Bách Yêu Phổ 3 - Chương 1: Hiệp Quái 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:41
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bản vò rượu đó thì ?

Chẳng qua là thích mà thôi.”

---

Ba một hồ ly một cánh cửa nhà khép hờ. Hôm nay trời vẫn quang đãng, ánh nắng buổi chiều kéo bóng của bốn kẻ hăm hở xoa tay, cố nén giữ bình tĩnh, đổ dài thườn thượt mặt đất.

Đào Yêu chằm chằm Liễu công tử: “Chắc chắn là ở đây?”

“Ta thấy lão đại phu đó gan bậy , lão Ngụy Trường An sống ở đây.” Liễu công tử mang hai quầng thâm mắt rõ rệt: “Cái kiểu ăn bận rộn thâu đêm ngủ mà chẳng thu gì thế , đây .”

Ma Nha, cũng mang cặp quầng thâm y hệt, giơ tay: “Ta chứng. Ta và Liễu công tử mất cả đêm ghé thăm tất cả các tiệm t.h.u.ố.c và y quán gần Long Thành Viện. Dựa theo điều kiện ngươi , quả nhiên tìm một vị Tiết Thần Y ở một tiệm thuốc. Lão mười mấy năm từng khám cho một đứa trẻ mắc bệnh lạ, vốn dĩ thứ đều , nhưng lúc qua ba tuổi thể thấy ánh sáng giờ Ngọ. Hễ thấy ánh sáng là lóc ngừng, còn nổi đốm đen kỳ lạ, nhưng hễ chỗ tối là bình thường như cũ.

Uống đủ loại t.h.u.ố.c cũng đỡ, lão chữa trị cho đứa trẻ thêm hai năm nữa, thử đủ cách mà đều hiệu quả. Thế nhưng, gạt bỏ căn bệnh lạ , thể đứa trẻ cũng khác gì trẻ con bình thường, hành vi bình thường, ăn ngủ . Lâu dần, cha đứa trẻ cũng từ bỏ ý định chữa bệnh, cùng lắm thì buổi trưa ngoài là . Sau đó họ còn biếu lão một khoản tiền khám bệnh nhỏ, dặn lão chuyện đứa trẻ bệnh ngoài.”

Hắn như trút gánh nặng, chắp tay : “A Di Đà Phật, ngờ manh mối nhanh như . Ta thấy đứa trẻ tám chín phần mười chính là mục tiêu chúng cần tìm .”

Đào Yêu giữa hai họ, vẻ mặt mấy tin tưởng: “Đã nhận tiền bịt miệng của , mà vị thần y còn kể hết sạch sành sanh gốc gác của bệnh nhân cho các ngươi ?”

“Cái …” Ma Nha gãi đầu lúng túng, bất đắc dĩ chỉ về phía Liễu công tử: “Ban đầu dĩ nhiên là chịu , còn mắng chúng nửa đêm xông nhà dân, là hành vi trộm cướp, ầm ĩ đòi báo quan nữa. Sau đó bèn dùng một thuật che mắt dọa , tạo một con rắn dị hình cái đầu còn to hơn bàn ăn, nuốt hết nửa của , dọa cho lão Tiết Thần Y đó chỉ khai sạch sành sanh chuyện về đứa trẻ , mà ngay cả chuyện lão nuôi nhân tình bên ngoài cũng khai hết luôn…”

Liễu công tử vỗ một phát đầu Ma Nha: “Đó rõ ràng là một con rắn ba màu hình tuyệt ! Cái đầu tuy to, nhưng tỉ lệ vô cùng hảo. Hơn nữa xà tộc chúng xưa nay nổi tiếng vì vẻ linh động, chỉ cái đầu trọc của ngươi mới là dị hình nhất!”

“Đầu của to bằng bàn ăn…” Ma Nha tủi ngậm miệng .

Đào Yêu lười biếng để ý đến bọn họ, chỉ : “Hi vọng là các ngươi gặp may. Nếu thì tối nay, tối mai, tối mốt cũng đừng hòng ngủ.”

