Bách Yêu Phổ 2 - Chương 3: Ám Đao 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:44
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Khách quan đến ." Gã phu thuyền chống mái chèo, lau mồ hôi trán.

Miêu quản gia vẫn đang ngẩn ngơ ngắm dòng nước chảy và ngọn núi phía xa, lúc chiếc thuyền cập bến mới lấy tinh thần.

"Đa tạ thuyền gia." Ông trả tiền, chắp tay đa tạ đối phương mới xách tay nải rời khỏi thuyền.

Cũng mười năm nhỉ? thôn Liên Thủy vẫn như cũ, đến mùa thu khắp núi đồi ngập tràn mùi hương của hoa quế, đến nước sông cũng nhiễm hương vị ngọt ngào đó. Dù cho đến cuối thu nhưng những mùi vị thanh mát, cuộc sống núi sông an nhàn vẫn còn tản trong khí.

Miêu quản gia hít một thật sâu, bước con đường đá mà ông từng qua vô về phía ngôi trạch viện ẩn sâu trong sơn thôn.

Xốc chiếc tay nải nặng trịch vai, trong đó đựng nhiều nhất là các loại mứt trái cây. Trước khi ông đến đây ghé tiệm bánh ngọt nổi tiếng nhất kinh thành mua nhiều, chỉ sợ ông tặng ăn đủ, nên mua thứ mứt hoa quả ngon nhất trong cửa tiệm. Ông chủ sớm coi ông là khách quen bởi vì những năm , mỗi năm Miêu quản gia đều đến cửa tiệm thời gian . Sau ông là quản gia của Tư phủ, ông chủ từng ngỏ ý trực tiếp cho đưa đến Tư phủ, cần phiền Miêu quản gia nào đến đây lấy như thế nữa, nhưng ông đều từ chối ý của ông chủ, rằng vẫn là tự ông đến chọn thì hơn. Lần nào đến, ông cũng đều chọn nghiêm túc, thứ nào đủ ngọt, thứ nào thịt quả dày, ông đều lấy. Ông chủ cảm thán ai lộc ăn như thế, thể Miêu quản gia bỏ công bỏ sức như thế . Mỗi thế, Miêu quản gia chỉ tươi , với ông chủ chỉ là một bạn cũ thích ăn mứt ngọt.

Tuy rằng con đường đá ông qua bao nhiêu năm nhưng mỗi bước chân lên, tâm trạng của ông vẫn giống như cô dâu mới về nhà chồng, hoặc giống như một ăn xa lâu năm mới về quê cũ, tránh khỏi chút buồn , căng thẳng lo lắng.

ông là đại quản gia của Tư phủ cơ mà, là nàng dâu nhỏ ỏng ẹo, cũng là kẻ lang thang vô công nghề. cảm giác căng thẳng mỗi năm lúc ông bước con đường đá cách nào ngăn .

Cuối con đường là gia đình nổi tiếng nhất của thôn Liên Thủy, nam chủ nhân họ Lục tên Trừng, là một nghề dạy học. Thư viện của Lục gia những là nơi vinh quang nhất trong thôn Liên Thủy mà danh tiếng cũng vang xa. Những bách tính từ những châu huyện ở nơi khác, dù cách cả ngàn cả trăm dặm cũng đưa con cái đến đây học. Nguyên nhân là thư viện Lục gia từ khi mở trường cho đến nay, các học sinh thi hương trong thư viện , còn những thi đỗ tiến sĩ, từ đó con đường phía trở nên hanh thông, thẳng đến mây xanh. Cho nên các bậc cha đều lấy việc con cái thể đến học ở trường vinh quang. Lục Trừng lập tức trở thành tôn trọng nhất ở thôn Liên Thủy, cho dù chỉ mới bốn mươi tuổi nhưng từ quan phủ cho đến hương dân đều tôn kính mà gọi y một tiếng: "Lục phu tử."

