Bách Yêu Phổ 2 - Chương 1: Niêm Hoa 1
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:08
Lượt xem: 35
“Nếu như thể trở , mong sẽ gặp yêu quái .”
---
"Lát nữa mà kêu ngươi chạy thì ngươi nhất định chạy, nhớ chạy càng xa càng , đừng nghĩ đến cũng đừng tiếc nuối chốn hồng trần ." Ma Nha ôm chặt chiếc gùi trúc, dựa lưng bức tường xám. Bên trong gùi trúc một cái đầu hồ ly nhổm lên, sắc mặt vô cùng bi ai: "Nghe rõ chứ Cổn Cổn? Nhớ sống một cuộc đời thật . Tay của Đào Yêu giờ thối, chắc chắn là thua sạch , đó lẽ nàng sẽ bán ngươi và để trả nợ." Nói đoạn, nghiêng đầu cửa hàng ghi ba chữ "Hỷ Lạc Cư" ở cách đó xa, thở dài ngao ngán: "Cuộc sống đúng là chẳng dễ dàng gì."
Trong khí thoảng qua tiếng phụ họa như u linh của Liễu công tử: " thế, gió thu cùng với di ngôn thật sự hợp cảnh. Tiểu hòa thượng, ngươi nhanh tắm rửa cho sạch sẽ, lát nữa Đào Yêu chắc chắn sẽ bán ngươi trả nợ cho coi."
"Hừ hừ, khi nàng sẽ bán Liễu công tử nhà ngươi canh thịt rắn cũng nên. Trên đời còn chuyện xa gì mà Đào Yêu nữa chứ?"
"Không hề nhé, chúng từng thương lượng chuyện . Bán để nấu canh rắn là chuyện cực kỳ thực tế, dù thì cũng chẳng cái nồi nào lớn như cả."
"Hai thực sự từng thảo luận chủ đề kỳ quái ư?"
Đầu thu ở Đế Đô đông như cửi, hàng hóa phong phú, dù cho đang mùa hoa rơi lá rụng cũng hề cảm thấy ảm đạm thê lương. Già trẻ gái trai qua , tuy gia đình giàu gì thế nhưng áo quần chỉnh tề, tính tình thì chính trực rộng rãi. Bốn bề chỉ thấy khu chợ phồn hoa, mấy gian hàng khách đến tấp nập như mây, các tiệm hoa quả, hàng cá tôm buôn bán kịp trở tay. Trước khi đến đây danh giang sơn Đại Tống là vùng đất trọng điểm, nhân khẩu hơn trăm vạn, giàu khắp thiên hạ, hóa chỉ là khoác lác.
vẫn kịp nghiêm túc thưởng thức vẻ của Đế Đô thì cái nàng Đào Yêu tiền đồ "Hỷ Lạc Cư" đầu phố. Bên trong Hỷ Lạc Cư, gian mở cửa hàng tạp hóa, hậu đường mở sòng bạc, việc ăn phất lên như diều gặp gió. Sớm danh vùng Đế Đô nghiêm cấm đ.á.n.h bạc, tuy thế nhưng lúc nào cũng những con tinh thần bất khuất sợ c.h.ế.t, hoặc là những kẻ chỗ chống lưng, cứ che che đậy đậy mà cái nghề .
Còn việc vì một từ phương xa đến như Đào Yêu đến nơi thì thực sự cách nào giải thích . đại khái cũng giống như đạo lý của mấy con sâu rượu từ xa thể ngửi thấy mùi rượu , nàng ắt hẳn là thứ gì đó từ sâu trong cốt tủy mách bảo nên mới đường . Trước khi , nàng còn đẩy Ma Nha đến góc tường bắt đợi, rằng mang theo kẻ trọc đầu thì chắc chắn sẽ thua.
