Bách Yêu Phổ 1 - Chương 6: Sấu Kim 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:47:15
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Diệp Phùng Quân trở nhà họ Chu, là sáng sớm hôm .
Chu Tiểu Bảo đang quét lá rụng cửa, sự xuất hiện đột ngột của cho giật nảy . Cậu một tay ôm chổi, một tay chỉ : "Diệp... Diệp... Ông chủ Diệp... ngài đây là..."
Y phục của Diệp Phùng Quân bẩn thỉu, tóc tai rối bời, cổ còn mấy vết cào.
"Gã cũng chút bản lĩnh." Hắn bình tĩnh với Chu Tiểu Bảo: “Chỉ là đ.á.n.h , nên dùng móng tay cào như đàn bà, thật đáng khinh. Loại , cũng chỉ xứng xách một con gà thôi."
Chu Tiểu Bảo nhịn , nhưng nghĩ thấy đúng, kinh ngạc : "Sao ngài ?"
Diệp Phùng Quân trừng mắt : "Ai cũng trong lồng của nhốt một con gà con lông vàng! Chỉ mới tưởng đó là chim Sấu Kim thôi!" Dứt lời, nắm lấy vai Chu Tiểu Bảo: “Nói, ngươi gì?"
"Trên gã đạo sĩ đó một sợi lông của chim Sấu Kim." Chu Tiểu Bảo nhỏ giọng: “Người chấp niệm với chim Sấu Kim sẽ nhận đó chỉ là một con gà."
Diệp Phùng Quân bừng tỉnh, đ.á.n.h giá một nữa: "Tên ngốc nhà ngươi cũng quá ngốc nhỉ."
Chu Tiểu Bảo : "Kẻ bắt Sấu Kim chỉ một . Ta giỏi đ.á.n.h , dù cũng nghĩ cách chứ."
"Ngươi cũng chiếm Sấu Kim của riêng ?" Diệp Phùng Quân hừ một tiếng: “Nếu ngươi thực sự tà niệm với nó, thả nó ?"
Chu Tiểu Bảo im lặng một lát, : "Là nó chịu ."
Lời còn dứt, phía vọng đến một giọng già nua: "Tiểu Bảo ơi, ai ở ngoài đó ?"
"Dạ, là Ông chủ Diệp đến!" Chu Tiểu Bảo vội đầu, chạy đến đỡ phụ nữ tóc hoa râm, đang chống nạng: “Chính là Ông chủ Diệp dạy con xếp giấy đó !"
Người phụ nữ liền liên tục mời nhà.
Diệp Phùng Quân chỉnh tóc tai, tới mặt bà, chắp tay : "Chào Chu đại nương."
"Đừng khách khí, mời ngài nhà chơi." Bà cụ vui vẻ, vội dẫn trong.
Vừa xuống, Chu đại nương vô cùng nhiệt tình, tự tay pha , còn bưng đĩa bánh ngọt mới chiên mời .
Hắn quanh, bất cứ nơi nào thể đặt đồ đều bày đầy những món đồ xếp bằng giấy, mấy con bướm giấy treo cửa sổ trông sống động như thật.
"Chân tiện, sức khỏe ngày càng kém, mãi đến cửa tiệm cảm ơn Ông chủ Diệp ." Chu đại nương đối diện, cầm lấy con mèo đang xếp dở bàn, : “Đời sở thích gì khác, chỉ thích xếp giấy. Nhiều còn là mụ điên mê xếp giấy."
"Mỗi một sở thích, thấy vui là ." Diệp Phùng Quân c.ắ.n một miếng bánh, khen: "Ngon quá."
"Là Tiểu Bảo chiên đó." Vừa nhắc đến con trai, mặt bà tươi như hoa: “Mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều một tay nó lo. Nó cũng thích xếp giấy, ngày thường hai con cùng xếp. Ngài xem bộ bàn ghế nhỏ bên , và nó xếp cả ngày mới xong đấy." Bà chỉ bộ nội thất bằng giấy màu đỏ đặt tủ đối diện, vui vẻ.
"Rất tinh xảo." Diệp Phùng Quân khen.
"Vẫn kém xa tay nghề của Ông chủ Diệp." Chu Tiểu Bảo xen .
Diệp Phùng Quân , hỏi Chu đại nương: "Chuyển đến đất Thục, sống quen ạ?"
"Quen , quen ." Chu đại nương gật đầu lia lịa: “Không giấu gì Ông chủ Diệp, phu quân quá cố của sinh ở đất Thục, lúc trẻ theo gia đình dời đến Lạc Dương. Sau khi kết hôn, thường ông kể về vẻ của Thanh Thành, Nga Mi. Hồi còn sống, ông cứ về thăm một , tiếc là về ."