Ông là đồng hương của Lục Trừng, là bạn từ thời còn cởi truồng tắm mưa. Có một ông nghịch ngợm rơi xuống hồ nước trong thôn, là Lục Trừng màng tính mạng nhảy xuống cứu ông lên. Hai cùng đánh, cùng phạt quỳ, cuối cùng là Hiểu Kính lén lút trộm màn thầu đem đến cho bọn ông. Hiểu Kính là cái đuôi của hai họ, cũng là tiểu của hai họ. Trong thôn cũng ít đứa trẻ nhưng chỉ ba họ là tình cảm nhất. Nếu như hoàng đế năm đó cắt một phần giang sơn cho kẻ ngoại tộc, nếu như thiên hạ chiến loạn liên miên, cuộc đời của họ lẽ cũng sẽ trải qua giống như những con bình thường: bình an trưởng thành, thành , sinh con. Lục Trừng học hành giỏi nhất, chừng tương lai còn thể đỗ trạng nguyên. Ông thì ngược với Lục Trừng văn chương nho nhã , sách mấy trang ngủ gục, duy chỉ lúc ông giúp cha ăn, tính toán thì nhanh chuẩn, bình thường còn thích cầm đao múa kiếm, chỉ cần thấy nào thủ thì lập tức chạy đến mặt dày mày dạn bái sư. Hai chỉ duy nhất một điểm giống , đó là đều thích Hiểu Kính.

Hiểu Kính xinh , chuyện cũng nhỏ nhẹ, duyên dáng. Họ thích nhất là lúc nàng dùng khăn tay lau mồ hôi mặt cho họ, trách mắng họ mà là khỉ. Mỗi bởi vì nghịch ngợm mà đánh, bỏ đói, nàng đều dịu dàng họ đáng đời, nhân lúc lớn lén đưa nước đưa cơm đến. Mỗi như thế, chỉ cần thấy tiếng nàng , thậm chí chỉ cần thấy tiếng bước chân nàng, hương thơm thoang thoảng thì những nơi đ.á.n.h dường như còn đau đớn gì nữa cả.

Tuy rằng khi đó tuổi còn nhỏ, hiểu tình cảm nam nữ, nhưng họ đều âm thầm cảm thấy nếu như trưởng thành cưới vợ thì họ lấy nhất định là Hiểu Kính. Người lớn trong nhà thấy , chỉ mong đợi bọn họ lớn lên thêm chút nữa thì sẽ quyết định mối hôn sự , nhưng ông mà là Lục Trừng.

Thế nhưng họ còn kịp trưởng thành thì đất nước xảy chiến loạn, gia đình ly tán, trai gái trong thời loạn lưu lạc bốn phương.

Một trận chiến hỏa, Hiểu Kính Khiết Đan bắt , còn ông cha , nhà cửa, theo một thích xa ngàn dặm về phía nam. Lục Trừng cũng trốn cùng cha , cuộc sống vốn bình an hạnh phúc cũng một trở nữa.

Những năm đó, ông sống những tháng ngày vô cùng khó khăn. Thứ gọi là thích thực chỉ là vỏ bọc bên ngoài mà thôi, đưa ông đến một nơi khác thì ngay lập tức bán ông công, thế còn trong một động khai thác mỏ, cả ngày thể thấy ánh mặt trời. Ông những công việc giống như lớn, mệt thổ huyết cũng nghỉ ngơi, nếu đói hoặc bệnh c.h.ế.t thì sẽ tùy tiện chôn ở góc nào đó. Ông từng chạy trốn vô nhưng đều bắt về, đ.á.n.h cho gần c.h.ế.t. Lần cuối cùng ông trốn thoát, tên đốc công hạ lệnh chặt hai chân của ông để "gương" cho tất cả , đó trói ông , vứt đến đầu đao phủ.

Trong lúc nghìn cân treo sợi tóc, một đỡ con đao , trở tay lấy tính mạng của tên đốc công.

