Bách Yêu Phổ 3 - Chương 1: Phong Sinh 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:37:52
Lượt xem: 31

"Mưa !"

---

Có thứ gì hạnh phúc hơn việc trong mùa đông giá rét thế ăn thịt nướng ?

Không !

Trên ngọn lửa đỏ rực là tấm lưới đồng đặc chế lát những miếng thịt hươu xắt một cách đều đặn. Mùi hương mê lan tỏa đến từng ngóc ngách trong căn phòng, cái mùi hương mà bất cứ kẻ nào cũng thể cưỡng , từ thể cho đến hồn phách đều nó hấp dẫn.

Bên ngoài cửa sổ, Đào Yêu là một trong "bất cứ kẻ nào" đó, tiếp theo là Liễu công tử, Ma Nha và Cổn Cổn.

Trước mắt bọn họ là sảnh phụ của Tư phủ, phía khung cửa đề hai chữ "Ngạc Tuyết", đồ dùng và trang trí trong sảnh đơn giản hơn bất cứ nơi nào trong phủ, trừ bàn ghế, thư án và văn phòng tứ bảo thì chỉ một bức tranh hoa mai đỏ vẽ tường. Cửa sổ ở đây lớn hơn nhiều so với những nơi khác, vặn đối diện với rừng mai đang e ấp đợi nở. Nếu kỹ thì cách bài trí của căn phòng bộ đều lấy hoa mai chủ đạo, bình hoa tách khắc hoa mai đỏ, cho đến nghiên mực cũng thành hình hoa mai năm cánh. Bình hoa ở góc tường cắm đầy cành mai tươi mới. Nếu như cửa sổ bày một cái lò nướng, mùi thịt hươu nướng thơm lừng thì khu sảnh phụ hẳn là một nơi vô cùng ưu nhã, thích hợp để ngắm hoa mai.

Không bao lâu nữa Đế Đô sẽ đón một trận tuyết ngập trời, đợi đến lúc đó thì nơi hẳn là sẽ thi vị, hâm nóng rượu, ngắm hoa mai đỏ, cộng thêm đối ẩm ngâm thơ thì đó chẳng là lạc thú của đời .

Đáng tiếc là phong cảnh như thế hai tên đàn ông mắt phá hoại hết sạch!

Tư Cuồng Lan lẽ ít khi nhàn rỗi thế . Và hình như còn là một hề sợ lạnh, trời bắt đầu đông thế nhưng vẫn chỉ mặc một bộ quần áo cực kỳ mỏng manh, từ xuống chỉ chiếc khăn choàng khoác cổ mới ấm áp một chút, đến đầu tóc cũng lười búi lên, mà chỉ tùy tiện buộc lỏng lẻo lưng, sự chú ý đều dồn lọ muối tay .

Không lâu , một tay cầm lọ muối, một tay cầm lấy ống tay áo, cực kỳ chuyên tâm rắc muối lên thịt hươu, vô cùng nghiêm túc, dường như cho phép sai lệch dù chỉ một phân.

Tư Tĩnh Uyên bên cạnh sốt ruột giống như một con khỉ đói, nắm chặt lấy đôi đũa trong tay háo hức gắp thịt ăn, miệng ngừng: "Bỏ thêm nhiều muối một chút cho thấm thía!"

"Thu đũa của ." Tư Cuồng Lan thèm : "Lúc nướng thịt, thứ nhất là kỵ lửa quá lớn hoặc quá nhỏ, thứ hai là kỵ gia vị thô lỗ, một đũa của nếu dám gắp bây giờ thì là phí phạm của trời."

Tư Tĩnh Uyên khinh khỉnh trợn mắt lên tới trời: "Mấy miếng thịt quèn thôi mà... từ khi nào biến thành "cao với tới" như thế ? Trước đây Miêu quản gia nướng cho chúng ăn cũng nhiều chuyện như thế!"

"Nướng thịt cũng giống như , thể vị trí thứ nhất vì nhường bước mà thứ hai?" Tư Cuồng Lan phủi tay lấy chiếc kẹp đồng gắp thịt hươu lật một nữa: "Đếm đến mười là xong."

Không nữa ! Sao thể đếm đến mười! Đếm đến một thôi còn đợi nữa là, thơm quá, thơm c.h.ế.t .

Kẻ ăn vụng một chắc chắn thể tôn trọng, cho nên đến việc gõ cửa cũng cần nữa, Đào Yêu trực tiếp xông , hai mắt sáng rực, vờ vịt ngây thơ hỏi: "Ôi chao ôi chao, đại thiếu gia nhị thiếu gia ở đây gì thế? Ồ, đang nướng thịt ? Đang nướng thịt hươu ?"