Trong lòng Ma Nha thầm phỉ nhổ, cứ như mang theo thì sẽ thua . Sau khi rời trấn Thiên Thủy, ba một hồ ly qua núi vượt biển, dừng dừng, từ mùa hạ cho đến đầu thu cuối cùng cũng bình an vô sự đến trái tim của Đại Tống – Đế Đô Biện Lương. Có trời mới Đào Yêu còn thừa bao nhiêu tiền lộ phí, dù thì vẫn thể xác định là viên ngọc quý mà Chiếu Hải đưa cho nàng vẫn còn. Nghe một viên ngọc quý thể đổi vạn lượng vàng, theo bóng lưng của Đào Yêu biến mất cánh cửa "Hỷ Lạc Cư", Ma Nha một cảm giác bất an cực kỳ mãnh liệt: cái tên phá gia chi tử mười phần là thể giữ tiền .
Vừa nghĩ đến viễn cảnh nàng thua sạch đó vô sỉ mỉm bảo hóa duyên, Ma Nha cảm thấy cực kỳ tuyệt vọng. khi thấy cảnh thái bình thịnh thế mắt, cảm nhận sự diệu kỳ của sinh mệnh và nỡ rời xa thế giới .
Cổn Cổn cũng tràn ngập sự tò mò và thích thú đối với tòa thành . Trên đường đến đây, thời gian nó ngủ gật cũng ít hơn so với nơi khác, lúc nào cũng hứng thú bừng bừng nhổm lên khỏi chiếc gùi trúc, thò chiếc đầu trái ngó , cảm giác như ngắm bao nhiêu bao nhiêu cũng thấy đủ . Dù gì thì nó cũng còn nhớ điều gì khi uống t.h.u.ố.c của Đào Yêu. Câu cuối cùng của nó là: "Ta vẫn sống tiếp để ngắm thời thịnh thế ." Và giờ đây, nguyện vọng đang thực hiện.
Sắp đến giờ chiều nhưng Đào Yêu vẫn . Dòng ở đầu phố vẫn tấp nập như thế, nam thanh nữ tú qua tỏa đủ loại mùi hương khác , mùi của phấn son, mùi của d.ư.ợ.c thảo cứ quanh quẩn trong chiều tà khiến cho dễ dàng trở nên mơ hồ. Một hàng đèn lồng dần dần thắp sáng, lấp lánh như biển . Không lệnh giới nghiêm ràng buộc, cuộc sống ban đêm ở Đế Đô bắt đầu trở nên nhộn nhịp từ lúc những ngọn đèn từ từ sáng lên.
"Đói quá," Ma Nha sờ bụng, với khí: "Liễu công tử, chi bằng ngươi..."
"Không ." Liễu công tử lập tức ngắt lời : "Nuôi ngươi là trách nhiệm của Đào Yêu."
"Ta ăn bánh nướng."
"Kêu Đào Yêu mua."
"Ta ăn bánh bao chay."
"Kêu Đào Yêu mua."
"Ta ăn bánh Bách Hoa."
"Ở đây gì bánh Bách Hoa."
"Không ?" Ma Nha khịt mũi: "Vậy ngửi thấy từng đợt mùi thơm ngọt ngào thế , giống như mùi của hoa."
Dưới bức tường, ngoài và Cổn Cổn thì khác. Phía đối diện là gian hàng bán tấm lót giày của một bà lão, quả thực là hề bất cứ thứ gì liên quan đến bánh Bách Hoa cả. Thế nhưng trong khí vương vít mùi hương hoa thơm ngọt ngào. Tuy rằng đói nhưng vẫn đói đến mức hoang tưởng như thế . Chỉ là mùi hương quá nồng nặc mà thoang thoảng như như , dường như cố ý, dường như vô tình lướt qua khứu giác của .
Liễu công tử thở dài : "Ngươi mùi gì cơ?"
"Mùi gì..."
Lời của Ma Nha còn dứt thì cửa lớn Hỷ Lạc Cư mở . Một bóng tươi vui vẻ đột nhiên xuất hiện, huơ tay múa chân chạy về phía họ. Chiếc váy đỏ trông như áng mây thiêu cháy rực, hiện lên cực kỳ rõ ràng trong đêm tối.
"Tiểu hòa thượng! Liễu công tử! Ta thắng ! Ta thắng , thắng tiền !" Một túi bạc kêu leng keng đang nảy lên nảy xuống tay Đào Yêu. Nàng dùng sức lắc qua lắc giống như bên trong đó là hạnh phúc cả đời của nàng , cứ như là nếu đắc ý thì thể sống tiếp.
Thật đáng sợ! Đào Yêu thế mà thắng bạc .
