Bách Yêu Phổ 3 - Chương 1: Trấn Thủy 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:03
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Quá khứ là quá khứ của khác, còn quá khứ của nàng thì cứ cất .”

---

Mùa đông, khi từng bông hoa tuyết chầm chậm rơi xuống, là thời gian thích hợp nhất để uống rượu ngắm hoa, cùng hết những chuyện lãng mạn đời.

khi trời thấp, mây nặng, thở hoa thành băng giữa con bão tuyết cuồng loạn dường như thể chôn vui cả con thì việc hợp với khung cảnh nhất chỉ thể là lấy mạng kẻ thù.

Đào Yêu chỉ ở sông Cẩm Lân chốc lát, thế mà cả đầu nàng tuyết trắng, đến lông mày cũng tránh khỏi kết cục đó, nếu nàng còn yên động đậy thêm lát nữa, lẽ sẽ biến thành một tuyết mất.

Thời tiết thế , động đậy môi còn khó.

Thế mà hai kẻ chịu xuống sông, một kẻ chịu lên bờ… đó cãi .

"Ta thấy tiếng chuông vàng vang lên , ngươi g.i.ế.c !" Trên mặt sông kết thành băng, yêu quái Độn Ngư tròn trịa mập mạp đang một tảng băng gần nứt , ngẩng đầu Đào Yêu đang bờ, mặc dù sợ thật, nhưng chút can đảm vùng vẫy giãy dụa khi c.h.ế.t thì nó vẫn còn.

"Nếu như lịch của , còn mau mau lên bờ nhận sai chịu c.h.ế.t." Đào Yêu tức giận , ánh mắt lén lút xuống chân, mấy nàng định nhảy đến mặt băng... nhưng mà lỡ như băng nứt , chẳng sẽ rơi xuống sông , thời tiết như thế rơi xuống, đầu tiên là nửa cái mạng coi như tong , huống hồ nàng còn bơi.

May mà Độn Ngư tạm thời còn sự do dự của nàng, rướn cổ lên trả lời nàng: "Vì g.i.ế.c !"

Đáng hận hơn nữa là, c.h.ế.t đến nơi mà còn bản phạm tội gì.

"Dùng yêu thuật mê hoặc lòng , hại vô tội, ngươi đáng c.h.ế.t thì ai đáng c.h.ế.t!" Đào Yêu mắng suy nghĩ xem loại t.h.u.ố.c nào thích hợp dùng trong lúc , nhưng mà hình như mắt những loại t.h.u.ố.c trí mạng nàng mang theo đều chỉ thích hợp dùng ở cự ly gần thôi, tuy rằng nếu như nàng thì thể thả t.h.u.ố.c độc xuống, biến cả con sông thành sông c.h.ế.t, nhưng mà những sinh linh trong sông đều vô tội, chim thú ngang qua nếu như uống nước sông, e là sống , dùng thủ đoạn quả thực thỏa đáng, huống hồ nếu như " đó" thì cái tội lớn " hại vô tội" của nàng e là thoát ... tức quá. Đường đường là Đào Yêu đại nhân một con sông khó đến thế .

"Ta hại vô tội khi nào!" Độn Ngư phục: "Ta những hại khác mà còn giúp nữa."

"Sao da mặt của con cá nhà ngươi còn dày hơn cả da bụng của ngươi nữa thế!" Đào Yêu tức giận : "Thẩm Phong ngươi hại đến mức còn sống bao lâu nữa ! Ta dùng chân để nghĩ thôi cũng đủ , cái tên yêu nghiệt nhà ngươi sinh từ sông Cẩm Lân, nước sông Cẩm Lân mà cạn thì ngươi cũng chẳng sống nổi, thế nên mới dùng yêu ngôn mê hoặc Thẩm Phong, lợi dụng phận Phong Sinh của nó để đảm bảo cho nguồn nước và đảm bảo cho tính mạng của ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-1-tran-thuy-1.html.]

