Bách Yêu Phổ 2 - Chương 3: Hề Nang 3
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:39
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hồ ly!" Nhóc con áo trắng sợ hãi hét lên, nó đột nhiên thả tay lập tức nhảy đến góc tường.
Ma Nha vội bước xuống giường, hoảng hốt thắp đèn dầu bàn: "Ai đó?"
Đèn sáng lên, ánh sáng vàng ấm áp lan khắp căn phòng.
Ma Nha chân đất, tay cầm đèn dầu, cẩn thận hết sức về phía góc tường hai bước. Đứa bé trong góc tường hiện rõ ràng, là dáng vẻ của một nhóc con ba bốn tuổi để tóc trái đào, chút gì đáng sợ cả. Khuôn mặt tròn trĩnh, mặt mày còn nét đáng yêu, chỉ là mặc quần áo trắng muốt vẻ nhức mắt. Dù gì thì trừ tang lễ , đời ít đứa bé nào mặc đồ trắng như thế.
Nhóc con lúc đang cảm thấy sợ hãi, nó cố ép dính chặt vách tường, tay chân luống cuống về phía bọn họ phía bên .
Ma Nha lau mồ hôi lạnh trán, trong lòng cũng thả lỏng một chút, dường như cảm thấy nó là thứ gì đó hung ác quá.
"Ngươi là nhóc con nhà ai mà nửa đêm nửa hôm chạy đến bên giường nhà khác để dọa như thế hả?" Ma Nha cất giọng hỏi nó. Cổn Cổn cũng nhảy từ giường xuống, trèo lên vai Ma Nha, trừng mắt nó.
Thấy Cổn Cổn đến gần, nhóc con lập tức hoang mang, nhích qua mấy bước, dựa sát khung cửa sổ: "Sao hồ ly? Hồ ly đều ở núi ? Đừng c.ắ.n , sợ đau lắm."
Lần đầu tiên gặp một tên nhóc sợ Cổn Cổn đến thế.
"Ngươi đừng sợ, hồ ly của hiền, nó c.ắ.n ." Ma Nha vội : "Đến gà nó còn ăn."
"Thật ?" Nhóc con nửa tin nửa ngờ hỏi.
"Người xuất gia dối." Ma Nha chắp tay ngực: "Nếu theo , thì nó cũng là một con hồ ly xuất gia ."
Nhóc con vỗ vỗ ngực: "Vậy thì yên tâm ."
"Vị tiểu thí chủ , ngươi vẫn trả lời câu hỏi của đó." Ma Nha đến bàn, đặt đèn dầu xuống: "Có gì khó khăn ? Nếu ngại thể xuống từ từ ."
Nhóc con một cái, chỉ chân : "Chân của ngươi lạnh ?"
Ma Nha lúc mới nhớ đến mang vớ, lòng bàn chân lạnh lẽo đến tê tái.
"Mang giày , lạnh là cảm giác khó chịu nhất đời luôn đó." Nhóc con cau mày bước đến, xác định Cổn Cổn hề c.ắ.n nó mới xuống. Tư thế cũng thẳng, hai chân co chiếc ghế tròn, cả cuộn thành một cục.
"Ngươi lạnh ?" Ma Nha đ.á.n.h giá nó: "Đêm thu lạnh lẽo mà ngươi mặc quần áo mỏng như thế, lạnh mới lạ đó." Cậu đến bên giường lấy mền. Cũng may Đào Yêu ở đây, nếu chắc chắn sẽ cốc đầu mắng rằng còn đối phương là ai dám bày lòng giúp đỡ.
"Không cần lấy mền cho ." Cậu nhấc mền lên nhóc con từ chối.
Ma Nha đầu, khó hiểu : "Không ngươi lạnh ?"
"Cho dù ngươi đắp hết mền trong thiên hạ lên , đặt hết lò sưởi đời cạnh , vẫn lạnh thôi." Nhóc con lắc đầu.
"Hả?" Ma Nha mang giày, bàn: "Ngươi bệnh ?"
"Chắc là ." Dưới ánh đèn, khuôn mặt của tên nhóc hiện rõ ràng hơn, trắng trẻo đáng yêu, chỉ là huyết sắc, trắng bệch cả lên.
"Ngươi rốt cuộc là..."
"Ta là yêu quái."
Ma Nha ngẩn , đó lập tức cảm thấy thở phào nhẹ nhõm: "Hóa là yêu quái, quỷ là ."
"Ngươi sợ yêu quái, chỉ sợ quỷ ?" Tên nhóc cảm thấy buồn .
"Còn xem là loại quỷ nào ." Ma Nha nghiêm túc .
"Quỷ cũng phân loại nữa ?" Nhóc con càng cảm thấy tò mò.
