Bách Yêu Phổ 2 - Chương 1: Phong Quả 1
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:53
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Lòng hoa đào đều thấy, gặp gỡ chi bằng đừng gặp gỡ."
---
"Leng keng, leng keng."
Ánh nắng nhẹ nhàng, gió thu thổi qua cùng với tiếng chuông thanh thúy. Cửa sổ như khung tranh, đóng khung cảnh sắc mùa thu ngoài cửa sổ.
"Hành cung kiến nguyệt thương tâm sắc, vũ văn linh đoạn trường thanh."* Hứa Thừa Hoài vẫn luôn cửa sổ, từng ngoái đầu , đột nhiên hai câu : "Tiếng chuông vàng cổ tay cô nương thật vui tai."
*Chú thích: Hành cung kiến nguyệt thương tâm sắc, vũ văn linh đoạn trường thanh." Dịch là: Nơi hành cung vầng trăng khiến lòng đau xót. Đêm đổ mưa tiếng chuông cảm thấy đoạn trường.
Nếu ngươi tiếng chuông là âm thanh đòi mạng thì e là cảm thấy vui tai nữa ... Ma Nha gượng gạo căng thẳng về phía bộ xương .
"Ha ha, nên khen ngươi sách nhiều là mắng ngươi ăn ." Đào Yêu mỉm chuông vàng tay: "Nói chiếc chuông vàng đáng yêu ngoan ngoãn của thành thứ đen đủi như thế."
Bộ xương công tử rõ ràng tiếng, đó , đôi mắt trống rỗng Đào Yêu: "Cô nương khoan hẵng ."
"Thừa Hoài." Bách Tri vai khó hiểu hỏi: "Họ thì cứ để họ , còn giữ gì?"
"Suỵt..." Hắn đưa tay lên miệng: "Ta chuyện chẳng thể nhớ . Nếu thêm , hẳn là sẽ cơ hội giúp nhớ nhiều hơn."
Đào Yêu đ.á.n.h giá , hi hi chỉ : "Nhìn mặt dễ khiến phấn chấn tinh thần lắm ?"
"Không đủ xinh nhưng vui vẻ." Bộ xương thành thực : "Nhìn khuôn mặt phấn chấn tinh thần của cô nương, lẽ sẽ nhớ gì đó đấy."
Mặt Đào Yêu lập tức đanh , khoanh tay : "Muốn nhớ gì? Lúc sống mấy thê là khi c.h.ế.t giấu tiền ở ?"
Ma Nha âm thầm thở dài, sắp g.i.ế.c còn bừa, đời chắc mỗi nàng .
"Đều ." Bộ xương đột nhiên đến chỗ cách nàng một bước cúi đầu, thẳng mắt nàng: "Ta nhớ c.h.ế.t như thế nào?"
Lời , cả gian phòng chợt trở nên yên tĩnh.
Đào Yêu ngẩn một lúc mới ha ha: "Chuyện quan trọng lắm ?"
"Quan trọng. Nhớ vô cùng khó chịu." Bộ xương nghiêng đầu vai : "Nha đầu, ngươi nhớ ?"
Trùng Trùng lắc đầu, thở dài : "Sao thể nhớ..."
"Thật ?" Bộ xương vội đặt nó trong lòng bàn tay, : "Nhanh cho vì c.h.ế.t ?"
Trùng Trùng nghĩ ngợi một hồi, : "Ngươi từ nhỏ ốm yếu nhiễm phong hàn. Mùa thu năm đó, ngươi lỡ chân rơi xuống hồ sen, may kịp thời cứu lên nhưng hàn khí trong lục phủ ngũ tạng, cuối cùng... c.h.ế.t trong lòng ."
Bộ xương im lặng hồi lâu hỏi: "Hồ sen... còn ở đó chứ?"
Trùng Trùng : "Còn, thiếu một giọt nước."
"Còn ..." Bộ xương khỏi phòng: "Ta xem thử."
