Bách Yêu Phổ 2 - Chương 1: Bách Tri 8
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:47
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thế gian loài yêu quái kỳ lạ, sinh từ sách, thể chỉ nhỏ bằng con ruồi, hình dạng như lá cây. Trời sinh thông minh, lấy việc sách niềm vui, một là nhớ, một hiểu, trường thọ, thể ngàn vạn chuyện đời, gọi là Bách Tri, hiếm gặp."
---
Hôm nay đất trời xám xịt, mưa gió lạnh lùng. Tuy , ý thu ở thôn Liên Thủy vẫn nồng đậm, bớt vẻ của nơi . Ẩn cư lánh đời, bạch đầu giai lão, e là nơi nào thích hợp hơn nơi đây nữa.
Bờ sông bên hai chiếc thuyền nhỏ lượt cập bến. Tâm tư của thuyền đặt ở phong cảnh chốn , thuyền còn dừng chống eo dậy.
"Ngươi đến đây gì? Không ở nhà đợi chúng về ?" Tư Tĩnh Uyên trừng mắt Đào Yêu đang ở chiếc thuyền bên : "Còn mang theo tiểu hòa thượng và hồ ly nữa chứ?"
"Ta đổi ý , đợi nữa." Đào Yêu ưỡn n.g.ự.c : "Lan Lan nhà ngươi đồng ý ."
"Đại thiếu gia, chúng là đến giúp đỡ mà. Chuyện của Lục phu nhân, Đào Yêu cho ." Ma Nha vội nuốt miếng bánh mè cuối cùng xuống, lau miệng. Cổn Cổn nhổm dậy, để lộ một cái đầu phía gùi trúc, miệng còn dính một ít mè chùi sạch.
Tư Tĩnh Uyên ngửa đầu trời: "Ngươi từ lúc nào mà tôn trọng ý kiến của Tư Cuồng Lan thế hả? Các đừng cảm thấy đây là chuyện thú vị. Người chúng bắt là mấy tên trộm vặt bắt gà bắt ch.ó mà là tội phạm g.i.ế.c chớp mắt đó."
Đào Yêu lắc nhảy lên bờ, đầu : "Đừng coi thường Cổn Cổn nhà chúng , hồ ly ăn chay loại dễ chọc nhé." Nói đoạn với Cổn Cổn: "Nhanh bày tư thế hung ác cho đại thiếu gia xem !"
Cổn Cổn lập tức trèo khỏi chiếc gùi trúc, trừng mắt há mồm, phát tiếng kêu "gừ gừ gừ".
Tư Tĩnh Uyên vuốt ngực: "Được , lịch sự sợ hãi một chút ."
Miêu quản gia xuống thuyền, mặt đanh lạnh như thép, một lời , chỉ con đường đá từng qua vô mà ngẩn , cũng còn cảm giác hồi hộp xúc động như những nữa.
"Miêu quản gia, đường ở đây ông quen thuộc nhất, chúng nên tìm từ đây?" Đào Yêu đến cạnh Miêu quản gia, cố ý hỏi: "Thôn Liên Thủy lớn, tìm một đột nhiên mù chắc cũng khó nhỉ?"
Miêu quản gia cau mày: "Hay là các ngươi đợi ở bến sông?"
"Ngươi đang sợ gì thế?" Tư Tĩnh Uyên thẳng.
"Ta..." Miêu quản gia trả lời hời hợt: "Ta sợ xảy chuyện."
"Ngươi sợ chúng xảy chuyện, mà là ngươi sợ bắt hung thủ, sợ bắt hung thủ, ?" Tư Tĩnh Uyên tươi .
"Cho dù các ngươi sợ điều gì thì ở đây mãi cũng vô dụng thôi." Đào Yêu con đường đá trải dài mặt: "Các ngươi , thế thì đây."
