Bách Yêu Phổ 3 - Chương 1: Độn Ngư 1
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:37:58
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nó cảm thấy may mắn vì vẫn là một yêu quái, đời e là ai giống như nó, cũng vui mà yêu quái cũng vui."
---
Trời dần sáng, nhưng mưa vẫn tạnh.
Trên Tư phủ đều bận rộn chạy qua chạy suốt đêm, nồi niêu xoong chảo nơi nào cũng , cảnh tượng là vô cùng bi tráng.
Trong nhà ăn, tiếng ngáy của Tư Tĩnh Uyên hòa cùng tiếng mưa, lẽ là con lợn tướng mạo nhất đời , ăn ngủ , từ ghế trượt xuống đất vẫn trời trăng mây gió gì, còn theo bản năng ôm lấy chân ghế tiếp tục ngủ.
Đào Yêu ôm chén , nhàn nhã bên cửa sổ ngắm mưa. Liễu công tử bên cạnh c.ắ.n hạt dưa ngáp, ăn một hạt còn một hạt đút cho Cổn Cổn, còn bóc vỏ cho đàng hoàng, vì nếu bóc vỏ thì Cổn Cổn sẽ dùng móng hồ ly của nó cào. Chỉ Miêu quản gia và Ma Nha là lộ vẻ bất an, thỉnh thoảng đến bên cửa quan sát, đó khó nên lời mà về.
Mọi ánh mắt đều tập trung Tư Cuồng Lan, lúc họ thực sự nghi ngờ tên mới thật là yêu quái từ đá, nếu thì chẳng thể nào giải thích vì yên hề động đậy trong nhiều canh giờ đến như thế, trừ ngón tay lật trang giấy và ánh mắt di chuyển theo thì động đậy, tư chất mà chơi trò một hai ba gỗ thì hẳn là bao giờ thua.
Đào Yêu lén lút đầu , trừng mắt một cái đầu .
Vẫn cứ như thế, ngươi nhưng ngươi, ngươi hỏi nhưng trả lời ngươi, mặc dù ở gần ngươi nhưng ở trong thế giới riêng của , bất cứ ai thể xông .
Miêu quản gia bao nhiêu chạy chạy , vắt quần áo thấm nước, Tư Cuồng Lan, và chẳng thể thấy bất cứ đổi gì , thở dài một , đến cạnh Đào Yêu, nhỏ giọng : "Đào nha đầu, cứ cảm thấy... hình như Thẩm cô nương biến sắc ?"
Liễu công tử nhả vỏ hạt dưa trong miệng , cố ý thật lớn: "Đã mưa cả mấy canh giờ , tuổi tác lớn như thế, biến sắc mới là lạ."
“Hả? Thẩm cô nương sẽ nguy hiểm đến tính mạng ư?" Miêu quản gia căng thẳng.
"Thẩm Phong biến thành màu gì ?" Giọng của Đào Yêu còn lớn hơn cả Liễu công tử.
"Trắng lên nhiều!" Miêu quản gia gấp gáp : "Trắng như mất m.á.u ."
"Trắng , trắng cũng . Ít nhất còn thể chịu mấy canh giờ nữa, đợi lát nữa nó biến thành màu đen thì ông hãy thông báo thiếu gia nhà ông nhặt t.h.i t.h.ể nó giùm luôn nha." Đào Yêu cố gắng từng chữ thật rõ ràng, để chắc chắn rằng câu nào cũng lọt hết tai của Tư Cuồng Lan.
Miêu quản gia nhíu mày, kéo Đào Yêu qua một bên: "Hay là đừng đợi nhị thiếu gia nữa, ngươi cũng rõ tính cách của ngài mà. Nếu như ngươi đến từ nơi chuyên quản chuyện của yêu quái, lẽ nào thể ngăn cản tiểu quái bên ngoài ? Để nó c.h.ế.t như thực sự ."
Đào Yêu lắc đầu: "Ta chỉ chữa bệnh thôi, bây giờ nó bệnh. Lại , ông xem nó tốn bao nhiêu sức lực để đến đây cầu xin, chắc cũng hạ quyết tâm màng đến sống c.h.ế.t , ông cớ gì cứ hỏng tâm ý của ."