"Nó tình nguyện, thể tính là hại ." Độn Ngư vẫn phục, thậm chí còn tức giận giậm chân: "Con bé ngốc đó giúp giữ nước sông sai, nhưng cũng chỉ nhận ân huệ của nó ? Hai mươi năm , và nó đều thứ mà mong , giao dịch công bằng. Cho dù ngươi là Đào Yêu "mảnh giáp còn" của Đào Đô thì cũng cái quyền đoạt tính mạng một cách ngang ngược như thế, đúng là nực ."

Phen kính sợ mà phản bác, Đào Yêu mà tức bốc khói, đến lông mày cũng tức chuyển sang màu trắng.

"Có thứ , giao dịch công bằng?" Đào Yêu giậm chân: "Nó liều mạng giữ tính mạng của ngươi, còn ngươi cho nó cái gì? Chẳng qua là một tia hi vọng cuối cùng cũng sẽ dập tắt mà thôi! Ngươi dám mặt dày so sánh hai chuyện !"

"Hi vọng giả còn hơn là hi vọng!" Độn Ngư : "Ngươi là nó, ngươi vui vẻ! Những năm nếu như thì nó sớm c.h.ế.t khô ."

Hi vọng giả... đúng thế, hoa trong gương trăng trong nước, đều là những thứ hi vọng giả dối gần ở mắt nhưng xa thể với tới , giả tuy là giả, nhưng mà những hi vọng hão huyền ở chốn nhân gian phồn hoa thế gian mỹ mãn nay là thứ hấp dẫn linh hồn của con , nó "vui vẻ", chẳng qua là bởi vì nó từng trải nghiệm thứ hủy diệt vì "cứ tưởng tất cả, trong chớp mặt tan thành mây khói" mà thôi.

Đào Yêu gì, nghiến răng nghiến lợi, lạnh đến mức còn cảm thấy gì nữa, đồng thời sự phẫn nộ cũng dần tăng lên, cuối cùng đến cực hạn.

Trước mặt là băng lạnh thì , bơi thì , Đào Yêu g.i.ế.c con yêu nghiệt đó, dù thế nào nó cũng sống tiếp. Nàng tung bay lên, suy nghĩ cuối cùng khi rơi xuống mặt sông là hôm nay còn kịp ăn cơm trưa, cân nặng sẽ nhẹ ít.... thì.... mặt sông lẽ sẽ nứt , ít nhất thì khi nàng xử con yêu quái thì đừng nứt, tuyệt đối đừng nứt!

Thấy nàng liều mạng nhảy đến, Độn Ngư kinh hãi, trốn trốn , chân ngắn quá, cái lỗ thể tạm thời trốn ở phía mặt băng một trận gió phong ấn , đều Đào Yêu của Đào Đô g.i.ế.c yêu quái chớp mắt, tuy rằng đến bây giờ nó vẫn cho rằng tội đáng c.h.ế.t, nhưng mà nếu như chọc đại ma đầu thì xem giao tính mạng , là... đồng quy vô tận luôn , nó hít sâu một , thể càng phình lớn.

Tuy rằng phẫn nộ, nhưng Đào Yêu vẫn lấy bản lĩnh lúc ban đầu vì bảo vệ một bát canh cá mà nhảy lên cây, nàng bây giờ giống như một chú thỏ nhảy nhẹ nhàng mặt băng, chạy thẳng đến chỗ mục tiêu ở giữa sông.

Coi như nó cũng thức thời, chạy nữa, thế là , nhất là yên đó chịu c.h.ế.t , chẳng qua khi c.h.ế.t còn biến thể thành một quả bóng phình to như thế, là oán khí ép điên , hơ hơ, đúng là một con yêu quái xí.

Thấy Độn Ngư đang ở nơi cách nàng một trượng, lúc nàng nhảy bước cuối cùng đến, Độn Ngư đột nhiên bật cao lên, nó chợt nhả những bong bóng khí màu đen, chỉ thấy đôi mắt nhỏ đỏ ngầu đầy oán độc đằng mấy đám khí đen ánh lên một sự độc ác, đó cả bèn rơi bịch xuống mặt băng.

Chỉ thấy hai tiếng "răng rắc" giòn giã vang lên, động tĩnh vô cùng lớn, cả thế giới dường như nứt toác .

Đào Yêu rơi xuống đất, chân bước hụt....

 

Loading...