"Đào nha đầu." Miêu quản gia đột nhiên gọi nàng , thần tình phức tạp khác thường: "Cho dù thế nào thì ngươi đừng bóp c.h.ế.t hung thủ giống như bóp c.h.ế.t yêu nghiệt đó."
Đào Yêu tươi : "Chỉ dựa việc Miêu quản gia bình thường để đồ ăn khuya cho thì cũng đủ để bất cứ chuyện gì khiến ông cảm thấy vui vẻ ."
"Đa tạ." Thái độ của Miêu quản gia đối với nàng sự đổi khác thường. Lúc thấy những hành động của Đào Yêu đối với Ám Đao, dù cho đường đường là một đại quản gia của Tư phủ thì cũng còn cô bé giống như một tạp dịch chăn ngựa như nữa.
Thời gian gần đến giữa trưa, mưa nhỏ mà còn nặng hạt thêm. Người trong thôn Liên Thủy vốn nhiều, dọc đường từ bến thuyền đến thư viện Lục gia, đến một đường cũng thấy.
Đứng cánh cổng lớn khóa chặt, Đào Yêu lắc ổ khóa đang rỏ nước, trái ngó một hồi: "Không giống như đang ."
"Nếu thì khóa cửa lớn!" Ma Nha ôm Cổn Cổn, qua khe cửa.
"Nhà Lục phu nhân ở đây ?" Tư Tĩnh Uyên Miêu quản gia.
"Phải." Miêu quản gia đ.á.n.h giá ngôi trạch viện mắt: "Ngôi trạch viện nhỏ, chia hai nơi, một nửa để cho học sinh sách, một nửa là nơi ở của vợ chồng hai họ. Bình thường trừ hai họ và học sinh thì chỉ một thư đồng và một a chăm sóc, nơi vô cùng đơn giản."
"Vẫn là trong xem thử nào!" Tư Tĩnh Uyên kiến nghị.
Miêu quản gia im lặng trong chốc lát, giơ tay nắm lấy ổ khóa nặng nề, cũng thấy dùng bao nhiêu sức lực tiếng "phựt", chiếc ổ khóa gãy đôi rơi xuống đất.
Đào Yêu lè lưỡi: "Không ngờ lực ngón tay của Miêu quản gia mạnh như thế, gõ bàn tính luyện ?"
Nếu là ngày thường, Miêu quản gia còn đùa với nàng vài câu, nhưng lúc đây sự chú ý của ông đặt ở nơi khác. Cánh cổng sắt trống rỗng mắt dường như mới là đối thủ lớn nhất của ông lúc . Ông thể dễ dàng bẻ chiếc khóa sắt, nhưng cánh cửa mắt dường như nặng cả ngàn cân.
Nếu như Miêu quản gia lúc đây là một đối thủ thực sự, chỉ sợ là cơ hội chiến thắng. Dù cho ông là một giang hồ lão luyện, thâm tàng bất lộ, nhưng một khi đụng chuyện nhi nữ tình trường thì ông còn là một cao thủ điểm yếu nữa.
Thảo nào từng , cô độc nhất mới thể bước lên vị trí cao nhất.
Đào Yêu và Tư Tĩnh Uyên hẹn mà đưa tay đẩy cửa, ép ông chặt đứt sự do dự nên đó.
Cánh cửa mở , trong viện bóng dáng nào.
"Nếu như , cần gì khóa cửa." Miêu quản gia một câu: "Không cần nữa ."
Tư Tĩnh Uyên , : "Không chừng đóng cửa để dưỡng thương cũng nên, hoặc thể là đau đớn c.h.ế.t trong nhà." Nói đoạn đầu hỏi Đào Yêu: "Lúc mù đau thế?"
"Ta cũng từng mù, đau !" Đào Yêu trợn mắt : " lẽ cũng dễ chịu lắm."
Sắc mặt Miêu quản gia càng trở nên khó coi bởi vì mỗi một từ mà Tư Tĩnh Uyên đều là những thứ mà ông tránh né lúc .
