Bách Yêu Phổ 2 - Chương 4: Vân Dương 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:23
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhị thiếu gia nhà quả thực là thích gặp khác, từ lúc nàng Tư phủ đến nay từng gặp ở bên ngoài Vọng Viên một nào. Đinh Tam Tứ với nàng nhị thiếu gia mỗi ngày đều sách, uống đúng giờ đó ở Vọng Viên, đây là thói quen nhiều năm nay .

" mà chỉ lén thôi cũng đủ thật ?" Đêm đến, Đào Yêu cùng nàng trèo lên lan can một chặp, đung đưa hai chân ngắm bầu trời đầy .

Nàng gật đầu.

"Ngươi nên với nhị thiếu gia , nếu chỉ như thế thôi thì lẽ cả đời cũng tâm ý của ngươi ." Đào Yêu .

Nàng lắc đầu, kéo tay Đào Yêu , tay nàng hai chữ: "Không xứng."

Đào Yêu ngẩn , : "Ít nhất cũng để chứ."

Nàng mỉm , tiếp tục trong lòng bàn tay Đào Yêu: "Ta sắp , gả cho khác."

nhỉ, Miêu quản gia từng cha nàng định cho nàng một mối hôn sự ở quê nhà, nàng về là để gả cho đó, sẽ nữa.

"Người ở quê nhà ngươi chứ?" Đào Yêu hỏi thêm.

Nàng gật đầu, sắc mặt hề miễn cưỡng, lẽ là thật lòng.

"Vậy thì ." Đào Yêu lên bầu trời đêm, thêm gì nữa.

Nàng chỉ giỏi chữa bệnh cho yêu quái, cách nào để giúp cho Tam Tứ cô nương và nhị thiếu gia kết duyên .

Hoặc lẽ cũng là chuyện gì , chỉ là lén một thôi sẽ để cho nàng bất cứ một hồi ức nào tồi tệ cả.

Sau , hai họ ăn ý, hề nhắc đến chuyện nữa.

Thời gian thấm thoắt trôi , chớp mắt Đào Yêu ở Tư phủ hơn nửa tháng . Kinh nghiệm nuôi ngựa cũng học kha khá, công việc cũng dần quen thuộc, những thế nàng thể nhớ hết tên của mấy con ngựa trong phủ. Cha con nhà họ Đinh đều khen nàng thông minh. Nàng từng trở về một , tài nấu nướng của Liễu công tử vẫn tiến triển gì, Ma Nha vẫn còn giáo d.ụ.c nhóc Cổn Cổn chịu hối cải việc trộm gà. Vẫn là ở Tư phủ thanh tịnh hơn nhiều, vả đầu bếp nhà họ thực sự nấu ăn ngon, chỉ sợ nàng nỡ rời thì nguy.

Miêu quản gia thỉnh thoảng đến bãi ngựa xem coi, mỗi đều bản đúng là chọn nhầm , thể yên tâm giao ngựa cho nàng chăm sóc . Còn về đại thiếu gia, đến giờ vẫn trở về, còn nhị thiếu gia thì vẫn giống vô hình như .

thì bề ngoài, mỗi một trong Tư phủ đều sống thoải mái, chỉ trừ con yêu quái .

Đào Yêu phát hiện ổ của con yêu quái lông trắng cánh ở cái cây bên cạnh ngôi nhà gỗ. Nó vẫn thiếu một cái cánh và mỗi ngày đều sống trong sự hậm hực.

Nàng vẫn giả vờ như thấy nó nhưng lén lút chú ý hành tung của nó. Tên nhóc cứ sáng sớm mỗi ngày đều trèo xuống cây, đó nhất định sẽ vác theo một thứ gì đó giống như vác theo thứ mà nó cho là vũ khí. Có lúc là nửa chiếc đũa, lúc là một viên đá nhỏ đầu nhọn, lúc là cái muỗng. Đến khi trời tối mới trở về, lúc nó sẽ mang theo vũ khí nhưng phần nhiều thì đều tay , ngoài nó còn mang theo một thương tích trở về.

Nhìn thấy đám lông lộn xộn và những vết bẩn nó là yêu quái nhỏ chắc chắn là đập . mỗi ngày nó đều kiên trì, siêng năng chịu đòn.

Cuối cùng trong cái đêm thứ mười bảy, nàng giả vờ thấy nó. Nhân lúc cha con Đinh gia đều ngủ say, nàng mới ngoài, vẻ như đang tản bộ trèo lên cây, dựa cành cây giống như tự với chính : "Bị đập mãi vui ?"

Một lúc một giọng khẽ truyền từ cành cây: "Liên quan gì đến ngươi?"

