Bách Yêu Phổ 2 - Chương 1: Phi Phi 1
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:14
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hắn , cảm thấy lỡ mất ba mươi năm thời gian của .”
---
Liễu công tử nguyện vọng mắt của là một ngôi nhà thật lớn. Sau đó, sẽ lấy bộ nửa diện tích để cất áo quần và giày vớ. Nếu như thế thì chỉ cần áo quần, giày vớ bẩn, lập tức thể bộ mới, một canh giờ một bộ mà bất kỳ áp lực gì. Một nửa diện tích còn dùng để giặt áo quần, thuê thêm hai ba chục công, lúc nào cũng thể giặt giũ . Nếu như thế thì cuộc sống sẽ sạch sẽ, đẽ hơn nhiều.
Thế nhưng phụ nữ béo mập mắt ngang nhiên phá hoại tương lai đang bày mắt của .
"Ta dám các ngươi khắp cả kinh thành cũng thể nào tìm một nơi ở thế ." Bà trong một ngôi tiểu viện vô cùng bừa bộn, bẩn thỉu, giọng điệu tự tin như thể là một nữ vương: "Điều quan trọng nhất là giá thuê rẻ. Cả kinh thành , nếu như chỗ nào thương xót các ngươi từ ngoại thành đến như đây, thì hạng lừa bịp cũng là kẻ , các ngươi khi còn đề phòng tiền mất tật mang nữa chứ."
Ma Nha chui từ một hàng rào trong khu tiểu viện rách rưới, phủi bụi . Cổn Cổn theo cũng rảy rảy , một đám bụi bay giống như sương khói.
"Thím Viên, ở đây là..." Ma Nha khịt khịt mũi, đẩy đám bụi trong mũi .
"Ặc, đó là chỗ đây trồng hoa, chỉ là khách trọ đó nó hoang phế ." Thím Viên nghiêm túc : "Dọn dẹp xong thì nó sẽ trở nên đó, thua gì vườn hoa của nhà . Chỗ coi như tặng cho các ngươi, ở nơi các ngươi thể tìm nào hào phóng như nữa ."
"Tặng chúng ư? Bà cũng hào phóng ghê." Liễu công tử ôm cánh tay, khuôn mặt chê chán, dựa một cây cổ thụ trong tiểu viện: "Còn là vườn hoa, đến mù cũng chỗ đây là chuồng heo thì là chuồng ngựa."
Thím Viên ngượng ngùng lắp bắp : "Ngươi nuôi heo thì đó là chuồng heo, ngươi trồng hoa thì đó là vườn hoa thôi." Nói đoạn, bà đầu Đào Yêu đang giữa hai căn phòng cũ đông ngó tây đằng : "Cô nương xem đúng ? Chút tiền thuê của mấy , đừng là một căn nhà lớn như thế , chỉ sợ là đến một cái nhà xí còn thuê nổi chứ."
Liễu công tử trừng mắt với Đào Yêu: "Nhân vật băng thanh ngọc khiết như thể nào ở cái chỗ rách nát như thế ."
"Thím Viên, thấy chỗ của bà khách thuê mà." Đào Yêu thèm để ý đến , chỉ một góc một giá phơi áo quần trong tiểu viện, một chiếc áo bào cũ của đàn ông phơi ở chỗ đầu gió đang lay động.
"Ấy.” Thím Viên vội : "Là một khách trọ, chỉ là nào ở phòng nấy, ảnh hưởng gì . Lại , bình thường khi đau ốm bệnh tật cũng thể chăm sóc, quan tâm lẫn . Huống hồ là xứ xa đến, quen thuộc với kinh thành, thể trò chuyện với vị khách nhất định sẽ ích đấy."
Nghe , Liễu công tử lập tức .
"Đi đó?" Đào Yêu kêu .
"Còn thể nữa? Đi thuê phòng trọ ở, còn thuê phòng thượng hạng nữa." Hắn với Đào Yêu: "Nếu như ngươi thích thì cứ ở cái nơi rách nát , ở cùng với tên khách thuê lạ từng gặp mặt , , đem theo cả Ma Nha nữa."
"Ở nhà trọ đắt lắm." Đào Yêu kéo ống tay áo, tỏ vẻ đáng thương .
"Ta tự trả tiền." Liễu công tử nghiến răng.
Đào Yêu bất lực thả , lo lắng : " mà bây giờ ngươi tiền ."
"Ai ..." Sắc mặt Liễu công tử thoắt cái đổi, vội vàng sờ lên , phẫn nộ : "Túi tiền của ?"
Đào Yêu đồng tình lắc đầu: "Ta cũng . Ôi chao, tiếc quá, bên trong đựng vàng thỏi với châu báu thôi."
Liễu công tử đưa tay mặt nàng: "Trả đây."
"Ta lấy ." Đào Yêu ngẩng cổ.
