Bách Yêu Phổ 2 - Chương 4: Bách Tri 4
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:50
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ma Nha vội hỏi: "Vậy ngươi lừa bọn đến đây? Chúng cũng từng dùng Ám Đao của ngươi!"
Trùng Trùng tươi : "Rõ ràng là mấy tự tìm đến mà, mấy vốn là liên quan."
Đột nhiên, tiếng của Miêu quản gia tràn ngập cả hang động. Ông : "Không liên quan? Ta cứ tưởng rằng cứ một liên quan thì việc đều sẽ , nhưng hóa từ đến nay vẫn luôn lòng vòng trong đó." Ông Lục Trừng lâu mới : "Ngươi từng cứu mạng , bây giờ thực sự đòi thì cứ với một tiếng, hà cớ gì cứ liên lụy đến Hiểu Kính?"
Lục Trừng đang nửa sống nửa c.h.ế.t ông , đột nhiên trở nên kích động, khàn giọng : "Ngươi dám là ngươi chê nàng từng bán chốn thanh lâu mà vứt cho ! Ngươi dám ngươi tư tình với nàng ! Nàng bao giờ từ bỏ ngươi, tất cả những thứ ngươi tặng nàng, nàng đều nâng niu lưu giữ như bảo vật. Thân nàng ở chỗ nhưng tâm ở đây. Ngươi coi là gì? Là tên ngốc giúp thu nhận thứ 'ăn ngon, bỏ thì tiếc' ?"
Từng chữ như đao cắt, m.á.u huyết mơ hồ.
"Hóa ... ngươi vẫn luôn nghĩ như thế ?" Miêu quản gia thở dài, cả dường như chán nản đến cực độ mà xuống, nhịn mà rộ lên, mãi mãi, một giọt nước mắt thuận theo má lăn xuống.
Trùng Trùng thấy thế, thở dài : "Các liên lụy thế cũng thực sự đáng tiếc. Tất nhiên, lúc Lục Trừng đột nhiên mù, kêu Trùng Trùng đến tìm Thẩm đại phu, thực sự kinh ngạc. Bởi vì nhiều năm như thế, thể g.i.ế.c Ám Đao chỉ các ngươi. Ta đoán chắc với bản lĩnh của các ngươi, nhất định sẽ tìm đến chỗ Lục Trừng, vì thế vẫn ở thư viện Lục gia để đợi, thực sự tò mò các là nhân vật cỡ nào." Nàng giống như chút tiếc nuối, : "Chẳng qua chút thất vọng, các ngươi hề lợi hại như tưởng. Điều phiền phức là vốn thể một lưới bắt gọn các ngươi, nhưng các ngươi chia hành động, hại tìm một cái cớ để trốn đến tiệm t.h.u.ố.c xử lý hai vị khách mới nấu canh, đó cấp tốc đến tiệm t.h.u.ố.c để đợi các ngươi, bận c.h.ế.t... chẳng qua cũng , một cũng bỏ sót." Nàng ngừng một lát, thẳng: "Để tránh hậu hoạn , xin , thể giữ tính mạng của các ngươi ."
Lời , nàng đột nhiên nâng cằm Lục Trừng lên, nhét một viên t.h.u.ố.c màu tím miệng .
"Ngươi gì đó? Thả !" Miêu quản gia thấy thế hét lên.
"Tuy rằng Thẩm đại phu mấy mươi năm thành áo quần nhưng y thuật của là thật. Ta chỉ 'xuyên' bọn họ mà còn trở thành bọn họ. Tất cả những thứ từ việc sách đủ để đóng vai bất cứ một vai diễn nào." Trùng Trùng thả Lục Trừng : "Chỉ trong chốc lát nữa thôi, đời sẽ còn Lục Trừng nữa."
"Ngươi..." Miêu quản gia liều mạng giãy dụa, dường như dùng hết sức để đứt mớ tơ nhện .
"Tơ của Tuyết Nhi nhả , lửa cũng thể đốt đứt . Ngươi dùng hết sức thì cũng chỉ ngươi thương thôi." Trùng Trùng nghiêm túc : "Ngươi liều mạng vì bất cứ ai ở đây thể hiểu , nhưng đó nên bao gồm cả Lục Trừng chứ nhỉ. Cho dù g.i.ế.c thì ngươi cũng nên bỏ qua cho chứ. Có thù báo thù, oán báo oán, sách mà xem đều như thế mà."
Miêu quản gia nghiến răng: "Cho dù là kẻ thù thì cũng là kẻ thù của , ngươi quyền thế ."
Bên , Lục Trừng khi uống viên t.h.u.ố.c đó bèn liều mạng ho khan, khạc viên t.h.u.ố.c đó nhưng quá muộn. Chỉ trong phút chốc, chỉ thấy sắc mặt đỏ rực, ngũ quan bắt đầu tan , nhanh chỉ còn một đống m.á.u ngấm đầy tơ nhện.
Một mạng thể dùng phương pháp nhanh chóng như thế để biến mất, cho dù là một hung thủ tội đáng muôn c.h.ế.t thì cũng thực sự khiến tất cả ở đây thấy mà rét lạnh cả .