"Ấy, hôm nay ngày nghỉ của các ngươi ?" Tư Tĩnh Uyên đ.á.n.h giá đám mời mà đến đột nhiên xuất hiện mặt: "Đào nha đầu, sáng hôm nay ngươi dạo phố ?"

"Phố chợ thịt hươu thơm phức thế ." Đào Yêu lau nước miếng, mắt vẫn dán chặt miếng thịt lò.

"Làm gì ai dạo phố mà đem tiền như ngươi chứ!" Liễu công tử hừ một tiếng, đ.á.n.h ót Đào Yêu một cái: "Ngươi mua đồ còn bắt ông đây trả tiền, thiên hạ chuyện như thế hả?"

"Thiện tai thiện tai, hãy nhớ kỹ ngươi là một con hồ ly ăn chay nhé!" Ma Nha ôm chặt lấy Cổn Cổn đang vùng vẫy trong lòng đang nhỏ dãi xông đến chỗ mùi thịt tỏa hương thơm phức , giải thích với Tư Tĩnh Uyên: "Hai cãi phố, Đào Yêu Liễu công tử keo kiệt như thế tương lai chắc chắn bao giờ cưới vợ, Liễu công tử Đào Yêu còn bằng Tiểu Hồng bán rau chợ, cho dù khoác thứ quần áo nhất kinh thành lên thì cũng thể gả ."

Liễu công tử đập một phát cái đầu trọc của : "Có ai bắt ngươi kể hử?"

"Ngươi thích cưới ai thì cưới, cưới công chúa phò mã cũng , chúc ngươi hạnh phúc! Mà, thịt chín nhỉ?" Đào Yêu căn bản quan tâm đến mấy phía đang gì, tròng mắt sắp rơi miếng thịt hươu luôn .

Tư Cuồng Lan nàng, chỉ cầm lấy chiếc đĩa sứ bên cạnh, gắp một miếng thịt lò, gắp một miếng đưa cho Tư Tĩnh Uyên, gắp một miếng đưa cho Đào Yêu: "Xong ."

Đào Yêu quả thực là ngạc nhiên vì ưu ái. Theo như những gì nàng về Tư Cuồng Lan thì là một tên nhóc già tuổi, tâm tư khó đoán, thích đặt quy tắc cho khác. Một tên thiếu gia như thể tự tay nướng thịt đó đưa thịt nướng xong cho nàng chứ! Nếu như cũng đưa cho Tư Tĩnh Uyên một miếng thì nàng quả thực nghi ngờ rằng liệu bỏ thứ gì đó kỳ lạ trong , ví dụ như loại t.h.u.ố.c ăn thể khiến cho nàng kìm lòng mà chạy quanh phủ mười vòng hoặc là biến miệng nàng thành miếng xúc xích cả ngày thể chuyện chẳng hạn, dù thì trong mắt Tư Cuồng Lan, nàng nay là một tên tạp dịch thực sự ngoan ngoãn lời, mỗi ngày phạt mười cũng là điều bình thường thôi. Chỉ là cũng , tuyệt đối sẽ tay với cái tên trưởng tiền đồ , cái chuyện xông tháp Xung Tiêu gây phiền phức cho như thế đó, thế nhưng miệng tuy phạt nhưng đến bây giờ vẫn thấy động tĩnh gì, lẽ nào dựa miếng thịt hươu để đại chiêu ?

đầu óc Đào Yêu giờ đây dù nhanh cũng nhanh bằng cái miệng , chiêu lớn chiêu nhỏ trừng phạt gì gì đó, dù cho miếng thịt hươu bỏ Hạc Đỉnh Hồng thì nàng cũng cam tâm tình nguyện nuốt xuống, vì nó Ngon! Quá! Trời! Luôn!

Rốt cuộc là thần thánh phương nào mới thể nướng thứ thịt thần tiên như thế ! Ăn uống thoả mãn khiến cho Đào Yêu hạnh phúc đến ngất , bên ngoài giòn rụm bên trong mềm mại, những từ như thơm ngon mỹ vị thấm lòng căn bản thể hình dung vị ngon của món thịt , nhớ lời Tư Cuồng Lan : "Có thể vị trí thứ nhất vì nhường bước để thứ hai", quả thực chỉ là lời khoác lác vô căn cứ, thực sự là một đàn ông nghiêm khắc đến mức cả việc nướng thịt cũng cho nó trở nên mỹ nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-1-phong-sinh-1.html.]