"Thì liên quan đến , ngươi thích đập thì cứ chịu ăn đập ." Đào Yêu nhún vai, vươn dậy: "Ngủ ngon."

"Ấy!" Giọng đó gọi nàng : "Ngươi thực sự thể thấy ?"

"Chứ chả nhẽ ngươi tưởng ngươi đang chuyện với cái cây ?" Đào Yêu cái cây : "Thói quen của Vân Dương các ngươi quả nhiên ngàn vạn năm đều hề đổi, cho dù ở cũng thích sống cây."

Một đốm sáng trắng nhạt cành cây sáng lên, yêu quái nhỏ lông trắng cố gắng dang một cái cánh duy nhất của lảo đảo rơi xuống mặt nàng, kinh ngạc hỏi: "Ngươi là yêu quái gì ư?"

"Ta ? Ta họ Đào." Đào Yêu xổm xuống, tươi nó.

"Đào?" Nó đột nhiên thấy cái chuông cổ tay nàng, ngay tức khắc trở nên kích động: "Ngươi là Đào đến từ Đào Đô!"

"Suỵt." Đào Yêu vội ấn nó xuống, nhỏ giọng : "Đừng mấy đang ngủ thức giấc."

Nó chui từ trong bàn tay của Đào Yêu, sốt ruột : "Lấy giúp một cái cánh về , cần gấp cái cánh đó."

"Đầu tiên hãy cho cái cánh ." Đào Yêu tò mò .

Nó uốn éo một lúc, giống như hạ quyết tâm, : "Vân Dương chúng cứ đến mùa thu là sẽ giống như lá cây rụng xuống . Ngươi chứ? Không những rụng lông mà còn dễ gãy xương."

Đào Yêu gật đầu: "Ta , vấn đề là đến cái cánh ngươi cũng rơi luôn hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-4-van-duong-4.html.]

Nó chần chừ một lúc lâu mới ngại ngùng : "Trước đây cảm thấy bản mập cho nên quy định mỗi ngày đều bay quanh bãi ngựa mười vòng. Hôm đó bay sung sức quá nên một cái cánh rụng mất."

Đào Yêu che miệng khúc khích.

"Ngươi là đại phu đấy, nhạo bệnh nhân thế mà coi hả?" Nó tức tối giậm chân.

"Được, , nữa." Đào Yêu thả lỏng tay, bày bộ dáng vô cùng nghiêm túc: "Vậy cánh của ngươi rơi ở ?"

"Bị một con chuột tinh cướp ." Nó phẫn nộ : "Chính xác mà thì nó cũng hẳn là chuột tinh, tu luyện mấy mươi năm, chỉ sắp thành tinh thôi. Nó lấy cánh của về để ổ, tìm nó đòi nhưng nó chịu trả. Vì thế mỗi ngày đều đến đòi nó."

Đào Yêu nhịn bật : "Là ngươi đòi nó là đến chỗ nó để chịu đòn thế? Hahaha."

"Nếu ông đây mất một cái cánh, yêu lực tổn hao thì nó thể là đối thủ của ông." Nó tức giận nhảy tới nhảy lui.

"Vì thế càng hiểu ." Đào Yêu tươi nó: "Vân Dương các ngươi tuy rằng chỉ là một yêu quái nhưng mà năng lực tự hồi phục mạnh. Vào mùa thu tuy yếu nhưng cho dù mất một cánh thì đợi đến mùa xuân năm vẫn thể mọc thêm một cánh khác, mắc gì cứ gấp gáp đ.á.n.h với một con chuột chỉ để đòi cánh gì?"

"Mùa xuân năm thì muộn quá." Nó ngừng một lát, nghiêm túc : "Nếu như đầu tháng thể lấy cánh thì Đinh Tam Tứ sẽ mãi mãi cơ hội để chuyện với nhị thiếu gia."

"Ngươi gấp gáp lấy đôi cánh là vì nàng ?" Đào Yêu cảm thấy kỳ quái.

"Ta đến đây cùng nàng." Nó thở dài: "Nàng ở đây mười năm, cũng ở đây mười năm ."

***

Hôm đó trời mưa giông.

Đây lẽ là mùa thu tồi tệ nhất kể từ khi nó chuyển đến nơi . Mùa thu mà còn sấm chớp, nó sợ nhất là sấm chớp , mỗi sấm chớp thì sẽ yêu quái gặp xui xẻo. Lần nó tận mắt thấy một con xà tinh lớn sét đ.á.n.h c.h.ế.t, thể cháy thành tro, kẹt ở trong tảng đá xì cả khói, thật sự là đáng sợ. Nghe Lôi Thần ở thiên giới đang thanh lí những yêu quái nên tồn tại.