“Chỉ chúng , còn ngươi thì ? Cả đêm chúng bôn ba thì ngươi gì?” Liễu công tử chọc trán nàng: “Rõ ràng sẽ ở mái nhà giám sát xem Hiệp Khẩu trong Long Thành Viện động tĩnh gì , thế mà nhớ lúc chúng về, ngươi đang ngủ như heo giường!”

Đào Yêu hì hì, lý sự cùn : “Tốc độ của nhanh bằng ngươi. Hơn nữa tiệm t.h.u.ố.c và y quán gần Long Thành Viện cũng bao nhiêu, một ngươi là đủ ứng phó . Để Ma Nha theo ngươi, cũng là sợ lỡ như ngươi hung dữ quá, dọa hỏi nội dung hữu ích, thì ít còn nó mặt mũi hiền lành giúp ngươi giảng hòa mà!”

“Vớ vẩn!” Liễu công tử nổi giận đùng đùng: “Ngươi tưởng chúng khi chúng , ngươi chạy trả phòng chúng đặt, ép ông chủ quán trọ trả ngươi một nửa tiền phòng hả!”

“Đâu , dù các ngươi cũng thời gian về ở, lãng phí tiền phòng vô ích chứ! Tiền tiết kiệm chẳng cũng là để dành mua quần áo mới cho các ngươi !” Đào Yêu giải thích kéo dãn cách với , sợ tức quá mà xông lên c.ắ.n một cái.

“Biến! Ngươi mua quần áo mới cho chúng bao giờ!”

“Ta vẫn luôn nghĩ đến việc mua quần áo mới cho các ngươi mà!”

“Ngươi…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-1-hiep-quai-1.html.]

Tiếng cãi vã quen thuộc bay qua bay đầu, Ma Nha chỉ thở dài, vẻ mặt “đời là thế đấy” vô cùng bình thản. Ngay lúc hai kẻ sắp đ.á.n.h , mới chậm rãi lên tiếng: “Hai quên là chúng đến đây để ? Trước đó nghiêm trọng đáng sợ như , bây giờ là xong chuyện ?”

Hai lúc mới ngưng cãi cọ, quẳng cho một cái lườm phục.

“Dĩ nhiên là ! Ta chỉ đang giảng giải đạo lý với con rắn thôi mà.” Đào Yêu gạt Ma Nha , bước lên mấy bậc thềm đá cửa, gõ cửa mạnh.

Chẳng bao lâu , một phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị mở cửa, ngờ vực đ.á.n.h giá bọn họ: “Các vị là?”

Đào Yêu lập tức nở nụ ngoan ngoãn: “Bá mẫu là của Ngụy Vĩnh An công tử đúng ạ? Chúng cháu là bạn của Ngụy công tử, hôm nay tình cờ ngang qua, nên ghé qua thăm một chút.”

Gương mặt phụ nữ lập tức giãn , mỉm : “Các vị cũng đến tìm Vĩnh An xin tranh ?”

Đào Yêu sững sờ, não lập tức nảy , vội vàng gật đầu: “ , đúng ạ.”

Thực tế, trong tin tức mà Liễu công tử bọn họ mang về chỉ địa chỉ của Ngụy Vĩnh An, mà còn một tin là tuy còn trẻ tuổi nhưng vẽ tranh , khá tiếng tăm trong dân gian, còn mệnh danh là thiên tài.

Người phụ nữ họ từ xuống một lượt, ôn hòa : “Trông các vị mặt mày mệt mỏi, chắc là đường xa, nhà chơi .”

“Vâng , đa tạ Ngụy bá mẫu!”

Đào Yêu liếc mắt hiệu “cẩn thận hành sự” với Liễu công tử và Ma Nha, vội vàng theo phụ nữ cửa.