Trùng Trùng vớt tơ nhện lên giống như chuyện gì, đến thùng gỗ, vắt nó giống như vắt một bộ áo quần ướt. Cả hang động chợt trở nên yên tĩnh, chỉ thấy âm thanh "tí tách tí tách" từ thùng gỗ truyền đến.
Sau khi vắt khô, nàng xách thùng gỗ lên, đến bên bộ xương , lấy một cái gáo gỗ bên cạnh giá hoa, múc m.á.u từ trong thùng gỗ, đó cẩn thận tưới trong miệng của bộ xương, tưới : "Các ngươi cần sợ, một là đủ nuôi Ám Đao trong mười ba năm ."
"Không lẽ ngươi chúng c.h.ế.t đói ?" Đào Yêu trừng mắt nàng.
"Ta g.i.ế.c mấy nhưng mấy cũng thể sống ." Trùng Trùng chân thành, khó xử : "Hay là cứ để các ngươi đây, đợi về xem trong sách nhắc đến cách xử lý tình huống ."
Đào Yêu : "Ngươi hiểu cách trồng và nuôi dưỡng Ám Đao, hiểu cách sử dụng nó. Ngươi tu luyện thuật 'xuyên nhân' mà yêu quái khác nghĩ cũng nghĩ đến . Ngươi dù đại phu a đều chắc tay. Tất cả những điều đều do sở thích của ngươi ban cho. Ngươi tri thức và kiến giải từ vô quyển sách đời, ngươi cho rằng chỉ ở một nơi nhỏ bé như thôn Liên Thủy thôi đủ hiểu cả thế giới ?" Đào Yêu ngừng một lát, khóe miệng nhướng lên: "Không hổ là 'Bách Tri'."
Trùng Trùng sửng : "Ngươi ư?"
"Ta cũng thích sách mà." Đào Yêu lè lưỡi: "Ta từng một quyển sách, trong đó thế gian yêu quái kỳ lạ, sinh từ sách, thể nhỏ như nhặng, giống như lá, mỗi chân một con mắt. Trời sinh thông minh, lấy việc sách niềm vui, một là nhớ, một hiểu, trường thọ, thể trăm vạn chuyện đời, gọi là Bách Tri, hiếm gặp."
Trùng Trùng kinh ngạc : "Ngươi xem sách gì?"
"Không cho ngươi đấy." Đào Yêu : "Tóm là một quyển sách mà bình thường đến cũng từng thấy."
Trùng Trùng lên tiếng, khi tưới gáo "phân bón" cuối cùng bộ xương mới đến bên cạnh Đào Yêu, : "Nói tên sách cho !"
"Quả nhiên là một con mọt sách!" Đào Yêu híp mắt nàng : "Ít nhất cũng một điều kiện để trao đổi chứ nhỉ? Không thể nào cho ngươi tên sách đó để ngươi bỏ đói đến c.h.ế.t ."
"Ta thể thả ngươi ." Trùng Trùng quả quyết .
"Vậy chi bằng ngươi thả tiểu hòa thượng ?" Đào Yêu nghiêm túc : "Dù thì ngươi cũng hiểu y thuật, nó im miệng thì cứ nó câm là , hà cớ gì cứ lấy mạng nó gì."
"Đào Yêu ngươi điên !" Ma Nha kinh ngạc : "Ta câm thì tụng kinh !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-4-bach-tri-4.html.]
"Ngươi c.h.ế.t càng thể tụng kinh ."
"Đã là lúc nào , ngươi vẫn đắn một chút chứ!"
"Ta lúc nào đắn !"
"Vậy thì ngươi nghĩ một cách mà cần c.h.ế.t !"
"Ta nghĩ nhưng ngươi chịu đó thôi!"
Hai thế mà cãi ầm ĩ cái c.h.ế.t cận kề như , Trùng Trùng chịu nổi, bịt tai : "Hai đừng ồn ào nữa! Không ai gì ất!”
"Không , hôm nay mắng cho cái tên lừa trọc tỉnh mới !"
"Ngươi gọi là lừa trọc? Miệng thối như thế nhất định sẽ gả !"
"Tên lừa trọc thối tha, ngươi dám trù ẻo !"
Chính trong lúc hai họ đang cãi đến long trời lở đất thì một ánh sáng loáng qua, một sợi dây nhỏ b.ắ.n thẳng về phía đầu Trùng Trùng, ghìm chặt cổ nàng. Không chế thành bằng chất liệu gì, từ chiếc nhẫn ngón tay của Miêu quản gia rút , trở thành vũ khí duy nhất thể chế ngự Trùng Trùng ngay lúc . Dùng khả năng như ông dùng để bẻ khóa, chỉ cần dùng sức một chút, Trùng Trùng ngay lập tức sẽ đầu rơi khỏi cổ.
"Tuyết Nhi!" Trùng Trùng hét lớn.
