Bách Yêu Phổ 2 - Chương 4: Hề Nang 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:40
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão hòe tinh khinh bỉ , tất cả nhân loại đều thích các ngươi nắm tay .

Lời hề sai. Nó thường giả vờ một đứa trẻ lạc đường ở trong cốc Bách Thảo, đợi những ngang qua xin họ nắm lấy tay nó dắt về nhà. Có bằng lòng, , thậm chí còn đẩy nó rời , vì một liên quan mà lãng phí thời gian.

Người chủ động nắm lấy tay nó dắt về nhà, chỉ mỗi nàng.

Nếu như đến cốc Bách Thảo đều giống như nàng thì bao.

Từ hôm đó trở , nó kỳ vọng.

mà khi nàng một nữa xuất hiện, nó dám tin. Người cầm đao phía giúp nó lau mặt quả thực là khác biệt quá lớn...

Nàng chỉ hòn đá lớn bên cạnh: "Ngồi ."

Nó co xuống.

"Ngươi sợ con hồ ly c.ắ.n ngươi ?" Nàng tò mò hỏi: "Cha ngươi thế, sợ ngươi hổ ăn thịt ?"

"Nơi đây hình như hổ." Nó nhỏ giọng , lén lút những hòn đá nàng bừa bãi lúc nãy: "Ngươi đang chữ ư?"

Nàng thở dài: " thế, đây là tên ."

"Ngươi tên gì?"

"La Hỷ Hỷ."

"Ngươi đang tức giận ?" Nó hỏi.

"Gì cơ, ngươi ?" Nàng : "Nhóc con bé tí ti nhà ngươi cũng nhạy bén lắm."

"Vì tức giận?" Nó hiểu.

"Sư phụ dạy nữa." Nụ của nàng nhạt dần: "Người con gái thể kế thừa y bát của , sớm muộn gì cũng gả sinh con đẻ cái, chăm sóc việc nhà, nấu mấy món ăn gia đình là , quên chuyện danh trù . Đó là lý tưởng chỉ đấng đàn ông nên ."

Nó vẫn hiểu: "Danh trù là gì?"

"Là đầu bếp nổi tiếng đó." Mắt nàng lóe sáng: "Ta một đầu bếp thể nấu tất cả mỹ vị của nhân gian, khác ăn đồ ăn nấu sẽ thể ngừng , thích dáng vẻ khác ăn uống vui vẻ." Nói mãi mãi, ánh sáng trong mắt nàng nhạt dần: "Mẹ mất sớm, cha mang theo cùng trải qua những ngày tháng gian nan."

Nàng nghiêng đầu nó: "Đệ cũng tầm tuổi ngươi. Năm đó nó mắc bệnh nặng, khẩu vị kém. Cha nấu đồ ngon, đồ ăn nấu cũng ngon, chúng nhiều tiền để đến quán ăn mua đồ ăn ngon. nào cũng cố gắng để ăn cho hết, bởi vì cha ăn là sống . Ta sống tiếp, khi đó nó mới năm tuổi, còn thế giới đủ." Nàng im lặng chốc lát tiếp tục : " cuối cùng vẫn . Hôm nó rời chúng , nó trong lòng , nhắm mắt, mơ hồ , 'Tỷ tỷ, đợi khỏe , tỷ nhất định nấu cho một bàn thức ăn ngon nhé.'" Nàng đỏ mắt, tiếng: "Tên nhóc c.h.ế.t tiệt, thì đợi tỷ học thành tài về để tỷ nấu cho chứ. Đệ ăn món ăn ngon nhất nấu mới rời chứ. Nó , bàn ăn mãi mãi thiếu một ."

Nghe thế, nó hỏi: "Vì thế ngươi mới học đầu bếp ?"

". Ta đến quán ăn nhất để bái sư. Ta quan tâm sư phụ nhận đồ là thật lòng một tiểu a sai vặt, chỉ cần nhận dạy nấu ăn, khổ mệt hơn nữa cũng một lời." Nàng khổ: " ba năm trôi qua, đuổi . Ta chịu, thiên phú đầu bếp. Ta cho một cơ hội để chứng minh. Một ngày nào đó, sẽ ở trong giới đầu bếp lưu ba chữ La Hỷ Hỷ. Người đồng ý , sẽ cho cơ hội, bảy ngày bắt thi đấu với các sư một trận. Mỗi ba món ăn để qua đường nếm thử, nếu như thắng thì sẽ nhắc chuyện nữa, truyền thụ trù nghệ cả đời cho ."

Nó chớp mắt: "Nghe vẻ là chuyện , cớ ngươi tức giận như thế?"