"Lan Lan mưa dột ! Đệ giúp thì ! Khò... đùi gà ngon quá...." Tư Tĩnh Uyên ngủ mê đến chảy dãi, thỉnh thoảng còn mớ.
Miêu quản gia thấy thế, đau đầu chạy , vỗ vỗ Tư Tĩnh Uyên: "Đại thiếu gia, đừng ngủ đất, tỉnh ."
Lúc đây, cuốn binh thư trong tay Tư Cuồng Lan lật đến trang cuối cùng, nhắm hờ mắt, mở , : "Kêu nó đây, cần mưa nữa."
"Mưa tạnh chứ?" Tư Tĩnh Uyên thành cái gì, mơ màng bò đất lên, lau nước miếng: "Kêu ai thế?"
Đây quả thực là một điều bất ngờ, quyết định của nhị thiếu gia Tư phủ luôn cứng hơn cả sắt đá, và từng tiền lệ. Miêu quản gia đờ , mỉm lắc đầu, quyết định là sắt đá nhưng lòng chắc, tiểu diêm vương của Tư phủ cuối cùng cũng chỉ là cái danh mà thôi.
Đào Yêu hì hì, nhảy nhót khỏi cửa phòng.
Liễu công tử hừ một tiếng, lẩm bẩm: "Giả vờ giả vịt."
"Thiện tai thiện tai, tình hình xoay chuyển ." Ma Nha thở phào một , đầu với Liễu công tử: "Ngươi thua , mười cái bánh bao chay."
"Đầu còn gật mà, tính là thua." Mặt Liễu công tử đổi sắc .
"A Di Đà Phật, nhị thiếu gia sẽ thấy c.h.ế.t cứu ."
"Ngươi mới quen bao lâu!"
"Dù thì... mười cái bánh bao chay."
Đào Yêu từ lúc nào xuất hiện lưng hai , đen mặt : "Đến cái cũng cược, các ngươi nhân tính hả?"
"Ta vốn dĩ là , rảnh rỗi chi ... đợi , ngươi dựa cái gì mà trách mắng chúng ? Ngươi là kẻ tư cách mắng nhất đó, chứ?"
"Tất nhiên là dựa việc từng cực khổ kiếm tiền nuôi hai thứ vô dụng các ngươi."
"Ta nhổ ! Chúng còn nghèo đến mức ngày ngày đều ăn rau xanh với đậu phụ !"
"A Di Đà Phật, mưa tạnh !" Câu của Ma Nha cuối cùng cũng khiến cho hai họ im miệng.
Âm thanh tí tách dần biến mất, bầu trời dần sáng trở , ánh nắng chiếu rọi tràn ngập cả căn phòng.
Thẩm Phong ướt như gà luộc nữa mặt Tư Cuồng Lan, sắc mặt quả thực trắng bệch, thể run rẩy.
"Không cần mạng cũng chúng đến quê nhà ngươi cứu con sông đó ?" Tư Cuồng Lan như như nó.
Nó c.ắ.n môi, gật đầu thật mạnh: "Ta cứu , tính mạng của họ quan trọng hơn bất cứ điều gì."
"Mộc Châu. Thôn Hồi Long. Sông Cẩm Lân, sông Bạch Tước, đúng chứ." Hắn hỏi.
Thẩm Phong gật đầu càng mạnh: "Các ngươi là đồng ý ?"
"Tất nhiên !" Đào Yêu cướp lời: "Ngươi xem nhị thiếu gia nhà , lời ngươi ngài nhớ sai chữ nào , thể thấy là ngài để tâm đến thỉnh cầu của ngươi.”
Tư Cuồng Lan lên tiếng, nâng chén uống .
"Vậy... thì còn bắt dùng mưa để bức ép?" Thẩm Phong hiểu, chút tủi .
Đào Yêu : "Mưa lớn dễ khiến tỉnh táo, nhất là mấy con ngoan cố lúc nào cũng cho là đúng, đầu óc cứng nhắc vô dụng."
