Bách Yêu Phổ 2 - Chương 3: Thục Hồ 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:59
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mọi việc đều thu xếp thỏa chứ?" Tư Cuồng Lan húp một ngụm canh, miễn cưỡng gật đầu: "Cuối cùng cũng tiến bộ."

Miêu quản gia vội đặt chén đũa xuống: "Bẩm nhị thiếu gia, đều thỏa cả . Chuyện của Hiểu Kính ít nhiều cũng gây phiền phức cho Tư phủ."

"Lời cần nữa, cho bà phủ thì sẽ tính toán đến cái khác." Tư Cuồng Lan húp thêm một hớp canh nữa: "Phía quan phủ cùng lắm chỉ thêm một án mạng manh mối thôi, cũng coi như phiền phức lắm."

"Cướp phạm nhân g.i.ế.c , quan phủ thể dễ dàng cho qua như thế ?” Liễu công tử ung dung gắp một miếng cá bỏ miệng, đột nhiên hai mắt sáng lên, với Tư Cuồng Lan: "Lúc nãy ngươi gì cơ, canh tiến bộ ?"

"Trừ phi lúc đó Miêu quản gia việc gọn gàng, nếu thì quan phủ tra xét cả trăm năm cũng cách nào tìm đến Tư phủ." Tư Cuồng Lan thèm , đầu tiên múc thêm cho một bát canh: "Cách hai chữ 'tươi ngon' còn xa lắm, nhưng ít nhất cũng nuốt trôi."

Có thể Tư Cuồng Lan khen, dù chỉ là kiểu khen đầy oái oăm nhưng thế cũng chẳng khác gì vớt vàng . Liễu công tử trở nên đắc ý, hất tay Đào Yêu: "Xem , sớm muộn gì cũng sẽ phong thần trong giới nấu nướng mà."

"A Di Đà Phật, đợi đến lúc ngươi phong thần thì chúng cũng quy tiên , khi đó chắc chẳng cần ăn uống nữa ." Ma Nha ăn với Cổn Cổn: " chứ?" Cổn Cổn gặm đậu phụ gật đầu.

"Ăn cơm nấu mấy lời chọc tức , tâm từ bi của ngươi hồ ly nuốt hết ?” Liễu công tử trực tiếp giật đĩa thức ăn của Cổn Cổn: "Còn ăn đậu phụ của ư? Không cho ngươi ăn!"

Thấy bữa tối mới ăn một nửa giật, Cổn Cổn nhổm dậy, nhảy lên đầu Liễu công tử cào mạnh, miệng còn hừ hừ mắng mỏ.

Liễu công tử đau đến nghiến răng, vẫn trả đậu phụ cho nó, chỉ tức giận : "Đủ , còn cào nữa khách khí ! Ma Nha, ngươi mà, mà tức lên thì đến hồ ly cũng ăn đấy!"

Ma Nha chỉ : "Ngươi trả đậu phụ cho nó là . Còn loạn nữa thì ngươi cần cạo đầu cũng thể hòa thượng luôn đó."

"Nè, tiểu hòa thượng nhà ngươi, ...” Lời còn hết, Liễu công tử đột nhiên sang Đào Yêu đang đối diện, đó chẳng thèm quan tâm Cổn Cổn đang đầu nữa mà chỉ lên đầu Đào Yêu : "Ấy, , Đào Yêu, đầu ngươi, đầu ngươi!"

Ánh mắt tất cả đều đổ dồn về phía Đào Yêu đang gặm đùi gà.

Tư Tĩnh Uyên xém chút nữa miếng thịt nhai xong nghẹn, chỉ đầu nàng mà hét: "Bốc khói !"

Tư Cuồng Lan là trấn tĩnh nhất, thuận tay lấy chén bên cạnh, quả quyết hất lên đầu Đào Yêu.

Đào Yêu né kịp, hắt ướt cả đầu cả mặt, nửa ngày mới hồn, vỗ bàn dậy chỉ thẳng mặt Tư Cuồng Lan: "Tên bụng nhà ngươi dội nước gì hả?"

Tư Cuồng Lan lau tay, thản nhiên : "Chưa từng thấy nào ăn cơm đến mức đầu bốc khói. Không là ngươi đói quá là Liễu công tử nhà ngươi dùng t.h.u.ố.c nổ để nấu cơm nữa."

"Liên quan gì đến gia?” Liễu công tử tức giận trừng , đó chạy đến cạnh Đào Yêu, thèm quan tâm Cổn Cổn vẫn còn đang đầu , cẩn thận sờ cái đầu vẫn còn bốc khói của nàng: "Chuyện kỳ quái gì đây? Chưa từng thấy ai đang yên đang lành đột nhiên bốc cháy. Có gần đây ngươi nóng trong ?”