Khu khai thác mỏ phi pháp phá hủy, ngoài một nhóm giang hồ nhân sĩ từ nơi nào đến, g.i.ế.c hết tất cả mấy tên hành hạ phu dịch, xem mạng như cỏ rác.

Năm đó ông vẫn đến mười tuổi.

Ông bảo vệ, giữ hai chân và thu nhận. Người đàn ông đó , nhóc lắm, đao treo giá mà ngươi cũng rên một tiếng, tuổi còn nhỏ thể như , nhất định sẽ là nhân vật tầm thường.

Nhân vật tầm thường? Nếu như là nhân vật tầm thường thì thể trở thành cá thớt của khác chứ.

thế nào nữa thì ông cuối cùng cũng rời khỏi chuỗi ngày tháng đau khổ nhất trong cuộc đời , theo đàn ông đó về nhà của ông .

Người đàn ông thu nhận ông họ Tư.

Cho đến tận bây giờ, ông từng rời khỏi Tư gia. Từ lúc là một đứa trẻ giãy dụa cầu sống đến lúc đại quản gia của Tư phủ, ông chấp nhận một cuộc đời như thế.

Còn nhớ năm đầu tiên hai vị thiếu gia Tư gia đời, ông nhận việc một chuyến đến Tân Châu. Ông ngờ gặp Hiểu Kính đang một vị khách bám riết ở bên ngoài một tòa thanh lâu. Cách biệt nhiều năm như thế, khuôn mặt cũng nét đổi nhưng hai hình như tốn chút công sức nào để nhận đối phương. Một vui mừng, một kẻ hổ. Ông đuổi tên vô đó . Hiểu Kính giờ đây đổi tên thành Tiểu Diễm Hồng, đỏ mặt, vụng về che giấu, ông nhận nhầm .

Sao thể nhầm ? Bao nhiêu con sổ nợ, các loại bí kíp võ công với những chiêu thức loạn xì ngầu, ông còn bao giờ nhầm một li một tí. Cô nương chiếm một vị trí thể thế trong quãng thời gian đẽ nhất cuộc đời ông thì ông thể nhận nhầm cho ?

Hôm đó, ông vét hết tiền đưa cho tú bà để "bao" Tiểu Diễm Hồng một đêm.

Ánh lửa nhảy nhót phát bất cứ tiếng động nào. Nàng son phấn dày cộm mặt ông, nhưng trong mắt ông, nàng vẫn là tiểu Hiểu Kính đáng yêu, dịu dàng năm xưa.

Nàng năm đó khi nàng Khiết Đan bắt , nàng nhân lúc tối trời trốn . nàng còn nhỏ như thế, đang ở nơi nào, bước con đường nơi đến là . Sau đó một đại nương mà nàng tưởng rằng là cứu, đưa nàng về nhà, cho nàng ăn ngon mặc . Không lâu , nàng đưa đến nơi đây. Nàng đây là nơi lành gì nhưng nàng đủ sức, nàng từng trốn chạy, từng phản kháng nhưng mỗi đều chỉ đổi lấy sự trừng phạt hung ác. Nàng nghĩ đến chuyện tự vẫn nhưng cuối cùng vẫn bỏ cuộc, thế nên nàng đành sống tiếp trong chốn yên hoa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-3-am-dao-3.html.]

Hôm đó nàng kéo tay áo ông giống hệt như lúc nhỏ, kể hết những chuyện nàng gặp trong mười năm qua cho ông . Giọng của nàng nhỏ nhẹ, dịu dàng, dường như từng trải qua những đau khổ dằn vặt . mỗi một chữ nàng , ông đều cảm thấy giống như một thanh đao đang cứa da thịt , khiến ông vô cùng đau đớn.

Sáng sớm ngày đó, nàng nếu như năm xưa tất cả đều như bình thường, lẽ nàng dâu nhà họ Miêu .

Ông cau mày, : "Ta chuộc cho nàng."