"Ta hiểu lắm..."
"Không cần ngươi hiểu, dù gì thì bây giờ việc của ngươi, Tư phủ sẽ dốc lòng giúp đỡ, đúng hả nhị thiếu gia?" Đào Yêu nghiêng đầu với Tư Cuồng Lan.
Tư Cuồng Lan mỉm đáp: "Vậy thì hai chúng sẽ đích đến Mộc Châu giải thị phi của yêu quái . Những khác ở Tư phủ, cơn mưa quả thực quá lớn, Tư phủ cần dọn dẹp sửa chữa nhiều chỗ, các ngươi dốc lòng mà ."
Ừm? Hai chúng ? Đào Yêu đắn đo hồi lâu mới sực tỉnh, công việc giải thị phi , đưa theo là Tư Tĩnh Uyên chứ, vì là nàng? Nàng sớm kế hoạch xong cuộc sống thần tiên khi họ Mộc Châu . Ngựa lừa gì đó tùy tiện cho ăn no là , cần ngày ngày thấy khuôn mặt diêm vương của Tư Cuồng Lan, còn cần đưa đùi gà đến cho cái tên c.h.ế.t bầm Tư Tĩnh Uyên nữa, thời gian sẽ cùng Miêu quản gia chợ lừa ăn ké uống... tương lai tươi như thế mất là mất ?
Nghe Mộc Châu bây giờ lạnh, nàng !
"Ta cũng nữa!" Tư Tĩnh Uyên chỉ Đào Yêu: "Chỉ đưa nàng , nhỡ gì ngoài ý thì chẳng ai giúp đỡ các ngươi."
Tư Cuồng Lan hờ hững : "Sau khi trời sáng, tiếp tục đóng cửa tự phản tỉnh. Trước khi trở về thấy bát tự của các cô nương , thiếu một phần, nếu , tháng cũng đừng mong khỏi phòng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-1-don-ngu-1.html.]
"Ta rốt cuộc là trưởng của thế..." Tư Tĩnh Uyên cúi đầu tang thương: "Ta tất cả đều là vì cho !"
Tư Cuồng Lan lười , chỉ dặn dò Miêu quản gia: "Lúc ở đây, việc đều giao cho ông xử lý, nếu như phá hoại quy củ thì cần phân chủ tớ, cứ xử trí theo gia pháp."
Miêu quản gia ôm quyền: "Vâng, nhị thiếu gia yên tâm."
"Đợi chút! Ta thể ?" Đào Yêu vội nhảy : "Nhị thiếu gia ngài minh thần võ, một yêu quái sông nhỏ bé như thế, ngài dùng một chân thôi cũng thể dẫm c.h.ế.t nó mà!"
Tư Cuồng Lan dậy, đến mặt nàng, cúi đầu: "Ngươi thể . Đi theo chủ nhân hầu hạ , đây là công việc trong bổn phận của ngươi, đúng ?" Nói đoạn, cũng quan tâm nàng còn phản bác gì, khóe miệng cong lên, thẳng cửa, chỉ để một câu: "Đi nghỉ ngơi cả ."
"Nè nè! Ta đồng ý sắp xếp như thế !" Đào Yêu đuổi theo , Liễu công tử kéo .
"Ngươi đang gì thế?" Liễu công tử liếc nàng một cái, theo hướng mà Tư Cuồng Lan biến mất, bĩu môi: "Ngày ngày chảy nước miếng phong tư tuyệt thế của nhị thiếu gia, cơ hội lớn như thế bày mắt, ngươi quỷ sói tru gì nữa ?"
"Ta chảy nước miếng ?" Đào Yêu lóc tang thương: "Ta bây giờ sợ nhất là riêng với , sẽ dùng một trăm cách để g.i.ế.c c.h.ế.t đó."
"A Di Đà Phật, ai g.i.ế.c ai còn chắc?" Ma Nha chắp tay ngực: "Lần nhị thiếu gia vì giúp Thục Hồ, đắc tội với Bệ Hãn Tư gì đó , cho nên ngươi cùng ngài đến Mộc Châu, cứ xem như là trả nhân tình lúc đó ."