Ma Nha vội : "Đào Yêu, ngươi bình tĩnh đừng nóng nảy mắng nữa, là cùng niệm chú tĩnh tâm ."

Đào Yêu thèm để ý họ, trợn mắt lên , đó hít sâu một để bình tĩnh .

Thấy nàng như thế, đám đều hẹn mà , dám hỏi nên chỉ đành đợi. Miêu quản gia thậm chí còn nghĩ xong kế sách, nhỡ Đào Yêu thực sự cháy thì trong bình hoa bên cạnh còn nửa bình nước, dội hết lẽ cũng . mà một cô nương đang yên đang lành bốc khói nhỉ?

Hồi lâu , Đào Yêu thở một , mở mắt, khói đầu dần tan .

Trái tim treo lơ lửng của đám lúc mới buông xuống hơn phân nửa. Tư Tĩnh Uyên cẩn thận đến gần nàng, thăm dò: "Ngươi chứ?"

Liễu công tử huơ huơ tay mặt nàng, thấy mắt nàng đăm đăm bất cứ phản ứng nào.

"Đào Yêu, ngươi !" Ma Nha vô cùng lo lắng, kéo tay áo nàng: "Không cháy lưỡi đó chứ?"

"Nếu thực sự cháy lưỡi thì cũng xem như là chuyện ." Tư Cuồng Lan liếc nàng một cái, bình tĩnh gắp một miếng rau xanh cho miệng.

"Đừng đùa nữa, tìm đại phu." Miêu quản gia dậy, toan .

Chính lúc , Đào Yêu đột nhiên đập bàn khiến bộ chén đĩa bàn đều nảy lên.

"Tên khốn nạn, mua giấy cần tiền ?" Chỉ thấy nàng nghiến răng nghiến lợi một câu, đó chỉ chớp mắt xông ngoài.

Một bàn hiểu chuyện gì, đợi đến lúc định đuổi theo xem thì màn đêm buông xuống, và cũng chẳng còn thấy bóng dáng của Đào Yêu nữa.

***

"Ngươi phát tài ? Đốt nhiều giấy như thế tìm gì?" Trong phòng kho một bóng , Đào Yêu giơ ngọn đuốc lên, mắng mỏ lục tìm trong đống đồ lung tung: "Còn trốn cái quái gì nữa, bà đây đến , còn mau cút đây!"

"Đào... Đào Yêu đại nhân." Âm thanh truyền từ hòm gỗ trong góc phòng.

Đào Yêu men theo âm thanh đó tìm hòm gỗ, hé mở nắp hòm, đưa cây đuốc gần, tức tối : "Ngươi co ro trong đó gì?"

Trong hòm gỗ một con vật to cỡ con ch.ó đang xấp, hình dáng là thứ thường thấy ở thế gian . Sau lưng là một đôi cánh, phía là cái đuôi như đuôi rắn. Ngẩng đầu lên càng đáng sợ, nó thê mà một khuôn mặt , là khuôn mặt của một đứa bé chừng bảy tám tuổi. Đôi mắt nhỏ mệt mỏi nàng, giọng cũng yêu ớt: "Đào Yêu đại nhân, ngài cuối cùng cũng đến .”

Trên n.g.ự.c nó treo một túi vải, bên cạnh là một đống tro giấy đốt hết.

Đào Yêu chậc chậc : "Dù ngươi mua hết giấy từ chỗ Diệp Phong Quân đốt hết cho thì cũng vẫn sẽ câu đó, bệnh của ngươi chữa ."

Yêu quái nhỏ đó thở dài: "May mà Diệp khuyên mua thêm một ít giấy, nếu e là còn mạng để gặp Đào Yêu đại nhân mât ."

"Ừ, Diệp nếu đốt một năm, sáu, bảy, tám tờ thì khả năng ngài đến gặp sẽ lớn hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-3-thuc-ho-3.html.]

Nó thành thực trả lời: "Túi gấm cũng là tặng đó, là để nhét nhiều giấy hơn."

"Tên khốn tham lam." Đào Yêu tức giận : "Hắn với nếu như ngươi đốt một nhiều giấy như thế thì bà đây sẽ bốc khói ?"

" sợ ngài đến." Nó tủi : "Dù gì thì đó ngài gặp một đó còn chịu xuất hiện nữa mà."

"Ta xuất hiện thì ý nghĩa gì chứ? Đã chỉ là một đại phu chữa cho yêu quái, thể ngươi lớn là do bẩm sinh dậy thì , bệnh, giúp ngươi ." Đào Yêu thở dài, vỗ đầu: "Ngươi , ngươi ăn nhiều ngủ nhiều hơn ? Nói chừng còn lớn lên thêm chút nữa đấy."

Nó yếu ớt lắc đầu: "Lần vì điều đó."

"Ồ." Đào Yêu ngẩn .

