Bách Yêu Phổ 2 - Chương 2: Phi Phi 2
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:15
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng bếp là chỗ sử dụng chung, lúc Liễu công tử nấu cơm, Trần Bạch Thủy mạo hiểm cả tính mạng ở một bên âm thầm nhặt rau.
Không đợi bọn họ ý kiến, Trần Bạch Thủy tự ý đặt thức ăn lên bàn với Ma Nha: "Tiểu sư phụ, đều là thức ăn chay, cũng thể ăn."
Đồ ăn quả thực là thứ vũ khí sắc bén để kéo cách gần , cục diện trong phòng nhanh chóng trở nên hòa hợp. Trần Bạch Thủy một bên bàn ăn giống như một gia trưởng hiền từ một đám con cái đói bụng ngấu nghiến ăn uống.
"Ngon, ngon thật đó." Ma Nha nấc cụt uống canh.
"Cũng chỉ nấu ngon hơn một chút thôi." Liễu công tử cố gắng hết sức tỏ ưu nhã, vớt miếng đồ ăn cuối cùng nhét miệng: "Lần bỏ muối ít một chút, mặn."
Đào Yêu chỉ ăn , nàng ở chỗ cách Trần Bạch Thủy xa nhất.
"Mấy đứa trẻ các ngươi ngoài vẫn đủ cẩn thận." Trần Bạch Thủy mỉm : "Chốn kinh thành rồng rắn lẫn lộn, những quen cho ăn cho uống thì cảnh giác, từng mấy hồ đồ bắt đem bán đó."
"Ngươi là hàng xóm của chúng mà, đến mức hại chúng ." Đào Yêu : "Ta thấy thần thái ngươi thong dong, hơn nữa là ẩn sĩ màng thế sự hồng trần."
"Cái gì mà ẩn sĩ hồng trần, chỉ là lăn lộn kiếm ăn chờ c.h.ế.t thôi." Hắn mỉm phất tay: "Con nhỏ miệng lưỡi ngọt thật đó. Các ngươi từ nơi nào đến ? Có ở đây lâu ?"
"Từ đất Thục đến, thấy kinh thành nên tạm thời ." Ánh mắt Đào Yêu tập trung cái đầu trọc của , : "Trần đại thúc thì ? Có chuẩn tiếp tục thực hiện nguyện vọng hòa thượng nữa ?"
Hắn sững , lắc đầu: "Đời của sợ là thể hòa thượng ." Đột nhiên tự giễu, dậy dọn dẹp thức ăn và nồi canh bàn, dọn : "Tuổi tác của các ngươi thật , còn vô thời gian, vô cơ hội, còn vô nguyện vọng thể thực hiện."
"Thí chủ, ngươi cũng thể mà." Ma Nha vội .
Hắn mỉm , lặng lẽ thu dọn đồ chuẩn ngoài, thể ủ rũ ít so với lúc mới đến, bộ dạng trông chút tinh thần nào cả.
"Ông lão kỳ quái." Liễu công tử cau mày, chỉ đầu : "Chẳng lẽ nơi vấn đề gì ?"
"Bên đó vấn đề cũng nấu ăn ngon hơn ngươi, ngươi nên tự kiểm điểm bản ." Đào Yêu bất mãn : "Lúc nãy mới ăn đồ của cho, , ngươi là đàn ông ?"
"Hừ hừ hừ." Liễu công tử nhạt ba tiếng: "Ta là rắn đực, đàn ông."
"Ngươi là cái thứ đầu thai nhầm thành rắn, lưỡi dài giống như phụ nữ."
"Chúng ngoài đ.á.n.h ."
"Đừng ồn nữa, mấy thấy Trần thí chủ đang tâm sự ?" Ma Nha xen miệng : "Người cứ y như cơn gió mùa thu, dáng vẻ thật tiêu điều."
"Đến cái tuổi đó thì đại đa con đều con đàn cháu đống, nhưng các ngươi xem kìa, một một , tiền , nhà cũng , đến một công việc mưu sinh đúng đắn cũng nốt. Nói chừng, việc hòa thượng vốn dĩ là vì ở trong chùa thì cần lo đến chuyện ăn uống, c.h.ế.t còn cần lo mai táng cũng nên." Liễu công tử hề che dấu sự ghét bỏ đối với Trần Bạch Thủy: "Các ngươi đồng tình với thì chi bằng hãy khuyên , nhân lúc còn khỏe mạnh thì nhanh tìm một công việc để mưu sinh , ít nhất cũng thể sống như một bình thường."
