lòng rõ đó chính là nơi Hoàng Phủ Cần mất mạng.
Xem , sức mạnh của con Hiệp quái lớn đến , đặc biệt như thế, e là thoát khỏi liên quan đến cái “trùng hợp” .
Haizz, duyên phận kiểu , nhất là đừng .
Ngụy Vĩnh An Hiệp Gian Giới đất lấp đầy, bỗng đầu với Đào Yêu: “Có thể cho mượn giấy bút dùng một chút ?”
Mọi , bước cuối cùng , tuyệt đối thể sai sót. Liễu công tử càng hoài nghi y giở trò gì .
“Đến đó . Đó là thư phòng, bên trong cái gì cũng .” Đào Yêu lo lắng, dẫn y về phía thư phòng của Đoàn Thanh Trúc.
“Chuyện ... cần xem ?” Tư Tĩnh Uyên chút yên tâm.
Tư Cuồng Lan lắc đầu: “Cứ để họ , cần phiền.”
Khoảng vài tuần , đám đang nôn nóng cuối cùng cũng đợi Đào Yêu và Ngụy Vĩnh An từ thư phòng . Chỉ là trong tay Đào Yêu thêm một cuộn tranh.
Ngụy Vĩnh An Hiệp Gian Giới, xuống chân , , nở một nụ hiếm hoi: “Ta vốn thích vẽ địa ngục ác quỷ, chỉ là những năm nay kìm . Những ác quỷ đó, các xóa .” Nói xong, y đầu , bình thản nơi sắp về, mỉm : “Ta gì sai .”
Một luồng khí màu xanh u tối nồng đậm đột nhiên vọt từ Ngụy Vĩnh An, xoay vài vòng lao thẳng xuống đất, biến một mảnh đất bằng phẳng thành một xoáy nước khổng lồ.
Cùng lúc đó, vô tia sáng xanh mỏng như sợi tơ từ bốn phương tám hướng bay tới, như sa rơi xuống đất, tất cả đều rơi trong xoáy nước.
Luồng khí mạnh mẽ cuồn cuộn trong sân, Đào Yêu và những khác tốn nhiều sức mới miễn cưỡng vững.
Họ kiên trì một hồi, thấy xung quanh còn tia sáng xanh nào bay tới, xoáy nước cũng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng khôi phục thành một mảnh đất bằng phẳng. Bên cạnh là Ngụy Vĩnh An đang hôn mê bất tỉnh.
Mọi thở phào nhẹ nhõm, chỉ Ma Nha chỉ về phía la lớn: “Biến mất ! Thế giới biến mất !”
Liễu công tử và Tư Tĩnh Uyên vội vã chạy khỏi Long Thành Viện, lát chạy về, hưng phấn : “Thật sự biến mất ! Bên ngoài là thế giới của chúng !”
Đào Yêu nhắm mắt, trút gánh nặng.
Trên đỉnh đầu, là ánh nắng ban mai chân thực.
*
Đường phố náo nhiệt trở .
Người dân trong thành Lạc Dương dường như “cố định” suốt một đêm. Thức dậy, ăn cơm, , dạo phố, nên gì thì nấy, thứ vẫn như thường lệ.
Một Lạc Dương khác mang đến, quả thật biến mất cùng với xoáy nước.
Ngụy Vĩnh An Liễu công tử đưa về nhà, và dối với y, rằng y đêm qua uống say ở Tùng Hạc Đình, say cả đêm tỉnh.
Khi rời khỏi nhà họ Ngụy, ngươi đầu bức tường đầy tranh trong sân, trong lòng cũng chút tiếc nuối. Thành Lạc Dương , e là còn một Ngụy Vĩnh An múa bút như thần nữa . , ít nhất y cần sợ ánh mặt trời giữa trưa nữa, một thiếu niên bình thường cũng tệ.
Mọi dạo một vòng trong thành Lạc Dương, bất giác đến con phố cách chợ Thần Tiên xa.
Đào Yêu bức tường mà nàng từng thấy, từng sợ hãi. Lũ quỷ dữ địa ngục vẫn đang nhe nanh múa vuốt tường, nhưng bây giờ còn cảm thấy khó chịu chút nào.
Thôi đừng xóa nữa. Đó là món quà cuối cùng mà một còn cơ hội xuất hiện nữa để cho thế giới mà y từng yêu thương.
Nàng mở cuộn tranh trong tay. Đó là món quà lưu niệm mà Ngụy Vĩnh An, , là “Hoàng Phủ Cần” để cho nàng khi .