Nó khó khăn thẳng dậy, lộ vùng da loang lổ vết m.á.u ở bụng và một vết thương sâu.

Trong khí, ngoại trừ mùi m.á.u tanh thoang thoảng còn một mùi ngọt ngào kỳ lạ.

Đào Yêu nhíu mày, lập tức bế nó khỏi rương gỗ, tìm một nơi sạch sẽ đặt nó xuống, kiểm tra một lượt. Sau đó lấy hai viên t.h.u.ố.c từ trong túi vải ở eo , một đen một trắng. Viên trắng cho nó uống , viên màu đen thì nghiền thành bột bôi lên vết thương mới : "Ngươi cũng gặp may đấy, đúng lúc đang ở kinh thành nên mới chạy kịp đến đây. Nếu , với thương thế của ngươi, khả năng là sống nổi qua hai ngày nữa . Là vết thương do tên b.ắ.n ? Ai mà bản lĩnh ngươi thương thế?"

Nó im lặng một hồi, ấp a ấp úng : "Ta chạy trốn đến đây, từ lúc ở Khâm Châu để mắt đến . Vất vả lắm mới chạy trốn đến kinh thành, ngờ phía mãnh hổ, sói. May mà còn giữ cái mạng để chạy đến đây. Trong kho đồ đạc lộn xộn dễ ẩn nấp, nên đối phương mới tìm nhanh như thế. May mà trong túi còn giấy, dứt khoát đốt hết để thử vận may xem ."

"Lạ nha, nay ngươi đều sống quy củ ? Phạm sai lầm to lớn đến thế nào mà truy sát đến mức ?" Đào Yêu khó hiểu.

Tính nàng quen với Thục Hồ cũng một thời gian khá lâu . Mấy trăm năm , đầu tiên nó đốt giấy gọi nàng, cầu xin nàng chữa bệnh " lớn" cho . Nói đến đây, yêu quái trời sinh đen đủi. Thân là Thục Hồ, nhưng đồng tộc của nó con nào con nấy đều cao lớn vạm vỡ, sức mạnh dời non lấp biển, chỉ nó sinh chỉ nhỏ như chú cún. Đừng là cho cưỡi, đến cả một con mèo mập chút thôi cũng thể chở . Cũng thảo nào nó tự ti như thế, coi việc "lớn lên” mục tiêu duy nhất của cuộc đời.

Liên quan đến yêu quái Thục Hồ, thì nhiều ghi chép, đến Bách Yêu Phổ cũng chỉ ghi chép rải rác vài dòng: "Sinh ở trong núi Yêm Tư, mặt , đuôi rắn, cánh, thể bay, thích nhất là chở vật, thường thể thấy nó." Đào Yêu từng thấy vô yêu quái, nhưng loại yêu quái như Thục Hồ, sở thích khác, chỉ thích chở hoặc vật khắp nơi cũng nhiều. Chẳng qua nàng thấy đây đúng là một đám nhóc vô vị, cả ngày chở đồ chạy qua chạy thôi thì gì vui chứ? Làm trâu ngựa còn khác cưỡi lên nữa là. bọn chúng chẳng hề tức giận gì, còn coi đó là vinh quang và sứ mệnh, đúng là đáng sợ. Tuy rằng lượng bọn chúng tính là ít, đa thời gian đều hoạt động ở nhân giới, nhưng tên chúng nhiều, giống như ngọn gió vô hình âm thầm quét qua thế giới . Đừng thấy, đến cơ hội nhắc đến cũng .

Đối với Thục Hồ mà thì việc cả đời sống ẩn là một bi kịch . Còn tên nhóc trưởng thành càng xui xẻo hơn, nó bẩm sinh yếu hơn các yêu quái đồng tộc, chở vật nặng, vì thế khó để tưởng tượng nó từng chịu bao nhiêu sự chế nhạo và đả kích. Đào Yêu đầu tiên thấy nó là lúc nó đang chở một đoàn ánh sáng đầy màu sắc từ trung đáp xuống, đưa ánh sáng đó một ngôi nhà. Sau khi đặt lên thể của một ông lão đang bệnh nặng, nó mới thở gấp đến bái kiến nàng.

với Đào Yêu, ánh sáng đó là "hồn" của ông lão. Rất nhiều khi c.h.ế.t đều gặp hoặc là về chốn cũ. Điều nó là đưa "hồn" của những đang hấp hối đó thành tâm nguyện cuối cùng của họ.

