Bách Yêu Phổ 1 - Chương 5: Hồ Ly Xám 5

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:41:44
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bao giờ rút trại, , nhưng mong thể ở đây thêm một thời gian nữa.

Người c.h.ế.t trận vẫn ngừng đưa về. Theo chiến sự ngày càng ác liệt, công việc của cũng càng bận rộn hơn.

Số con hồ ly đến thăm cũng dần nhiều lên, nó luôn chọn lúc ở một để xuất hiện.

Ngày đó, phụng mệnh ngoài nhặt củi. Vừa trèo lên một sườn núi, một vật thể lạ từ trong bụi cỏ lăn đến chân . Đó là một quả trứng gà luộc. Một món ngon hiếm .

Cậu nhặt quả trứng lên, bụi cỏ. Khuôn mặt nửa trắng nửa đen của con hồ ly thò , chớp chớp mắt .

"Ngươi cho ?" Cậu vui vẻ hỏi.

Con hồ ly chui khỏi bụi cỏ, l.i.ế.m liếm móng vuốt.

"Ngươi trộm đấy ?" Cậu cố ý nhíu mày: “Trộm cắp là !"

Con hồ ly ngáp một cái.

"Còn lơ nữa!" Cậu cẩn thận cất quả trứng tiếp tục bước.

Con hồ ly theo , lúc thì chui bụi cỏ đuổi chuột, lúc trèo lên cây thấp rung tuyết xuống đầy đầu .

Cậu hề thấy phiền chút nào.

Ở cùng con hồ ly thoải mái hơn nhiều so với những trong quân doanh.

Hôm đó, khá xa, đến một ngôi làng nhỏ.

Hai gã đàn ông côn đồ đang chặn đường một phụ nữ trẻ, lời trăng hoa. Cô gái trẻ ôm chiếc giỏ tre, hổ sợ hãi né tránh.

Cậu thấy cảnh đó, kết quả đơn giản. Với thủ của , đ.á.n.h gục hai tên côn đồ là chuyện khó.

Nhìn hai gã chạy bán sống bán c.h.ế.t, phụ nữ cảm ơn ngớt. Cô đang đường về nhà đẻ, ngờ gặp chuyện . Nói , cô còn lấy mấy cái bánh nấu chín từ trong giỏ tre đưa cho , coi như lời cảm tạ. Cô , thời buổi binh hoang mã loạn, những đứa trẻ trạc tuổi cũng trận, thật là tạo nghiệt. Tuy giúp gì nhiều, nhưng thêm hai cái bánh ăn cho đỡ đói.

Cậu chút ngượng ngùng, nhưng vẫn nhận lấy lòng của cô, lời cảm ơn.

Lúc phụ nữ rời , cô thở dài, mơ hồ thấy cô , năm nay sống sót thật dễ dàng.

Con hồ ly thò đầu từ một cái cây. Cậu chỉ thôn xóm cách đó xa: "Ta đó xem tìm chút thức ăn và rượu chống rét ."

Con hồ ly vui vẻ theo.

Thôn nhỏ, chỉ vài hộ gia đình, mấy mảnh ruộng cằn cỗi, vẻ gì là mùa.

Cậu dọc đường gõ cửa hỏi thăm, cuối cùng cũng mua ba quả dưa và một miếng thịt lợn nhỏ. Cậu đưa tiền, họ lấy, lẽ vẫn còn sợ , miệng cứ luôn gọi "tiểu quân gia". Hết cách, đành nhét đồng tiền khe cửa.

Lúc rời thôn, đầu , thấy con hồ ly đang ngậm một túi rượu nhỏ. Tên thừa lúc để ý lẻn nhà ai đó trộm đồ .

Cậu lắc đầu, lấy túi rượu xuống lắc lắc, còn ít nhất một nửa. Cậu hỏi con hồ ly: "Lại trộm ?"

Con hồ ly mặt , nghiêng đầu .

Cậu thở dài: "Không hỏi mà lấy là trộm. Dân chúng sống dễ dàng, đừng trộm của họ nữa."

Con hồ ly vẫy đuôi.

Cậu bứt một cọng cỏ dại, buộc mấy đồng tiền , đưa mặt nó: "Đi trả tiền rượu cho ."

Con hồ ly lập tức ngậm lấy đồng tiền chạy về phía làng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-5-ho-ly-xam-5.html.]

Tên nhóc , đúng là một tên kỳ quặc nhân tính, .

Hôm nay vội về doanh trại, bèn cùng con hồ ly dừng một sườn đồi hẻo lánh.