Một bức tranh phố phường sống động, chi tiết đến mức hàng rong ven đường bán gì cũng vẽ rõ mồn một. Trong tranh nhiều , nhưng thấy rõ một đôi vợ chồng bế con nhỏ giữa dòng . Người chồng áo trắng phiêu dật, vợ dung mạo dịu dàng xinh , chiếc vòng vàng cổ tay tinh xảo. Từng nét bút, thật sự là tình cảm vợ chồng thắm thiết, vui vẻ hòa thuận.
Ma Nha và Tư Tĩnh Uyên đồng thanh : “Vẽ quá! Bức tranh lớn thế , mà vẽ xong nhanh thật!”
Liễu công tử liếc mấy cái, bĩu môi: “Ta luyện thêm mấy năm nữa, cũng thể như .”
“Nằm mơ.” Tư Cuồng Lan thẳng thừng: “Nhân vật như Hoàng Phủ Cần là kỳ tài trời ban, đời khó mà sánh kịp.”
“Không đúng.” Đào Yêu đột nhiên đầu: “Ngươi nhận nhầm là Ngũ là vì đại tác của ngươi mà! Hắn coi cái gã họ Ngũ là thần tượng, mà tranh của ngươi thể ngang hàng với thần tượng của , chuyện càng đáng kinh ngạc hơn ?”
Tư Cuồng Lan thản nhiên : “Chỉ là tùy tiện vẽ bậy. Lúc đó tên yêu quái vốn tỉnh táo, nhầm cũng là chuyện thường.” Nói , Đào Yêu, khóe miệng nhếch lên: “ nếu ngươi đang khen ngợi , thì cũng .”
“Phì!” Đào Yêu ngấm ngầm một cái mặt quỷ thật to, đầu thì với : “Khen nhị thiếu gia nhà chúng mà tiền thưởng, thể khen đến cuối năm luôn!”
“Ha ha, ngươi thể ở yên trong Tư phủ đến sang năm hẵng .” Tư Cuồng Lan xoay rời .
Đào Yêu thấy , vội vàng đuổi theo: “Ngươi ý gì? Ta chọc gì ngươi ? Ta gì cũng coi như cứu mạng ngươi mà? Ngươi cần nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-10-hiep-quai-10.html.]
Tư Cuồng Lan dừng , như nàng một hồi, đến mức trong lòng nàng phát hoảng, mặt nóng bừng lên, mới : “ngươi quá nhiều chuyện khai báo rõ ràng với . Tư phủ giữ lai lịch trong sạch.”
Nàng sững sờ, nhảy dựng lên: “Ta còn chỗ nào rõ ràng? Ta ngay cả quê nhà cũng cho ngươi ! Còn đủ trong sạch?”
“Tự kiểm điểm .” Tư Cuồng Lan mặc kệ nàng, thẳng ngoài.
Lúc , Liễu công tử đuổi theo, kéo tay nàng : “Suýt quên mất, lúc tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của Hoàng Phủ Cần, gặp mà ngươi lóc đòi gả đó!”
Giọng lớn, Tư Cuồng Lan phía rõ mồn một. Nhất là khi câu “ mà ngươi lóc đòi gả”, chân mày động, nhưng vẫn đầu, cũng dừng bước, chỉ chậm .
“Hả??” Đào Yêu giật , vội bịt miệng : “Ngươi nhỏ chút! Hắn gì với ngươi?”
“Hắn chỉ ngươi càng ngày càng bậy, bảo cảnh cáo ngươi còn an phận thủ thường, thì đừng trách nể mặt Đào Đô.”
“Ờ, sẽ đích đến dạy dỗ ?”
“Cái đó thì .”
“Hì hì, cứ bậy thêm chút nữa .”
“Trong đầu ngươi rốt cuộc đang nghĩ gì ? Mạng của ngươi đáng tiền chứ mạng của còn đáng tiền lắm! ngươi vì giúp ngươi, nợ bao nhiêu ân tình ! ngươi cảm kích thì thôi, còn suốt ngày nghĩ cách liên lụy !”
“Toàn là tình nhân của ngươi cả.”
“Nói bậy! Đã là ! Ê, đúng , ngươi Ma Nha giấu mấy tờ giấy đó?”
“Ta còn lạ gì cái nết của nó? Lòng mềm như bông, giấu giấy trong , lỡ dọc đường gặp con yêu quái nào bệnh đáng thương, nghèo đến mức mua nổi giấy, thì lấy gì để thể hiện lòng từ bi của nó?!”
“A Di Đà Phật, Đào Yêu, ngươi đang trách ?”
“Cũng trách ngươi, chỉ sợ ngươi mấy con yêu quái giả đáng thương lừa gạt thôi!”
