Bách Yêu Phổ 1 - Chương 8: Hồ Ly Xám 8

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:41:47
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thật là! Đang chuyện mà nó ngủ mất ?" Trong phòng, tiểu hòa thượng chọc chọc con hồ ly cụt đuôi đang chăn bông, đầu lo lắng hỏi nàng: “Rốt cuộc ? Ngươi cứu ?"

Nàng vuốt ve bộ lông mịn của con hồ ly, mỉm tự tin.

Tiểu hòa thượng vui mừng: "Cứu ?!"

"Nó c.h.ế.t chắc ."

"Hả?" Tiểu hòa thượng hiểu lầm sự tự tin của nàng, từ mây rơi thẳng xuống vực: “Ngay cả ngươi cũng cứu ?"

"Ngươi cái đuôi quan trọng với hồ yêu thế nào ?" Nàng lườm : “Nó chỉ tự chặt đuôi , mà còn c.ắ.n nuốt hơn vạn U Hồn. Đây rõ ràng là tự đút thạch tín mồm, còn tự đ.â.m một nhát. Ta chỉ là một đại phu, cứu nổi một kẻ ngốc như ." Dứt lời, nàng bổ sung: “Hơn nữa, đây còn là một con ‘hồ ly xám’ hiếm . Đối với hồ ly xám, cái đuôi chính là huyết mạch của nó."

Tiểu hòa thượng sốt ruột, gãi đầu trọc tới lui, lẩm bẩm: "Vậy đây?" Nói , đột nhiên dừng hỏi: "Hồ ly xám là gì?"

"Là một dị chủng trong loài hồ yêu, bắt nguồn từ Đàn Viên Sơn, mắt như sương xám, nên gọi là hồ ly xám. Trời sinh hai màu đen trắng, khi sinh phân biệt đực cái, khi trưởng thành thể dựa ý nguyện của bản mà hóa thành nam hoặc nữ. Đuôi của hồ ly xám vô cùng quý giá. Dùng nó hóa thành ánh sáng cho khác ăn, niệm chú tên của đó, thì ăn ánh sáng sẽ sinh lòng yêu quý với kẻ niệm chú, dù là thù g.i.ế.c cha cũng thể tha thứ." Nàng nhấn mạnh từng chữ: “Cái đuôi hồ ly cực kỳ đáng giá, từ xưa đến nay bao nhiêu kẻ một cái để mê hoặc khác. Cũng vì cái đuôi lượng của chúng ngày càng ít."

"Vậy ..." Tiểu hòa thượng lẩm bẩm.

Con hồ ly giường khẽ động, mở mắt nhưng cất tiếng: "Cô nương cũng cứu ?"

"Ngươi cứu ngươi thế nào?" Nàng hỏi ngược .

Hồ ly mở mắt, đầu cái m.ô.n.g trần trụi của : "Đuôi gãy thể nối ?"

Nàng lắc đầu: "Thân thể của ngươi dùng nữa, oán khí của U Hồn ăn mòn quá sâu. Dù dùng t.h.u.ố.c ngươi mọc đuôi mới, với cái thể mục nát cũng giữ ."

"Thì ..." Hồ ly thở dài: “Vậy thì thôi."

"Tự tự chịu, trách ai ." Nàng bĩu môi, rút một cây kim nhỏ như lông trâu, nhắm đỉnh đầu hồ ly b.ắ.n . Cây kim hóa thành nước, rơi xuống đất biến mất. "Vận khí của ngươi cũng đấy, nuốt nhiều U Hồn như mà còn cầm cự đến giờ."

"Ngươi gọi những thứ đó là U Hồn ?" Con hồ ly hỏi.

"Phàm là vật sinh mệnh, khi c.h.ế.t ít nhiều sẽ lưu những thứ mà thường thấy . Mấy thứ cũng phân ." Nàng ngáp một cái: “Hai vạn hàng binh c.h.ế.t oan, U Hồn lưu ở đất Thục tất nhiên mang oán niệm sâu nặng, chỉ hận thể hủy thiên diệt địa. Để đó thể sống an đến cuối đời, ngươi cũng coi như hết lòng ."

Hồ ly im lặng một lát, : "Cũng là vì . Thục quốc tuy gặp họa vong quốc, nhưng yêu mến nơi . Vốn định tìm một chốn yên tĩnh tu luyện, vô tình phát hiện nơi các hàng binh g.i.ế.c năm đó thường dân chúng vô tội những thứ sạch sẽ hại. Ta dù đuôi, yêu lực dần yếu , nhưng dù cũng mạnh hơn mấy gã đạo sĩ ba xu. Nuốt những U Hồn dùng chính cơ thể để phong ấn, là cách duy nhất thể nghĩ ."

"Cứu là một chuyện, nhưng nguyên nhân thứ hai hẳn là vì ngươi sợ nếu mặc kệ những U Hồn đó, chúng sẽ ngày càng mạnh, cuối cùng sẽ tìm đến báo thù, đúng ?" Nàng xổm bên giường, tì cằm lên mép giường đối diện với mắt nó: “Oan đầu nợ chủ, ngươi cần gì dọn dẹp mớ hỗn độn ."

Con hồ ly thở một dài, nhắm mắt : "Ta nợ một cái đuôi."

Nàng dậy, nhún vai: "Tùy ngươi thôi. Chỉ là..." Nàng đột nhiên như nghĩ điều gì đó: “Ngươi hẹn đến khách điếm Phong Tuyết, mượn tay diệt trừ luôn mấy con sên quái đó chứ?"

