Bách Yêu Phổ 2 - Chương 4: Phi Phi 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:17
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nó nghĩ một hồi, đó thể con mèo đen đất , chỉ trong chớp mắt con mèo đen lắc lư đầu, dậy nữa.

"Ngươi nhập con mèo ?" Hắn hỏi.

"Ngày thứ ba khi tự do, gặp một con mèo mới sinh c.h.ế.t bên bờ sông. Bởi vì lang thang khắp nơi mà lấy cái tướng mạo vốn để thì tiện, nhất là thể nhảy qua nhảy mặt loài các ngươi." Nó giải thích.

"Vì đầu của ngươi lúc nào cũng chúi xuống đất ?" Hắn tò mò hỏi: "Không ngẩng lên ?"

"Bởi vì là Phi Phi, vì thế chỉ thể cúi xuống." Nó nghiêm túc đáp: "Từ khi sinh , chúng một cuộc sống đảo ngược ."

"Ai sinh các ngươi?" Hắn càng tò mò hơn: "Cha của các ngươi ?"

"Chúng sinh từ bùn đất của thế giới đảo ngược." Nó vẫn tiếp tục trả lời.

Hắn càng càng cảm thấy hồ đồ: "Thế giới đảo ngược là chỗ nào?"

"Nhà của ." Nó cúi đầu: "Là nơi thể rời nhưng thể trở ."

Hắn cau mày , ngẩng đầu ánh trăng lúc ẩn lúc hiện, : "Ta , dù cho ngươi là gì thì cũng đừng nên gặp nữa."

"Trần Bạch Thủy." Nó kêu khi chuẩn rời .

Hắn , đầu: "Ta là ngươi cần cảm tạ ."

"Những đều c.h.ế.t , bây giờ trừ ngươi thì quen ai hết. Ta thể cùng ngươi ?" Nó nghiêm túc .

Hắn kinh ngạc : "Ta nhiều ngân lượng để mua đồ ăn cho ngươi."

"Ta mèo, cần ăn."

"Vậy ngươi bắt chuột ?"

"Không ."

"Vậy thì cho ngươi theo?”

"Ta đáng yêu."

"Hẹn gặp , , đừng gặp nữa."

Chỗ ở của Trần Bạch Thủy lúc là một nơi tên là Đồ Long trại. Cái tên khí thể nhưng thực tế nó là một ổ thổ phỉ, một nhóm tập hợp với đến ngọn núi Xích Đà ở tây thành cách đó ba mươi dặm, chiếm núi vua.

Núi Xích Đà từ xưa là con đường thành của các thương nhân, đó mở một đường thủy, càng lâu về ít thương nhân vì tiết kiệm thời gian và nhân lực nên lựa chọn con đường núi để . Vận may thì , vận may thì sẽ đám thổ phỉ cướp sạch sành sanh, lúc đến mạng cũng còn.

Quan phủ cũng từng phái binh dẹp loạn vài nhưng từ đầu đến cuối dư nghiệt khó trừ hết. Đồ Long trại giống như một khối u ác tính ngoan cố, nhiều đời kế truyền , xảo quyệt ẩn trong một nơi bí ẩn ở trong núi Xích Đà, cùng đấu trí đấu dũng với những tiêu diệt bọn chúng.

Hôm nay, Trần Bạch Thủy đồng bọn chê bởi vì đưa về một con mèo.

Trên thực tế, ở Đồ Long trại mấy năm nay cũng thường trở thành đối tượng chọc ghẹo của . Nguyên nhân là vẻ ngoài thanh tú, chút dáng dấp gì của một tên thổ phỉ; Nguyên nhân thứ hai, từng sách, chỉ chữ còn thơ, đối với đám đồng bọn đến chữ đại còn thì ưu thế của đặt nhầm phương hướng , điều khiến cho giống như một tên phế vật yếu đuối; Nguyên nhân thứ ba là dám g.i.ế.c .

Năm đó chật vật xuất hiện cửa Đồ Long trại, quỳ ba ngày trại chủ mới cho .

"Vì gia nhập Đồ Long trại?" Trại chủ vuốt bộ râu xồm xoàm, chiếc ghế da hổ nhưng khí thế giống như long tọa, ánh mắt trẻ tuổi yếu đuối trói gà chặt giống như đang một món đồ chơi.

Hắn gằn từng chữ: "Ta tiền, tiền."

Sau một lát im lặng, tất cả đều lớn.

"Ngươi tiền gì?" Trại chủ giống như đang chọc một đứa bé.

"Cưới một cô nương." Hắn thản nhiên : "Nghe nghề kiếm tiền nhanh nhất."

Trại chủ sửng sốt, đó lớn: "Haha, Đồ Long trại nhiều cô nương, tốn tiền cũng cưới ."