Đào Yêu đang theo Miêu quản gia ngăn : "Vật quỷ quái."
"Không sợ. Một bộ xương khô thì thể chuyện gì chứ?" Đào Yêu tươi Tư Tĩnh Uyên lưng ông, bĩu môi : "Chi bằng các ngươi , chuyện còn cứ giao cho giải quyết là ."
" lo yêu nghiệt ..."
"Không ." Nàng xảo quyệt nâng tay: "Nếu bậy, sẽ bóp c.h.ế.t nó."
Miêu quản gia cau mày: "Ta đưa đại thiếu gia đến nơi an , đó sẽ tìm ngươi. Để các ngươi ở đây yên tâm. Mấy thì về đủ mấy ."
"Mau đưa tên cái , cần tìm chúng ." Đào Yêu lè lưỡi với ông: "Chỉ cần nghĩ đến chuyện tiền công tháng còn lĩnh thì chắc chắn sẽ bình an trở về ."
Miêu quản gia nên nên , dặn dò nàng: "Mọi sự cẩn thận", đó cõng Tư Tĩnh Uyên nhanh chóng rời .
Ông hành tẩu giang hồ nhiều năm như thế, đao quang kiếm ảnh coi như là chuyện thường ngày, đầu rơi xuống mặt cũng hề cau mày. Chuyện hung hiểm cỡ nào cũng thể đưa lưng gánh, vô vết sẹo, sâu , cạn , nhưng dù là vết thương sâu đến cũng vết thương nào sâu đến tận trong lòng. Duy chỉ là ngoại lệ, thể tổn hại gì nhưng là ông cảm thấy thương nặng nhất, đến bây giờ trong tim vẫn còn mơ hồ cảm thấy đau đớn.
Nếu như thể, đời ông về nơi đó nữa, thậm chí đến ngoái đầu cũng .
Thấy Miêu quản gia đưa Tư Tĩnh Uyên rời , Ma Nha Đào Yêu, đè giọng nhỏ: "Không thể giữ ?"
Chuông vàng vang lên còn mảnh giáp... từng ngoại lệ giống như .
"Yêu quái nguy hiểm." Đào Yêu thu nụ .
Ma Nha cau mày: "Bởi vì nó quá nhiều ?"
"Biết quá nhiều ư?" Đào Yêu bĩu môi: "Là vì chẳng gì nên mới nguy hiểm đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-1-phong-qua-1.html.]
Ma Nha sửng sốt.
Đào Yêu thẳng khỏi phòng, đến bên cạnh hồ sen ở hậu viện.
Lá sen khô héo và cành lá rơi xuống hồ nước đen ngòm, ánh mặt trời giờ ngọ cũng cứu tử khí nặng nề ở nơi đây.
Bộ xương bên hồ sen trầm tĩnh giống như một bức tượng.
Đào Yêu đến cạnh : "Đây vẻ là nơi để thưởng thức phong cảnh nhỉ, một hồ nước c.h.ế.t."
Rất lâu , bộ xương mới : "Mùa thu năm đó lạnh... nước hồ càng lạnh hơn..."
Trùng Trùng dừng lòng bàn tay , lên giọng : "Vẫn nên trong phòng , quá khứ qua , cần gì nhớ nữa."
"Có những chuyện bắt buộc nhớ ." Bộ xương đoạn, đột nhiên nắm chặt lấy Trùng Trùng, đó cả nhảy trong hồ sen.
"Thừa Hoài!" Trùng Trùng hét lớn.
"Nè, ngươi gì đó?" Đào Yêu cũng hét lớn, bởi vì ngay khoảnh khắc bộ xương rơi xuống, cũng nắm lấy cánh tay nàng.
"Phụt!" Bọt nước văng tung tóe.
"Tách."
Một viên đá ném trong nước, khi bọt nước b.ắ.n lên thì mặt hồ yên tĩnh đột nhiên gợn lên một vòng sóng.
