Bách Yêu Phổ 3 - Chương 1: Nhân Cừ 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:37
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tòa thành , dường như quyết tâm giữ nàng ở đây.”

---

“Cha ơi, ‘Ngạo cốt bình tâm hộ thương sinh’ là ý gì ạ? Sao cha cứ bắt con chép câu hoài ? ‘Thương sinh’ là ai ạ?”

“Ý là thì chính khí trong lòng, cúi đầu phú quý quyền thế, gặp khác gặp nạn thì hết lòng giúp đỡ, để họ kẻ ức hiếp.”

“Ồ… Tức là nếu ai ức h.i.ế.p Tiểu Bạng và Quyên Nhi nhà bên, thì con bảo vệ họ, đúng cha?”

“Ừm, đúng là ý đó. Sau con lớn lên, sẽ gặp nhiều Tiểu Bạng và Quyên Nhi hơn nữa, nên để bảo vệ họ, con ăn ngoan ngủ ngoan, luyện tập cho thể cường tráng, nỗ lực luyện một võ nghệ. Sau chỉ thể bảo vệ bạn bè của con, mà nếu xâm phạm đất nước chúng , con còn thể khoác áo giáp trận, g.i.ế.c giặc bảo vệ đất nước. Giống như những hùng mà cha từng kể cho con , nếu con thể câu , con cũng là hùng.”

“Ồ, là những vị tướng quân lợi hại mà cha từng kể con ạ?”

“Ha ha, đúng , Thanh Trúc lớn lên , cũng sẽ trở thành một vị đại tướng quân giỏi thì !”

“Thanh Trúc nhất định sẽ đại tướng quân! Cha, con khắc câu lên thanh kiếm gỗ, ạ?”

“Ừm, cầm d.a.o khắc cẩn thận, đừng để đứt tay đấy.”

“Con ạ!”

Từng nét vụng về mà kiên định xuất hiện mũi d.a.o khắc. Mỗi khi khắc một nét, đều nhẩm một trong lòng. Thay vì là khắc lên kiếm, chi bằng là khắc sâu một trái tim non nớt mà thuần khiết, từ đó trở thành việc đầu tiên mà đứa trẻ nỗ lực trong cuộc đời mới bắt đầu của .

cẩn thận, ngón tay vẫn thương. Hắn mút mút vết thương, cố nén , cũng với bất kỳ ai. Bé gái mới nhè, trở thành đại tướng quân "Ngạo cốt bình tâm hộ thương sinh" cơ mà!

Ngạo cốt bình tâm hộ thương sinh…

Ngạo cốt bình tâm…

Hộ thương sinh??

Giờ khắc , vẫn mặt đất tuyết lạnh băng, ngây ngốc lên bầu trời đang lác đác rơi tuyết, chầm chậm đưa tay trái lên, vết sẹo khi xưa khắc kiếm lưu ngón tay, sớm còn nữa.

“Có những thứ, ngươi cần là thể cần .” Giọng của Đào Yêu còn lạnh hơn cả thời tiết: “Ngay cả thanh kiếm mà cũng quên, ngươi trở thành vị đại tướng quân hộ thương sinh .”

Hắn buông thõng tay, còn sức lực nhúc nhích. Một lớp màng xám tro phủ mắt khiến trông như một kẻ c.h.ế.t nhắm mắt.

“Muốn một thứ thì dùng một thứ khác để đổi.” Hắn chậm rãi : “Ta nghĩ đây là chuyện công bằng, cũng nghĩ rằng thể dùng lý lẽ để thuyết phục bản .”

“Dùng Hoắc Thanh Thanh, thể còn cả Bảo Nhi, Hoa Nhi gì đó, tính mạng của cả một tòa thành, để đổi lấy một tòa phủ tướng quân mà ngay cả tấm biển cũng dám treo?” Đào Yêu quanh bốn phía, tiếc nuối : “Tính thế nào thì Đoàn tướng quân cũng lỗ vốn nặng .”

Hắn im lặng, nhắm mắt : “Còn cả mạng của . Ta nếu tử thủ cổng thành, dù yêu tà trong thành g.i.ế.c c.h.ế.t, cũng sẽ khép tội khi quân độc chức, c.h.ế.t thây.”

“Vì khóa thành phóng hỏa?” Đào Yêu vẫn tò mò.