Hồ ly : "Thế gian bớt vài kẻ c.h.ế.t oan, đối với cô nương cũng tổn thất gì. Thân thể suy yếu, nếu giao đấu chắc là đối thủ của chúng. Chỉ là bốn gã thương nhân , cô nương trơ mắt họ mất mạng mà tay, thật đúng là ngoài dự liệu của ."

"Ta chỉ cứu yêu quái, cứu ." Nàng mỉm .

"Dù thế nào, khi c.h.ế.t thể gặp Đào Yêu cô nương một , cũng coi như còn gì hối tiếc." Hồ ly vùi mặt chăn sâu hơn: “Làm phiền cô nương một chuyến vô ích, thật xin ."

Tiểu hòa thượng kéo tay áo nàng, vành mắt đỏ hoe, ngấn lệ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-8-ho-ly-xam-8.html.]

"Cái bộ dạng ngươi giữ lúc hóa duyên mà dùng!" Nàng hất tay .

Tiểu hòa thượng chịu thua, kéo tay áo nàng, miệng mếu máo hơn, nghẹn ngào : "Cùng lắm thì đồ ăn hóa duyên sẽ chia cho ngươi nhiều hơn một chút!"

"Lão nương ăn thịt!"

"Ngươi già... già chút nào!"

Nàng chợt nổi da gà, vội đẩy tiểu hòa thượng : "Tránh qua một bên! Ta cho ngươi , con hồ ly cứu nữa, trừ phi... thanh tẩy nó."

Tiểu hòa thượng hai mắt sáng lên: "Thanh tẩy?"

"Là đ.á.n.h nó trở về nguyên hình khi nó tắt thở, trở về trạng thái mới sinh . quá trình ‘thanh tẩy’ đau đớn, chịu nổi cũng sẽ c.h.ế.t. Hơn nữa, dù nó chịu đựng , nó cũng chỉ là một con hồ ly xám bình thường, yêu lực bằng , trí nhớ bằng , tất cả đều trở về con ." Nàng liếc xéo tiểu hòa thượng: “Ngươi hỏi xem nó chịu ?"

Tiểu hòa thượng còn kịp mở miệng, con hồ ly ngẩng đầu lên: "Ta bằng lòng."

"Tưởng ngươi ngủ c.h.ế.t chứ." Nàng nghiêm mặt: “Nếu trong quá trình ngươi c.h.ế.t, đừng oán ."

"Không oán ngươi." Con hồ ly lắc đầu.

"Được ." Nàng bên giường, đưa lòng bàn tay trái mặt hồ ly: “Đây cũng coi như là chữa trị cho ngươi. Theo quy tắc của , bất cứ yêu quái nào chữa bệnh đều đồng ý t.h.u.ố.c của . Nào, đưa móng vuốt của ngươi đây, ấn lòng bàn tay !"

"Thuốc?" Hồ ly nghi hoặc.

"Ta là đại phu, thứ quan trọng nhất dĩ nhiên là t.h.u.ố.c ." Nàng hì hì: “Ngươi đồng ý t.h.u.ố.c của , nếu cần bất kỳ bộ phận nào ngươi, ngươi vô điều kiện dâng lên. Muốn tai của ngươi, ngươi cắt xuống. Muốn móng vuốt, ngươi cũng cắt xuống, hiểu ?"

"Tạo nghiệt, đúng là tạo nghiệt..." Tiểu hòa thượng cầm chuỗi phật châu lẩm bẩm, nàng lườm một cái, lập tức im bặt.

Hồ ly suy nghĩ một chút, vươn móng vuốt , đặt lòng bàn tay nàng: "Như ?"

"Ngươi đúng là sảng khoái." Nàng lòng bàn tay trống của , một luồng sáng chảy qua, nàng hài lòng xoa tay: “Được, chữa cho ngươi." Nói xong, nàng cởi túi vải bên hông, lục lọi một hồi, lấy một cái hồ lô cỡ ngón tay cái, bất mãn lầm bầm: "Phiền phức, lấy hết U Hồn trong ngươi ."

"Ta niệm kinh cho ngươi!" Tiểu hòa thượng bên cạnh.

"Ngươi niệm khi còn thuận lợi hơn đấy!" Nàng đẩy : “Ra cửa canh chừng , đừng để ai !"

"Ừ, cửa niệm kinh..."

Khi trong phòng chỉ còn nàng và con hồ ly, nàng lấy một viên t.h.u.ố.c màu đen từ túi vải . Trước khi cho nó ăn, con hồ ly đột nhiên ngăn nàng .

Nàng nhướng mày: "Sao? Hối hận ?"

"Ta cô nương vẫn hỏi, vì liều mạng cứu như ." Hồ ly : “Ta uống viên t.h.u.ố.c thì sẽ thể trả lời cô nương nữa, đúng ?"

Nàng ngẩn : "Ngươi ."

"Người cứu của hiện tại." Đôi mắt vốn dài nhỏ của con hồ ly cong lên như trăng lưỡi liềm: “Mà là thiếu niên cầm chén rượu mạnh, ôm mộng hiệp khách giang hồ bên đống lửa đêm đông lạnh lẽo của nhiều năm về ."

Một lúc lâu , nàng "xí" một tiếng: "Há miệng !"

Phần 1-

Loading...