Đào Yêu mím miệng: "Ở đó lạnh như thế... vả , nhỡ cho ăn thịt thì ! Ta đ.á.n.h mà!"
"Vậy thì ăn chay, ăn chay cho sức khỏe!"
"Ta đấy! Liễu công tử, ngươi với !"
"Ta ! Ta ở nghiên cứu cách nướng thịt, với cả, còn ngủ đông."
"Các ngươi cùng một bọn với thế!"
"Ta nướng thịt đợi ngươi về ăn, tính là một bọn với ngươi chứ."
"Ta sẽ ngày ngày cầu phúc cho ngươi, chúng mãi mãi là một nhà!"
"..."
Hai con ngựa dẻo dai nhất trong Tư phủ nhẹ nhàng kéo xe ngựa khỏi cửa thành, nhanh chóng về phía Mộc Châu.
Trong xe ngựa, Tư Cuồng Lan nhắm mắt dưỡng thần, nếu như thở thì thực sự thể đốt một nén hương để thắp cho luôn cũng .
Đào Yêu và Thẩm Phong một bên, Thẩm Phong thỉnh thoảng vén màn bên ngoài, dáng vẻ căng thẳng như hy vọng một khắc sẽ đến ngay Mộc Châu .
"Được , mấy ngày nữa mới đến Mộc Châu cơ, đừng vén màn nữa, gió lạnh thổi đầy xe nè!" Đào Yêu nhịn nhắc nhở, nó mới an xuống: "Đây là con ngựa chạy nhanh nhất của Tư phủ , ngươi cứ đợi đến nơi là ."
Nói nó mấy nó mới chịu yên, chỉ là yên tĩnh bao lâu nó chịu nổi mà nghẹo đầu ngó bên ngoài màn xe, xong ánh mắt cảnh cáo của Đào Yêu rụt cổ về.
"Ta...." Rời Mộc Châu càng gần nó càng căng thẳng, dáng vẻ dũng mãnh lúc xông Tư phủ gần như đều gió lạnh thổi sạch sẽ hết trơn, lộ dáng vẻ bất an như ban đầu: "Các ngươi... thực sự thể giúp giải quyết con yêu quái trong sông Bạch Tước ?"
Đào Yêu liếc Tư Cuồng Lan, : "Sao, ngươi vẫn thiếu niềm tin với nhị thiếu gia đủ cường tráng của nhà ?"
Tư Cuồng Lan vờ như thấy, đến khóe mắt cũng động đậy.
"Dù gì thì đấu với nó lâu như thế vẫn thể nó thương một chút nào. Vả thời gian còn nhiều nữa , nếu như việc vẫn thành thì sợ cơ hội xoay chuyển nữa." Nó vẻ rối rắm, căng thẳng họ: "Các ngươi dù cũng là trần mắt thịt, ..."
"Ngươi từ nhỏ sống ở thôn Hồi Long ?" Tư Cuồng Lan đột nhiên ngắt lời nó.
Thẩm Phong sửng sốt một hồi đó mới gật đầu.
"Không đúng." Tư Cuồng Lan mở mắt, : "Nên hỏi ngươi từ nhỏ "mọc" ở thôn Hồi Long mới đúng nhỉ."
Đào Yêu bĩu môi, lên tiếng. Con , bất cứ lời nào từ miệng phát , thì vẻ bình thường, nhưng thực đều mang ý trào phúng, may mà Thẩm Phong linh mẫn cho lắm, nếu đường đến đây lẽ cho tức đến nuốt nổi cơm .
"Thôn Hồi Long thể mọc lên , chỉ nhớ sống ở bên cạnh một cây Phong khổng lồ. Phía là U Tuyền, phía là Thanh Sơn. Dưới đất đá bảy màu, lung linh ánh sáng." Nó cố gắng nhớ , dáng vẻ giống như lâu từng hỏi nó vấn đề .