“Ban đầu chỉ là một vài đứa trẻ nổi đốm đen, chịu ăn cơm, ngày ngày gào , vài ngày , lớn cũng bắt đầu , đang lành lặn dần dần biến dạng, đốm đen lở loét, hình thù như ác quỷ. Đáng sợ nhất là bọn họ thần trí rõ ràng, kẻ cầm kéo tự đ.â.m , kẻ điên cuồng chạy lên lầu cao nhảy xuống, còn kẻ tự dìm c.h.ế.t ngạt trong lu nước. Nếu đến cứu, hễ chạm bọn họ, cứu cũng chịu chung phận, biến thành một con quái vật chỉ tìm đến cái c.h.ế.t. Khi đó bèn trong thành xuất hiện yêu nghiệt, hủy hoại xác, loạn tâm trí con , dùng vô tính mạng để tu luyện.” Hắn cố gắng hồi tưởng, mỗi một cảnh tượng nhớ , tim chìm xuống một chút.

“Ngay lúc chúng bó tay hết cách, của Bệ Hãn Tư đến, là ai nhỉ…” Hắn khựng ở đó, gõ gõ đầu suy nghĩ lâu mà vẫn nhớ : “Vì vẫn nhớ đó là khuôn mặt của ai… chắc chắn đó là của Bệ Hãn Tư, lập tức hạ lệnh cho rút bộ binh sĩ, đóng chặt cổng thành, đó ‘Không để một nào vượt giới hạn’, còn ‘Giữ thành, thì giữ huyết mạch Đoàn gia, giữ vinh hoa quãng đời còn ’… Phải, như .”

Ánh mắt trở nên tan rã, hai tay vô thức cào loạn nền tuyết: “Ta Thanh Thanh vẫn còn trong thành, nhiều quen vẫn còn trong thành… Ta từng nghĩ sẽ bất chấp tất cả để mở cổng thành, cho dù bên trong yêu nghiệt hoành hành, những hại thì đây, thả họ , họ !! Lòng rối như tơ vò, binh sĩ trướng cũng luống cuống tay chân, chỉ cần lệnh một tiếng, họ sẽ xông đẩy bật cánh cổng thành nặng trịch đó… cuối cùng , nhất là khi thấy ngọn lửa lớn bùng lên trong thành, từ bỏ ý định mở cửa cứu …”

Hắn bật một cách quái dị: “Ta đ.á.n.h bại . Ngạo cốt bình tâm hộ thương sinh… A, nhớ , khi theo cha chuyển nơi khác, qua nhà bên cạnh từ biệt Tiểu Bạng và bọn họ, ai nỡ để , Quyên Nhi còn hỏi về . Ta cũng về, nhưng về . Thế là Tiểu Bạng nghĩ một cách, chùa Phật trong thành cầu nguyện linh nghiệm, bảo mang theo một món đồ yêu thích nhất, là chôn vật yêu quý trong chùa, xem như là dâng lễ cho Bồ Tát gia gia, nguyện ước nhất định sẽ thành hiện thực.

hôm đó chôn thanh kiếm gỗ trong sân chùa, cũng ước nguyện nhất định sẽ về. Nực là đến khi về nơi , Tiểu Bạng bệnh mất, Quyên Nhi cũng gả nơi khác. Thanh kiếm gỗ chôn trong chùa, cũng quên sạch sành sanh.”

Đào Yêu mỉm : “Ngươi về tức là Bồ Tát linh nghiệm . Cũng chẳng trách thanh kiếm gỗ của ngươi thể tu thành Anh Nguyên trong thời gian ngắn như , nhận hương khói, đất m.á.u vùi lấp.”

Hắn dậy, ngây Đào Yêu: “Anh Nguyên mà ngươi luôn nhắc tới, rốt cuộc là gì?”

“Vừa cho ngươi . Mỗi đều ‘sơ tâm’, chúng về một thanh kiếm gỗ, nhưng thực tế là nguyện ước trở thành hùng bảo vệ chúng sinh mà ngươi hứa lúc tâm tư thuần khiết nhất. Nguyện ước như đối với một con là vô cùng quý giá.”

thứ mà con dễ lãng quên nhất là nó. Chẳng còn cách nào, một ở trần thế càng lâu, bụi trần rơi xuống càng nhiều, bụi bặm quá nhiều sẽ dễ che lấp trí nhớ. nó sẽ quên ngươi.” Đào Yêu đặt thanh kiếm gỗ mặt : “Điều kiện cần thiết để trở thành Anh Nguyên là chôn ‘huyết thổ’. Ngươi ngờ tới tòa thành mà từng phát nguyện bảo vệ, sự thúc đẩy của ngươi, sinh linh đồ thán, m.á.u thịt đầy đất.”