Cậu nhóm một đống lửa, xiên miếng thịt lợn nhỏ một cành cây cẩn thận nướng.

Con hồ ly bên cạnh, ôm một quả dưa gặm. Gặm vài miếng ngẩng đầu miếng thịt, gặm dưa, thịt.

"Có phần của ngươi, lo gì." Cậu nhịn .

Thịt nhiều, nhưng nướng lên thơm. Cậu chia một phần lớn cho con hồ ly: "Ăn , cảm ơn ngươi đối với như ."

Con hồ ly ăn xong dưa, chút khách khí gặm thịt nướng. Vì quá nóng, nó le lưỡi xoay vòng vòng.

Cậu ha hả.

Cậu mở nút túi rượu, mùi rượu mạnh xộc mũi.

Cậu ít khi uống, thứ nhất là tuổi còn nhỏ, thứ hai là chịu nổi cảm giác nóng rát trong cổ họng.

Cha từng nhạo , uống rượu thì bao giờ thành đàn ông .

Người trong doanh trại ai cũng thích uống rượu, uống một chén rượu ngon là giấc mơ của họ. vì nguồn cung thiếu thốn, thỉnh thoảng uống một chén rượu dở cũng là may mắn lắm .

Cậu còn một loại , thích cầm kiếm xách rượu khắp giang hồ. Họ mục đích, đến thì đó là nhà. Họ sẽ say sưa trong lầu xanh, gặp chuyện bất bình sẽ rút đao tương trợ. Đối với họ, quan trọng nhất là ngày mai, mà là mỗi khoảnh khắc tiêu d.a.o của ngày hôm nay. Loại đó, gọi là hiệp khách.

Cậu nâng túi rượu lên, uống một ngụm. Cay thật! Cậu sặc đến chảy nước mắt, nhưng cảm giác tuyệt. Cậu uống thêm một ngụm nữa, vẫn cay, nhưng ấm nóng rực từ miệng lan trong lòng, thật thoải mái.

Con hồ ly ăn xong miếng thịt, l.i.ế.m mép .

"Ngươi cũng uống ?" Cậu , rót một ít rượu lòng bàn tay, đưa mặt nó.

Con hồ ly chút do dự vùi đầu liếm, vẻ mặt hưởng thụ. Sau vài "chén", nó lảo đảo ngã xuống bên cạnh , còn ợ một cái.

Một một hồ ly, nửa bình rượu mạnh cạn.

Cậu thoải mái cỏ khô, những vì hiếm hoi bầu trời đêm, lẩm bẩm: "Cha , chiến công hiển hách, cũng chẳng màng quan to lộc hậu. Ta chỉ cầm kiếm xách rượu, đến đến đó. Gặp côn đồ thì đánh, thịt thì nướng ăn, cần lo ngày mai chiến tranh , cũng cần sợ quen hôm nay ngày mai sẽ c.h.ế.t."

Con hồ ly cuộn tròn bên cạnh, đôi mắt xám tro lim dim.

"Nếu ngươi là thì . Chúng sẽ , cùng đến những nơi thú vị, cùng uống rượu ăn thịt." Cậu tiếp tục lên trời.

Con hồ ly , nhắm mắt , ngáy đều đều.

"Này, , ngủ!" Cậu dậy, chọc hình lông xù của nó: “Trời lạnh thế , ngủ là tỉnh !"

thèm để ý, vẫn vùi đầu ngủ.

"Chắc là say ." Cậu thở dài, dậy khơi đống lửa sắp tàn, ôm con hồ ly lòng. Mãi cho đến khi lửa tắt, mới bế nó lên, vác củi còn , bước ánh trăng mỏng manh trở về.

Khi đến gần doanh trại, con hồ ly tỉnh, nó nhảy khỏi vòng tay và chạy rừng sâu.

Cậu vươn vai một cách thỏa mãn về phía doanh trại.

Những ngày đó, con hồ ly vẫn như thường lệ, chỉ xuất hiện khi ở một . Họ ngày càng thiết, nó cũng ngày càng nghịch ngợm, thường cố ý rung tuyết xuống đầy , khi còn cắm lá cây, hoa cỏ lên đầu .

Lần yên tĩnh nhất của nó là khi cõng nó, lúc trời sắp sáng, trèo lên một cái cây cao. Một một hồ ly cây, cùng ngắm mặt trời từ từ mọc lên.

Dưới ánh bình minh, chiến hỏa, tử thi, nhưng phương xa thật xa xôi...

Phần 1-

Loading...