Bách Yêu Phổ 3 - Chương 1: Giáng Quân 1
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:08
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Một chén chúc nàng tìm lương nhân, hai chén chúc nàng con cháu đầy đàn, ba chén chúc nàng luôn luôn vui vẻ.”
---
Lửa trong nhà bếp Tư phủ đang cháy đỏ rực, Liễu công tử mở nắp nồi hấp , đống thức ăn hình thù kỳ quái gọi là bánh bao trong nồi, cầm một chiếc đũa chọc chọc mặt chiếc bánh bao, môi nở nụ say đắm hài lòng.
Ma Nha một bên nhón chân trong nồi, lo lắng hỏi: "Bánh bao của ngươi trông như trải qua một trận t.h.ả.m sát ?" Đến Cổn Cổn bò vai cũng lộ vẻ mặt ghét bỏ.
"Đi !" Liễu công tử đậy nắp nồi : "Bánh bao thì tròn trịa vô vị như cái đầu trọc của ngươi ? Thức ăn qua tay đại đầu bếp Liễu đây, mùi vị và sự sáng tạo đều quan trọng như cả."
" ngươi cũng thể nặn bánh bao thành hình vuông ."
"Ai quy định bánh bao thì chắc chắn tròn! Ngon là !"
"Cũng ngon mà..."
"Gói ngươi nhân thì hẳn là sẽ ngon."
"Ta chỉ sự thật thôi, nào ngươi cũng như thế."
"Cút cút cút cút*.. Nè, gọi con hồ ly ngáo nhà ngươi, lập tức cút xuống khỏi đầu ông!"
*Chú thích: Chỗ chắc nên giải thích chút, tên của Cổn Cổn (滚滚), dịch sát nghĩa thì là lăn lăn, lúc dùng trong giao tiếp thì thường nghĩa là cút, cho nên lúc Liễu công tử kêu cút cút, nhưng Cổn Cổn tưởng là gọi nên mới lăn tới.
Mấy trò náo loạn thường ngày ở phía thu hút sự chú ý của Đào Yêu, nàng ôm lấy lò sưởi, khung cửa nhà bếp, uể oải nước mưa rơi tí tách từ mái nhà xuống.
Từ ngày trở về từ Mộc Châu, Đế Đô cuối cùng cũng đến thời gian lạnh nhất trong năm. Chỉ là mùa đông năm nay tuyết rơi, mà chỉ mấy trận mưa lớn nhỏ như thế . Miêu quản gia thời tiết năm nay giống năm ngoái, đến giờ mà chỉ thấy mưa thấy tuyết, năm thời điểm , nơi đây tuyết rơi dày tận mấy tấc , chỉ là tuy tuyết nhưng càng lạnh hơn.
"Có chuyện bất thường ắt yêu." Hôm đó Miêu quản gia híp mắt hỏi nàng: "Đào nha đầu, ngươi ?"
"Làm ảnh hưởng đến thời tiết của trời đất, Phong Sinh bản lĩnh lớn như thế ." Đào Yêu chằm chằm khuôn mặt hứng khởi của lão: "Ông vẻ vui nhỉ."
"Lúc nãy đòi một mớ tiền nợ, tất nhiên là vui, haha." Lão lắc lắc sổ nợ tay, đang rời thì đầu với nàng: "Bây giờ càng chắc chắn ngươi hề lừa bất cứ ai trong chúng , ngươi quả thực là một vị đại phu."
Đào Yêu nhướng mày: "Đang yên đang lành, lời gì?"
"Nhị thiếu gia , ngươi lấy t.h.u.ố.c quý nhất đưa cho một con yêu quái vô dụng nhất." Miêu quản gia chớp mắt: "Ngươi chỉ vẻ ngoài là trông ngang ngược thôi."
"Khen đó là?"
"Ta lúc nào mà chẳng khen ngươi."
"Nếu thì với tiền nợ ông mới đòi về , chăng cũng nghĩa là tiền lì xì năm nay của sẽ lớn bằng cái gối ngủ?"
"Ta cũng thế lắm. mà nhị thiếu gia , lấy tiền lì xì năm nay của ngươi để bù bộ quần áo mà ngươi bẩn của ngài . Vì thế..."
"Hắn hổ thế! Không chỉ bẩn một xíu xiu thôi ? Giặt sạch là ! Lại bộ quần áo rách đó của đáng bao nhiêu tiền chứ?"