Hắn thanh kiếm gỗ, dám chạm , ngập ngừng : “Nếu như … nó nên hận …”

“Ngươi gặp đống đổ nát là vì ngươi đến lúc tính mạng nguy kịch nhất. Lý do duy nhất Anh Nguyên phá đất hiện là vì nó nhận ngươi sắp xong , mau chóng ngoài bảo vệ ngươi. Dù hôm đó ngươi đến khu phế tích, nó cũng sẽ tìm đến bên cạnh ngươi. Ngươi ban đầu trong phủ xuất hiện đủ chuyện quái lạ, đúng là do Anh Nguyên , vì nó ghét cái trạch viện .”

Đào Yêu quanh: “Thứ mà ngươi vứt bỏ nó để , nó tất nhiên sẽ ác cảm. Nộ khí và yêu khí hòa lẫn lan trong trạch viện, bèn gây đủ chuyện quái lạ. Tuy nó là một con yêu quái suy nghĩ đơn giản, nhưng cũng tính khí của , ngươi để xả giận chứ.”

Hắn đưa tay về phía thanh kiếm gỗ, chạm một cái rụt về, chợt nên gì.

“Ngươi tưởng chỉ bằng sức một ngươi là g.i.ế.c sạch đám Huyền Đà ?” Đào Yêu : “Lũ chui từ ngươi còn nhiều hơn cái đám trong mật thất .” Ánh mắt nàng rơi thanh kiếm gỗ: “Anh Nguyên ngươi Huyền Đà hại nên mới luôn mãi, vì nó chỉ nước mắt mới đối phó lũ quái vật . Ngươi cũng ngươi nắm quy luật xuất hiện của Huyền Đà, chúng lúc chui từ ác mộng của ngươi, lúc . Thực gần như nào chúng cũng chui , chỉ là ít con mới hiện Anh Nguyên g.i.ế.c c.h.ế.t, nên cái thứ nhỏ bé mới tự mệt lử kiệt sức, là thương tích. Bây giờ nó là chuyện , cần lo lắng liều mạng vì ngươi nữa.”

“Ngươi… ngươi nó liều mạng , chỉ vì nó nước mắt mới thể bảo vệ chu ?” Ngón tay cuối cùng cũng đặt lên thanh kiếm gỗ, lúc cầm lên nặng tựa ngàn cân: “Nó… nó vì bảo vệ chu ?”

“Bởi vì đó là bộ ý nghĩa tồn tại của Anh Nguyên.” Đào Yêu thở dài: “Ta cũng hiểu vì loại yêu quái dùng cả đời để bảo vệ một kẻ vứt bỏ nó, lẽ là bản chúng cũng cam tâm, cứ nghĩ rằng nếu ngươi c.h.ế.t thì nó vẫn còn cơ hội nhớ đến. Ai mà , dù thì lũ yêu quái ngốc nghếch thường những chuyện mà thấy thật thừa thãi.”

Khóe miệng nàng nhếch lên một nụ giễu cợt: “Từ cái ngày ngươi từ chối mở cổng thành, từ cái ngày ngươi vứt bỏ quá khứ chỉ để an tâm hưởng thụ vinh hoa quãng đời còn , dù ngươi sống c.h.ế.t, đều định thể nhớ nó nữa . Chăm lo dưỡng lão lo ma chay cho Lão Phàn thì , lão vẫn hận ngươi. Trồng cây quế thì , cô nương từng ngươi gốc cây đó sẽ về .”

Hắn ngây ngốc ôm thanh kiếm gỗ, một giọt nước mắt trào từ khóe mi.

“Vì vạch trần chân tướng mặt La Tiên?” Hắn Đào Yêu: “Là nhận hết công lao về ?”

“Nói thật giấu gì ngươi, Bệ Hãn Tư nuôi nổi một thuộc hạ ăn nhiều như .” Đào Yêu bật : “La Tiên công vụ trong bổn phận của , đây , là công vụ trong bổn phận của . Ta và nhất là phiền lẫn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-1-nhan-cu-1.html.]

“Ngươi… ngươi của Bệ Hãn Tư?” Hắn giật : “Vậy ngươi là ai?”

