Bách Yêu Phổ 3 - Chương 1: Hàm Thử 1
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:14
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu nhớ lầm, câu của "Thiên kim tán tận phục lai" hình như là... "Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng"?”
---
Một bát, hai bát, ba bát...
Mãi cho đến khi cái bát lớn thứ ba cạn đáy, còn sót một giọt nước dùng nào, Đào Yêu mới thỏa mãn chùi mép, giơ ngón tay cái lên với ông chủ đang c.h.ế.t trân : "Rốt cuộc thế nào mà ngươi món mì hương đỗ kim ty ? Thịt hầm thì thơm, nước dùng thì đậm đà! Tay nghề e là tìm khắp Lạc Dương cũng nhà thứ hai !"
Ông chủ trẻ mập mạp trắng trẻo lập tức ngại ngùng, lấy chiếc khăn vải vắt vai lau mồ hôi trán: "Cô nương quá lời . Từ đời ông cố của bắt đầu mưu sinh bằng nghề nấu nướng . Trong đây chẳng bí quyết gì nhiều, chỉ hai chữ 'chăm chỉ' mà thôi. Nấu mì nhiều thì tự nhiên sẽ nắm chừng mực. Chỉ là ' nhất Lạc Dương' thì tuyệt đối dám nhận, nếu cô nương thích cứ thường xuyên ghé qua là . Khách hàng như ngài, tiệm nhỏ của cầu còn ."
Dĩ nhiên là cầu còn . Nhìn khắp Lạc Dương... , khắp cả giang sơn Đại Tống , cô nương nào thể ăn liền một lúc ba bát mì lớn, chủ quán mì nào mà thích chứ.
Đào Yêu đặt tiền mì lên bàn, lắc đầu : "Ngươi cũng đúng. Ta ngày nào cũng nấu cơm nấu nướng mà vẫn như... thức ăn cho heo . Trên đời luôn những chuyện chỉ dựa chăm chỉ thôi là đủ."
Ông chủ gãi đầu, cũng tiện hỏi cô đang đến vị thần tiên nấu thức ăn cho heo nào, đành nhận tiền hỏi bâng quơ: "Cô nương hình như ở đây?"
"Từ Đế Đô đến." Nàng dậy rời , ở cửa ngẩng đầu biển hiệu của quán, ha hả: "Tiểu Chu Ký... Tiểu Trư... Ta nhớ kỹ , sẽ đến ủng hộ."
"Cô nương xin dừng bước." Ông chủ gọi nàng , thuận tay lấy một chiếc bánh nướng từ trong lò còn nóng hổi, dùng giấy dầu gói đưa cho cô: "Ngài là vị khách đầu tiên của quán hôm nay. Mẻ bánh nướng đầu tiên xin biếu ngài. Dạo trời lạnh dễ đói, ngài cầm lấy ăn chơi , lấy tiền."
là một phúc hậu. Đào Yêu nhận lấy chiếc bánh còn đang nóng bỏng tay, híp mắt : "Đây là thứ hai đến Lạc Dương. Lần đến vội vội, kịp trải nghiệm phong thổ nơi đây. Lần xem đến đúng . Biết vì cái quán Tiểu Chu Ký của ngươi mà sẽ thích cả Lạc Dương luôn đó."
Gương mặt mập mạp của ông chủ trẻ bỗng đỏ bừng. Chắc là trong những vị khách đến ăn mì nhà , ai nhiệt tình đến thế, huống hồ còn là một cô nương trẻ măng. Hắn ngại ngùng xoa tay, lắp bắp : "Vậy... thường đến nha... thường đến nha!"
Đào Yêu gật gật đầu, nhưng mắt liếc về phía đống gia vị đặt cạnh bếp lò, đột nhiên hỏi: "Gần đây muối trong quán của ngươi thường xuyên vơi một cách khó hiểu ?"
Ông chủ trẻ ngẩn , gãi đầu: " là thật! Rõ ràng hôm còn hơn nửa hũ, ngày hôm chỉ còn nửa hũ. Ta cứ tưởng nhớ nhầm, đổ đầy . Ai ngờ hai ngày còn nửa hũ. Ta nấu mì nấu nướng cũng dùng nhiều đến thế. Kiểm tra hũ muối , cũng thây thủng. Gần đây cũng đang đau đầu vì chuyện ." Hắn chớp chớp mắt, kỳ quái chằm chằm Đào Yêu: "... cô nương ?"
