Bách Yêu Phổ 2 - Chương 3: Bách Tri 3
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:49
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Đào Yêu rơi xuống đất, nàng thật sự cảm thấy cái gì gọi là hồn phi phách tán. May nàng giữ Ma Nha lúc quan trọng, lấy nó và Cổn Cổn đệm thịt cũng tồi, ít nhất đè đến hoa mắt chóng mặt, còn nhổ một viên đá cũng là nàng.
mà còn kịp đ.á.n.h giá tình huống xung quanh thì một bóng trắng đột nhiên vọt đến, hai ba đ.á.n.h giá Đào Yêu từ xuống , cẩn thận chỉ lộ một cái đầu. Sau đó, chỉ chớp mắt xuất hiện hai to, một nhỏ, ba thứ đồ chơi giống như kén tằm.
"Cổn Cổn, Cổn Cổn, ngươi chứ!" Ma Nha giãy dụa hét.
Cổn Cổn liều mạng vặn , cố gắng nhô đầu , gì đó với Ma Nha.
"Ngươi hỏi một con hồ ly hỏi , đau lòng lắm đó." Đào Yêu đ.á.n.h giá bốn bề.
"Ngươi thể chứ? Ta và Cổn Cổn suýt chút nữa là đè c.h.ế.t !" Ma Nha gồng .
"Vậy các ngươi nên cảm thấy vui mừng vì hôm nay vẫn ăn tối."
"..."
Nơi đây dường như một hang động thiên nhiên, bề rộng cũng mấy trăm thước. Trên vách đá, cứ cách một thì tạc một cái lỗ, bên trong trưng bày các loại đá thủy tinh thể phát sáng, cho nên ánh sáng cũng tệ. Mà bộ ánh đều đặt đống sách đó, lượng thể tính đếm, bốn chữ "biển sách vô tận” là để chỉ cho cảnh tượng mắt .
Chỗ mà mấy Đào Yêu là ở giữa đống sách , cách đó xa một giá hoa bằng gỗ, hoa tươi nở rộ giống như cả mùa xuân treo ngay ngắn bên .
bây giờ là mùa thu, tất cả những bông hoa đều do giấy màu xếp thành, sinh động như thật, đến cành lá cũng giống như thật.
Dưới giá hoa đặt một chiếc ghế mây, một đàn ông ăn mặc như thư sinh đang nghiêng đầu dựa lưng ghế, tư thế thì như đang nghỉ ngơi. Áo xanh vẫn còn mới, trong lòng ôm một cây gì đó xanh mướt, nó dài quá ba tấc, uốn éo như rắn. Trên cành lá giống như tim , tán lá là một quả như trân châu, một lá một quả, trong suốt trắng muốt. Nếu như là một bộ xương thì cảnh tượng nhất định sẽ : hoa tươi rực rỡ, công tử như mộng.
Sau khi thấy bộ dạng của dựa ghế, thì Ma Nha chợt khiếp sợ.
thứ dọa Đào Yêu là vị công tử xương mặc áo quần mà là ba cái "kén " cột chặt bên cạnh giá hoa . Tư Tĩnh Uyên, Miêu quản gia, còn một đàn ông trung niên hai mắt loét mà nàng từng gặp mặt, chắc chắn là... Lục phu tử !
Tư Tĩnh Uyên động đậy gì giống hệt như c.h.ế.t, Miêu quản gia tuy vẫn đang mở mắt nhưng bất động, giống như nuốt mất hồn phách . Đào Yêu gọi họ, họ cũng trả lời. Còn cái tên mù giãy dụa mạnh mẽ nhất, thể là đó hét đến hỏng cổ họng, vì thế nên bây giờ mới hét hai từ "cứu mạng" yếu ớt đến thế.
Lúc đây, lưng truyền đến tiếng bước chân ung dung khẽ khàng.
Đào Yêu cố sức đầu qua thì thấy một nữ tử trẻ tuổi đang nhấc một cái thùng gỗ, tay kéo áo quần như kéo đồ chơi, mỉm từ trong bóng tối . Bên cạnh một con nhện trắng lông, to cỡ cái bồn rửa mặt.
Nhìn rõ mặt đến, Đào Yêu nhịn mà bật , : "Quả đúng là cũng như tên, cái tên Trùng Trùng quả thực xứng với cô nương."
Một Trùng Trùng mấy canh giờ còn nấu canh bánh cho nàng ăn, bây giờ đây đến mặt nàng giống như chuyện gì mà : "Vốn tưởng thể g.i.ế.c Ám Đao lợi hại cơ, ai ngờ các ngươi thất vọng quá."
Ma Nha sửng : "Trùng... Trùng Trùng cô nương... là ngươi?"
"Đợi chút, chỉnh áo quần ."