Hứa Thừa Hoài cửa sổ, tay lau chùi một cái chén bằng bạc tinh tế. Trên bàn là một cái chén khác chùi xong, hai chén một đôi, chén còn khắc một đóa đế liên. Đây là thứ chuẩn để chén rượu giao bôi cho và Liên Hâm, tốn ít tâm tư để mời sư phụ về .
Ba ngày là hôn lễ của . Hắn tưởng tượng bao nhiêu cảnh tượng Liên Hâm kiệu hoa đến cửa nhà trong tiếng nhạc rộn ràng vui vẻ. Hắn nắm tay nàng, dẫn một cuộc sống mới chỉ thuộc về hai họ, thậm chí nghĩ đến chuyện họ sẽ sinh hai đứa con, một nam một nữ, đến tên của con cái cũng nghĩ xong .
Nghĩ đến việc nổi một tổ ấm, trong nhà cũng vật gì đáng giá. Vì là một thư sinh nghèo chỉ học sách, văn, cũng tu phước đức từ kiếp nào thể kết đôi cùng một cô nương như Liên Hâm.
Ba năm bày hàng giúp thư ở chợ, gặp gió lớn nên giấy bay tán loạn. Hắn vội nhặt , cẩn thận vỡ nghiên mực, dính hết bộ áo quần mới mua. Mọi qua đều nhạo, là một thư sinh nghèo vô dụng, đến mấy trang giấy cũng bắt . Đang lúc chật vật thì đến giúp, đó là một cô nương thanh tú, ăn mặc vô cùng mộc mạc. Nàng đến nhặt giấy gấp gọn gàng , còn cẩn thận thổi đất dính giấy mới đưa cho , : "Gió xuân nghịch ngợm, công tử đừng lơ là nữa nhé."
Hắn xổm đất, ngẩng đầu lên nàng. Gì mà gió xuân nghịch ngợm, giọng mang theo ý của nàng là ngọn gió xuân dễ chịu nhất đời của .
Từ đó về , Liên Hâm cứ mỗi qua chợ sẽ thường "vô ý" qua tiệm của . Từ khi gặp chỉ gật đầu chào hỏi đến lúc trò chuyện dăm ba câu, khí bình thản thoải mái giữa hai trẻ dần trở nên ăn ý.
Ban đầu, Liên Hâm luôn lấy lý do giúp nàng thư cho thích ở xa để ở trong tiệm bao lâu thì bấy nhiêu. bao lâu , phát hiện Liên Hâm là nữ tử chốn thôn dã như . Nàng những chữ mà còn ít sách. Hắn thuận miệng một câu thơ, nàng đều thể đối . Cha của Liên Hâm là một ăn, điều hiếm là trong mắt ông chỉ tiền bạc. Tuy là gia đình phú quý gì nhưng ông luôn coi đứa con gái duy nhất là nàng như viên trân châu, nâng niu trong lòng bàn tay, những để tâm đến chuyện ăn mặc của nàng, còn dạy nàng sách, chữ, con gái nhà chỉ mỗi việc thêu thùa là đủ.
Sau khi phát hiện Liên Hâm " dối" thì cô nương chỉ hổ, chữ của bằng để hóa giải sự ngượng ngùng. Những ngày tháng , Liên Hâm gần như là tri kỷ chu đáo nhất của . Lúc việc ăn , nàng giúp mài mực, lúc còn nhẫn nại trấn an lỗ tai khó chịu của khi các ông lão, bà lão tính tình nóng nảy vội vàng gấp gáp. Cũng tính tình của nàng quá là trời sinh khiến cho khác yêu thích. Từ khi nàng đến giúp đỡ , khách đến chỗ Hứa Thừa Hoài càng lúc càng đông.
Trong lúc bận rộn, ánh mắt của sẽ nhịn mà theo mỗi cử chỉ của nàng. Hắn thực sự thích cảm giác khi nàng ở bên, cần gì, chỉ cần một ánh mắt là đủ hiểu ý đối phương, việc đều vô cùng thỏa đáng. Nàng là vẻ tuyệt thế mà chỉ là một viên ngọc bích bình thường, nhưng quen nàng lâu như thế, càng chắc chắn rằng chỉ nữ tử bên cạnh mới thể mang hạnh phúc lâu dài cho .
