Bách Yêu Phổ 2 - Chương 2: Ám Đao 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:43
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ồ? Vậy thì chuyện khác ." Đào Yêu : "Ta một tiểu yêu quái đến cả thể cũng và vì tăng tu vi sẽ tìm một thể để nhập ."

"Ta cảm thấy chuyện gì đáng sợ lắm." Hắn tươi : "Chỉ là Lan Lan nghiêm trọng hóa chuyện mà thôi. Còn nhớ một mấy thứ chiếm lấy thể, mấy ngày trở về , cũng là yêu quái phương nào, ngày ngày dùng thể của uống nước, nước trong mấy con suối nhỏ đều sắp uống sạch luôn . Haha. Lan Lan tốn nhiều công sức mới đuổi mấy thứ kéo về . Ngươi xem, chừng tính là gì , cùng lắm chỉ giống như cho mượn 'nhà' ở tạm mấy hôm thôi mà."

Đào Yêu lắc đầu: "Ngươi như là sai . 'Nhà' ở vài ngày là chuyện nhỏ thật, lẽ nào ngươi từng nghĩ đến việc lỡ như ngươi gặp một con mặt dày những ở trong nhà của ngươi còn ổ khóa mới để ngươi mãi mãi thể về 'nhà' ? Thậm chí con nào đó nổi hứng dứt khoát hủy luôn cả 'nhà' của ngươi. Lúc đó tuy ngươi là sống nhưng khác gì c.h.ế.t ? Nếu như 'nhà' của , ngươi lang thang ở bên ngoài chỗ dung , thời gian càng dài thì ngươi sẽ càng trở nên yếu ớt. Ngươi từng nghĩ đến việc sẽ hồn phi phách tán ?"

Tư Tĩnh Uyên cứng , suy nghĩ nửa ngày mới : "Điều thực từng nghĩ đến."

"Đã căn bệnh quỷ quái thế mà còn dám dùng thuật đổi hồn để cứu Nhạc Bình Xuyên, cũng thảo nào Lan Lan nhà ngươi tức giận đến thế. Không 'nhà' để bảo vệ đồng nghĩa với việc ngươi sẽ vô cùng yếu ớt. Người thường c.h.ế.t còn để thi thể, ngươi mà xảy chuyện ở trạng thái đó thì đến cái bã cũng còn." Nàng hừ một tiếng, hỏi: "Hắn một cây đàn dây, ngươi chứ?"

"Biết." Hắn : "Từ chuyện uống nước đó, kiếm thứ đồ chơi đó. Một cây đàn mà bình thường sẽ nghĩ là phát âm thanh." Hắn như tự chế giễu: "Lại thể cho bách yêu bỏ , bảo vệ chu ."

"Âm luật ngừng, yêu tà khó đến." Đào Yêu tươi : "Cầm âm một khi tấu lên sẽ yêu vật nào đến gần thể ngươi nữa, đồng thời thể dẫn dụ hồn phách đang lang thang bên ngoài của ngươi về. là một thứ đồ ."

"Không bằng một ." Hắn híp mắt nàng: "Tuy rằng nó lúc nào cũng hung dữ với , cho cái cái , tâm trạng thì cấm túc ."

" ngươi vẫn hi vọng con cháu đầy đàn, hạnh phúc đến già đó thôi." Đào Yêu ngẩng đầu . Lúc đây, Tư Cuồng Lan lẽ vẫn đang ở trong Vọng Viên sách, lỗ tai nổi sốt , dù gì thì cũng hai quái thai đang ngừng về .

Tư Tĩnh Uyên đột nhiên , chỉ : "Ta và Lan Lan là song sinh đó nha."

Đào Yêu chớp mắt: "Ta tin. Ngươi già hơn nhiều, vả hai căn bản hề giống song sinh."

"Ai với ngươi song sinh thì nhất định giống như đúc?" Hắn sờ mặt : " vẻ của chúng vẫn sàn sàn thôi. Ta cũng già, chỉ là một trái tim tang thương, già cỗi mà thôi. Một cô bé như ngươi mãi mãi thể thưởng thức vẻ tang thương của , chỉ kiểu da mịn thịt mềm như quan ngọc mà thôi. Xí."

Đào Yêu gãi đầu, vẫn nửa tin nửa ngờ: " là song sinh ?"

"Ta dối chuyện sẽ tiền ?" Hắn bực bội hỏi .