Ma Nha và Liễu công tử trong lòng vô cùng kinh ngạc. Khi Đào Yêu bước đến cách hai họ đến mười bước, một nam tử nhỏ thó từ chui , với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai, giật lấy túi tiền của Đào Yêu nhanh như chớp chạy xuyên qua con hẻm phía .
Sự buồn vui chốn nhân gian đổi thật khôn lường. Nụ môi Đào Yêu vẫn còn kịp tắt, túi tiền tay còn. Khi bản nàng vẫn đang trong tình trạng " là ai, đang ở , lúc nãy xảy chuyện gì ?" thì Ma Nha gấp gáp chỉ phía nàng, hét lớn: "Tiền! Tiền! Tiền của ngươi cướp !"
Đào Yêu chớp chớp mắt... đó đuổi theo. Ma Nha cũng vội vàng cõng Cổn Cổn theo , chạy sốt ruột : "Liễu công tử, ngươi nhanh đuổi theo giúp nàng !"
"Cũng là tiền của ."
" nếu như nàng còn tiền, thì sẽ dùng đến tiền riêng của ngươi ?"
"Ồ... Vậy thì đuổi theo nhanh lên!"
Mọi xung quanh ồn ào ghé mắt ngó, mấy con chạy la to hét nhỏ đang cái quỷ gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-1-niem-hoa-1.html.]
Tên trộm chạy nhanh, thành thạo rẽ trái quẹo trong mấy ngõ hẻm. Nếu như Đào Yêu lấy tốc độ và sự kích động như đuổi về hạnh phúc cả đời thì chỉ sợ sớm bỏ đằng .
Đào Yêu đuổi theo tên trộm càng lúc càng gần, chỉ sợ một khi biến mất ở một ngã rẽ trong con hẻm thì khó mà đuổi theo kịp nữa. nàng chạy đến thở , đời của nàng từng dùng tốc độ nhanh như thế để chạy bao giờ.
"Bắt trộm!" Nàng thở hồng hộc hét lớn nhưng chẳng qua đường nào chịu giúp đỡ. Tùy tiện đưa chân ngáng đường một cái cũng mà, nhưng mấy qua đường đều chỉ vội né qua một bên, biểu cảm khuôn mặt giống như kiểu " chuyện gì xảy , đừng hại ."
Đào Yêu tức giận, liều mạng tăng tốc đuổi theo. Tên trộm thấy chạy mãi mà cũng thể cắt đuôi nàng bèn dồn sức nhảy lên bờ tường. Chỉ là chạy mấy bước, một chân trở nên mềm nhũn, rơi xuống đất cùng với một xâu tiền.
Một đàn ông dáng thon dài, thẳng tắp đối diện với bức tường. Trên eo giắt trường kiếm, áo choàng xám che bộ đồ đen như mực bên trong. Hai màu sắc hòa cùng màn đêm khiến cho hành động của đều cực kỳ khó nhận .
"Hắn, cướp tiền của !" Đào Yêu cuối cùng cũng chạy kịp đến hiện trường, thở hồng hộc chỉ tên trộm đang đất: "Trả... trả tiền!"
Người đàn ông gì, cũng rời , chỉ bình tĩnh Đào Yêu đang thở hồng hộc như ch.ó bên .
Thấy tình hình mắt, tên trộm vặt lập tức móc một cây d.a.o găm, lồm cồm bò dậy, vung loạn xạ về phía đàn ông mắt mà hét: "To gan, dám chặn đường tài lộc của ông đây!" Nói đoạn, thẹn quá hóa giận, đ.â.m về phía đàn ông .
Khoảnh khắc đó, Đào Yêu chỉ thấy tiếng kiếm rút khỏi vỏ đặt về . Sau đó, đai quần của tên trộm lẽ đứt, cái quần rộng thùng thình rớt "xoạc" một tiếng xuống đất, để lộ đôi chân trần.
Người đàn ông hờ hững : "Ông của ông đây sớm chôn lòng đất ."
"Ai ui, cái m.ô.n.g quá !" Đào Yêu vội vàng che hai mắt .