“ những yêu quái thật sự nghèo, cũng đáng thương. Vả giấy của ngươi thật sự đắt!”
“...”
Tư Cuồng Lan đang lắng chăm chú, thì Tư Tĩnh Uyên lù lù chạy đến lảm nhảm: “Không xong , con nhóc Đào Yêu đó thật sự vật tầm thường, đến Lạc Dương một chuyến mà gây cả chuỗi chuyện kỳ lạ. Ta hết mà còn thấy khó tin, hôm nào nhất định tìm thời gian bắt nàng khai báo hết ngọn nguồn chi tiết của chuyến ! Quả thực còn đặc sắc hơn cả kể chuyện ngoài phố!”
Tư Cuồng Lan xong, chỉ với : “Nếu còn biến thành con muỗi, bảo đảm phần đời còn của còn đặc sắc hơn cả nàng !”
“Hửm??” Tư Tĩnh Uyên chớp mắt, với theo bóng lưng : “Đâu ... Nếu biến thành muỗi, hai đến con muỗi cũng ! Đệ chậm chút... giải thích ?”
Cả đám đường lớn. Lúc mặt trời lên cao, phố như dệt cửi.
Đào Yêu đang nghĩ tìm quán nào lấp bụng, thì một trận ồn ào thu hút sự chú ý.
Lại đ.á.n.h .
Đào Yêu định nhàm chán, đầu .
Hai đ.á.n.h giữa phố trông quen mắt, chẳng là đôi gặp hôm cùng La Tiên đến Long Thành Viện .
Người mặc một bộ đồ nữ, ca ca tức điên lên, đ.ấ.m nào đ.ấ.m nấy trúng thịt, thật sự hận thể đ.á.n.h c.h.ế.t .
“Bảo ngươi mặc cái , ngươi cứ thích mặc! đ.á.n.h c.h.ế.t cái thứ mất mặt hổ !”
“Ta hại ai , con gái mặc đồ nam, con trai thể mặc đồ nữ!”
“Làm gì nhiều tại với tại thế! Ông đây chính là thích cái dáng vẻ nam nữ của ngươi!”
Nắm đ.ấ.m của ca ca một nữa sắp giáng xuống , thì chặn giữa đường.
Đào Yêu cũng lấy sức lực lớn như , cơm còn ăn, mà thể kẹp chặt cổ tay gã đàn ông giữa trung.
Không đợi gã kịp phản ứng, nàng tát cho gã một bạt tai.
Tất cả đều nàng đột ngột xông cho kinh ngạc, bao gồm cả hai đương sự.
“ngươi... ngươi là con nhóc hoang ở ! Dám đ.á.n.h ?” Người ca ca ôm mặt, đang định tay với nàng, thì cảm thấy mặt , ngứa đau. Cảm giác rùng rợn lập tức lan , khó chịu đến mức gã vội vàng cởi hết quần áo ngay giữa phố, ở trần mà gãi lấy gãi để.
Người xem vỡ òa, các cô nương vội vàng che mắt .
Đào Yêu phủi tay, một vệt bột t.h.u.ố.c tan trong khí.
“Ngươi đây, từ nay về , chỉ cần ngươi nổi giận, sẽ như lúc , ngứa ngáy khó nhịn.” Nàng khẩy gã đàn ông đang chật vật: “Không thích là đuổi cùng g.i.ế.c tận ? Thật vô lý.”
“ngươi...” Gã đàn ông đau đớn chịu nổi, lăn lộn đất mà gãi.
“Nhớ lời , đừng nổi giận.” Đào Yêu đang định rời , lè lưỡi với gã: “Nói cũng , bộ dạng ngươi mặc đồ, chẳng còn khó coi hơn mặc đồ nữ ?”
Mọi lập tức ồ lên. Gã đàn ông hổ đỏ bừng mặt, vùng vẫy kéo quần áo che , bóng lưng Đào Yêu như quỷ quái.
Thấy , Liễu công tử và Ma Nha , cùng thở dài, Đào Yêu vẫn là Đào Yêu đó.
Tư Tĩnh Uyên giật nảy , vỗ ngực: “Con nhóc , tính tình nóng nảy thật, thủ đoạn cũng thật tàn nhẫn.”
Chỉ Tư Cuồng Lan là bình tĩnh nhất, cũng hiểu rõ lý do Đào Yêu tức giận. Trong mắt cũng lộ vẻ tán thưởng mà khác khó nhận , tuy chỉ là một thoáng ngắn ngủi, vô cùng keo kiệt.
