Bách Yêu Phổ 2 - Chương 5: Bách Tri 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:52
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đừng Bách Tri, đến còn phát giác nó còn ở đó nữa cơ." Đào Yêu dậy, xung quanh, tâm tư đặt ở một nơi khác.
"Nhanh rời khỏi đây thôi, nơi bình thường." Miêu quản gia đỡ Tư Tĩnh Uyên dậy.
"Ra ngoài..." Ánh mắt Đào Yêu rơi bộ xương , tự với chính : "Vẫn là để chủ nhân nơi đưa chúng ngoài thì an hơn."
Nói đoạn, ngón tay nàng rơi đến cây Ám Đao trong lòng bộ xương , bàn tay dời từ lá sang quả, : " là một cái cây xinh , nếu như chỉ dùng để ngắm thôi thì bao." Lời còn dứt, một chiếc lá kèm theo quả nàng giật , vứt xuống đất, đạp nát.
Ma Nha thấy thế, liên tục gật đầu: ", cho dù thế nào, cứ hủy hết thứ đồ hại ." Nói xong thì xông lên phía , học Đào Yêu, ngắt một lá một quả đạp nát.
"Các ngươi hà tất như thế?" Miêu quản gia tạm thời đặt Tư Tĩnh Uyên xuống: "Ngắt từng lá xuống gì, chi bằng nhổ luôn gốc, để cho."
Lúc đây, trong trung truyền đến một giọng kinh hoàng: "Đừng!"
Một luồng sáng nhỏ bằng hạt đậu lướt từ đống sách cao ngất xuống, rơi đến mặt bọn họ.
Bách Tri quả thực nhỏ, nếu kỹ thì thể nào diện mạo thật của nó. như Đào Yêu , nó là một con côn trùng nhỏ màu trắng, giống như một chiếc lá, chỉ bốn chân nhưng mỗi chân đều một con mắt giống như mắt . Lúc chuyện, âm thanh nhỏ, giống như âm thanh của một cô nương đang ngại ngùng. Từ "đừng" lúc nãy, dùng bao nhiêu sức lực mới thể khiến cho thấy.
"Đừng hủy nó." Nó cầu xin: "Chỉ cần các ngươi đồng ý, sẽ lập tức đưa các ngươi ngoài. Nơi đây bố trí nhiều cơ quan chí mạng, chỉ mới cách an thôi."
"Để nó , ngươi sẽ còn hại thêm nhiều nữa!" Miêu quản gia cố nén cơn phẫn nộ.
Nó im lặng trong chốc lát, : "Bản lĩnh của các ngươi lớn như thế, lẽ sớm Ám Đao chỉ dùng mà bản tin tưởng nhất. Đổi một cách khác, là đẩy tin tưởng nhất xuống vực. Kẻ thể chút do dự sử dụng Ám Đao, bản là một tai họa ."
"Vậy thì những Ám Đao liên lụy thì ?" Ma Nha hỏi ngược : "Ví như Lục phu nhân, ví như Lưu phu tử tuy rằng đáng ghét nhưng tội đáng c.h.ế.t. Còn những hại mà chúng , họ cũng là một tai họa !"
Nó nghĩ lâu mới : "Trên sách 'một bàn tay vỗ kêu', nếu như bản vấn đề thì khác cùng gió dậy sóng ?"
"Lại là sách ..." Ma Nha thở dài bất lực: "Lẽ nào nhiều năm như thế, ngươi thực sự học cách cuộc đời qua đôi mắt và trái tim ?"
"Tất cả trí tuệ và tri thức đời đều trong sách." Nó chắc nịch: "Ta cần giống như những con mù chữ ngoài , dùng cái chuyện nực gì mà ' vạn dặm đường hơn vạn quyển sách' để che sự dốt nát của . Hôm nay thua , nhưng thua là ở sự sơ suất đối với năng lực của các ngươi. Chỉ đơn thuần dùng tài trí thôi, các ngươi nhất định thể là đối thủ của ."