"Ngươi rõ ràng cũng tiền."
"Sớm dùng hết , giờ tiền ăn uống, chơi đùa đều là do trả cả nhé." Đào Yêu cực kỳ tủi .
"Số ngân lượng ngươi đầu tiên thắng bạc trong đời mấy hôm đều biến thành bánh bao ăn cả ?" Liễu công tử phẫn nộ.
"Số ngân lượng giá trị kỷ niệm như thế thể dùng hết là dùng hết ?" Đào Yêu hi hi, nắm lấy ống tay áo của Liễu công tử lắc qua lắc : "Được , đừng để ý đến tiền nữa, thấy ở đây cũng tồi, cứ thuê ở đây . Có khách thuê khác thì càng rôm rả hơn chứ ."
Liễu công tử giật ống tay áo , đ.á.n.h giá nàng từ xuống một lượt đột nhiên trở nên cảnh giác: "Ngươi rốt cuộc đang chủ ý quỷ quái gì thế? Rõ ràng từng đến xem nhiều nơi còn hơn đây, vì cứ nhất định là chỗ ?"
"Mấy chỗ đó bằng nơi ." Nàng hi hi, lướt qua mặt Liễu công tử giống như một con cá ngang bướng linh hoạt: "Ma Nha thấy đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-1-phi-phi-1.html.]
Ma Nha ngó tứ phía, hai tay chắp : "A Di Đà Phật, xuất gia vô d.ụ.c vô cầu, một miếng ngói che đầu ." Nói xong thì Đào Yêu chằm chằm, ngữ khí nặng nề : "Chỉ cần ngươi dùng tiền tiết kiệm đ.á.n.h bạc, hại chúng đến cơm cũng no bụng, thì ngươi ở cũng ."
Liễu công tử lặng lẽ đến mặt Ma Nha, xách tai của lên : "Tối qua ngươi còn với một ngôi nhà phòng ngủ lớn, phòng bếp lớn và vườn hoa lớn để tiện cho việc tụng kinh, ăn chay, cũng tiện cho hồ ly nhỏ tản bộ."
Ma Nha bình tĩnh : "Thiện tai, thiện tai, của ngày qua là của ngày hôm nay, đốn ngộ cũng chỉ trong một niệm mà thôi."
"Chứ đốn ngộ ngày hôm qua của ngươi là tiền, cũng nhất định sẽ tìm một ngôi nhà lớn để dung thì trăm phương ngàn kế lấy lòng , hôm nay tiền thì lập tức vứt bỏ ?" Hắn búng lên đầu Ma Nha một cái: "Phật Tổ dạy ngươi thật lòng, đối xử như một với bạn bè ? Lúc đây, ngươi nên giúp nghĩ cách thế nào để lấy tiền từ con nhỏ thối đó mới đúng."
" Phật Tổ cũng dạy ăn thịt bạn của ?" Ma Nha tủi che trán, : "Liễu công tử, ngươi xem chuyện ăn thịt thành lý tưởng lớn nhất trong sinh mệnh của ?"
"..."
Thím Viên mờ mịt bên, lắc cái eo thô kệch đến mặt Đào Yêu: "Đào cô nương, các ngươi khoan cãi , vẫn còn đang đợi một câu trả lời của các ngươi đây nè."
"Được, nhà chúng thuê." Nàng với Thím Viên.
Thím Viên vỗ bắp chân, tít mắt: "Vậy vẫn cứ theo giá mà đó, thuê ba tháng. Hôm nay các ngươi cứ ở đây, ngày mai sẽ đưa giấy tờ tới."
Lời dứt thì cánh cửa phía đẩy , một bóng gầy gò, mỏng manh lẳng lặng .
Đó là một đàn ông tầm năm mươi tuổi, khoác tăng bào bên ngoài giống như màu xám tro, cái đầu cạo sạch ánh nắng như ánh lên màu xanh, hai tay giấu trong ống tay áo, cả đang run lẩy bẩy trong gió thu.
Thấy , lông mày của Thím Viên nhướng lên, kéo dài giọng : "Ôi chao, ngươi trở ? Cũng vẫn thể hòa thượng ?"
Người đàn ông nhếch khóe miệng, coi như là đáp với bà , thể là đang là ghét bỏ.
Khi đàn ông ngang qua mặt bọn Đào Yêu, Đào Yêu lập tức theo phản xạ mà lùi một bước. Người đàn ông lười biếng liếc bọn họ một cái, ánh mắt lúc rơi Ma Nha đột nhiên sáng lên, giống như cảm thấy ngưỡng mộ.
Hắn ngừng , hỏi Thím Viên: "Khách thuê mới ?"
" thế, đúng thế." Thím Viên vỗ : "Các vị đến kinh thành, còn mong ngươi chiếu cố nhiều. Tục ngữ 'bán em xa, mua láng giềng gần' mà, chỗ của ngươi cũng náo nhiệt hơn."