"Mẹ về cha cũng mà." Chu Tiểu Bảo , bếp, bưng một bát thuốc: “Uống t.h.u.ố.c ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-6-sau-kim-6.html.]
"Già , chẳng tích sự gì." Chu đại nương thở dài, nhận lấy bát thuốc, như nhớ điều gì, hỏi Chu Tiểu Bảo: “Bà Trịnh mấy hôm nay qua nhà chơi nhỉ?"
"Hình như là ." Chu Tiểu Bảo tính toán: “Lần gần nhất bà đến cũng hơn một tháng ."
"Ôi cái trí nhớ của , dạo càng kém." Chu đại nương chút lo lắng: “Con rảnh thì qua thăm bà xem . Sức khỏe của bà còn yếu hơn , con trai bà đến đón bà về ."
"Dạ, con ngay bây giờ, uống t.h.u.ố.c ." Chu Tiểu Bảo lấy một viên kẹo đặt tay bà: “Uống xong ăn một viên, t.h.u.ố.c sẽ đắng lắm ."
"Ừ. Ơ, thiếu một viên ? Con ăn vụng ?"
"Hì hì..."
Từ đầu đến cuối, cuộc trò chuyện giữa hai con luôn ấm áp và bình yên. Gia đình họ quả thực dư dả, ăn mặc chi tiêu đều giản dị, nhưng dường như cũng thiếu thốn điều gì.
Chu Tiểu Bảo giữ Diệp Phùng Quân ăn cơm trưa, từ chối.
Sau bữa cơm, Chu đại nương bên cửa sổ xếp những món đồ chơi của , Chu Tiểu Bảo dẫn Diệp Phùng Quân sân xem cho gà ăn.
Hơn mười con gà chen chúc trong hàng rào, con nào con nấy đều khỏe mạnh.
"Để đoán xem ngươi giấu Sấu Kim ở nhé." Diệp Phùng Quân chuồng gà: “Chỗ đó?"
"Dù cũng là nơi ngoài tìm ." Chu Tiểu Bảo đắc ý: “Sau sẽ cho ngươi ."
Diệp Phùng Quân cốc gáy một cái: "Giả thần giả quỷ!"
Chu Tiểu Bảo ngây ngô, vốc một nắm thóc vung tay rải .
"Ngươi thể nhờ chim Sấu Kim để cải thiện cuộc sống mà." Diệp Phùng Quân xung quanh, đây thực sự chỉ là một ngôi nhà bình thường, miễn cưỡng che gió che mưa.
"Thế là lắm ." Chu Tiểu Bảo vui vẻ đàn gà nuôi: “Có chỗ ở định, còn trứng gà ăn." Hắn dừng một chút: “Quan trọng nhất là hai con thể sống vui vẻ, bình an."
Diệp Phùng Quân im lặng một lát, : "Ngươi nghĩ đến công danh lợi lộc, cưới vợ sinh con ?"
"Công danh ư? Ta học hành nhiều ... Còn về cưới vợ, cũng cô nương nào chịu để mắt đến mới chứ, ha ha." Chu Tiểu Bảo ngượng ngùng .
Diệp Phùng Quân nên chí tiến thủ khen đủ. Lại thuận miệng hỏi: "Bà Trịnh là ai?"
"Là bạn của nương . Trước hai họ thường cùng mua thức ăn, dạo, trò chuyện. Nương còn dạy bà xếp giấy. Con trai bà mở một tiệm may ở phía nam thành phố, hiểu bà ở cùng họ mà sống một trong một ngôi nhà nhỏ gần đây. Bà thường khen con trai tài giỏi, con dâu hiếu thuận, cháu trai đáng yêu, nhưng từng thấy họ đến thăm bà , chỉ sai mang chút quần áo, đồ ăn thức uống đến thôi. Ta nhớ một đêm giao thừa, đến giúp bà dọn dẹp, bà vui vẻ với gia đình con trai sẽ đến thăm. Bà chuẩn cả một bàn thức ăn, kết quả đồ ăn từ nóng thành nguội, từ nguội hâm nóng, nhưng đến tận khuya bà vẫn một . Ta mời bà về nhà , bà từ chối, chờ thêm chút nữa." Chu Tiểu Bảo thở dài: “Chỉ là một bữa cơm tất niên thôi mà, gì khó khăn đến ?"
"Khó dễ là tùy lòng ." Diệp Phùng Quân mỉa mai: “Tên ngốc như ngươi mà cũng học vài ba kỹ năng của , cũng coi như là lòng."
Chu Tiểu Bảo vui vẻ đầu : "Đây là đang khen ?"
"Cứ coi là ."
"A Di Đà Phật, cầu ngài khen, chỉ mong đừng đ.á.n.h nữa."
"Tùy tâm trạng."
"..."