"Không rẻ ... e là dùng tiền lì xì lớn bằng cái gối mới thể mua một bộ tương tự."
"...Thế Miêu quản gia, lát nữa ông liệt kê hết giá tiền quần áo giày dép tất vớ của cho , sẽ chọn bộ nào rẻ nhất để trút giận."
"Hahaha, nha đầu nhà ngươi đột nhiên ngốc , chẳng cách tiết kiệm nhất là chung sống hòa thuận với nhị thiếu gia , cần trút giận thì vẫn hơn mà." Miêu quản gia sờ sờ đầu nàng, lớn rời .
Vấn đề là cho nàng cơ hội để "chung sống hòa thuận" ? Tất nhiên là .
Đào Yêu thở dài một , ủ rũ cúi đầu, mấy ngày tâm trạng khác gì thời tiết, lạnh lẽo lười biếng. Mùa đông thực sự là mùa khiến vui vẻ, đến cả việc ăn ngủ cũng ảnh hưởng. Từ Mộc Châu trở về, mấy đêm liền nàng vô duyên vô cớ tỉnh giấc, vì gối đầu thoải mái, cũng gặp ác mộng, chỉ cảm thấy đầu óc chợt trở nên trống rỗng, thể nơi nương tựa, linh hồn . Hắn là vì rơi xuống hồ băng nhiễm lạnh mà dính bệnh, hoặc tình hình hơn nữa là trong lúc ngạt nước lỡ nuốt m.á.u thịt của Độn Ngư bụng. Nực , nực , cuối cùng nàng cũng gặp chứng bệnh mà thể chữa ư.
Lại quan sát tên Tư Cuồng Lan , giống như từng cùng nàng đến Mộc Châu . Lúc bàn ăn cũng nhắc một chữ về những chuyện ở Mộc Châu, trừ việc cùng Miêu quản gia bàn chính sự thì với bất cứ ai dù là nửa câu. Trước đây thỉnh thoảng còn thể vô tình gặp ở hành lang, mà những ngày trừ khi cố ý đến Vọng Viên trèo tường trộm, nếu thì đến cả một góc áo của cũng thể thấy. Miêu quản gia cuối năm nhiều chuyện lớn chuyện nhỏ chất đống , nhị thiếu gia bận bịu hơn ngày thường. vì thế mà gặp, mà là mấy ngày hai vị thiếu gia cùng xuất môn, còn việc đến thì tất nhiên sẽ với đám tạp dịch bọn họ. Cuối cùng vẫn là Tư Tĩnh Uyên khi chép xong đám sinh thần bát tự của các cô nương, vui vẻ khỏi phòng cấm túc, tiết lộ cho nàng rằng chuyến là đến Lạc Dương để chút chuyện vặt, khi còn hớn hở rằng lúc về sẽ mang quà về cho nàng. Tuy rằng nàng thực sự hỏi họ Lạc Dương để gì, nhưng thấy cái bộ dáng cao ngạo lạnh lùng của Tư Cuồng Lan, bèn lập tức dẹp lòng tò mò, chỉ nhét hai sợi dây cương tay họ, cố ý vẻ : "Các thiếu gia bảo trọng, một cọng tóc cũng đừng để rơi mất nhé, còn mong chờ hai vị tay chân lành lặn trở về để phát bao lì xì đầu năm đấy." Tư Cuồng Lan liếc nàng một cái, nhảy lên ngựa, với Tư Tĩnh Uyên: "Đi thôi.", để cho nàng một chữ. Sau đó dần xa trong tiếng hét "Ngươi ở nhà yên đừng loạn".
là chỉ chút chuyện nhỏ thôi ? Chuyện nhỏ thế nào mà cần đến hai diêm vương sống cùng xuất môn? Chẳng lẽ là của Bệ Hãn Tư đến gây chuyện? , mấy ngày quên mất chuyện thăm dò xem bối cảnh của Bệ Hãn Tư , Tư Cuồng Lan từng quan ở cái nơi quỷ quái đó nữa thì ? Sao tự nhiên cảm thấy lỗ vốn thế , bản nàng đến Đào Đô cũng đều rõ ràng với bọn họ , còn về lai lịch của họ thì ? Nếu như phen là Bệ Hãn Tư gây chuyện, hai đến Lạc Dương thì là gặp ai nhỉ? Gặp Nhạc môn chủ ? Không lẽ con gái của yêu quái lừa? Đợi , Tư Tĩnh Uyên từng rằng bát tự của vị Nhạc tiểu thư cứng, thích hợp với Tư Cuồng Lan ? Luận về gia thế phẩm mạo, hình như thực sự môn đăng hộ đối...