" hai thực sự giống chút nào, vả đến tên đặt cũng hợp với hai các ngươi." Đào Yêu đ.á.n.h giá Tư Tĩnh Uyên từ đầu đến cuối một lượt: "Cha ngươi thật mắt xa trông rộng đối với vấn đề đặt tên ."

"Băng tâm trần chỉ tĩnh uyên, sương đao huyết kiếm hoán cuồng lan."* Hắn đột nhiên lên hai câu thơ đó, đàn ông nay lúc nào cũng hoạt bát bây giờ ảm đạm: "Mẹ câu , cha bổ sung thêm câu . Họ Tĩnh Uyên là ca ca/tỷ tỷ, Cuồng Lan là / , kể giới tính. Chỉ trách là trách vội bước khỏi thế gian một khắc." Chỉ một chút đổi nho nhỏ của cũng thể qua mắt Đào Yêu.

*Chú thích: Băng tâm trần chỉ tĩnh uyên, sương đao huyết kiếm hoán cuồng lan nghĩa là giữ lòng thanh khiết giữa bụi trần, dùng gươm m.á.u mà xoay chuyển phong ba. Dùng để chỉ tâm tính cao ngạo, khinh bỉ, miệt thị thế giới phàm tục , chỉ yêu thích núi sông và gió sương mưa tuyết mà thôi.

"Đến Tư phủ nhiều ngày như thế, nay từng đến tin tức gì của cha ngươi."

"Họ sớm còn đời nữa ." Tư Tĩnh Uyên hồi phục trạng thái bình thường: "Bắt đầu từ nhiều năm , Tư gia chỉ còn hai chúng thôi, , còn Miêu quản gia nữa."

"Ồ." Đào Yêu cũng hỏi kỹ nữa, đổi một câu hỏi khác: "Giang hồ đồn rằng 'Diêm vương định sinh tử, Tư phủ giải thị phi'. Huynh hai đúng là giải quyết những chuyện thị phi ?"

"Tư phủ kinh doanh, tính cũng bảy mươi ba nghề ." Tư Tĩnh Uyên ung dung : "Từ khi cha mất , nhà chúng cứ giữa những chuyện thị phi kỳ quái giang hồ. Còn về chuyện giải thị phi , coi như là sống hòa khí dễ kiếm tiền, nhưng đây chỉ là lý tưởng của bọn , giang hồ quá nhiều thị phi, m.á.u và đao e là giải quyết ." Hắn lười biếng ưỡn , giống như chuyện gì to tát cả: " cũng thể trách họ khi xưng chúng là 'diêm vương sống' , dù gì thì chuyện chúng , đến cảm ơn chúng nhiều, hận chúng cũng ít."

Đào Yêu nghĩ gì đó : "Ngươi lẽ nên thêm một câu nữa: thích các ngươi ít nhưng sợ các ngươi thì nhiều."

Tư Tĩnh Uyên bày bộ dạng nàng bằng con mắt khác: "Ngươi chỉ là một cô bé chăn ngựa, ăn giống như ngươi từng trải qua nhiều chuyện ."

Kẻ sợ các ngươi là con , kẻ sợ là yêu quái, trong lòng Đào Yêu lặng lẽ mặt quỷ.

"Chỉ là thấy các ngươi ngừng giải trừ thị phi giúp nhưng cũng ít nhiều mấy chuyện yêu ma quỷ quái nhỉ?" Nàng hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-2-am-dao-2.html.]

Hắn bĩu môi: "Nhiều năm như thế, những chuyện chúng từng trong phạm vi thị phi cũng ít. Giang hồ rộng lớn, chuyện kỳ lạ cũng ít. Vứt cái chuyện thể kỳ lạ thì ăn cơm của cái nghề , 'đánh bắt xa bờ' cũng là điều tất nhiên thôi. Chưa từng thấy nghĩa là nó tồn tại." Nói xong, trừng mắt nàng, còn thuận tay cốc lên đầu nàng một cái: "Ăn lê của ngươi , moi cũng kha khá tin tức của chúng đấy, ngươi cân nhắc xem định bù cái gì cho ?"