Đào Yêu vẻ chắp tay lưng, vòng qua bên cạnh bếp lò bên trái ngó bên : "Khụ, lớn trong nhà , hũ đựng muối thể dùng màu đen."
"Vì ?" Ông chủ trẻ khó hiểu chằm chằm cái hũ muối đen thui của .
Đào Yêu ghé sát , nhỏ: "Màu đen thuộc hệ Thủy, Thủy thể tan muối. Ngũ hành tương khắc đó! Muối của ngươi là cái hũ muối của ngươi cho tan mất đấy."
"Cô nương còn cả những thứ ?" Ông chủ trẻ kinh ngạc. " từng hũ muối màu đen gây chuyện như ."
"Nếu thấy mì ngươi nấu ngon, phúc hậu, mới chẳng thèm lo chuyện bao đồng." Đào Yêu đưa tay lướt qua hũ muối một cái, tiếp tục nghiêm mặt bừa: "Cứ , đổi sang màu khác, chỉ cần màu đen, bảo đảm ngươi sẽ mất một hạt muối nào."
Ông chủ trẻ bán tín bán nghi: "Thật ?"
"Ta thể ăn bánh của ngươi ." Đào Yêu vỗ vỗ vai : "Cáo từ."
Trên đường phố Lạc Dương một buổi sáng mùa đông, sương mờ lượn lờ, thưa thớt, nhiều cửa tiệm vẫn còn đóng cửa im ỉm. Ông chủ Chu của quán Tiểu Chu Ký may mắn món hời đầu tiên, một hồi do dự đổ bộ muối trong hũ muối đen sang một cái hũ mới màu nâu đất. Sau đó, ngoài tiệm, cô nương mặt mày rạng rỡ trong bộ đồ màu đỏ biến mất trong làn sương mù đang di động.
Rất , từ đêm qua đến giờ, trời quang mây tạnh, một tia sét, càng tiếng sấm nào.
Đào Yêu giống hệt một du khách mục đích, thảnh thơi gặm bánh nướng, lúc thì về phía nam, lúc về phía đông, vài bước thấy đúng, về phía tây. Người đường dần dần đông lên, mặt trời dường như cũng đang cố gắng vượt qua rào cản. Đối với dân Lạc Dương, đây là một buổi sáng bình thường thể bình thường hơn.
Dĩ nhiên, đó là trong trường hợp họ thấy con yêu quái mà Đào Yêu đang nắm trong tay trái.
Hũ muối màu đen dĩ nhiên là thể dùng , khi cô mang con Hàm Thử tham ăn .
Một con vật nhỏ chỉ to bằng quả trứng gà, béo tròn như một con chuột tứ chi cũng chẳng đuôi ăn trộm xong, bộ lông trắng muốt còn dính cả hạt muối. Giờ phút , nó đang phồng má gào t.h.ả.m thiết, lẽ nó cảm thấy đại nạn của sắp ập đến.
Đào Yêu mà phiền lòng: "Còn nữa ném ngươi nước sôi cho tan bây giờ!"
"Ta đói mà, chít chít! Đói chịu nổi mới ăn trộm muối, chít chít!" Con Hàm Thử rống lên, những giọt nước mắt văng từ mắt nó còn to hơn cả đầu nó, rơi xuống đất liền b.ắ.n tung tóe biến thành một đóa hoa tuyết nhỏ, lập tức tan biến. Cũng may là nó biến mất, nếu cứ như thế : “nước mắt chảy thành sông" thật sự thể thành hiện thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-1-ham-thu-1.html.]
Đào Yêu dừng bước, giơ nó lên mặt: "Muối cũng rẻ, tên mập đó ăn buôn bán nhỏ, ngươi ngày nào cũng ăn chùa thấy ngại ? Nếu tiện đường ghé ăn sáng, cái quán nhỏ đó sớm muộn cũng ngươi ăn đến sạt nghiệp."