"Loài quỷ đáng sợ nhất đời." Ma Nha chỉ lồng ngực: "Thông thường sẽ nấp ở đây."
"Trong lòng ngươi quỷ?" Nó trợn tròn mắt.
"Không, , , chỉ lấy ví dụ thôi." Ma Nha vội khoát tay: "Người xuất gia trăm ngàn sinh tà niệm."
"Vậy ngươi nghĩ rằng là một hòa thượng ư." Nhóc con nghiêng đầu, chằm chặp .
"Điều ..." Ma Nha gãi đầu, cẩn thận suy nghĩ mới thận trọng đáp lời: "Cũng coi như là thế . Ta sát sinh, ăn thịt, mỗi ngày đều tụng kinh, cũng động lòng với vị cô nương nào."
Tên nhóc ha hả, phát giác một thứ đầy lông đang lăn đến gần nó. Đợi đến khi nó phát hiện gì đúng thì Cổn Cổn nhảy lên chân nó, chiếc mũi ngửi dụi dụi đầy hoài nghi, dọa nó sợ đến mức hét lên một tiếng rơi xuống đất. Lại dám đưa tay đụng Cổn Cổn, chỉ lóc cầu xin nó mau bước xuống.
Cổn Cổn nhất quyết chịu rời , chỉ tìm kiếm thứ gì đó nó từ trong ngoài, dường như nó thứ gì ngon lắm. Vừa tìm nó còn l.i.ế.m mép.
Chỉ khi ngửi mùi thức ăn ngon, Cổn Cổn mới lộ cái bản mặt như quỷ đói đó.
Ma Nha vội đến phía kéo Cổn Cổn ôm trong lòng. Cổn Cổn liều mạng giãy dụa, hừ hừ mấy tiếng như còn tìm nữa, khó khăn lắm mới Ma Nha chế ngự, ôm chặt trong lòng cho động đậy.
"Trên ngươi giấu đồ ăn gì ?" Ma Nha gượng gạo hỏi.
"Không đồ ăn." Nó chật vật bò dậy, lấy từ trong lòng một cái khăn tay, trong khăn tay bọc một thứ gì đó nho nhỏ: "Chỉ cái ."
Nó , cẩn thận mở khăn tay , trong đó là mấy khúc cỏ khô, cũng khác gì mấy ngọn cỏ ven đường.
Cổn Cổn sáng mắt, vặn vẹo lè lưỡi , hừ hừ xông đến thứ đó.
Ma Nha vội kéo tai nó: "Ngươi đừng loạn, nếu sẽ cho ngươi ăn đồ Liễu công tử nấu mỗi ngày đấy."
Cổn Cổn "hừ" một tiếng, tình nguyện dừng , đôi mắt vẫn chịu bỏ cuộc chằm chằm mớ cỏ , còn khịt khịt mũi mấy cái.
"Nắm cỏ khô là gì thế?" Ma Nha thực sự mấy khúc cỏ khô bình thường gì đặc biệt.
Tên nhóc vội trả lời, chỉ kêu Ma Nha tắt đèn dầu .
Ma Nha cảm thấy khó hiểu nhưng vẫn đến thổi tắt đèn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-3-he-nang-3.html.]
Nhìn lòng bàn tay nó, mấy khúc cỏ khô thế mà phát ánh sáng bàng bạc, sáng lóng lánh, tả xiết.
Thắp đèn dầu sáng lên , ánh sáng bèn biến mất, trở thành ngọn cỏ khô bình thường.
Ma Nha kinh ngạc : "Đây là..."
"Đây là cỏ Ngư Dương." Nhóc con cẩn thận gói khăn tay : "Ta mang đến để tặng khác."
"Tặng ai?"
"La Hỷ Hỷ."
***
Đá trong cốc Bách Thảo năm nay cũng coi như là vô cùng xúi quẩy. Không một cô bé lạ mặt từ đến, lấy một cây đao vô cùng bén, điên cuồng khắc nhiều chữ đá, đều là những cái tên giống : "La Hỷ Hỷ."
Chỉ mới mười hai, mười ba tuổi, đao khí hề nhỏ, dùng đao mà cứ như dùng đũa .
Cô bé ở trong cốc Bách Thảo liên tiếp ba ngày, tìm đông kiếm tây từ sáng sớm cho đến tối mịt, cả đêm đều chịu rời .
Nó sợ hãi, trốn cây cho đến khi nàng còn sức lực nữa, đao rơi xuống đất, cũng xuống đá, nó mới bước .
Nàng thấy động tĩnh, lập tức cảnh giác cầm đao lên. thấy đến là nó thì lập tức thở phào, kỳ quái : "Một nhóc như ngươi đến đây? Không với ngươi đến nơi núi rừng hoang dã một ?"
Nó mím miệng phía đối diện, day day góc áo của .