Trước đây cũng từng ăn thịt nướng, nhưng nào thể sánh với hôm nay, thật là vì nên thức ăn cũng ngon như thế thứ bí kíp gì mà nàng . Dù thì, thần hồn nàng triệt để mê hoặc , nếu như thể nàng chấp nhận ở Tư phủ chăn ngựa cả đời, cần tiền công cũng , chỉ cần Tư Cuồng Lan mỗi ngày đều nướng thịt cho nàng ăn thôi!

"Ngươi ăn một miếng ?" Tư Cuồng Lan Liễu công tử: "Tư gia quả thực vị đầu bếp nào giỏi cả."

Liễu công tử vốn dĩ đưa tay để nhận lấy, dù thì mùi hương như quả thực là khó cưỡng , nhưng câu đó của Tư Cuồng Lan kịp thời đ.á.n.h trúng tự tôn của , mặt, bày bộ dạng vô cùng chê bỏ: "Cái thứ thức ăn tầm thường như thế hứng thú. Còn nữa, là đầu bếp giỏi, chỉ là trình độ quá mức cao thâm cho nên mấy tục nhân như các ngươi thể cảm nhận mà thôi."

"Ồ, ." Tư Cuồng Lan bỏ miếng thịt hươu miệng, nhai xong nhíu mày: "Hơi chín."

Yêu cầu cao quá !

Còn đợi nuốt miếng thịt xuống thì Đào Yêu cần tôn nghiêm mà đưa chiếc đĩa mặt , phía chiếc đĩa là gương mặt tươi rói của nàng: "Nhị thiếu gia, cảm thấy vẫn thể ăn tiếp!"

Tư Cuồng Lan cong miệng : "Thịt hươu hôm nay còn nhiều, thiếu phần của ngươi ."

Đào Yêu vui mừng gật đầu như gà mổ thóc: "Vậy miếng thịt cho hết !"

"Tự lấy đũa gắp." Tư Cuồng Lan gắp một miếng bỏ miệng.

Đào Yêu vội vàng vơ lấy đôi đũa bàn, vội vàng đưa tay gắp thịt.

khi đũa nàng sắp chạm miếng thịt thì một đôi đũa khác hất văng .

Nụ mặt Tư Cuồng Lan giảm chút nào, đôi đũa trong tay đột nhiên kết thành một phòng tuyến thể đột phá .

Hơ hơ, ngay là cái tên hạng "hiền lương thục đức" như thế mà.

Đào Yêu cau mày đổi một góc độ khác, tốc độ gắp nhanh hơn lúc nãy gấp đôi.

Thế nhưng vô ích, đôi đũa nữa hất .

Nàng tức giận, dùng tốc độ càng nhanh hơn để công kích miếng thịt hươu , chỉ đáng tiếc nào cũng Tư Cuồng Lan hất , giống như từ đũa của nàng sẽ về hướng nào , bởi vì thử gần mấy chục thế nhưng đến một góc của thịt nướng nàng cũng thể chạm đến.

Thế là nàng tức giận vứt luôn đôi đũa.

"Sao, ăn nữa ?" Tư Cuồng Lan cố ý đặt miếng thịt trong miệng, nhai với vẻ mặt xuân phong đắc ý.

Đào Yêu chút cốt khí nuốt nuốt nước miếng, hất đầu với Liễu công tử: "Lên cho ! Cùng lắm ký sổ trừ nợ cho ngươi!"

Ma Nha thở dài: "Lại cách ngày ăn gần thêm một bước nữa... chỉ vì một miếng thịt nướng..."

Ai Liễu công tử quả quyết từ chối nàng : "Cho dù ngươi ký sổ với thì chuyện cũng giúp ngươi!"

"Vì !!" Đào Yêu tức đến giậm chân nhảy cẫng lên, trong phòng , về phương diện võ lực, kẻ phân cao thấp với Tư Cuồng Lan thì chỉ mỗi Liễu công tử, nhưng đáng hận là con rắn thối thế mà về phía nàng!

"Thân phận cỡ như mà chỉ vì một miếng thịt nướng động tay động chân với ư, truyền ngoài thì còn gì thể diện nữa chứ!" Liễu công tử kiên định lắc đầu: "Lại ,, thứ thức ăn thô bỉ , nhắm mắt cũng thể , ngươi cần gì như thế."

"Thứ ngươi nướng là cho ăn ?" Đào Yêu ngẩng đầu Liễu công tử, trong mắt b.ắ.n tia lửa: "Ngươi giúp ?!"

"Không!" Liễu công tử ngẩng đầu: "Tuyệt đối !"

"Ngươi..." Đào Yêu nắm chặt tay, khuôn mặt đằng đằng sát khí: "Vậy thì đừng trách khách khí."

Xem nàng thực sự chọc giận , khí trong phòng đột nhiên giống như đao kiếm đang vần vũ.

 

Loading...