“Quê hương của , chuyên quản mấy chuyện vặt vãnh của yêu quái thiên hạ. Tên thì cần nhắc , nhắc đến ngươi cũng .” Đào Yêu lưng , bất ngờ tóm lấy cổ áo , dùng sức vạch xuống, để lộ phần lớn sống lưng .

Một đường chỉ đen ẩn da thịt , đang men theo cột sống lên, chỉ còn cách đốt sống cổ vài phân.

Hắn theo bản năng rướn về , kéo áo lên, giận dữ : “Ngươi !”

“Ta xem xem là g.i.ế.c ngươi ngay bây giờ, là đợi mấy hôm nữa g.i.ế.c.” Nàng vô cùng thản nhiên.

Giờ khắc , nơi chân trời lộ ánh rạng đông, tuyết đọng trắng ngần, mỗi tia sáng chiếu xuống đều dịu dàng.

Tiếng chuông trong trẻo vang lên đúng lúc.

Leng keng, leng keng, tuyết trắng chuông vàng, hồng y phấp phới, chợt vô cùng tương xứng.

Dẫu cũng là từng cầm quân, dù mới nhớ quá khứ, bản năng trong thể vẫn còn. Cô nương nhỏ bé luôn hì hì mắt , tỏa sát khí nặng nề đến hảo như .

Nàng hề đùa.

Thanh kiếm gỗ ném xuống đất, thứ nắm chặt, là thanh bảo kiếm sắc bén sáng loáng, từng nếm m.á.u . Thế nhưng, bảo kiếm liệu đối phó nổi một kẻ vô cùng am hiểu chuyện yêu quái, chỉ dựa một viên t.h.u.ố.c thể xoay chuyển càn khôn… một kẻ căn bản rõ lai lịch?

Hay là nàng vốn dĩ ?

Hắn nghiến răng : “Ngươi là Quy Đức tướng quân, nếu ngươi động thủ với , triều đình và Bệ Hãn Tư đều sẽ tha cho ngươi! G.i.ế.c là trọng tội, g.i.ế.c càng là tội chồng thêm tội!”

“Ta g.i.ế.c nhân loại.” Nàng nghiêm túc .

Hắn sững sờ.

g.i.ế.c yêu.” Nàng , một viên t.h.u.ố.c xuất hiện giữa kẽ ngón tay. Nàng buông tay, viên t.h.u.ố.c rơi xuống đất, mặt tuyết mềm xốp bỗng phát tiếng “rắc rắc”, một đám vật thể màu nâu hình thù như cành cây trồi lên từ tuyết, nhanh như chớp lao đến chân , trong nháy mắt quấn chặt lấy , chỉ chừa cái đầu ở bên ngoài.

Hắn kinh hãi thất sắc, giãy giụa thế nào cũng thể nhúc nhích.

“Ngươi… ngươi vì động sát tâm với ! Dù nhiều năm phạm sai lầm lớn, nếu thật sự g.i.ế.c để báo thù cho già trẻ trong thành Phượng Hòe, cũng là Lão Phàn đến lấy mạng !” Hắn gào lên, sững : “Thành Phượng Hòe…” Cái tên vẫn luôn thể nhớ , cuối cùng cũng xuất hiện. điều chẳng giúp ích gì cho tình thế khốn cùng của lúc .

“Hóa tòa thành đó tên là thành Phượng Hòe .” Đào Yêu gật gật đầu: “Tên đấy. ngươi vẫn c.h.ế.t.”

“Ngươi ngươi g.i.ế.c mà!” Hắn giận dữ hét.

Đào Yêu “phụt” một tiếng bật , chỉ những bức tường vây xung quanh, hỏi: “Ngươi nghĩ xem, kể từ lúc ngươi đầy Huyết phược chú lên tường, suốt thời gian dài như , ngươi bước chân khỏi cửa nhà dù chỉ nửa bước ?”

Hắn sững sờ, lập tức phân bua: “Ta ngoài là vì ngoài thôi!”

“Vì ?”

“Ta… là …”

“Có là hễ đến gần tường vây là đau nhói như kim châm, căn bản dám tiến thêm một bước nào nữa ?”

Hắn há miệng, chẳng thể nên lời.

Đào Yêu những bức tường đó, : “Huyết phược chú ở quê thuộc loại cấm thuật, quá ác độc, nhưng thể loại chú pháp dùng để nhốt một vài yêu quái chỉnh thì hữu dụng. Một khi xong, tất cả yêu quái bên trong phạm vi chú văn đều thể chạy thoát.”