Tuy rằng nhắc đến tên mù đó rốt cuộc là ai, nhưng ba mặt ở đây, chừng còn bao gồm cả Tư Cuồng Lan, trong lòng đều đáp án của .
Ám Đao chỉ tác dụng nếu dùng lên mà đó tin tưởng nhất... Người mà Lục phu nhân tin tưởng nhất chắc là lão Lý bán rau bên đường nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-1-bach-tri-8.html.]
Đào Yêu với Tư Tĩnh Uyên đều hiểu Miêu quản gia hi vọng mù đó là lão Lý lão Trương bán rau bên đường, hoặc lẽ là một nào đó mà ông quen .
Mưa càng lúc càng nặng hạt, chiếc ô mượn từ chỗ thuyền gia dùng nữa . Đào Yêu trong nhà: "Có cũng tránh mưa tính , mưa lớn quá ."
Tư Tĩnh Uyên kéo Miêu quản gia cửa, mấy nhanh chóng đến một mái hiên gần họ nhất. Vừa mới , gian phòng bên cạnh truyền đến một âm thanh, là một cô nương cánh cửa, chỉ lộ nửa , trong tay cầm một cái chổi, hoảng hốt trừng mắt bọn họ: "Các... các ngươi là ai? Sao tùy tiện nhà khác như thế?"
Miêu quản gia thấy nàng, lên một bước: "Bên là Trùng Trùng cô nương ?"
A , nghi ngờ bước , xuyên qua màn mưa ngó nửa ngày mới hoảng hốt : "Là Miêu !"
" thế." Miêu quản gia bước nhanh đến mặt nàng, với Tư Tĩnh Uyên và Đào Yêu: "Vị cô nương là a của Lục gia."
A vội đến thi lễ với bọn họ: "Chào Miêu và các vị, trời mưa lớn thế đột nhiên đến nhà chúng thế ?" Nàng nghi hoặc cửa lớn, lầm bầm: "Cửa lớn rõ ràng khóa mà."
Tư Tĩnh Uyên chắp tay : "Xin hỏi vị cô nương ..."
"Công tử cần đa lễ, cứ gọi Trùng Trùng là ." Nàng ngắt lời Tư Tĩnh Uyên, đ.á.n.h giá và Đào Yêu một lượt: "Công tử và cô nương là bạn của Miêu ? Nhìn lạ mặt." Nói xong, ánh mắt rơi về phía Ma Nha và Cổn Cổn: "Chẳng lẽ tiểu sư phụ đây cũng là bạn của Miêu luôn ?"
" thế, đúng thế, chúng đều là bạn của Miêu ." Tư Tĩnh Uyên qua loa trả lời quanh xung quanh: "Chỉ cô nương thôi ?"
Trùng Trùng gật đầu.
"Thế thì khóa cửa gì?" Đào Yêu hiểu.
Trùng Trùng thở dài : "Là lão gia dặn đó, khác phiền, bình thường đều bằng cửa ." Nói đoạn, nàng đè giọng xuống, với Miêu quản gia: "Năm nay đến muộn hơn năm ngoái . Phiền chỗ khác, chuyện riêng."
Miêu quản gia thấy sắc mặt nàng khó coi, chỉ đành theo nàng qua một bên.
"Trùng Trùng cô nương, điều gì khó ?" Miêu quản gia hỏi.
Nàng dụi mắt, nghẹn ngào : "Miêu điều , phu nhân xảy chuyện! G.i.ế.c phố, quan phủ bắt nhốt trong lao ngục, nhưng cách đây lâu cướp ngục . Cũng phu nhân đưa , sống c.h.ế.t thế nào. Miêu quản gia, giúp lão gia nhà với!"
Miêu quản gia hỏi: "Lục Trừng ? Hắn đang ở chỗ nào?"