Lúc đó, nó đưa ông lão gặp vị thanh mai trúc mã mà ông quên . Đó là một bà lão qua tuổi hoa giáp, thể cũng còn mạnh khỏe, đang ôm một đứa cháu nhỏ ghế lắc. Ông lão cạnh bà thật lâu, đó vui vẻ với nó: "Ngươi xem, tay Tiểu Hồng còn đeo chiếc nhẫn năm xưa tặng cho bà đó. Lúc đó Tiểu Hồng xinh , cũng ưa . Mùa hạ nàng nấu canh lá sen cho , mùa đông đưa nàng chơi tuyết, ngắm hoa mai. Tuy duyên phận đủ để chúng đến với nhưng những ngày tháng đó đều giống như ánh sáng ấm áp, dịu dàng trong lòng chúng . Sau đó rời nhà , nửa đời từng về. Bây giờ thấy cái giếng ở cửa thôn vẫn còn, những cây mai cũng còn, Tiểu Hồng cũng sống , con đường đến hoàng tuyền của cũng cảm thấy trống rỗng nữa."

Nói đoạn, nó ngại ngùng: "Đào Yêu đại nhân, ngài đừng . Những năm rời núi Yêm Tư đến nhân giới, đều chở thứ đó. Ta cũng chở ngàn cân mà vẫn tự do như những yêu quái đồng tộc, nhưng thể vô dụng quá.”

Lúc những lời , họ đang ở trong một khu rừng bên ngoài nhà ông lão. Không đợi Đào Yêu , tiếng lóc từ trong ngôi trạch viện truyền .

Nó sững sờ về phía đó, lắc đầu: "Lại thêm một nữa ."

"Chi bằng ngươi bên trong xem ." Đào Yêu đột nhiên : "Dù gì thì bình thường cũng thể thấy ngươi, bên trong cũng tiện mà."

"Người còn nữa, còn gì đáng xem cơ chứ?" Nó hiểu.

"Đi xem lúc ông rời là buồn vui, bi hỷ." Đào Yêu hi hi : "Ngươi xem cho rõ trả lời , sẽ xem xét coi thử nên chữa bệnh cho ngươi ."

Nó lập tức trong trạch viện.

Không lâu , nó , với Đào Yêu: "Khóe miệng cong lên, vô cùng thanh thản, khác gì ngủ cả, chỉ là đứa cháu trai t.h.ả.m thương."

"Thế ?" Đào Yêu sờ sờ mũi: "Vậy thì cần chữa cho ngươi nữa ."

"Hả?" Nó căng thẳng nhảy tới nhảy lui quanh Đào Yêu: "Vì , ông thanh thản, còn vẫn lớn lên mà. Điều liên quan gì đến việc ngài chữa cho ?"

"Ý nghĩa tồn tại của Thục Hồ các ngươi là chở đồ mà. ?" Nàng hỏi.

" thế, nhưng mà..."

"Vậy thì chở ." Đào Yêu đ.á.n.h giá nó.

"Không đúng, đúng." Nó lắc đầu liên tục: "Ta chỉ chở những thứ nhẹ tênh như thế thôi, cường tráng như đồng tộc. Có một vài đồng tộc của thể chở cả một ngọn núi cơ! Trên trời đất, băng sông vượt biển, nơi nào là . Đó mới là dáng vẻ chân chính mà Thục Hồ nên ."

"Nhẹ tênh ư?" Đào Yêu tươi : "Có nụ như thế thì thứ ngươi chở nhẹ ."

Nó vẫn căng thẳng: "Đào Yêu đại nhân, thực sự nhẹ mà, cầu xin ngài giúp đỡ cho với, thiên hạ chỉ ngài mới giúp thôi."

Đào Yêu bĩu môi: "Cầu xin cũng vô ích, thể ngươi bệnh mà là do bẩm sinh. Hay là ngươi ăn nhiều, ngủ nhiều chút xem thử lớn hơn chút nào . Ta còn bận chuyện khác, đừng gặp nữa."

Dứt lời, nàng quan tâm nó ở đằng khẩn cầu thế nào nữa mà dứt khoát rời . Sau , lúc nhận mấy đốt giấy của nó, nàng cũng gặp. Cho đến mấy chục năm gần đây, giấy của nó mới ngừng đốt. Nàng còn tưởng cuối cùng nó cũng nghĩ thông , ngờ hôm nay nó xuất hiện mặt nàng nữa.

Trong nhà kho, đối diện với sự chất vấn của Đào Yêu, nó ấp a ấp úng.

Thấy nó như thế, Đào Yêu vứt cây đuốc cháy trụi tay, nhịn tiếp: "Không thì thôi. Ngươi đốt giấy cho , đến , cũng chữa bệnh cho ngươi . Sau ngươi còn dám đốt một đống giấy cho nữa thì đảm bảo sẽ trói ngươi với cái tên Diệp Phong Quân đó một chỗ đốt pháo cho hai ngươi bay lên trời luôn." Dứt lời nàng rời .

"Đào Yêu đại nhân!" Nó gắng sức nhảy đến mặt nàng, ngăn nàng , vội : "Ta đốt giấy để cầu xin ngài cứu mà là... là vì song sinh của ."

"Đệ song sinh gì cơ?"

Loading...