"Liên quan gì tới ngươi, chít chít!" Tám phần là nó lai lịch của Đào Yêu, tỏ ấm ức lắm: "Đói thì ăn chứ, chít chít!"
"Nói chuyện cho đàng hoàng, 'chít chít' cái gì!" Đào Yêu chọc đầu nó, mềm oặt như quả bóng xì .
"Nói bao nhiêu thì cũng là đói! Ta đói! Ta ăn!" Nó càng dữ dội hơn, mặt nó như thể một trận tuyết nhỏ đang rơi.
Đào Yêu ghét nhất là kiểu lóc dứt, nàng dứt khoát buông tay, mặc cho con vật nhỏ rơi xuống đất. Vì cơ thể quá tròn béo, nó còn nảy lên mấy cái mới lăn xa.
"Tóm , mà còn để bắt gặp ngươi ăn trộm muối của , sẽ nhổ lông ngươi từng sợi một." Đào Yêu lườm nó, đưa một lời cảnh cáo nho nhỏ.
Thực , ngay cả cảnh cáo cũng chỉ là cho . Dù thật sự bắt gặp nó ăn trộm muối, nàngnhiều nhất cũng xách nó như mà thôi, chứ thể gì nó chứ? Một con tiểu yêu cấp thấp đến thể thấp hơn, ngay cả một thực thể hồn cũng , chỉ cần nặng lời một chút cũng thể dọa chúng nó c.h.ế.t khiếp. Ghi chép về chúng trong "Bách Yêu Phổ" cũng chỉ vọn vẹn vài dòng: "Quanh sản phụ thường yêu, phàm nhân thể thấy, rõ lai lịch, hình dáng giống chuột chân tay. Sẽ bám đứa trẻ mới sinh, lấy nước mắt thức ăn, thì gió, thì thành tuyết. Một đời một thể tách rời, gọi là Hàm Thử, vô hại."
Có thể coi là loại yêu quái vô dụng nhất, còn bằng cả con kiến. Rất nhiều con từ lúc mới sinh loại yêu quái bám theo. Bởi lẽ chúng tụ tập gần sản phụ từ khi đứa trẻ đời, chỉ chờ đứa trẻ sơ sinh lọt lòng là tranh xông tới. Con đầu tiên l.i.ế.m nước mắt của đứa trẻ sẽ là kẻ chiến thắng trong cuộc tranh giành . Từ đó, vận mệnh của nó sẽ gắn liền với đứa trẻ , cả đời chỉ thể ăn nước mắt của đứa trẻ đó, vĩnh viễn chia lìa, cho đến khi đứa trẻ rời khỏi nhân thế, sinh mệnh của nó cũng kết thúc.
Đây đúng là một loài nhàm chán trong các loài yêu quái. Dáng vẻ đáng kể, những việc thể trong đời càng đáng kể hơn. Ngoài việc ngày ngày mong ngóng mà nó bám sẽ đầm đìa nước mắt thì còn mong đợi nào khác. Gặp chủ nhân mệnh thích , chúng cũng chỉ đành tự than xui xẻo. Người mà bất chấp tất cả để lựa chọn, dù đói khát cũng theo đến cùng. Chúng sẽ c.h.ế.t đói. Trong trường hợp thương tổn ngoài ý , tính mạng của nó chỉ khống chế bởi , dù đói đến teo tóp thì cũng chỉ là teo tóp mà thôi. Nếu thật sự chịu nổi thì sẽ ăn trộm muối hoặc những thứ vị mặn khác. Tuy no bụng bằng nước mắt, nhưng còn hơn , cũng thể chống đỡ một thời gian. Cuối cùng, khi con đó c.h.ế.t , nó cũng kết thúc một cuộc đời vô công vô tội.
Gặp loại yêu quái , đúng là lười phạt, mà cũng cần thiết phạt.
Con Hàm Thử hôm nay lẽ cũng coi là chút cá tính, thể là đói đến mức đầu óc còn tỉnh táo nữa , hù dọa qua loa cho xong chuyện .
Đào Yêu lên trời, mặt trời lộ quá nửa, một ngày thời tiết thế thể lãng phí. Không vội về, ít nhất hôm nay ăn no chơi đủ ở thành Lạc Dương . Vừa nghĩ , tâm trạng bực bội vì con Hàm Thử phiền lập tức trở .