Nàng tươi với Ma Nha, nhẹ nhàng đến cạnh giá hoa, đặt thùng gỗ xuống, đó luồn áo quần , chăm chút chỉnh .
áo quần thật sự kỳ quái, mặt, tay, chân, còn cả bộ râu trắng nữa... Hoàn là một khuôn mặt, đó chẳng là Thẩm đại phu ?
Nàng chỉnh áo quần : "Trước nay vẫn quen mặc đồ đàn ông, vẫn là đồ nữ tự nhiên hơn." Nói đoạn, nàng cúi đầu , đó hai Đào Yêu, : "Một trăm năm , chỉ bộ áo quần khiến hài lòng nhất, giống dáng vẻ mà thích." Nói , nàng lấy một cái rương gỗ từ trong giá hoa, mở , bỏ "áo quần" trong đậy , đó đặt rương gỗ về chỗ cũ.
"Thuật 'Xuyên Nhân' ngươi tu luyện cũng tính là xuất thần nhập hóa nhỉ, thảo nào thấy chút yêu khí nào." Đào Yêu đ.á.n.h giá nàng : "Yêu quái hiểu pháp thuật cũng nhiều, ai dạy ngươi đó?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-3-bach-tri-3.html.]
Trùng Trùng : "Trời dạy. Ta chỉ là thích sách thôi."
"Vậy ?" Đào Yêu : "Thảo nào ngươi bằng lòng ở thư viện Lục gia a . Cả thôn Liên Thủy , đại khái chỉ thư viện Lục gia là sách nhiều nhất thôi."
"Nàng là yêu quái ?" Ma Nha kinh ngạc trừng mắt Đào Yêu: "Ngươi thế mà đó thể chút nào ?"
"Yêu quái thể tu thành thuật 'Xuyên Nhân' so với những yêu quái trực tiếp hóa thành hình còn lợi hại hơn. Sau khi hóa thành hình cũng thể triệt để giấu yêu khí. Yêu quái trực tiếp 'xuyên' qua con , yêu khí sẽ phong ấn lớp 'nhân y' , vả 'nhân y' chỉ cần xuyên qua một nhốt hơn mười năm thì pháp thuật đó sẽ tồn tại mãi mãi, còn sẽ giống như bình thường, sẽ trưởng thành già . Chỉ cần yêu quái bằng lòng, nó thể ngừng luyện chế 'nhân y', đó dùng các diện mạo khác của con để sống tiếp. Nếu pháp khí chiếu yêu tay thì đừng , cho dù là cái ở nhà chúng cũng chắc thể phát giác . Nhất định một thần khí cấp bậc vô cùng lợi hại mới ."
Trùng Trùng đến mặt Đào Yêu, xổm xuống, Đào Yêu bây giờ thể động đậy, trong ánh mắt lộ mấy phần tán thán: "Nhìn tuổi tác ngươi lớn thể thuật xuyên nhân. Là ai với ngươi thế?"
"Ta cũng trong sách thôi." Đào Yêu híp mắt: "Tạng sách nhà chúng còn nhiều gấp mấy nhà ngươi."
"Thật ?" Trùng Trùng sáng mắt: "Nhà ngươi ở ?"
"Yêu nghiệt!" Một tiếng hét vang lên, cắt ngang cuộc chuyện hợp cảnh giữa hai họ.
Miêu quản gia từ lúc nào hồi thần trở , hai mắt bởi vì tức giận mà giống như sung huyết, dường như ông đang cố dùng ánh mắt để đem Trùng Trùng vạn tiễn xuyên tâm.
Trùng Trùng dậy, đầu khó hiểu ông: "Miêu , vì tức giận với như thế? Người ông nên mắng lẽ nào là lão gia nhà chúng ?"
Nghe thế, Miêu quản gia c.ắ.n chặt răng bên cạnh, cổ họng giống như một hòn đá cho nghẹn .
"Làm phiền chút, đến chậm nên bỏ lỡ điều gì ?" Đào Yêu tò mò .
"Ồ, là lão gia nhà lúc nào cũng nghi ngờ phu nhân và Miêu tư tình." Trùng Trùng chuyện nhẹ nhàng giống như đang hôm nay ăn món gì : "Mười năm , Lục phu nhân hoài thai ba tháng, vô tình hư, nhờ , ồ đúng, nhờ Thẩm đại phu mới cứu tính mạng của phu nhân. Chẳng qua cũng cảm thấy kỳ quái, Lục phu tử và phu nhân nay tình sâu nghĩa nặng, Lục phu nhân hỷ vốn là chuyện vô cùng nhưng phát hiện Lục phu nhân t.h.u.ố.c phá thai. Nghe sáng hôm đó, chẳng qua chỉ ăn một bát canh gà thôi, còn là do Lục phu tử nấu cho phu nhân. Sau đó, thể Lục phu nhân hư tổn, cơ hội để nữa. Ta bèn vô cùng hứng thú với thư viện Lục gia. Trong mười năm , đổi hết mấy nhân y, từng gia đinh, tạp dịch nhà , nhưng a là lâu nhất bởi vì dù gì cũng là nữ tử mà."