Hắn con nhóc đang nhảy chân sáo phía , quyến luyến mỗi quầy hàng ăn vặt. Bộ đồ đỏ nàng lẽ là sự tồn tại rực rỡ sống động nhất phố. mỗi nụ vô tư lự và thái độ bất cần đời của nàng, rốt cuộc che giấu bao nhiêu tâm tư và bí mật khác ?
Ngón tay Tư Tĩnh Uyên huơ huơ mặt , kỳ quái : “Đệ thất thần ?”
“Không .” Tư Cuồng Lan lập tức phủ nhận.
“Không ?” Tư Tĩnh Uyên bĩu môi: “Lát nữa đây? Ây da, hỏng ...” Hắn dường như nhớ chuyện gì quan trọng: “Vật vã cả nửa ngày, chúng còn Minh Nguyệt Đài xem thử!”
“Nếu cả Lạc Dương đều thì Niên Sinh cũng sẽ chuyện gì.” Tư Cuồng Lan lo lắng: “ cũng nên .”
“Về ?”
“Minh Nguyệt Đài, sinh nhật của Niên Sinh vẫn qua.”
“Ồ... Á!! Ngươi xổm ở đây từ lúc nào thế! Hết cả hồn!”
Tư Tĩnh Uyên la oai oái nhảy dựng sang một bên. Đào Yêu rõ ràng đang ở phía lẻn về từ lúc nào, im lặng tiếng xổm lưng họ, miệng còn ngậm một cái màn thầu.
“Hai còn về Tư phủ ?” Nàng dậy, vẻ mặt bất mãn.
“Các ngươi về .” Tư Cuồng Lan : “Ra ngoài lâu như , cũng nên thông cảm cho Miêu quản gia .”
Đào Yêu hừ một tiếng, lẩm bẩm: “Về thì về, hai cứ mà đón sinh nhật ! Hay là tổ chức cho nàng từ hai mươi tuổi đến một trăm tuổi luôn ! Ở luôn nhà nàng đừng về nữa càng !”
“ngươi lẩm bẩm gì đấy?” Tư Cuồng Lan mỉm : “Có đang mắng cái mà ngươi lóc đòi gả ?”
“Ngươi...” Đào Yêu sững sờ, nhíu ngươi: “Ngươi dám lén chúng chuyện!”
“Chẳng ngươi cũng đang lén ?” Hắn tiếp tục mỉm .
“Ta...” Đào Yêu thể phản bác, c.ắ.n mạnh cái màn thầu: “Thôi thôi, ngươi Minh Nguyệt Đài của ngươi, về sông Thanh Mộng của .”
“Ồ, .” Tư Cuồng Lan vẫy tay với nàng: “Hẹn gặp !”
Đào Yêu thèm , tới lớn với Liễu công tử và Ma Nha: “Đi thôi! Lạc Dương cũng chẳng gì vui. Về ăn Tết với Miêu quản gia!” Nói xong cố tình nghênh ngang về phía cổng thành, kiên quyết đầu Tư Cuồng Lan một nào.
Liễu công tử hít hít mũi: “Hình như mùi giấm.”
“Vậy ?” Ma Nha cũng hít mũi: “Đâu , gì mùi gì !”
“Chỉ sợ vò giấm cũng vỡ ...” Liễu công tử như : “Sau e là càng thú vị đây.”
“Hả? Ý gì ?”
“Đi thôi thôi, về ăn Tết!” Liễu công tử nháy mắt với nhà họ Tư: “Đại thiếu gia, nhị thiếu gia, chúng về đây, phiền hai vị đón sinh nhật cùng mỹ nhân nữa, cáo từ!”
“Đại thiếu gia, nhị thiếu gia về sớm nhé, đợi hai vị về ăn cơm tất niên đó!” Ma Nha giơ móng của Cổn Cổn lên vẫy tạm biệt họ.
Tư Cuồng Lan đám ồn ào rời , nhẹ nhàng thở một .
Một ở sông Thanh Mộng tại Đế Đô, một ở Minh Nguyệt Đài tại Lạc Dương, Đào Yêu và Tư Cuồng Lan về hai hướng ngược , càng lúc càng xa.
Thế nhưng, Đào Đô chẳng còn xa Đế Đô hơn , cần gặp cuối cùng cũng sẽ gặp thôi.
Tư Tĩnh Uyên lén cặp thẻ hoa đào giấu , khóe miệng nở một nụ hiền từ như “ già”.
“Huynh còn lề mề ở đó gì?”
“Đến đây, đến đây!”
Buổi chiều ở thành Lạc Dương, cuối cùng cũng trở nên ấm áp.