"Ngươi dựa cái gì mà tự tin đến thế?" Miêu quản gia hết sức kìm nén mới nhịn đ.á.n.h nó một phát c.h.ế.t ngay.
"Dù cho giao cho ngươi một bộ 'áo quần' đại phu thì ngươi cũng đại phu; cho ngươi một cái hang động, ngươi cũng cách nào biến nó thành một cơ quan bí mật tinh tế thế ; cho ngươi một hạt mầm Ám Đao thì ngươi cũng thể nào trồng nó thành công ." Nó từng chữ một: "Muốn thành một việc thì nhất định năng lực để thành nó."
Đào Yêu : "Vừa nãy là ai cầu xin thế? Sao chỉ trong chốc lát coi thường chúng ?"
"Bởi vì thứ để giao dịch với các ngươi." Nó nghiêm túc : "Ta nữa, chỉ cần các ngươi chịu buông tha cho Ám Đao, xóa hết chuyện giữa chúng , đảm bảo các ngươi sẽ an rời , tuyệt đối nuốt lời."
"Ngươi hứng thú với việc g.i.ế.c , vì cứ giữ Ám Đao gì?" Đào Yêu nó: "Nếu như thích hoa cỏ thì thể trồng loại khác mà."
Nó im lặng lâu, : "Ta nuôi nó một trăm ba mươi năm , đợi đến mười ba năm thứ mười ba, lẽ cũng sẽ suy nghĩ đến kiến nghị của ngươi. bây giờ , thể bỏ dở giữa chừng ."
Đào Yêu nhướng mày: "Lần mười ba năm thứ mười ba?"
"Trên sách , phàm là t.h.i t.h.ể thể sinh Ám Đao, đợi đến khi Ám Đao kết quả thứ mười ba thì xương trắng thể sinh m.á.u thịt, kẻ c.h.ế.t thể trùng sinh." Nó : "Ta chỉ sống ."
Hắn?!
Đám đều sửng sốt.
Tất cả đồng loạt về xương cốt của công tử đằng , dọa cho c.h.ế.t khiếp. Ma Nha phản ứng lớn nhất, nhảy lên một cái, chỉ về phía bộ xương , hét lớn: "Cổn Cổn, ngươi gì đó?"
Cổn Cổn từ khi nào nhảy khỏi lòng Ma Nha, đang vô cùng vui vẻ mà bộ xương của công tử , c.ắ.n phăng cây Ám Đao bộ xương , còn đưa mũi ngửi ngửi, đó vô cùng ghét bỏ mà vứt xuống đất.
Gốc Ám Đao khi bứt thì nhanh chóng khô héo, màu sắc từ từ biến thành màu tro, nhanh biến thành một cái cây khô, quả héo, co quắp mặt đất.
Không khí dường như ngưng đọng .
Không qua bao lâu, Đào Yêu lau mồ hôi trán, chỉ Cổn Cổn đang tung tăng nhảy đến cạnh Ma Nha: "Đùi gà của ngươi... đừng mơ nữa."
Sau đó là một tiếng thét tuyệt vọng.
Bách Tri xông đến cành cây héo giống như điên, đó xông đến bộ xương , cứ qua mãi như thế nhưng cách nào vãn hồi . Luồng sáng trắng nãy giờ vẫn bao trùm lấy thể nó cũng dần dần biến thành màu đỏ như máu.
Nhìn thấy thế, sắc mặt Đào Yêu chợt đổi, căng thẳng kêu lùi phía .
"Ta là buông tha cho các ngươi ... vì hủy nó ..." Nó rơi xuống n.g.ự.c bộ xương , năng lộn xộn: "Chỉ còn ba mười ba năm nữa thôi... ba nữa thôi... còn nữa ? Cho dù tìm một hạt giống Ám Đao nữa cũng trồng nữa... một con chỉ một cơ hội thôi..."