"Ta thể thua." Nàng cau mày: " thắng . Sư sư phụ tận tâm chỉ dạy, so với mấy thứ linh tinh nhỏ nhặt mà học thì cao minh hơn quá nhiều. Sư phụ chỉ tìm một lý do đường hoàng để đuổi mà thôi."

"Vì thế nên ngươi tức giận ư?"

"Không, tức giận tài năng bằng thì đành, còn tức giận vì đầu óc còn ngốc hơn khác."

"Hả?"

"Ta trong thành một đầu bếp già trong cốc Bách Thảo một loại cỏ tên là 'Ngư Dương', ban ngày gì đặc biệt nhưng đến đêm nó sẽ phát ánh sáng như trời. Chỉ cần bỏ một nắm cỏ đó thức ăn bình thường thì cho dù là một đầu bếp tay nghề vụng đến cũng nấu một món ăn xuất chúng." Nàng trào phúng : "Ngươi xem, một tên đầu bếp uống rượu thì đến cả họ tên của còn nhớ, thế mà tin lời bừa của gã. Ba ngày liên tục đều đến cốc Bách Thảo để tìm cỏ Ngư Dương, nhưng mà thứ cỏ mà đêm đến phát sáng như trời chứ! Chỉ thứ ngốc nghếch như mới mấy chuyện hoang đường thế ."

Nói xong, nàng tiến trạng thái im lặng lâu, cho đến khi hoàng hôn buông xuống cũng thêm câu nào nữa.

Nó cũng nên gì. Cỏ Ngư Dương là gì? Nó từng thấy. Có lẽ lão hòe tinh ?

Nếu như thực sự thứ cỏ đó...

Cuối cùng nàng dậy, đưa tay về phía nó: "Đi thôi, đưa ngươi về nhà."

"Ngươi cũng về ?" Nó động đậy: "Không tìm nữa ? Vậy thì ngươi thua chắc ."

"Nhóc ngốc, đời căn bản thứ đó." Nàng tươi .

"Ta về hỏi cha , lỡ họ thì ?" Nó nghiêm túc : "Hay là ba ngày ngươi đến, sẽ đợi ngươi ở đây, tìm tìm cũng sẽ trả lời cho ngươi ."

Nàng kinh ngạc, đ.á.n.h giá nó một hồi : "Tên nhóc con nhà ngươi đột nhiên giống như cụ non thế , lời cũng giống như độ tuổi sẽ ."

gượng gạo nhưng cũng thể với nàng rằng nó lớn tuổi hơn nàng nhiều .

"Được , nhóc con lòng mà." Nàng sờ đầu nó: "Về nhà thôi."

"Chi bằng tiễn ngươi về." Nó dậy, nắm lấy tay nàng: "Tiễn ngươi đến giao lộ."

Nàng mỉm , theo nó đến lối của cốc Bách Thảo.

Hoàng hôn đầu hạ vô cùng , hai cái bóng một lớn một nhỏ kéo dài nền đất.

Lúc chia tay, nàng : "Nhóc con, nếu như thực sự trở thành một đầu bếp nổi tiếng một phương thì nhất định sẽ mời ngươi đến ăn một bữa ngon."

"Được thôi." Nó gật đầu.

"Sau nếu cha ngươi đưa ngươi thành chơi cũng thể đến tìm . Ta sống ở con hẻm Lý Tử, tầng cao nhất của tòa nhà ba lầu, trong căn phòng phía nam."

"Được thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-4-he-nang-4.html.]

"Vậy tạm biệt."

"Được. Nhớ ba ngày đến nhé."

"Ha ha, bảo trọng nhé, nhóc con."

theo nàng cho đến khi nàng khỏi cốc Bách Thảo, ảnh gầy gò tan trong màn đêm.

Sau đó, nó cũng nhanh trở về, dùng tốc độ nhanh nhất trong đời chạy đến mặt lão hòe tinh.

"Chỗ của chúng cỏ Ngư Dương, là cái loại cỏ khi đêm xuống sẽ phát ánh sáng như trời ." Nó vội hỏi.

Lão hòe tinh ngáp một cái: "Có, ở trong khu rừng bên cạnh con suối đó, nhiều."

"Thật sự ư?" Nó vui mừng: "Vậy vì đến tìm nó đều thể tìm thấy?"

"Cỏ đó tuy rằng bằng yêu vật như chúng đây nhưng bản chúng cũng coi như là yêu quái, sợ . Ngươi đến thì chúng sẽ trốn , nhưng nhân loại đến, nó từ xa ngửi thấy mùi thì sẽ núp , thế nên còn tìm cái quỷ gì nữa."

"Hóa là thế." Nó chỉ hận thể ngay lập tức nhảy lên "thơm" lão Hòe tinh một cái.

"Chỉ là ngươi nhớ, cỏ Ngư Dương tính khí quái gở, một khi hai trở lên chạm thì nó sẽ hóa thành tro bụi, dùng nữa."