Tuyết Nhi hiển nhiên là cơ hội để giúp nàng giải vây nữa, bởi vì nó đang Cổn Cổn đ.á.n.h đến thể nào thoát . Tơ nhện ngừng nhả , Cổn Cổn linh hoạt né tránh. Mỗi một tránh , con nhện một vết cào sâu. Chỉ trong chốc lát, Cổn Cổn c.ắ.n c.h.ế.t nó, nó trong đám tơ nhện vô dụng, tám chân chổng lên trời. Cổn Cổn lập tức nhảy lên Tư Tĩnh Uyên, tơ nhện đến lửa cũng thể đốt nó dùng răng c.ắ.n đứt. Cổn Cổn khách khí, dùng tốc độ c.ắ.n bánh vừng để cắt đứt hết tất cả tơ nhện, chớp mắt cắt nát hết tơ nhện Tư Tĩnh Uyên. khi Cổn Cổn khỏi nhưng Tư Tĩnh Uyên vẫn im bất động.
Đây là một con hồ ly mà nàng thèm quan tâm. Từ lúc nào nó rời khỏi tầm của nàng? Từ lúc nào nó thoát khỏi tơ nhện, nàng .
Sắc mặt Trùng Trùng đại biến, thể nhũn ngã Miêu quản gia. Đồng thời, một cái bóng trắng nhỏ bé chui từ trong lỗ tai nàng, trong chốc lát trong đống sách. Mà Trùng Trùng lúc trở thành một lớp vỏ bọc, Tư Tĩnh Uyên vẫn bất cứ phản ứng nào.
Miêu quản gia buông tay, lùi một bước, để ý đến cái khác, lập tức thu dây thép chạy đến cạnh Tư Tĩnh Uyên, ôm trong lòng, hét: "Đại thiếu gia! Đại thiếu gia!" mặc cho ông hét và lắc mạnh đến thế nào, Tư Tĩnh Uyên vẫn bất cứ phản ứng gì cả.
Đào Yêu phủi mớ tơ nhện bước đến, cúi sờ lên trán của Tư Tĩnh Uyên, thăm dò mạch tượng của , : "Tên yếu đuối quá , thế mà đám tơ nhện thắt cho ngất , đến Cổn Cổn nhà chúng cũng bằng."
Miêu quản gia hai lông mày nhíu chặt, xung quanh: "Yêu quái đó ?"
"Chắc là chạy . Bách Tri giỏi văn, giỏi võ, Tuyết Nhi giúp đỡ, thể là đối thủ của ngươi?" Nàng chỉ đầu : "Nó giỏi nhất là dùng cái , đúng là chuẩn quá nhiều thứ. Không những thể , còn thể học." Nàng đầu con nhện một cái: "Nuôi dưỡng Ám Đao, còn kiếm một con nhện tuyết thuộc hạ, còn dùng cả thuật 'xuyên nhân', cũng lợi hại ."
"Chỉ sách thể lợi hại như thế ?" Miêu quản gia nửa tin nửa ngờ.
"Bách Tri vốn là yêu quái sinh từ sách mà, ngộ tính đối với văn tự trong sách ai sánh bằng." Đào Yêu thẳng: "Đổi là bình thường, cho dù ngươi vứt phương pháp dùng Ám Đao đến mắt thì cũng chắc lĩnh ngộ điều cốt yếu bên trong đó."
Miêu quản gia khựng : "Con thể vẻ bề ngoài, ngờ yêu quái cũng như thế."
Bên , Ma Nha thở phào một , ôm Cổn Cổn lòng thơm một cái: "Sau xem ai dám mắng ngươi chỉ ăn thôi!"
"Sao nó thế?" Miêu quản gia hỏi.
"Vậy ngươi hỏi Cổn Cổn ." Đào Yêu bĩu môi.
Ma Nha ôm Cổn Cổn qua, thấy Tư Tĩnh Uyên đang trong lòng Miêu quản gia, vội : "Đại thiếu gia ?"
"Ngất , ." Đào Yêu nhéo tai Cổn Cổn: "Không tồi, tiền đồ, về nhà cho ngươi thêm đùi gà."
Cổn Cổn đắc ý, vênh vênh đầu, hừ hừ hai tiếng.
"Dọa c.h.ế.t khiếp !" Ma Nha sờ đầu Cổn Cổn, nghĩ tim vẫn còn đập, chân run, : "Ta phát hiện Cổn Cổn đang lén lút c.ắ.n tơ nhện, còn c.ắ.n đứt . mà Bách Tri chỉ đang chú ý chuyện với chúng , đặt Cổn Cổn mắt, vì thế Cổn Cổn nhân lúc nó đến bên bộ xương lăn đến trốn trong đống sách. Nàng chú ý đến việc mấy con 'sâu bọ' trong động bỗng thiếu mất một con. Sau đó, cố ý cãi với ngươi, vốn cho Cổn Cổn cơ hội để an rời . Ai tên nhóc những chạy còn nhân cơ hội gỡ trói cho Miêu quản gia, còn c.ắ.n c.h.ế.t con nhện . Điều dự liệu đến. Dù gì thì Cổn Cổn bình thường quả thực chỉ ăn thôi..."