Tên trộm hít một lạnh, cây d.a.o găm rơi xuống đất. Hắn hoang mang kéo quần lên hoảng loạn chạy biến mất. Chạy mấy bước, cảm thấy ấm ức, đầu mắng: "Có ngon thì đừng chạy! Đợi gọi đến xử các ngươi!"
"Ta ." Thân thể đàn ông vững như đá, biểu cảm khuôn mặt cũng giống y hệt như tảng đá: "Một nén hương đủ để cho của ngươi đến ?"
"Được, ! Ngươi cứ đợi đấy!" Tên trộm xong chạy biến .
Đào Yêu vội lên phía nhặt lấy túi tiền, mở xem thử mới yên tâm ôm trong lòng, thở phào một .
"Cảm ơn nhé." Nàng híp mắt với đàn ông : "Ta còn tưởng Đế Đô tình bạc bẽo, ai hăng hái việc nghĩa nữa chứ."
Bây giờ nàng mới rõ gương mặt của đàn ông , tuổi tác ba mươi mấy, gần bốn mươi. Mỗi một đường nét gương mặt đều giống như tạc từ sự ưu ái của ông trời . Mũi cao như núi, thẳng tắp, đôi môi tuấn. Tuy rằng mắt chỉ một mí, nhưng đôi mắt như lẽ là cái gọi là mắt phượng trong truyền thuyết, đuôi mắt nhướng, thần quang nội liễm. Một chút nếp nhăn năm tháng của độ tuổi như khảm gương mặt những thấy già mà còn thể hiện nét của sự thành thục. Một vẻ khó để diễn tả bằng lời, nét chỉ là vẻ bên ngoài mà còn sự trầm tĩnh của năm tháng và khí độ của một từng trải, cộng với sát khí lúc ẩn lúc hiện giấu sâu bên trong.
"Quả nhiên, dáng dấp xinh mới là đại thúc, còn dáng dấp thì chỉ thể là đại gia." Đào Yêu khuôn mặt mắt đến xuất thần, lời còn qua não.
Người đàn ông nàng, ho hai tiếng, sắc mặt vẫn chút biểu cảm: "Cô nương nhà lành sẽ đến sòng bạc."
Một lời như đao lập tức kéo hồn phách của Đào Yêu trở . Nàng trừng mắt hỏi: "Sao ngươi đến sòng bạc?"
"Thắng liên tiếp năm ván, tiếng hét khiến nóc nhà lật tung lên, chú ý đến cũng khó." Người đàn ông thở dài một .
" thấy ngươi."
"Người đ.á.n.h bạc tất nhiên thấy đ.á.n.h bạc."
"Xí! Ngươi đ.á.n.h bạc thì đến sòng bạc gì?"
"Không liên quan đến ngươi."
"Đừng hiểu lầm, đây chẳng là thích lo chuyện bao đồng, chỉ tùy tiện hỏi thôi. Đi thôi, duyên thì gặp ."
Đào Yêu mím môi, rời với một câu: "Cứ coi là cô nương nhà đàng hoàng , đừng mà nhớ thương đó."
Người đàn ông lắc lắc đầu, yên lặng nàng rời .
Chưa hai bước thì nàng dừng bước, đầu lớn: "Đại thúc, thời gian thì xem đại phu . Ta thấy ngươi bệnh tật quấn , chỉ sợ sống bao lâu nữa." Nói đoạn, nàng qua bên cạnh , trong khoảnh khắc, ánh mắt dường như tò mò.
Người đàn ông cau mày.
Không đang trù ẻo , mà là thực sự bệnh, khi còn là bệnh nặng.
mà liên quan gì đến Đào Yêu nàng chứ? Nàng chỉ chữa trị cho yêu quái thôi.
Nàng mỉm , nhanh về phía Ma Nha và những khác lúc mồ hôi đầy trán và cuối cùng cũng đuổi kịp.
Đến Đế Đô quả thực là một lựa chọn đúng đắn, phong thủy đất đai , những thắng tiền mà còn gặp một đại thúc xinh như thế, kém gì Lôi Thần đại nhân cả.
Đêm đầu tiên ở Đế Đô đối với Đào Yêu mà quả thực là vô cùng mỹ.
Còn chuyện cướp tiền ... quên , cùng lắm thì bớt khoe giàu là .