"Biết , sẽ để cho thứ hai đụng ."

Tối đó nó đến cạnh bờ suối tìm thứ mà nó .

Nó ngắt một nắm cỏ Ngư Dương, cẩn thận gói trong một chiếc khăn tay giặt sạch sẽ. Đây là chiếc khăn tay của nàng, nó còn nghĩ ba ngày đợi nàng đến, nó thể tận tay đưa chiếc khăn cùng với cỏ cho nàng .

Tâm trạng nó từ đến nay hình như từng như thế.

Ba ngày , sáng đến nơi hẹn.

mà nó đợi từ lúc mặt trời mọc đến khi lặn vẫn thấy nàng xuất hiện, chỉ một hàng đá nàng khắc tên nàng đang im lặng đối diện với nó.

Có lẽ ngày mai nàng sẽ đến.

đợi cả đêm, cỏ Ngư Dương trong lòng nó, chỉ sợ ai đó lấy mất.

đến ngày thứ hai, nàng vẫn đến.

Mười ngày trôi , một tháng trôi , một năm nhanh cũng trôi .

Người đến cốc Bách Thảo cũng còn ai tên là La Hỷ Hỷ nữa.

Nó còn nhớ địa chỉ mà nàng với nó, là nó đến đó để đưa cho nàng nhỉ?

Nó vẫn còn nhớ ngày nó định rời cốc Bách Thảo, tuyết rơi nhiều, cành cây của lão hòe tinh là một lớp tuyết dày đặc, xem lão cuối cùng cũng giống một lão già lớn tuổi .

"Ngươi rời cốc Bách Thảo ư?"

"Ừm, đến đưa cỏ Ngư Dương cho nàng."

"Ngươi ngu ?"

"Ta ngu."

"Vậy ngươi còn ? Đây mới là nhà ngươi."

"Ta ."

"..."

Tuyết rơi càng lúc càng nhiều, che lấp hết thứ mặt đất, cũng che lấp cuộc đối thoại của hai yêu quái.

Ánh đèn dần tắt bên ngoài cửa sổ, ánh sáng mờ ảo.

"Trời sắp sáng ." Nhóc con ngáp một cái: "Nghe lảm nhảm suốt đêm, ngươi thấy buồn ngủ ?"

Ma Nha lắc đầu, chỉ là Cổn Cổn trong lòng ngủ như lợn .

"Nói xong ?" Ma Nha nghi hoặc .

"Ta rời khỏi cốc Bách Thảo, thành tìm đến đây." Nhóc con đ.á.n.h giá xung quanh ngôi nhà: " nàng ở đây, căn phòng trống rỗng. Ta hỏi thăm hướng của nàng từ khách thuê nhà nhưng phát hiện bọn họ căn bản thấy . Ta ở đây mấy ngày, thấy chủ nhà đưa một nhóm khách mới ở trong căn phòng , thấy khách trọ oán thán bàn nhiều vết dao, tàn tạ thế thì dùng kiểu gì. Chủ nhà cô bé ở đây thích thêu thùa, chỉ thích nấu ăn, những vết d.a.o đó là do nàng luyện d.a.o lưu , còn hai ngày nữa sẽ đổi bàn mới."

"Nàng vẫn ?" Ma Nha hỏi: "Còn ngươi vẫn chịu rời ?"

"Ta bệnh ." Nhóc con ngượng ngùng trả lời: "Vừa khỏi cốc Bách Thảo là lập tức cảm thấy thể càng lúc càng đau đớn, càng càng đau hơn, nhưng cứ về phía thêm mấy bước, đưa cỏ Ngư Dương cho nàng. Chỉ là khi đến nơi , thấy đau nữa, chỉ thấy lạnh, lạnh đến nỗi cách nào bước . Chỉ đành ở đây nghỉ ngơi. May khách thuê mới, nhân lúc họ ngủ say đến nắm lấy tay họ, như thế mới cảm thấy lạnh quá, cũng thêm chút sức lực."

"Hóa là thế." Ma Nha đột nhiên hiểu .

: " mà dọa họ sợ mất . Họ thấy , thể cảm nhận nửa đêm đến nắm lấy tay họ."

Ma Nha gãi đầu: "Sợ thật. Chả trách hiểu lầm ngôi nhà sạch sẽ."

" thế, chủ nhà ban đầu tin lời khách thuê. liên tục mấy đợt khách đều ở đây quỷ, cũng dọa sợ c.h.ế.t khiếp." Nó bất lực : "Cuối cùng khách thuê ở đây càng ngày càng ít , phòng cũng trở nên trống trải."

"Vậy ngươi vì vẫn cứ ở đây?" Ma Nha khó hiểu: "Là vì bệnh của ngươi ?"

Loading...