"Nhất định là nguyên nhân gì đó." Ma Nha quá tán đồng cách của : "Ta thấy Trần thí chủ là dạng vô , siêng ăn biếng . Một lo lắng đến cả việc hàng xóm đối diện cái ăn thì thể là ."
Đào Yêu lên tiếng, nghiêng đầu bên ngoài cửa sổ, ngáp một cái: "Đừng phí lời nữa, ngủ ."
Trong tiểu viện vô cùng yên tĩnh, khu chợ bên ngoài bức tường vẫn đèn đuốc như , đêm thu lạnh cũng nóng, thích hợp cuộn trong chăn ngủ một giấc đến sáng.
Canh ba sáng là thời khắc yên lặng nhất của đế đô.
Đào Yêu lấy áo ngoài của Liễu công tử khoác lên , bậc thềm nhà, theo thói quen chống má, híp mắt thế giới bên ngoài tiểu viện. Trên bầu trời là những vì thưa thớt, ảm đạm, giống như đang buồn ngủ.
"Cộp, cộp, cộp, cộp, cộp, cộp." Giống như thứ gì đó đang gõ gõ mặt đất phía lưng nàng.
"Ta cứ tưởng Đào Yêu của Đào Đô là một bà già, ngờ là một cô bé." Tiếng gõ dừng , lên tiếng, là giọng nam giọng nữ, giọng nhỏ nhẹ như tiếng mèo kêu.
"Ngươi giấu cũng sâu lắm, đến bạn đồng hành của cũng chú ý sự tồn tại của ngươi." Đào Yêu mỉm , thèm đầu : "Nói chuyện với cũng , đến gặp cũng , nhưng đừng mà đến gần , ít nhất giữ cách ba bước cho ."
Đối phương mỉm : "Ngươi sợ ?"
" á." Nàng thẳng thắn .
Đối phương : "Quỷ y Đào Đô cũng sợ yêu quái ư?"
"Ta sợ thể thắng tiền nữa." Đào Yêu đầu, thè lưỡi cái tên phía : "Dù gì thì đó cũng là nguyện vọng lớn nhất đời ."
Một vật nhỏ chỉ cao hai ba tấc, đều màu xanh biếc, một cái đầu tròn tròn như bánh trôi nước. Tay nối với thể giống như một chữ "Đại" (大), thể mềm mềm nhỏ bé đến mức thể bỏ qua. Tất cả sự chú ý đều dồn đôi mắt to tròn đang chớp chớp cái đầu tròn vo của nó. Điều thú vị nhất là nó một mực dùng đầu để di chuyển về phía nó , thể là bật nhảy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-2-phi-phi-2.html.]
"Vậy ở đây." Nó ngừng cách nàng ba bước chân, xuống : "Thực ngươi lo lắng nhiều , cho dù nhảy lên đầu ngươi thì tiền ngươi nên thắng cũng thể bay cả."
"Không , cho dù ngươi gì thì cũng chẳng ngươi chạm ." Đào Yêu bĩu môi: "Ai bảo ngươi chỉ là một con Phi Phi chứ."
Nó chớp mắt : "Nói cứ như chúng thích các ngươi chạm lắm bằng."
"Ngươi quả thực chả khách khí gì với cả, ngươi đang đến cầu xin đó nhé." Nàng đầu , tiếp tục thờ ơ cảnh đêm bên ngoài: "Trần Bạch Thủy thì xui xẻo , chuyện gì chọc ngươi mà ngươi khiến đến hòa thượng cũng ?"
"Ngươi xem giống kẻ g.i.ế.c ?"
"Không giống."
***
"Kẽo kẹt, kẽo kẹt."
Trong căn phòng ánh sáng u ám, một ông lão tóc trắng đang bàn, dùng sức chuyển động một viên đá mài ở trong lỗ của cối đá, một thứ nước màu xanh lục dần chảy trong một cái bát sứ màu đen.
Nó căng thẳng dựa một góc trong chiếc lồng màu xanh, lén lút nhất cử nhất động ở bên ngoài qua khe hở của chiếc lồng, bên cạnh còn ba bốn đồng loại, con đang , con thì run lẩy bẩy như nó, đang dựa chiếc lồng.
Tiếng của viên đá mài cuối cùng cũng ngừng , lão già bê bát sứ đến một chiếc bàn một đống giấy màu đen. Ánh sáng của ngọn đèn dầu nhảy múa gương mặt lão, sự hưng phấn khi một chuyện sắp đại công cáo thành, tuổi tác của lão khống chế, khiến cho biểu cảm mặt lão càng trở nên quái dị, giống như nhưng dám .