“Be, be, be!”
Tiếng ngựa kêu vang lên phía lưng, đ.á.n.h tan những câu hỏi ngừng nảy trong đầu nàng. Nàng mặt quỷ, nghĩ đến những điều gì, liên quan quái gì đến nàng. Lại đầu trừng mắt với đám ngựa, mắng nó đường đường là một con ngựa học tiếng dê kêu, thật đắn chút nào! Con ngựa giận, vui vẻ hí vang. Nàng hừ một tiếng, phất ống tay áo rời , trong lòng bực bội, đang bực điều gì, đại khái là vô cùng ghét con ngựa học tiếng dê kêu đó.
"Ăn ?" Chiếc bánh bao hình thù quái dị đưa đến mặt nàng, Liễu công tử thuận thế xuống cạnh nàng: "Thời tiết thật."
"Lấy lấy , ngươi lúc nào mới thể thứ cho con ăn hả?" Nàng ghét bỏ đẩy .
"Ôi chao ôi chao, vị thiếu gia nào đó , nào đó bèn ăn ngon ngủ yên . Vốn dĩ là một khuôn mặt xinh , giờ còn dài như ngựa thế , bánh bao của còn hơn cả mặt ngươi đấy." Liễu công tử nhét tác phẩm của miệng, thở dài một : "Chậc chậc, con gái lớn, giữ nữa ..."
"Bốp" một tiếng, Đào Yêu tát một cái miệng , cả một chiếc bánh bao nhét hết miệng, suýt chút nữa nghẹn c.h.ế.t.
"Nông cạn!" Nàng đến cũng lười.
"Ta chỉ sự thật mà thôi." Liễu công tử vỗ ngực, khó khăn lắm mới nuốt hết cái bánh bao xuống: "Sau khi trở về từ Mộc Châu, ngươi chút nào. Mọi như thế, tâm tư của ngươi rung động thế nào, chẳng lẽ cảm nhận ." Hắn đột nhiên đưa tay kéo mặt Đào Yêu qua, nghiêm túc : "Chuyến Mộc Châu , thật sự chỉ cần thổi một cái là thể giải quyết con Độn Ngư ?"
"Ai tốn chút sức lực nào? Viên t.h.u.ố.c quý nhất của mất đó!" Đào Yêu bĩu môi: "Ngươi cứ đến mùa đông là đầu óc vấn đề , sớm với ?"
"Ngủ đông ảnh hưởng đến đầu óc ." Liễu công tử chằm chằm mắt nàng hồi lâu, buông tay , : "Hy vọng là ngươi chỉ đang tiếc t.h.u.ố.c của ."
"Ta tất nhiên là tiếc ! Thời tiết như thế, ngươi nấu ăn dở. Tâm trạng mới là quỷ."
Nàng chùi chùi má: "Chuyện quan trọng hàng đầu là nên kiến nghị với Miêu quản gia mời một đầu bếp giỏi thực sự về mới là chính đạo."
Liễu công tử ngáp một cái: "Chuyện quan trọng hàng đầu... là thứ mà ngươi tìm đến bây giờ vẫn chút manh mối nào chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-1-giang-quan-1.html.]
Hắn dậy, vỗ vai nàng: "Là dựa suy nghĩ của ngươi để tìm đồ, là nhờ Tư gia giúp đỡ, ngươi tự suy nghĩ thấu đáo , dù thì nếu đó gọi về là về, ngươi giao đồ thì chúng cùng ôm c.h.ế.t chùm."
"Nếu thực sự xui xẻo như thế thì cũng là ngươi một bước, đó chắc chắn sẽ hầm ngươi ." Đào Yêu hừ một tiếng, chút lo lắng: "Đồ mất thì tự tìm."
"Ngươi còn chưng bao lâu nữa? Nước cũng sắp cạn ?" Ma Nha ép canh lửa lò hét lên: "Còn mớ rau xanh ngâm bao lâu hả!"