Hắn mặt đổi sắc : "Ta chỉ cưới mỗi nàng, mai mối cưới xin đàng hoàng."

"Rất cốt khí." Trại chủ suy nghĩ: "Cũng , nếu ngươi vượt qua ba cửa ải của Đồ Long trại thì sẽ thu nhận ngươi."

Ba cửa ải của Đồ Long trại là: lửa, qua biển rượu, lên núi đao.

Hắn gật đầu.

Cái gọi là ba cửa ải đó là chân trần bước qua một đống than trải dài ba mét, uống chín chén rượu mạnh, cuối cùng leo lên một ngọn núi nhỏ đá vụn lấy cây cờ cắm đỉnh núi. Nếu như giữa đường may rơi xuống thì đám chông nhọn cắm bên cũng chỗ để sử dụng.

Khi Trần Bạch Thủy kể những chuyện với nó, nó quá tin, cho đến khi cởi tất , thấy đôi chân trần những vết sẹo, nó mới miễn cưỡng tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-4-phi-phi-4.html.]

"Là cô nương đó ? Cô nương mà ngươi ôm bên bờ sông đó?" Nó xuống một chiếc giường gỗ cửa sơn trại, rừng cây bốn bề các đốm sáng phát lúc tỏ lúc mờ, mùa hạ ở núi Xích Đà nhiều đom đóm, còn nhiều hơn cả trời.

Hôm nay Trần Bạch Thủy gác đêm, trong tay là một cây trường mâu, giống hệt như vị môn thần ăn no.

"Ta hiểu lắm, để lấy một cô nương mà chuyện gì ngươi cũng thể ?" Nó : "Điều liên quan gì đến việc ngươi giàu nghèo ?"

"Cha nàng chê nghèo, kêu cút. Thực cũng đúng cả. Không tiền, đến căn nhà cho nàng che gió che mưa còn ; tiền, chúng sẽ ăn no mặc ấm; tiền, đến thứ son phấn mà thích nàng cũng thể mua." Hắn : "Nàng bằng lòng bỏ trốn cùng nhưng thể để nàng mang lấy cái tiếng như thế . Ta nàng đường hoàng gả nhà họ Trần, lo ăn mặc, bạc đầu giai lão."

" ngươi bây giờ là một thổ phỉ." Nó chớp mắt: "Ngươi lúc nào cũng thể c.h.ế.t đao kiếm, cũng thể nhốt lao ngục, mãi mãi cơ hội sống."

Hắn trái ngó , xác nhận ai xung quanh mới nhỏ giọng với nó: "Ta gom đủ tiền thể mua nửa ngôi nhà ."

nên chúc mừng .

"Tính ngươi cũng ở cùng một thời gian , ngươi rốt cuộc là yêu quái gì ?" Hắn chuyển chủ đề: "Không bay lên trời độn thổ, sức lực còn yếu hơn cả chuột, trừ việc nấp trong cái thể con mèo đen trò chuyện với , ngươi còn gì nữa?"

"Ta thực gì cả." Nó cúi đầu: "Chỉ ở bên cạnh trò chuyện với ngươi thôi."

"Cũng , nhưng ngươi dù cũng là một yêu quái, nên sống vô vị như thế." Hắn liếc mắt nó một cái: "Ngươi nguyện vọng gì ?"

Nó ngẩn , thì thào: "Sinh là một đứa chuyên đảo ngược nguyện vọng, thì nguyện vọng chứ?"

"Ngươi lầm bầm gì đó?" Hắn hỏi.

Lời , con đường nhỏ núi một hàng đèn đuốc đang đến.

Hắn nắm chặt thanh trường mâu, đợi đến khi ngọn đuốc đến gần mới rõ là các chuyên thăm dò chuyện " ăn" trở về.

Lần là vụ " ăn lớn", năm ngày nữa một đội thương nhân sẽ ngang qua núi Xích Đà, hàng hóa mang theo là lương thực, hương liệu mà là vàng bạc trân bảo. Cơ mà bọn họ mời đến một tiêu sư để hộ tống, tay e là chút khó khăn.

Ý của trại chủ là đ.á.n.h cược cả tính mạng cũng đem con dê béo bở về thịt, nếu như sự việc thành công thì ba năm trở đây cần lo lắng chuyện ăn uống nữa .

Cuối cùng đưa quyết định: bộ đều tay.

Trần Bạch Thủy cũng gia nhập, rằng đây chỉ thể theo mấy tên chức vụ nhỏ chút chuyện mua bán cỏn con.

Một đêm ngày xuất phát, Trần Bạch Thủy với nó, nếu như thành công, lẽ sẽ cần thổ phỉ nữa.

gì, chỉ yên lặng bò lên góc giường của .