Đang định cất bước, phía bỗng vang lên tiếng gào vang dội: "Ngươi ! Ngươi cho ăn, lấy sức mà về nhà! Đào Yêu, ngươi là đồ xa!"
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi từ lúc nó câu đó đến lúc Đào Yêu đầu , đáng lẽ nó c.h.ế.t mười bằng nhiều cách khác . Đào Yêu thậm chí nhấc chân lên theo bản năng. Về lý thuyết, bất cứ ai thể thấy nó đều khả năng dẫm c.h.ế.t hoặc đập c.h.ế.t nó. cuối cùng Đào Yêu . Rất nhiều yêu quái lợi hại hơn nó gấp trăm ngàn , khi phận của nàng cũng dám đối mặt mắng nàng là đồ xa. Vậy mà nó mắng một cách đầy lý lẽ hùng hồn như . Một kẻ đói đến mụ mị đầu óc đúng là chuyện gì cũng dám .
"Ngươi nhận ?" Đào Yêu xoay , xổm xuống nó đang ườn ở góc tường chịu dậy.
"Ngươi tưởng ? Bao năm nay nam về bắc, đến bao nhiêu nơi, gặp bao nhiêu và yêu quái, sớm danh Quỷ Y Đào Đô . Ta mù, thấy cái chuông vàng cổ tay ngươi lắc mà kêu." Nó khụt khịt mũi: "Với , ngươi mùi t.h.u.ố.c với mùi máu, tóm là mùi của nhân gian . Không Đào Yêu thì là ai."
Đào Yêu : "Tưởng là một tên ngốc chỉ ăn, hóa là nghĩ sai ." Nói , mặt nàng đột nhiên sầm xuống: "Đã g.i.ế.c yêu chớp mắt, còn dám chuyện với như ?"
"Chuông vàng vang, ngươi sát khí." Nó vẫn ườn , chắc mẩm Đào Yêu sẽ gì .
"Chà chà, còn đột nhiên vẻ văn vẻ." Đào Yêu lườm con yêu quái ăn vạ sợ , đem lời nó và bộ dạng lúc của nó đối chiếu với , thấy chút thú vị. Nàng mỉm lắc lắc cái chuông của : "Ngươi sợ nó đột nhiên vang lên ?"
"Một nhân vật như ngươi mà g.i.ế.c thấy hổ ?" Nó mà hùng hồn coi sự nhỏ bé của là một ưu thế trời ban, trơ trẽn lăn qua lăn : "Dù thì hôm nay, một là ngươi g.i.ế.c , hai là ngươi mời ăn muối, nếu sẽ cứ , cứ quậy, cứ lăn."
Con hồ ly ở nhà đủ vô sỉ , ngờ con còn hơn một bậc. Có lông thì lắm ?
Đào Yêu tức đến bật . Đây là đầu tiên trong đời nàng uy h.i.ế.p mời... ăn muối.
"Tại mời ngươi ăn muối? Ngươi ăn trộm vốn dĩ là đúng. Còn lăn dậy ngay, khách khí nữa !"
"Ta dậy! Hoặc là g.i.ế.c , hoặc là mời ăn muối!"
Người đường qua đều ném về phía Đào Yêu những ánh mắt kỳ quặc hoặc thương hại, lẽ họ đang nghĩ, một cô nương xinh xắn chuyện với khí ở góc tường, e là con gái nhà ai đầu óc bình thường trốn ngoài ? Tiếc thật, trông xinh xắn thế mà.
Đào Yêu dĩ nhiên nhận ánh mắt của khác, thầm nghĩ cứ xổm ở đây đôi co với nó cũng là cách. Thôi , đối với cái loại vô lông xù, một cái là tuyết , đừng là sát tâm, ngay cả tức giận cũng nổi.
Thế nhưng đường đường là Quỷ Y Đào Đô thể đầu hàng một con Hàm Thử nhỏ bé chứ?
Đào Yêu chau mày, thầm nghiến răng, đưa tay cái túi vải nhỏ bao giờ rời ...