"Đến đây!" Liễu công tử nghiêng đầu trả lời một tiếng, hờ hững vứt một câu: "Ngươi dù gì cũng là Đào Yêu của Đào Đô, tiểu tạp dịch chăn ngựa.... chỉ cho vui là ."
Đào Yêu ngẩn , nhạt: "Coi chừng bếp lò của ngươi là , mấy lời thừa thãi đó nuốt hết cho ."
"Lời thừa thãi đây thích nuốt." Liễu công tử "xì" một tiếng lộ hai nanh rắn, nghiêng đầu về phía bếp lò ở đằng : "thứ nuốt ở , một trăm chuyện, còn nhớ rõ món nợ đó."
"Cút!" Đào Yêu để tâm đến nữa.
Trong nhà bếp ồn ào một hồi, Ma Nha và Liễu công tử cãi về việc bỏ muối . Cổn Cổn nhân lúc hai cãi lén lút trộm đồ ăn nhưng ăn nhả . Hành động đó vặn chạm trúng lòng tự ái của Liễu công tử, lập tức bắt nó vứt trong nồi đậy nắp hầm nó, chọc cho Ma Nha nhảy hét lên liều mạng với . Cái gọi là khói lửa nhân gian thấm đẫm họ, dường như chỉ lúc và tình cảnh mới dễ dàng chế ngự mây đen mưa lạnh, khiến cho nhịn mà cảm thấy ấm áp.
Có lẽ là thời gian bên quá lâu, cho nên ấn tượng về đầu tiên gặp Ma Nha và Liễu công tử dần trở nên mơ hồ trong ký ức của nàng. Cảnh tượng đầu tiên xuất hiện trong đầu là các kiểu gà bay ch.ó sủa giữa bọn họ, một con rắn lạnh băng trơn bóng và một tiểu hòa thượng cũng cái đầu trơn bóng như thế. Không từ khi nào họ bắt đầu trở thành hai viên t.h.u.ố.c trong sinh mạng của nàng, công dụng của t.h.u.ố.c chỉ một, chuyên chữa bệnh lạnh lẽo.
lạnh lẽo là bệnh ? Cũng .
Đào Yêu đầu họ, nếu như tương lai một ngày ly biệt, lẽ sẽ quá buồn nhỉ. Dù thì cơm của Liễu công tử nấu dở như thế, Ma Nha nhẹ thích làu bàu giống hệt như bà già, con hồ ly thì cần , ai thích một con hồ ly dùng đuôi để lau bàn còn rụng lông cơ chứ. Lại , nàng từng một con đường dài như thế, cũng c.h.ế.t .
Liễu công tử sai, nàng cuối cùng vẫn là Đào Yêu của Đào Đô, chỉ cần y thuật xuất sắc, thể chấn nhiếp ngàn vạn yêu quái, và một sinh mạng dài đằng đẵng, từng đó là đủ .
mà, thật sự đủ ?
Nàng dậy lên bầu trời âm u, nhắm mắt hít sâu một , âm thầm tính xem hôm nay là ngày mùng mấy, nghĩ một hồi, : "Các ngươi cãi tiếp , ngoài dạo một chút."
Liễu công tử và Ma Nha còn tâm trí mà để ý đến nàng, nhà bếp vẫn là bãi chiến trường của họ.
Cầm lấy ô về phía cổng lớn, phát hiện cổng lớn mở hé một nửa, bên ngoài ồn ào, lắng kỹ thì giống như tiếng của nữ tử.
Đào Yêu vội ngoài, thấy Miêu quản gia cùng với gia đinh đang cổng. Trước mặt là một nhóm lạ mặt nào đó, đang vây quanh một nữ tử mặc hỷ phục chỉ chỉ trỏ trỏ ngừng. Đứng đầu là một phụ nữ ăn mặc như bà mối đưa dâu, khổ sở với nữ tử : "Được , ngươi đừng loạn nữa, cho gia đình ngươi mất mặt giấu , hôm nay là ngày đưa dâu, là đưa tang, ngươi cớ gì suy nghĩ thông như thế."
"Ta ! Ta còn mặt mũi thế nào, bắt sống với một đời một kiếp!" Lớp trang điểm của cô nương đó nhòe hết cả, ướt mưa, trông chật vật thôi.