Đào Yêu cảnh giác chằm chằm nóm nhưng mà nó trừ việc bộ xương tự với chính thì bất cứ động tác gì khác. Thế nhưng nhiệt độ xung quanh bất tri bất giác tăng lên, núi sách xung quanh mơ hồ hiện tia sáng đỏ, giống như tấm sắt nung đỏ.
Trán Ma Nha nhễ nhại mồ hôi, căng thẳng kéo tay áo Đào Yêu: "Cổn Cổn gây họa lớn ?"
"Nó sai, chỉ là chọn đúng thời điểm thôi." Đào Yêu cau mày: "Bách Tri sinh từ sách, nó e là sống nữa nên dùng hết yêu lực để thiêu hết đống sách thành biển lửa, đồng quy vu tận với chúng ."
Miêu quản gia nghiến răng: "Đợi g.i.ế.c c.h.ế.t yêu nghiệt !"
"Nó sống thì còn khả năng dập đám lửa , nếu như g.i.ế.c c.h.ế.t nó, khi c.h.ế.t nó nhất định sẽ dùng hết sức để biến nơi thành địa ngục." Đào Yêu chùi mồ hôi trán : "Nó cũng tính là một yêu quái mà thể và sức mạnh hề khớp với ."
"Vậy thì ?" Ma Nha vội : "Đứng mặt nó, đập Cổn Cổn một trận nên , liệu cho nó bình tĩnh ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-5-bach-tri-5.html.]
Đào Yêu trả lời: "Chặt Cổn Cổn thành bốn năm mảnh cũng cách nào vãn hồi sự sống của Ám Đao ."
Miêu quản gia đặt Tư Tĩnh Uyên trong lòng Đào Yêu: "Nhất định đường , để tìm. Đại thiếu gia nhờ ngươi chăm sóc nhé."
Đào Yêu kéo ông : "Không cần c.h.ế.t vô ích . Hang động những nhanh sẽ đốt sạch mà còn nhiều cơ quan do Bách Tri bố trí."
"Thế cũng thể đây chờ c.h.ế.t thế chứ. Ta hứa với lão gia, phu nhân, chỉ cần còn sống thì nhất định bảo vệ hai thiếu gia chu ." Miêu quản gia nắm chặt quyền: "Cho dù đào thì cũng đào cho một đường ."
Đang lúc cấp bách, đột nhiên tiếng đàn ông thở dài một .
"Nha đầu..." Giọng "rắc rắc" khẽ, là bộ xương đang nâng tay lên, ngón tay trắng muốt nhẹ đặt lên thể của Bách Tri.
Tiếng lầm bầm của Bách Tri chợt ngừng .
Bộ xương dậy, thuận thế đặt nó trong lòng bàn tay, : "Nha đầu ngốc, cần đợi thêm ba mười ba năm nữa ."
"Thừa Hoài?" Nó sửng .
"Là , Hứa Thừa Hoài đây." Giọng của bộ xương dịu dàng như mưa xuân: "Nha đầu, lâu gặp."
Ánh sáng Bách Tri dần trở màu trắng, đám sách suýt nữa thiêu đốt cũng hồi phục bình thường, nhiệt độ cũng nhanh chóng hạ xuống.
Đào Yêu thở phào nhẹ nhõm.
Cả thế giới giống như chỉ còn bộ xương và yêu quái Bách Tri.
Trước giá hoa, bộ xương ngẩng đầu mấy cây hoa giả , : "Ta thích hoa nhất, ngươi đều nhớ cả ư?"
"Ta thể quên ." Bách Tri dừng vai : "Ngươi thích hoa nhất, thích ăn gì nhất, thích mặc áo quần gì nhất, mỗi một chuyện đều quên."
Bộ xương tiếng: ", suýt nữa quên mất ngươi là Bách Tri. Đến ngàn vạn quyển sách ngươi còn thể nhớ, huống hồ chỉ là mấy chuyện vặt vãnh của ."
"Đó là chuyện vặt vãnh." Nó đính chính.