Đào Yêu : "Nói như thế, Trùng Trùng cô nương thực sự bận nhỉ, a của Lục gia thư viện, Thẩm Đại phu ở tiệm thuốc, về về mãi mệt ?"
"Là mệt, nhưng mà đáng lắm." Trùng Trùng thẳng thắn : "Dù gì thì tạng sách của Lục gia nhiều như thế, , đời thích nhất là sách. Ta đến Lục gia là vì để sách, hai là vì tò mò. Bởi vì tất cả những thứ từng trong sách đều tìm đáp án mà ."
"Đáp án?"
Trùng Trùng bĩu môi: "Vì Lục phu tử cần con của ?"
Đào Yêu cau mày: "Vì ngươi chắc chắn Lục phu tử là khiến cho Lục phu nhân con? Lúc đó ngươi việc ở nhà họ Lục, cũng quen với họ."
"Lúc chuyện đứa bé giữ nữa, dáng vẻ của rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm nhưng chỉ trong phút chốc lộ sự bi thương đau khổ." Trùng Trùng tươi : "Ta vô cùng tò mò, một phu quân như vì lộ thần sắc như khi mất của đứa con . Vì thế quyết định đến Lục gia. Thời gian mười mấy năm, cuối cùng cũng tìm đáp án." Nàng đầu nạn nhân mù lưng : "Lão gia ở mặt đều tỏ ôn hòa, ông chỉ đem tất cả sự phẫn nộ và oán hận giấy đốt . Mà trong lúc ông vung bút , trốn ở bên ngoài cửa sổ và thấy tiếng đầu bút di chuyển."
Đào Yêu trợn mắt thật lớn: "Chỉ tiếng thôi ngươi cũng gì hả?"
"Ta chỉ dùng mắt sách, dùng tai cũng . Dùng tai sẽ nhanh hơn." Trùng Trùng nhún vai: "Hắn Lục phu nhân chung thủy, dứt tình với Miêu ở giấy mắng, thậm chí còn cho rằng Miêu quản gia thăm cố nhân chỉ là giả, mượn cớ để quan hệ bất chính với Lục phu nhân mới là thật. Hắn thể yếu đuối, từ sớm đại phu chẩn bệnh rằng khó để con, tuy rằng tiếc nuối nhưng còn hơn là nuôi dã chủng của khác. Dùng từ vô cùng ác độc, đến cũng hoài nghi rằng đang là lão gia lúc nào cũng ôn hòa nhã nhặn , nhưng quả đúng là . Hắn đại khái hết tất cả những hoài nghi và phẫn nộ thể với khác cho chính . Sau đó đốt cháy sạch và giả vờ như chuyện gì mà sống tiếp."
Nàng tươi : "Vì thế ngươi xem , kẻ thuật 'xuyên nhân' chỉ là yêu quái thôi ."
"Ám Đao là ngươi đưa cho nhỉ, dùng thế nào cũng là ngươi dạy luôn đúng chứ?" Đào Yêu về phía cái cây trong lòng bộ xương mặc áo quần bên , quan sát tỉ mỉ, thứ ôm trong lòng, rõ ràng là mọc từ xương cốt của đó: "Ngươi ở cạnh mười mấy năm, cũng tâm tư thế nào, vì bây giờ mới hạ thủ với ?"
"Ta hứng thú gì với việc g.i.ế.c ." Trùng Trùng đến bộ xương , ngón tay nhẹ nhàng lướt qua bộ xương trắng đó: "Lại là một cái mười ba năm mà thôi. Ám Đao mười ba năm kết quả một , lấy m.á.u rót thể sống mãi c.h.ế.t. Nếu như trong lòng lão gia hận phu nhân và Miêu như thế, ồ còn Lưu phu tử nữa, hận đến mức c.h.ế.t , dứt khoát dùng phận Thẩm đại phu tìm một cái cớ để giao Ám Đao và cách sử dụng nó qua cho . cũng , thù oán đời là chuyện thường tình, là tha cho một mạng là g.i.ế.c cũng đều tùy . Mà kết quả cũng giống như vô mười ba năm đó, tất cả những nhận Ám Đao đều lựa chọn buông tay." Nàng xuống tất cả đang đất: "Vốn chỉ một sống là , nhưng quen dùng m.á.u của những từng dùng Ám Đao để tưới lên nó. Nếu như giúp họ thành tâm nguyện thì họ nên lấy m.á.u thịt của để nuôi Ám Đao chứ, cũng tính là quá đáng nhỉ."