"Đó là một gia đình , tân lang cũng tuấn tài giỏi, đảm bảo cuộc sống của cô nương sẽ ! Chúng ai cũng đều như thế cả thôi, cô nương lời bà mai khuyên một câu , gặp gặp mặt quan trọng, thể kết duyên với đều là do dây tơ hồng của Nguyệt Lão định sẵn , là thiên ý, thể nghịch . Cô nương xem, cha ngươi sức khỏe , ngươi còn loạn lên nữa thì lấy mạng của ông ?"
"Ta..."
"Chuyện nếu như truyền ngoài thì là trò cho cả thành."
Mọi đồng thời lên tiếng, đến mức cô nương á khẩu trả lời , cả mềm nhũn dìu lên, tình nguyện mà về phía .
Một đàn ông tuổi tác vẻ lớn đưa tay lên lau nước mưa mặt, chạy đến mặt Miêu quản gia, liên tục xin : "Tiểu nữ hiểu chuyện, chạy loạn đến đây, ngờ nó chạy đến quý phủ, tội phiền mong lượng thứ!"
Miêu quản gia : "Không , tìm là , thời gian còn sớm nữa, mau lên đường kẻo lỡ mất giờ lành."
"Vâng , ngài trách tội là . Thuận tiện cho gửi lời hỏi thăm đến hai vị thiếu gia." Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm, vội vàng rời .
Đào Yêu lên , theo hướng mà đoàn biến mất: "Cứ thế thả họ ?"
"Vô ý xông thôi mà, cần truy cứu." Miêu quản gia : "Đã sợ thành như thế, cớ gì cứ khó , Tư phủ là điện Diêm Vương."
Đào Yêu trợn mắt: "Ta là cô nương đó, rõ ràng gả , bọn họ là đang ép hôn ?"
"Vậy ngươi thế nào?" Miêu quản gia lắc đầu: "Chuyện hôn nhân đại sự, lớn thì là trời cao tác hợp, nhỏ thì là chuyện riêng trong nhà, huống hồ cô nương đó tuy rằng trốn nhưng cuối cùng vẫn thỏa hiệp , ngoài tiện nhúng tay."
Nói , Miêu quản gia đưa ngón tay quẹt lên chóp mũi nàng, thấp giọng : "Không ngươi chỉ quản bệnh của yêu quái trong thiên hạ thôi , hôn sự của nhân loại ngươi cũng quản ?"
Đào Yêu đảo đảo tròng mắt: "Ta quản, chỉ tò mò thôi, nếu như cô nương lúc nãy màng tất cả mà cầu cứu ông, ông cũng là trời cao tác hợp, quản nữa ?"
" cô nương đó liều mạng ôm chân ." Miêu quản gia lắc đầu, đ.á.n.h giá nàng một phen: "Mưa lớn thế mà ngươi ngoài ?"
"Không cần chăm sóc hai vị thiếu gia nhà ông, còn chăm sóc bệnh nhân của nữa." Đào Yêu .
"Ồ? Từ khi phận của ngươi, từng thấy ngươi ngoài chẩn bệnh, còn tưởng yêu quái bệnh nhiều, cần thường xuyên phiền đến ngươi chứ." Miêu quản gia nghiêm túc .
"Xí, ngươi tưởng trong lòng ngươi nghĩ rằng y thuật của giỏi nên mới ai tìm đến ?" Đào Yêu nhón chân bên tai lão: "Nếu kẻ đó c.h.ế.t, chuyện cần thì đốt giấy, yêu quái đốt giấy để cầu xin chữa bệnh, Tư phủ nhà ông cũng chứa hết nhé."
Miêu quản gia sửng : "Đốt giấy?" Bỗng nhiên nhớ điều gì đó: "Lần đó ngươi đang ăn cơm thì đột nhiên bốc khói, cũng liên quan đến điều ?"
"Lần đó là ngoài ý ." Đào Yêu gượng gạo ho mấy tiếng: "Tóm cũng giống như việc Tư phủ mấy nhận danh , giấy đốt cho sẽ phận, bệnh tình và nơi chốn, còn việc nhận giấy đó chữa bệnh thì... xem tâm trạng."
"Làm đại phu thể xem tâm trạng ?"
"Thiếu gia nhà mấy cũng thế ?"
" mà thiếu gia nhà là đại phu."
"Ta đây, tối nay đừng đợi cơm ."
"Ngươi chậm thôi, cầm ô cho chắc."
"Biết Miêu đại nương."
"...."