"Lão gia ngày ngày chìm trong men rượu, thể cũng như ngày. Hôm nay sáng sớm đau đầu, Tiểu Cửu về quê thăm thích . Ta đưa khám đại phu, cũng cùng, tự là . Lần chắc là đến tiệm t.h.u.ố.c của Thẩm đại phu thành tây . Nếu khám bệnh xong thì chắc sẽ đến thẳng quán rượu để uống." Trùng Trùng lau nước mắt: " là tạo nghiệp mà... vốn là một gia đình như thế."
Nghe bọn họ chuyện với , Đào Yêu nghiêng đầu qua: "Chủ nhân nhà ngươi chỉ đau đầu thôi ? Không gì khác nữa ư?"
Trùng Trùng khó hiểu : "Không thấy lão gia chỗ nào khỏe nữa cả?"
Tư Tĩnh Uyên chỉ mắt : "Mắt lão gia nhà ngươi vẫn chứ?"
Trùng Trùng càng thấy khó hiểu hơn, hỏi ngược : "Vì công tử hỏi như thế?"
Đào Yêu cau mày: "Hắn đường đập đầu tường ?"
"Cô nương thật kỳ quái, lão gia nhà cũng là tên mù, thể đường đụng tường ?" Trùng Trùng bọn họ, đột nhiên phòng : "Các rốt cuộc đến đây gì?"
Miêu quản gia ấn vai Trùng Trùng xuống: "Lục Trừng thực sự mù ?"
Trùng Trùng giật : "Miêu , lão gia quen với ngài mà, ngài hỏi như thế? Lão gia xảy chuyện gì ?"
Miêu quản gia buông nàng . Tư Tĩnh Uyên và Đào Yêu tiếng thở phào nhẹ nhõm của ông.
Tư Tĩnh Uyên và Đào Yêu sắc mặt khó hiểu, lẽ nào... đều sai ?
"Ta ở ." Miêu quản gia , định rời : "Mọi đây đợi , đợi tìm về tính tiếp."
"Ta cũng ." Tư Tĩnh Uyên theo: "Ngươi một yên tâm."
Miêu quản gia : "Đại thiếu gia, hơn một nửa công phu của ngài là do dạy đấy."
Tư Tĩnh Uyên nhún vai: " ngươi lớn tuổi mà."
"Tuổi qua tứ tuần vẫn còn tráng kiện lắm." Miêu quản gia thở dài: "Đại thiếu gia nếu như nhị thiếu gia cấm túc nữa thì đừng nên ăn bừa bãi nữa."
Tư Tĩnh Uyên khịt khịt mũi : "Tuổi tác cao khó tránh dễ mềm lòng, ngươi cho rằng đang yên tâm điều gì chứ?"
"Ngài vẫn cho rằng đó là ?" Miêu quản gia hỏi .
"Mắt thấy mới thể yên tâm." Tư Tĩnh Uyên bĩu môi, bên ngoài: "Đi thôi, thuận tiện đưa ngoài thưởng thức mảnh đất thế ngoại đào nguyên khiến cho linh hồn ngươi vướng mắc luôn."
Trùng Trùng hiểu, họ lo lắng : "Các rốt cuộc đang gì thế? Phu nhân xảy chuyện , nếu như lão gia cũng xảy chuyện gì bất trắc thì đây!"
"Ngươi lo ai trả tiền công cho ?" Đào Yêu đ.á.n.h giá bốn bề gian nhà, vì chút nhân khí cho nên cũng nhanh chóng trở nên tàn tạ.
". Cha ở quê còn đợi về đưa tiền dưỡng lão nữa." Trùng Trùng thành thực trả lời: " đến Lục gia mấy năm nay, lão gia phu nhân đối xử với tệ. Bây giờ chỉ hi vọng gia đình đừng gặp thêm chuyện gì nữa, cho dù tiền công của giảm thì cũng bằng lòng ở ." Nàng tất cả thứ mắt: "Đến cũng thì Lục gia thực sự sẽ tàn lụi mất thôi."