Nàng lắc đầu, dậy bước qua đưa tay : "Qua đây xuống , vết thương chân đỡ ?"
Nó kéo tay nàng, mặc nàng kéo nó từ đống đá vụn bước qua.
Mấy ngày nó một con hồ ly đỏ cắn, nguyên nhân là vì con hồ ly đó tưởng nó giành con thỏ mà nó bắt . nó ăn thỏ, chỉ là ngang qua chỗ con hồ ly giấu thức ăn mà thôi.
Con hồ ly há miệng ngoạm chân trái nó, cho đến khi xa khỏi lãnh địa của hồ ly nó mới thở gấp xuống gốc cây nghỉ ngơi.
"Đau quá." Nó vết thương chân, trong lòng nghĩ nên tìm nước để rửa nhỉ?
Đang lúc tự một thì chợt một mặt khác của cái cây hiện nửa bóng , nó: "Bị thương ."
Nó khiếp sợ, định thần kỹ thì thấy hóa là một cô nương trẻ tuổi mặc một vải thô, đầu tóc búi thành một b.í.m tóc sơ sài.
"Ồ, thương thật ." Nàng nhích từ cây, cũng quan tâm xem nó đồng ý , nhấc chân nó lên kiểm tra một hồi lấy bình nước giúp nó rửa vết thương: "Nhóc con nhà ngươi một nơi chơi thế ? Bị con gì c.ắ.n ?"
"Hồ ly." Nó nhịn đau .
"May là hồ ly, nếu như là hổ thì đừng chân, đến cũng còn nữa . Ngươi sống ở chỗ nào, cha ?" Nàng rút khăn tay băng bó vết thương cho nó.
Đối với sự giúp đỡ bất ngờ , nó bỗng nên phản ứng như thế nào.
Nàng trừng mắt nó đang ngẩn , chút khách khí búng đầu nó: "Sao thế, dọa ngốc ? Sao gì cả ?"
"Ta... ..." Nó che trán, lắp bắp , chỉ về một hướng: "Nhà ở bên đó."
"Mấy tuổi , bốn tuổi năm tuổi?"
"Năm... năm tuổi."
Nàng cau mày: "Cha ngươi cũng sơ suất, đứa trẻ mới chừng yên tâm cho con một chạy lung tung bên ngoài ."
Nó gì.
Nàng dậy hỏi: "Có thể , đưa ngươi về nhà."
"Có thể." Nó gật đầu.
"Vậy ." Nàng đưa tay với nó: "Ta dắt ngươi ."
Nó nắm lấy tay nàng, dậy, cà nhắc về phía .
Vết thương chân dần dần còn đau nữa. Nó từng nắm tay nhiều , đàn ông, phụ nữ, trong ấn tượng của nó từng một bàn tay nào ấm áp như bàn tay của nàng.
Cho đến khi đến một ngã ba, nó mới lưu luyến nỡ dừng , chỉ khu rừng ít nhà ở phía : "Nhà của ở phía . Cha thích lạ."
Nàng : "Được, thì nhanh về . Sau đừng chạy lung tung nữa."
"Ừ." Nó đang thì nàng gọi .
"Mặt bẩn như thế, cha ngươi sẽ đ.á.n.h đó." Nàng kéo thẳng ống tay áo, chùi sạch vết bẩn mặt nó, cuối cùng còn xoa đầu nó : "Về ."
"Ừ." Nó rời , sờ đầu .
Đó là một căn nhà nát, bỏ bao nhiêu năm . Đó là nhà của nó, nhưng nó cha .
Nó chỉ là một yêu quái, mở mắt ở trong một sơn cốc, ai bản nó từ đến. Có lẽ nó cũng giống như những yêu quái cha ngoài , trời đất, núi sông, tinh hoa của nhật nguyệt, chừng vì những thứ hợp một chỗ, đó nó mới xuất hiện thế giới .
Cây hòe tinh già nhất ở phía tây cốc Bách Thảo , yêu quái như nó cách chừng một trăm năm sẽ xuất hiện một con. Từ khi lão bắt đầu ký ức đến nay cũng gặp bảy tám con .
Nó cảm thấy kỳ là, vì nhiều năm như thế cũng chỉ một nó, thấy bất cứ đồng loại nào khác nữa.
Cây hòe tinh , còn chẳng là khác dắt ? Sau đó còn thấy trở về nữa. Sau ngươi thể cũng như thế, dù gì thì loại yêu quái như ngươi đều thích nắm tay nhân loại mà.
Nó sửa lời lão, chỉ thích thôi mà nó còn cần nắm tay nhân loại thì mới thể duy trì tính mạng và sức mạnh, cũng giống như cây tinh các ngươi dựa nước mưa và ánh mặt trời mới thể lớn nhanh .