Những tấm giấy vàng cắt thành hình vuông lão trải . Lão lấy bút chấm đầy chất lỏng màu lục trong chén sứ, vẽ giấy mấy đường quanh co khúc khuỷu.
"Ông chủ Hứa." Lão vẽ lầm bầm: "Bán quan tài giúp con trai chứ?"
Lão gần đây vô cùng ghét ông chủ Hứa, lúc nào ông cũng giành mối ăn với . Con trai cũng chướng mắt, lớn lên cao lớn tuấn như thế, còn vô cùng thông minh, nhất định sẽ là trợ thủ đắc lực cho lão. Không dễ gì mới mắc bệnh nặng, thì nhất đừng khỏe nữa.
Vừa nghĩ đến ông chủ Hứa ôm đứa con duy nhất của lóc t.h.ả.m thiết, lão cảm thấy trong lòng sung sướng.
Lão im lặng cây bút trong tay đang di chuyển nhanh, mỗi một nét bút , nó đều run lên một cái. Bởi vì thứ trong chiếc bát là đồng loại của nó.
Một con Phi Phi mài thành bát nước , dùng để giấy vàng.
Vốn dĩ nó và đồng loại hề thuộc về nơi , chúng nó lâu về bắt về, nhốt trong cái lồng bé tí và chật hẹp . Cái lồng ban đầu thuộc về ai nó cũng còn nhớ nữa, thời gian thấm thoắt chuyển dời bao nhiêu năm nên nó cũng trở nên mơ hồ, chỉ rằng chúng nó bây giờ thuộc về một tên thái giám già trông giống như cương thi ở trong cung. Lão thái giám chỉ là thái giám, sở trường giỏi nhất của là những con bù nho nhỏ, đó dùng kim châm đ.â.m . Mỗi khi như thế thì trong cung sẽ thể sống yên . mà thứ giỏi nhất là dùng thể của chúng thành "mực" những bùa chú kỳ quái giấy vàng, thêm tên và bát tự của khác, cuối cùng vứt trong lửa đốt . lão thái giám những chuyện , cho nên chỉ ba đồng loại cùng tuổi mài thành "mực". Những chuyện xảy đó ngoài những chuyện như: một vị nương nương nào đó thất sủng, một vị tướng quân nào đó thua trận lung lay an nguy của đế quốc, cho đến cuối cùng, hoàng đế đ.á.n.h mất cả giang sơn.
Cái ngày nước mất nhà tan đó, lão thái giám giường mỉm một cách quỷ quái.
Đồ của là một tiểu thái giám theo từ lúc nhập cung, đến bây giờ tuổi cũng qua tam tuần. Đối với sư phụ , sợ tò mò. Hắn lão thái giám nhốt một lồng yêu quái nhỏ, cũng lão đem mấy yêu quái nhỏ đó mài thành mực, nhưng từng dám hỏi bất cứ điều gì.
"Sư phụ, giữ nổi nữa . Giang sơn đổi họ ." Hắn quỳ giường lão thái giám: "Chúng thôi."
Lão thái giám lắc đầu: "Mạng còn dài nữa, ở đây c.h.ế.t cũng , thoải mái."
"Vậy... con đây." Hắn định bồi táng với sư phụ cổ quái , chút lưu luyến nào.
"Con trai." Lão thái giám gọi , những năm lúc ở riêng lão cũng gọi như thế.
Hắn ngừng bước , quỳ xuống đất, trong lòng một nỗi sợ hãi tên xông lên.
"Con nguyện vọng lớn nhất đời của là gì ?" Ánh mắt của Lão thái giám lúc sáng lúc tối.
Hắn mơ hồ lắc đầu.
"Có vợ, nhà để trở về." Lão thái giám thở dài một , chỉ trong khoảnh khắc đó lão trông giống như một m.á.u thịt bình thường, nhưng mà tiếng đáng sợ nhanh thế đó: " là một thái giám, ha ha ha, thể vợ, con cái chứ? Từ năm mười một tuổi bán , nguyện vọng của cuối cùng điên đảo trở , từ đầu đến cuối chỉ một , đến c.h.ế.t cũng thế."
Hắn nên trả lời thế nào, chỉ ngốc nghếch quỳ tại chỗ.
" mà vẫn là vui, ít nhất đảo điên nguyện vọng chỉ ." Trong con mắt đục ngầu của lão xẹt qua một sự ác độc mà sảng khoái: "Đến cả hoàng đế cũng thể tránh , ha ha ha."
Hắn kinh ngạc nổi nữa, cất tiếng hỏi: "Sư phụ, là ?"
Lão thái giám chỉ mỉm , lâu mới : "Đưa tai ngươi đến đây."