Nói .

Mấy tháng , ông đưa Hiểu Kính về thôn Liên Thủy, nàng cứ ở đây.

Nàng thích, nơi đây phong cảnh như tranh, điềm đạm yên bình.

Ông chỉ thế, ở đây còn bạn cũ nữa.

Trước thư viện Lục gia, Lục Trừng Hiểu Kính, ngây ngẩn trong chốc lát, đó lập tức thành tiếng.

Ông với Hiểu Kính, năm đó từ biệt mỗi một ngả, vẫn luôn tìm kiếm tung tích của hai . Cuối cùng ông trời mắt, năm tìm thấy Lục Trừng, năm nay gặp nàng.

Đó là một tối cuối thu, ba họ ở trong viện của Lục Trừng, nướng thịt uống rượu, chỉ những chuyện vui. Giữa bọn họ giống như từng mười năm cách biệt , giống như chén rượu mạnh tay, một khi nuốt xuống thì còn gì đáng nữa.

Ông ở thôn Liên Thủy một tháng, giúp Hiểu Kính sắp xếp đồ đạc, mua đồ ăn vật dụng cùng với Lục Trừng, chỉ là lúc Hiểu Kính dùng khăn tay lau mồ hôi cho ông, ông .

Lục Trừng từng cưới vợ và vẫn đối xử tận tình với Hiểu Kính như , thi thoảng còn chọc cho nàng vui giống như thuở nhỏ. những lúc như thế, nàng tuy nhưng về phía ông đang im lặng bên , trong ánh mắt thấp thoáng nét thất vọng.

Ông trong lòng nàng đang nghĩ điều gì, nhưng mà . Ông thể cho nàng bất cứ lời hứa nào trong quãng đời còn bởi vì ông là của Tư phủ. Đi theo ông đồng nghĩa với việc nàng lúc nào cũng đối diện với những rắc rối và nguy hiểm đến từ chốn giang hồ, ông thậm chí còn thể quyết định việc thể sống đến bao giờ, thế thì thể cho nàng một cuộc sống an . Người thể ở cạnh nàng tuyệt đối là ông.

Lục Trừng vẫn thích nàng, ông thể điều đó.

Ở cạnh một phu tử dạy học vẫn hơn ở cạnh một giang hồ lúc nào đao cũng nhuốm m.á.u nhiều.

Rời khỏi thôn Liên Thủy, ông hẹn với Lục Trừng và Hiểu Kính mỗi năm mùa ông sẽ đến thôn Liên Thủy để thăm hai .

Trước khi lên thuyền, Hiểu Kính gọi ông.

Ông đầu, thực sự sợ hãi. Nếu như nàng hiểu tâm ý của ông, đột nhiên những lời nên ... thì thế nào?

nàng chỉ : "Sau lúc đến, hãy mua cho ít mứt quả."

Ông thở phào, đây là kết quả nhất . Đưa nàng trở về sự an bình vốn , trở thành một bạn cũ mỗi năm đều mua mứt quả đến, đó từ xa nàng sống hạnh phúc.

Trước lúc từ biệt, ông vỗ vai Lục Trừng, ghé tai với : "Muội chúng thương nhất, hãy đối xử với nàng."

Lục Trừng thoáng sửng sốt, lập tức gật đầu lia lịa.

Ông lên thuyền, tiếng nước chảy ào ào, bờ sông tiễn biệt càng lúc càng trở nên xa xăm.

Mấy năm , Hiểu Kính thành với Lục Trừng.

Ông nuốt lời, dù cho gặp bao nhiêu biến cố ở Tư phủ, mùa thu mỗi năm ông vẫn đến thôn Liên Thủy, mỗi đến đều đem đầy một tay nải mứt quả.

Ông từng với họ nơi ở cụ thể của , chỉ ông quản gia cho một nhà phú hộ, bận rộn.

Họ trong giang hồ, cần hiểu chuyện giang hồ.

Loading...