Người phụ nữ dẫn họ đến bàn đá trong sân, nhà chuẩn một ít nước bánh điểm tâm mang . Vừa đặt xuống bà : “Sáng nay cũng mấy vị công tử đến, cứ nằng nặc đòi bái Vĩnh An sư phụ, thật là khó nó quá. Phải , mấy vị đây từ đến ?”

Mà lúc , sự chú ý của bọn họ đều thu hút bởi những bức tranh vẽ đầy tường sân. Tiết Thần Y sai, thiếu niên quả thực tài năng. Bố cục nét vẽ tường đều giống bút pháp của một thiếu niên mười mấy tuổi bình thường, ngay cả nội dung cũng giống. Toàn bộ bức tường đều vẽ đủ loại Dạ Xoa, ác quỷ với đủ các tư thế, dù chỉ là vẽ nét trắng (vẽ mộc) tô màu, cũng toát một cảm giác áp bức đẫm mùi m.á.u tanh.

Đào Yêu khẽ nhíu mày.

Thấy họ cứ chằm chằm mấy bức tranh tường, phụ nữ ngượng ngùng: “Đứa trẻ từ nhỏ già dặn hơn bạn bè cùng lứa, cho đồ chơi cũng thèm, chỉ thích cầm bút vẽ tranh. Không khoe khoang , con nhà lúc còn cầm đũa, Vĩnh An nhà thể vẽ một bức tranh chỉnh . Chỉ là nó thích vẽ hoa cỏ cảnh , chỉ thích mấy thứ hung tàn quái dị . Ban đầu cũng thấy sợ, nhưng lâu dần cũng quen. Nghe vài ngôi chùa còn chuyên môn mời họa sư đến vẽ mấy hình tượng lên tường, để răn đe đời.”

“Không , bá mẫu hiểu lầm , lệnh công tử hạ bút như thần, chỉ kẻ ngoại đạo thưởng thức mới thấy sợ thôi.” Liễu công tử mỉm , năng cũng nhã nhặn hẳn lên, e là cuối cùng cũng nhớ một trong những lý tưởng của thi nhân: “Chúng từ Đế Đô đến đây, chỉ chiêm ngưỡng phong thái của Ngụy công tử, nếu thể xin một bức đại tác thì tất nhiên là còn gì bằng.”

“Nhìn vị công tử đây là phong nhã. Không ngờ tranh của Vĩnh An tri âm tận kinh thành.” Người phụ nữ vẻ vui, nhưng ngay đó tiếc nuối : “Chỉ là lúc Vĩnh An ở nhà, e là các vị một chuyến vô ích .”

“Hả? Dám hỏi Ngụy công tử đang ở ạ?” Đào Yêu lập tức vẻ đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân: “Đáng ghét thật, chúng cháu vượt gió tuyết mà đến, mà vẫn lỡ mất.”

Ma Nha lập tức tiếp lời: “ là đáng tiếc. Vì để gặp Ngụy thí chủ một , ngay cả cơm chúng cũng kịp ăn, ngờ vẫn là vô duyên. Như lời bá mẫu , đúng là phương trượng của chùa chúng ủy thác, đến đây tìm Ngụy thí chủ để thương lượng việc đến chùa chúng vẽ tranh tường.” Nói xong lập tức thầm niệm trong lòng, cầu Phật Tổ tha thứ cho tội dối, nếu vì phối hợp với Đào Yêu thì tuyệt đối chuyện .

“Vậy …” Người phụ nữ xong, trong lòng quả thực nỡ, bèn : “Vĩnh An nó đến chợ Thần Tiên . Hàng năm cứ đến hội, nó đều đến tham gia cuộc thi đó, năm nào cũng đoạt giải nhất. E là hôm nay những gặp nó đều tập trung ở Tùng Hạc Đình . Mấy vị nếu vội về, cũng thể đến chợ Thần Tiên xem . Chỉ là ở đó đông lắm, e là mấy câu với Vĩnh An .”

“Chợ Thần Tiên ư?” Mắt Đào Yêu sáng lên.

 

Loading...