"Được, , ngươi thì là thế." Bộ xương cưng chiều , đó đ.á.n.h giá xung quanh: "Ngươi ở đây ?"
"Không, trừ khi đến thăm ngươi, còn đều ở phía ." Nó : "Mấy năm vẫn từng rời khỏi thôn Liên Thủy. Đến chỗ ở năm xưa của ngươi với , cũng chăm sóc ."
"Nơi chúng ở đây cũng còn ?" Bộ xương kinh ngạc : "Có thể đưa xem ?"
"Tất nhiên." Nó chút do dự : "Lối của chỗ là chỗ ở cũ của chúng ."
"Thật ! Mau đưa !"
Đào Yêu và Miêu quản gia khó hiểu. Ma Nha ôm Cổn Cổn gì. Từ khi bộ xương đó sống , trong mắt Bách Tri, mấy bọn họ giống như vô hình, còn khiến nó chú ý nữa.
Khi bộ xương ngang qua họ, : "Thả mấy . Tuy rằng bọn họ chỉ chán ghét nhưng nếu như mấy nhổ Ám Đao thì e là thể tỉnh như thế ."
"Được. Ngươi thả, sẽ thả." Nó dẫn theo bộ xương về phía tây của đống sách, ấn cơ quan gì mà vách tường phía đông đột nhiên mở một con đường.
"Đi thôi." Bộ xương vui vẻ bên ngoài, lúc qua Đào Yêu, ngừng , hai con mắt như hai cái hố đen trừng mắt mặt nàng, cảnh cáo : "Sau đừng đến tìm chúng phiền nữa, tự sẽ cách khiến ngươi chỉ còn nửa cái mạng."
Hắn đặc biệt nhấn mạnh ba từ "nửa cái mạng".
Tim Đào Yêu nảy lên một cái nhưng ngay lập tức bình tĩnh, hắng giọng : "Nếu như Ám Đao hủy, hung thủ mà chúng tìm cũng nha đầu của nhà ngươi cho còn thi thể. Chuyện coi như lật qua, ai đường nấy. Nói cứ như rằng ai thèm liên quan đến bộ xương như ngươi ."
"Vậy thì ." Bộ xương đang định rời đầu : "Ta tên, tên là Hứa Thừa Hoài."
Đào Yêu trợn mắt cho đến khi và Bách Tri biến mất cánh cửa, nàng mới cốc đầu Ma Nha: "Ngươi ngây gì hả? Đi thôi!"
"Vậy là kết thúc ?" Ma Nha xoa đầu: "Có chỗ nào vấn đề ? Sao cứ thấy sự việc phát triển chỗ nào đúng lắm?"
"Chúng lửa thiêu c.h.ế.t mới đúng, ? Kêu ngươi thì , nhiều thế gì!"
"Đào nha đầu, cứ cảm thấy..."
"Ai da, Miêu quản gia, khó khăn lắm mới nhặt cái mạng, nhanh cõng đại thiếu gia lên ! Chuyện lớn thế nào cũng ngoài hẵng ."
Dưới sự thúc đẩy của Đào Yêu, một hàng nhanh chóng đến chiếc cầu thang đá phía cửa. Không lâu , trong ánh sáng phả mặt, bọn họ qua cầu thang đá, vượt qua cánh cửa tối tăm, xung quanh, đó là một căn phòng trong một ngôi viện. Gian phòng tuy cũ nhưng dọn dẹp sạch sẽ, chút bụi bặm nào, tươm tất, thanh nhã, ánh sáng bên ngoài cửa sổ chiếu bóng cây xum xuê. Cái tên tự xưng là Hứa Thừa Hoài đang cửa sổ, ngẩn cảnh sắc bên ngoài.
Bách Tri vẫn dừng vai , : "Các ngươi , hẹn gặp ."
"Ồ, thôi."
Đào Yêu vén mớ tóc trán, chuông vàng cổ tay phát tiếng kêu thanh thúy theo động tác của nàng.