“Vốn dĩ là ! Không thế, ai thể ngăn cản đám Huyền Đà xông ngoài!” Hắn lớn tiếng .

“Nhân Cừ và Huyền Đà, hai loài yêu là nhân quả của , giống như Lang Bái*, đều là ác yêu.” Đào Yêu tiếc nuối với : “Nói đơn giản nhé, loại yêu quái Nhân Cừ, thì sẽ loại yêu quái Huyền Đà.”

*Chú thích: Ngày xưa con lang con bái dựa mới , lìa thì ngã, vì thế cùng nương tựa gọi là "lang bái" 狼狽. Như: "lang bái vi gian" 狼狽為奸 cùng dựa bậy.(theo từ điển Thiều Chửu)

Hô hấp của ngưng một lát, nghi ngờ tai vấn đề.

Nàng là… yêu quái?

Nực , thật là nực ! Hắn sờ sờ đây, m.á.u thịt nhiệt, bảo là yêu quái?

Đào Yêu nhún vai: “Ta ở trong mật thất chỉ về lai lịch của Huyền Đà, quên về Nhân Cừ . Bổ sung cho ngài đây.” Nàng hắng giọng: “Trong loài , kẻ quên sơ tâm mà chỉ giữ những thứ dơ bẩn, hồn yên, thần , nếu ở nơi tà địa tà thuật trợ giúp, thể luyện thành Nhân Cừ. Ban đầu dùng mộng để thông với dị giới, dẫn Huyền Đà tới hại hại . Nếu may mắn c.h.ế.t, sống lưng xuất hiện chỉ đen, còn là . Chỉ đen qua cổ, Nhân Cừ đại thành. Kẻ thể đến những nơi thể đến, triệu hồi những vật thể triệu hồi, là đại họa, hễ thấy là g.i.ế.c!”

Mỗi một chữ đều rõ mồn một, nhưng vẫn hiểu, hoặc hiểu. Yêu quái gì, Nhân Cừ gì, là Đoàn Thanh Trúc, là Quy Đức tướng quân do tiên hoàng sắc phong, là một sống sờ sờ m.á.u thịt!

“Yêu ngôn hoặc chúng!” Hắn đỏ ngầu hai mắt, liều mạng gào lên: “Cứ ngỡ ngươi đến để giải vây cho , ngờ dẫn tới một yêu nữ hại ! Kình Dương đại nhân ! Ngài !”

“Đừng Kình Dương đại nhân nhà ngươi đang đường về Đế Đô phục mệnh, cho dù ngài ở đây, ngươi vẫn c.h.ế.t.” Đào Yêu thong thả đến mặt , nhón chân lên nhỏ bên tai : “Đoàn tướng quân, kể từ lúc đường chỉ đen đó xuất hiện lưng ngươi, ngươi còn là nhân loại nữa . Tuy ngươi vẫn là xác m.á.u thịt, nhưng mà…” Nàng , chỉ vị trí trái tim : “Ngươi tin , bây giờ mổ lồng n.g.ự.c ngươi , bên trong chỉ một đám sương mù màu đen mà thôi.”

“Yêu nữ…” Hắn nghiến răng nghiến lợi: “Một chữ cũng tin!”

“Thông thường gọi là yêu nữ chắc chắn đều trông xinh , lời khen nhận.” Đào Yêu híp mắt , cúi đầu thong thả lục lọi trong túi vải, lẩm bẩm: “Loại c.h.ế.t nhanh nhất ở nhỉ… Nhớ luyện mấy viên… A, đây !”

Sắc mặt xám như tro tàn, trơ mắt nàng vui vẻ hớn hở lấy một cái bình nhỏ bằng ngón tay út từ trong túi vải, còn cố ý lắc lắc, đảm bảo thấy tiếng động trong bình, mới mở nút chai : “So với những kẻ thiêu c.h.ế.t , ngươi sẽ thoải mái hơn nhiều, còn xảy chuyện gì, là xong .”

“Ngươi… ngươi …” Hắn dứt lời, chợt nhớ tới viên t.h.u.ố.c ép nuốt lúc nãy, lập tức ngậm chặt miệng .

“Công việc của thể để loại yêu quái như ngươi sống sót.” Đào Yêu đưa một tay lên bóp cằm , chuông vàng nơi cổ tay theo đó rung lên, âm thanh trong trẻo, dứt khoát hơn bất cứ lúc nào.

 

Loading...