"Phong Sinh tùy tiện mọc từ một cây Phong nào đó , cần tạo hoá của thiên địa, rừng thiêng núi linh, ngươi tưởng là vườn rau nhà ngươi mà mọc là mọc ." Đào Yêu lấy một bọc kẹo từ trong tay nải, ném một viên miệng, đưa cho Thẩm Phong một viên hỏi: "Bị bắt hả?"
Thẩm Phong đờ , viên kẹo lọt giữa các ngón tay nó rơi xuống, nó vội vội vàng vàng nhặt lên toan nhét trong miệng.
"Bẩn còn ăn?" Đào Yêu giật viên kẹo vứt ngoài cửa sổ, buồn nó: "Ngươi thích ăn kẹo ?"
Nó lắc đầu: "Rất lâu ai mời ăn..."
"Không thích ăn kẹo, chỉ là sợ mời ngươi ăn vui thôi ." Đào Yêu đột nhiên đưa tay sờ đầu nó, mỉm giống như đùa với một đứa trẻ: "Thảo nào dễ bắt như thế."
Tư Cuồng Lan hai , nhắm mắt.
"Nghe hiểu thể hỏi, vui khi thể giải thích nghi ngờ cho nhị thiếu gia ngài." Đào Yêu nghiêng đầu . Cược một trăm cái bánh bao thịt là chắc chắn lai lịch của Phong Sinh, càng câu " bắt " mà nàng lúc nãy là ý gì, hừ, cái tên bác học đa tài, cao ngạo như , cũng lúc gượng gạo vì thể .
mà, Tư Cuồng Lan cho nàng chút cơ hội để trêu ghẹo, chỉ : "Mấy loại thực phẩm như kẹo, nếu như ăn quá nhiều thì chẳng ích gì với thể, ngươi hình bằng khác , nếu như mà còn mập thêm nữa thì e là khó mà chấp nhận nổi."
Vì lúc nào ở cũng thể tìm điểm để công kích nhỉ? Vả còn cần gì quá nặng lời, chỉ nhẹ nhàng vẽ một nét bút nhạt thôi cũng đủ khiến cho nàng tức đến mức dùng t.h.u.ố.c để độc c.h.ế.t ngay tức khăc?
Nếu như suy nghĩ đến việc Thẩm Phong vẫn tâm tâm niệm niệm cầu xin Tư Cuồng Lan đến giúp giải thị phi thì nàng dù liều cái mạng cũng sẽ quyết đấu giang hồ với Tư Cuồng Lan một trận. Không đá lăn khỏi xe ngựa mười tám vòng thì nàng khó mà giải tỏa oán hận trong lòng.
Cơ mà nếu như thực sự đ.á.n.h thì lăn ngoài sẽ là nàng thì ..... hời ơi.
"Hi hi, sợ mập, dù gì thì cũng nhị thiếu phu nhân." Đào Yêu cố gắng đè nén cơn phẫn nộ giả vờ vô tư: "Lại , nhân gian tươi , đây chẳng c.h.ế.t yếu như các cô nương xui xẻo ."
Không trào phúng , ai chứ.
"Không là ai ngày nào cũng treo bờ tường trộm." Tư Cuồng Lan cong cong khóe miệng.
"Ta là vì Đinh Tam Tứ mới...." Đào Yêu đỏ mặt, thấy khuôn mặt mơ hồ của Thẩm Phong, mới thu hồi ý phản bác, cũng còn tâm trạng ăn kẹo nữa, tức giận cất kẹo , thầm mắng: "Ta nhổ, ch.ó già nhớ dai ngàn năm..."
Tư Cuồng Lan sót một chữ, : "Từ nhỏ trí nhớ của xuất chúng, qua một sẽ quên, liên quan gì đến tuổi tác cả."
Đào Yêu cố ý ngoáy ngoáy tai, vờ như thấy, Thẩm Phong: "Lúc nãy sai chứ?"
Thẩm Phong sững , hơn nửa ngày mới phản ứng , cúi đầu, vò vò ngón tay.
"Là bắt... nhưng vui."