Yêu quái thật sống cũng dễ dàng gì, nó cũng dọa c.h.ế.t khiếp . Không dám ở cây nữa, nhưng ngọn núi trừ cây thì cũng chỉ cây, núp ở cũng dễ sét đ.á.n.h trúng. Vả phiền phức nhất là nó bệnh . Mùa thu vốn là thời kỳ yếu ớt nhất của Vân Dương, tùy tiện dính chút mưa thì đầu óc nóng ran và ngừng hắt xì .

Làm bây giờ? Hay là đến sơn động ở phía tây để trốn? mà nơi đó xa quá. Lúc nó đang do dự nên xuống cây để trốn thì phía một cái ô bay đến, một cô bé lưng đeo gùi trúc, cầm chiếc ô cẩn thận về phía .

Đó là một cô bé sáu bảy tuổi gì đó. Nó trốn ở phía cây cô bé ngang qua mặt, cái gùi trúc lưng lọt tầm của nó. Nó từng những yêu quái lớn tuổi hơn lúc trời sấm sét trừ yêu, cho dù yêu quái đó là mục tiêu của Lôi Thần cũng thể xui xẻo mà liên lụy. Tốt nhất là tìm một con , đó trốn ở nơi gần bọn họ nhất, mượn nhân khí để tránh sấm sét, tuy ngoại lệ nhưng vẫn tính là một lá chắn .

Không nghĩ nhiều nữa, thể gặp ở ngọn núi lớn cũng là chuyện dễ dàng gì. Nó hạ quyết tâm, hít sâu một bay lên, âm thầm núp trong gùi trúc. May chỉ một ít quả dại và mấy món đồ chơi mà đám con nít thích nên cũng đến mức chật chội.

Mưa càng lúc càng lớn, suốt dọc đường cô bé im lặng, phát bất cứ âm thanh nào cho đến khi bước đến một nơi trống trải trong rừng trúc thì cô bé mới ngừng .

Nơi chỗ đất trống cô bé lập một phần mộ. Cô bé cẩn thận dọn dẹp sạch sẽ xung quanh một lượt, đó đặt gùi trúc xuống, lấy quả dại và mấy món đồ chơi đặt mộ. Tuy rằng cô bé thấy nó nhưng nó vẫn cẩn thận tránh khỏi bàn tay của cô bé.

Qua khe hở của gùi trúc, nó thấy bia mộ tên, ngày sinh, ngày mất của chủ nhân ngôi mộ, đoán rằng đây cũng là một cô nương mới năm tuổi. Hẳn là hoặc là bạn của cô bé.

Cô bé phần mộ một lúc, miệng phát mấy tiếng "a a", khoa tay những cử chỉ mà nó hiểu .

Hóa là một câm.

Cuối cùng, cô bé bày tư thế chào tạm biệt phần mộ mang gùi trúc lên về.

Không còn đồ vật gì chen chúc nữa, nó một trong cái gùi trúc trống trải. Điều vui mừng là tiếng sấm sét dần dần nhỏ , mưa cũng tạnh , chỉ là gió lạnh luồn trong khe hở của gùi trúc, lạnh đến mức khiến nó nhịn mà hắt xì hai cái.

Lúc , cô bé đột nhiên dừng , đặt chiếc gùi trúc xuống. Nó ngẩng đầu lên, khéo đối diện với khuôn mặt đang sâu gùi trúc của cô bé. Nó dọa c.h.ế.t khiếp nhưng ngay lập tức yên tâm trở . Nhìn , dù thì phàm nhân như ngươi cũng thể thấy yêu quái .

Biểu cảm của nàng kinh ngạc, "a" lên một tiếng, ngón tay chỉ góc nó đang .

Không đúng, nàng hình như thể thấy nó. Nó giật , dám động đậy.

Nàng đưa tay cầm nó lên, đặt trong lòng bàn tay đưa đến mặt .

Nó sợ đến mức run rẩy, bay lên nhưng chút sức lực nào. Trong lòng nghĩ nếu như nàng mưu đồ gì chính đáng thì nó sẽ lập tức nhảy xuống đất lấy đá ném nàng, tí vũ lực của nó cũng chỉ thể như thế thôi.

Nàng chằm chặp nó nửa ngày, cuối cùng đặt nó xuống một hòn đá ven đường, đó lấy từ trong một cái khăn tay đắp lên nó.

Nó cứng tại chỗ, hiểu nàng vì thể thấy nó. Theo phản ứng của một bình thường, lẽ nào nên hét lên chạy trốn , hoặc là tìm một cục đá đập c.h.ế.t nó ?

Loading...