Tình báo hề sai, năm ngày quả thực một đội thương nhân về hướng núi Xích Đà.

Đồ Long trại xuất động hết thảy hơn trăm .

Con đường nhất định qua giăng bẫy sẵn, đoàn xe ngựa đầu rơi trong bẫy sâu, đó một đám thổ phỉ xông bao vây, đây là phong cách nay của Đồ Long trại: thô bạo, giản đơn, chỉ một phát là trúng. Vả , đại đa mấy đều mang theo bột đá, đ.á.n.h thì rải giữa khí. Thủ đoạn quan trọng, chỉ cần thể đ.á.n.h bại đối thủ là , đó mới thực sự là một đám thổ phỉ chân chính.

Trần Bạch Thủy vác đao, bỏ đầy tro cái túi giắt lên eo, cuối cùng đặt trở . Hắn cảm thấy cái thứ đồ chơi thế nào cũng mấy tác dụng, cuối cùng cũng thể thuyết phục chính .

Núi Xích Đà lâu từng xuất hiện cái tình cảnh t.h.ả.m liệt như thế .

Từng chiếc rương chứa vàng bạc châu báu đưa đến mặt, nhân tính của con bèn trở nên điên cuồng, những trong Đồ Long trại đều biến thành dã thú, tuyệt đối để một sống đao rìu của họ.

Chân tay của mềm nhũn , cứ cảm thấy thanh đao nặng, thể trượt xuống . Hắn đằng một cái cây, bộ chỉ đ.á.n.h với mấy tên gia đinh giỏi võ mấy chiêu. Người c.h.é.m , đỡ, đỡ thì chạy. Không chạy mấy bước, thì cảm thấy thứ gì nong nóng rơi cổ . Quay đầu , thấy tên gia đinh đang ôm lấy cái cổ đầy máu, đổ ập xuống. Đó là đao của tên nhóc ở cạnh phòng, ngày ngày thường nhạo . Tên đó khinh miệt , .

Hắn đột nhiên nôn, đại khái là do mùi m.á.u quá tanh. Bình thường bọn họ chẳng qua cũng chỉ uống chút rượu, ăn chút thịt trò chuyện về các cô nương mà thôi, vài đến g.i.ế.c gà cũng g.i.ế.c, sợ m.á.u vương lên áo quần, hiểu hôm nay sợ bẩn nữa.

Càng nhiều thứ để tranh đoạt thì càng giống con nữa .

Hắn vô cùng hoảng hốt, cảm thấy giống như đang mơ. tiếng gào thét và mắng c.h.ử.i bên cạnh dần ngừng , đợi đến khi tỉnh táo nữa thì trại chủ một thương tích hưng phấn huơ cây đao c.h.é.m đến mức mẻ vài chỗ, hét lớn: "Khuân đồ về nhà!"

Bọn họ thắng , tất cả vàng bạc đều thuộc về họ . Toàn quân của đối phương đều tiêu diệt, Đồ Long trại c.h.ế.t gần một nửa .

Không ai quan tâm Trần Bạch Thủy đang gì. Trước khi trại chủ rời , dặn dọn dẹp chiến trường, thuận tiện sờ xem mấy t.h.i t.h.ể di vật gì , nếu như thì là của .

"Thấy ngươi sợ thành thế, cho ngươi ở để trấn tĩnh một chút. Lát nữa chúng ăn no đến xử lý mấy t.h.i t.h.ể ." Trại chủ vứt những lời đó, lớn rời , hôm nay tâm trạng của .

Sau khi đám rời , ngẩn ngơ mấy chục cỗ t.h.i t.h.ể dám động đậy.

Cách một thời gian lâu, mới run rẩy dịch chuyển khỏi đám t.h.i t.h.ể , lấy hết mấy chiếc nhẫn và ngọc bội bọn chúng và tất cả những thứ đáng đồng tiền. Mỗi khi ngón tay chạm những cỗ t.h.i t.h.ể còn ấm , trái tim của sẽ nảy lên một nhịp, sự trống rỗng trong đầu tăng thêm một phần.

Đời của bao giờ căng thẳng đến thế, giống như một sợi dây đàn căng cứng đang nảy lên ở nơi yếu mềm nhất trong hồn phách của . Hắn đang sợ cái gì. Không tiền đồ, chẳng qua cũng chỉ là mấy c.h.ế.t thôi, bọn họ còn thể nhảy lên c.ắ.n mày ? Mày sợ cái gì? , vẫn sợ, sự sợ hãi nhanh chóng bao phủ lấy cơ thể và trái tim .

một cái cây cách xa, tiếng lá cây rơi vang lên sàn sạt đầu nó, tựa như tiếng của các vong hồn đang rên rỉ.

Loading...