Thời gian như bóng câu qua cửa, một năm quen , cuối cùng cũng đến ngày bàn luận chuyện hôn sự. Cha của Liên Hâm vốn hiểu , chê Hứa Thừa Hoài là một thư sinh nghèo, cha , sự nghiệp, càng lúc càng yêu thích vẻ hiền lành và tài năng của , cảm thấy một con rể như thế cũng . Điều hiếm là và con gái nhà cũng thương yêu , còn gì quan trọng hơn điều nữa chứ? Vì thế ngày thành định nhanh.
May còn một ngôi trạch viện, tuy cũ kỹ nhưng mà dọn dẹp sạch sẽ, treo thêm dải đỏ, lồng đèn, dán chữ hỷ thì cảm giác tươi mới, vui vẻ, khiến mong đợi.
Ba ngày , ở đây sẽ nữ chủ nhân .
Hứa Thừa Hoài lau chén, khóe miệng nhịn mà cong lên.
"Tách!"
Lại là một viên đá rơi xuống hồ, tiếng động cho chú chim đậu cành cây gần đó giật bay .
Hắn bừng tỉnh từ trong tưởng tượng ngọt ngào, hét lên với bên ngoài cửa sổ: "Trùng Trùng, nếu ngươi rảnh thì giúp đến chỗ thím Hồ xem thử áo quần thêu , nếu xong thì mang về đây. Thím Hồ vỗ n.g.ự.c hôm nay chắc chắn sẽ thành mà."
Cô bé bên hồ sen ném đá đầu , lười biếng : "Tối hẵng . Tay chân thím Hồ nổi tiếng chậm chạp, bây giờ sợ chỉ tốn công vô ích."
"Vậy ngươi qua đây giúp chỉnh sửa tủ đồ ."
"Ờ."
Cô bé dậy, phủi đất mông, chậm chạp trong phòng.
Tất cả quen của Hứa Thừa Hoài đều còn một tên là Trùng Trùng, đang sống nương tựa với .
Hứa Thừa Hoài tuy là một thư sinh nghèo nhưng là loại mọt sách thích đóng cửa học hành. Tuy nhiều tiền của nhưng cũng thích du ngoạn, ngắm cảnh núi sông hùng vĩ, ít nhiều cũng ôm một tấm lòng tản mạn. Sau khi kiếm một ít tiền thì lên đường du ngoạn, hết tiền tùy ý ở đó kiếm việc . Việc gì cũng như là giúp sách, chữ, vẽ tranh, dạy trẻ nhỏ sách chữ, thậm chí chạy vặt ở quán rượu. Chỉ cần kiếm đủ tiền để chi phí du ngoạn thì sẽ ngay lập tức lên đường.
Lang thang phiêu bạt nhiều năm như thế, ba năm cuối cùng về quê hương thôn Liên Thủy, an phận tại trạch viện mà cha để .
Chẳng qua còn Trùng Trùng về với . Hắn với Trùng Trùng là , năm đó cuộc sống khổ cực, khi sinh Trùng Trùng đành gửi nàng qua ở với một thích ở xa. Lần qua một nơi khác, cơ duyên trùng hợp thế nào mà gặp . Gia đình thích lúc đó đời sống khó khăn, bèn xin đưa Trùng Trùng về quê hương, hai sẽ phân ly nữa.
Thực đây là một lời dối đầy lỗ hổng nhưng chẳng ai tâm tư để ý coi trong nhà một tên thư sinh nghèo bao nhiêu . Dù gì thì thế đạo càng lúc càng loạn, tự chăm sóc còn khó khăn, ai còn sức mà quan tâm đến chuyện nhà khác chứ?
Hứa Thừa Hoài chính xác là con một, .