Nói với ngươi thì ý nghĩa gì chứ, hai ngươi chủ yếu là náo loạn chuyện của nhân loại, chỉ quan tâm đến yêu quái. Đào Yêu thầm lẩm bẩm, ngoài mặt thì hì hì: "Ta là một kẻ học y thôi, chỉ là trời sinh thiên tư cao, y thuật tinh thông, cứu , chỉ đành cùng với mấy bạn rảnh rỗi lang thang chốn giang hồ thôi. Dù gì cũng lấp đầy cái bụng , nào? Trước đây từng với ngươi chúng từ nước Thục đến Đế Đô , chịu bao nhiêu cực khổ mới đến đây." Nàng vỗ vai Tư Tĩnh Uyên: "Tóm , đại thiếu gia, ngươi yên một trăm cái tâm , chúng đến Tư phủ chỉ cầu một mái ngói che , cơm lấp đầy bụng, đối với Tư phủ chỉ một tấm lòng đầy cảm kích. Còn lai lịch của chúng là những đứa trẻ cực khổ đến từ nơi khác thôi, cần cảm thấy rối rắm nữa ."

Tư Tĩnh Uyên đ.á.n.h giá khuôn mặt đầy nghiêm túc của nàng nửa ngày, hừ một tiếng: "Ít nhất cũng xác nhận ngươi xuất trong sạch ."

"Trong sạch chứ, còn trong sạch hơn đậu phụ Thanh Thủy." Đào Yêu vỗ ngực: "Một nhát gan như còn thể chuyện của phường g.i.ế.c trộm cướp ?"

" ngươi ăn nhiều."

"Điều liên quan gì đến trong sạch?"

"Ta tùy tiện thôi." Tư Tĩnh Uyên nghĩ ngợi một hồi, lẩm bẩm: "Cũng là mà Miêu quản gia chọn, lẽ sẽ vấn đề gì lớn nhỉ?" Hắn lớn, vỗ đầu nàng: "Được, ngươi cứ yên tâm ở nhà , nếu như phiền ngươi, ngươi cũng thể đến tìm để giải quyết thị phi."

Đừng bừa, mới đến nhà ngươi bao lâu giải quyết giùm nhà các ngươi bao nhiêu thị phi . Đào Yêu nuốt lời định xuống, bày bộ dáng cảm kích muôn phần, nắm lấy tay : "Vậy nhờ đại thiếu gia ngài, , nhờ đại ca chăm sóc đây ."

"Đó là tất nhiên , chỉ cần ngươi mỗi ngày cứ đến trò chuyện, chơi cùng với , đồ gì ngon, gì vui sẽ thiếu phần của ngươi ." Tư Tĩnh Uyên vô cùng vui vẻ: "Mấy ngày một con Bát Ca chuyện, đưa ngươi xem."

"Được thôi."

Không khí bên hồ sen ồn ào trở , Tư Tĩnh Uyên bắt đầu bật chế độ nhiều chuyện, ngừng kể về sự thần kỳ của con chim Bát Ca .

" ." Nàng đột nhiên nhớ một việc: "Miêu quản gia thế? Ta phát hiện mấy ngày nay thấy bóng dáng lão cả, trong ấn tượng của , lão dường như ít khi xuất phủ."

"Đi thăm ." Tư Tĩnh Uyên .

"Thăm ?"

"Ừ, mùa thu mỗi năm lão đều xin nghỉ vài ngày để thăm một bạn cũ."

"Ồ. Miêu quản gia cũng gần bốn mươi nhỉ, điều lão gia thất gì cả. Tư phủ các ngươi vì đều mạng hòa thượng thế? Nếu như ở đây lâu quá, sẽ gả ? Hay là ngươi tăng cho thêm ít tiền công coi như phí bồi thường ?"

"Nếu là ngươi, tiên sẽ chải hai cái b.í.m tóc loạn xì ngầu của cho thẳng thớm, đó rắc ít phấn son lên mặt, đợi đến khi thể nhận ngươi là một cô nương thì mới bắt đầu suy nghĩ đến vấn đề gả ."

"Ha ha. Ngày mai trò chuyện với ngươi thêm tiền, cứ thế ."

"Ta thiệt lòng thôi, ngươi đừng giận... Ấy, , đừng , đưa ngươi xem Bát Ca."

"Không xem. Để cho Liễu công tử đem nó thịt kho tàu ."

"Chậc chậc, ngươi lớn tướng như thế còn tức giận gì với con chim nho nhỏ hả."

"Cũng đem ngươi nướng."

"..."

 

Loading...