Hắn giống như căn bản vế , liếc mấy Đào Yêu một cái, gật đầu bước ngang qua mấy họ thẳng trong phòng.
"Lai lịch thế nào?" Liễu công tử cau mày theo cánh cửa phòng đóng , phẫn nộ .
"Không lai lịch." Thím Viên buông thõng tay: "Người nhàn rỗi đầu đường xó chợ, dân địa phương, tứ cố vô . Chưa từng thấy một việc gì đàng hoàng, chỉ mấy việc vặt vãnh để kiếm chút tiền ăn. Số mệnh của cũng nhạt nhẽo giống như cái tên Trần Bạch Thủy của ." Nói xong bà bật : "Chỉ là cũng thú vị, ngày ngày đều hòa thượng, hai năm nay đại khái hết một lượt các ngôi chùa trong kinh thành nhưng vẫn như ý nguyện. Cũng mấy chỗ giữ , nhưng mà lạ lắm nhé, ngày cạo đầu, phương trượng đột nhiên bệnh c.h.ế.t thì là ngôi chùa đó đột nhiên cháy, dù thì đến cuối cùng kết cục vẫn là vô duyên với Phật, đó thì u uất trở về. Những chuyện đều nhạo . Các ngươi xem, một năm bốn mùa đều để đầu trọc như thế nhưng vẫn là hòa thượng. Chỉ trời mới kiếp tạo tội nghiệp lớn thế nào, theo thấy thì đời cách nào như ý nguyện ."
"A Di Đà Phật, vẫn còn như thế ư?" Ma Nha mà cảm thấy kinh ngạc.
Đào Yêu sờ cái đầu trọc của , hi hi : "Chi bằng ngươi tìm cơ hội nào đó để chuyện với , truyền thụ giáo pháp, thuận tiện dạy cho chút kỹ năng hòa thượng. Đều những nơi khác thể so sánh với kinh thành, hóa ở đây hòa thượng thôi cũng khó khăn đến thế."
Ma Nha trừng mắt với nàng: "Mọi sự đều nhân duyên."
Tóm , việc thuê nhà Đào Yêu quyết định bữa trưa .
Trong gió thu lá rụng, Thím Viên vì khách thuê mới mà hớn hở vui mừng khỏi cửa. Tiểu viện cũng coi như là rộng rãi. Liễu công tử nhạt, ít nhất thì cũng dọn dẹp chỗ mười tám mới dám miễn cưỡng ở. Ma Nha ôm Cổn Cổn vui vẻ đến chỗ vườn hoa, tính toán sẽ quy hoạch trồng rau. Thân ở chốn phồn hoa, chỗ định cư để bắt đầu một cuộc sống mới, nghĩ đến thôi cũng khiến sinh cảm giác mong đợi.
Trong tiểu viện hai gian phòng, bên trái là của Trần Bạch Thủy, bên là của bọn họ. Trong lúc Liễu công tử và Ma Nha đang tranh luận gay gắt xem ai quét dọn ai lau bàn thì Đào Yêu vẫn rảnh rỗi thềm đá cửa phòng, chống cằm quan sát thứ xung quanh, thỉnh thoảng nhíu mày.
Bữa tối là do Liễu công tử tự tay xuống bếp. Mùi vị vẫn giống như cũ, ngửi thôi thấy đau lòng, ăn rơi lệ, cuối cùng đến bản cũng thể ăn tiếp . Ba , một hồ ly ôm lấy màn thầu lúc trưa ăn còn thừa, c.ắ.n oán trách . Đào Yêu mắng tài nấu nướng của Liễu công tử tương phản với tuổi tác, Liễu công tử trả lời nàng đến món canh trứng cũng , thứ lười biếng chỉ ăn thì tư cách gì trách mắng bận rộn trong phòng bếp như . Ma Nha thở dài , sẽ thử xuống bếp nấu xem, chỉ là từ đó sẽ ăn đồ mặn nữa. Lời xong lập tức hai tên động vật ăn thịt từ chối. Cổn Cổn một bên , bèn nhân cơ hội bọn họ đang tranh cãi gay gắt mà âm thầm ngậm thêm một cái màn thầu trốn .
Đang lúc cuộc chiến bàn ăn đến hồi gay cấn thì đến gõ cửa.
Trần Bạch Thủy bê hai đĩa rau, một nồi canh mùi thơm nức mũi ở cửa, bọn họ : "Ta thấy lúc công tử nhà các nấu cơm suýt chút nữa cháy cả nhà bếp, nghĩ chắc tối nay các khẳng định gì để ăn. Nếu chê thì chỗ cũng nhiều đồ ăn, chia cho các ngươi một ít, cứ ăn thoải mái ."