Bách Yêu Phổ 1 - Chương 4: Ứng Thanh 4
Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:50:44
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thật ?" Dì Vân bèn xuống bên cạnh, đưa tay : “Cô nương xem cho một quẻ ."
"Dì Vân xem gì nào?" Đào Yêu , để ý đến ánh mắt nghi ngờ của Liễu công tử.
Dì Vân ngập ngừng: "Xem nhân duyên ."
"Được." Đào Yêu cầm tay bà, ngón tay sờ lên: “Dì Vân ơi, thấy dì gặp khó khăn nửa đời, chỉ sợ là c.h.ế.t yên . Nhân duyên e là chấm dứt từ lâu."
Dì Vân nhíu mày, vội vàng rút tay , hài lòng : "Sao cô nương như thế? Phu quân vẫn còn, chúng cầm sắt hòa minh. Ngươi như , rõ ràng là nguyền rủa ."
"Thiếu cái gì thì hỏi cái đó." Đào Yêu khẽ, cầm lọn tóc của đùa nghịch: “Phu quân của dì vẫn còn, nhưng dì thì còn nữa."
Leng keng, leng keng. Chuông vàng cổ tay reo vang ánh trăng đêm trong trẻo.
Liễu công tử và Ma Nha đều biến sắc.
Dì Vân những lời , rõ ràng tức giận, dậy trách móc: "Con bé kỳ quái , những lời vô lý thế hả?"
Đào Yêu chỉ , gì thêm.
Bỗng nhiên, dì Vân như bọ cắn.
"Tại ngứa như ?" Bà càng gãi càng sợ hãi, như cào xé da thịt . Khói đen tuôn từ những vết cào, tỏa mùi hôi thối nồng nặc.
Gần như cùng lúc đó, Ma Nha kêu to một tiếng, nghiêng đầu nôn ọe. Liễu công tử cũng biến sắc, che miệng , đến mức chật vật như Ma Nha.
Lại bát cháo bàn, bên trong là cháo thịt bằm rau xanh, mà chỉ là một bát nước đục ngầu, trong đó còn mấy con sâu đen nhỏ đang ngọ nguậy.
Khúc xương Cổn Cổn đang gặm là xương, mà chỉ là một tảng đá.
Về phần dì Vân, còn là dáng vẻ sạch sẽ nữa, mà chỉ còn một bộ xương mặc quần áo rách nát, cả tỏa mùi hôi thối, tóc tai như cỏ khô, mặt mày và cơ thể bọc bằng vài miếng da khô quắt.
Dì Vân đau đớn chỉ Đào Yêu, giận dữ : "Ngươi bỏ thứ gì ?"
"Chậc chậc, bộ dạng ăn thịt của ngươi kìa. Sao, đấu một trận với ?" Chuông vàng cổ tay reo lên, nàng nhạo: “Ta lòng nhắc ngươi một câu, bao giờ đ.á.n.h với khác." Nàng dừng , ngẩng đầu với bà : “Bởi vì khi họ kịp tay với , họ c.h.ế.t ."
Khí đen dì Vân càng thêm nồng nặc, ngoài việc đau đớn gào thét thì chẳng thể động đậy.
Liễu công tử nhíu mày, kéo Ma Nha sang một bên, cảnh giác bộ xương, còn bịt mũi vì cái mùi ghê tởm.
Một lát , khí đen dần phai nhạt. Chỉ vài tiếng "rầm rầm", bộ xương chợt sụp xuống, thành một đống xương khô.
Một con sâu màu đen dài tới một tấc, mềm như con tằm, bò từ miệng bộ xương. còn kịp chạy trốn Đào Yêu bắt , bóp nát thành bột phấn màu đen, tỏa ánh sáng lam ánh trăng.
Đào Yêu vội lấy một tờ giấy từ túi vải , cẩn thận gói lớp bột đen . Lúc , nàng mới hài lòng búng nhẹ gói giấy, chống nạnh lớn: "Không ngờ t.h.u.ố.c như thế."
Nồi niêu xoong chảo, bàn ghế lò sưởi, tất cả thứ như một cơn gió, biến mất dấu vết.
Liễu công tử thả tay , nhịn nôn khan vài tiếng, mắng: "Yêu khí nồng thật."
Ma Nha đau khổ hỏi : "Vừa chúng ăn những con sâu đó ?"
Đào Yêu xoa cái đầu trọc của : "Yên tâm, sâu c.h.ế.t, con của nó cũng vô dụng theo. Ngày mai ngươi ngoài một là hết thôi."
"Đào Yêu, ngươi thấy bộ mặt thật của nó từ !" Ma Nha vẫn còn run rẩy, trách móc: “Sao ngươi còn để chúng ăn cháo của nó?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-4-ung-thanh-4.html.]
"Nếu ăn, sợ nó phát giác. Nó phòng thì mới rải t.h.u.ố.c lên ghế ." Đào Yêu nhún vai: “Không ngươi còn khen ngon ?"
Ma Nha cảm thấy buồn nôn.
Liễu công tử cam lòng: "Sao yêu khí nặng như mà phát hiện ?"
"Không trách ngươi vô dụng , vì yêu vật quả thực đặc biệt." Đào Yêu đồng tình vỗ vai .
"Con sâu là..."
"Ứng Thanh." Đào Yêu giơ túi giấy trong tay lên: “Trong nhân loại luôn một nhóm sống cực kỳ hèn mọn. Sau khi c.h.ế.t, nếu xương cốt chôn ở nơi đủ Mộc, Hỏa, Âm, Dương, nước thấm ướt, thì dễ sinh Ứng Thanh." Nàng đầu cây hòe: “Nếu đoán lầm, gốc cây hòe là nơi chôn cất của dì Vân. Chỉ là năm tháng lâu, quản lý nên ai nơi một ngôi mộ. Vốn dĩ cũng gì, ai bảo ở trấn Ô Đầu xây một miếu Thần Tài ở đây, ngày ngày hương khói nghi ngút mới tạo Mộc Hỏa Âm Dương, thêm cái giếng cổ . Điều kiện như , tạo một con Ứng Thanh thì đúng là với tạo hóa."
"Ngươi còn nữa." Ma Nha kéo tay áo lau miệng: “Ứng Thanh là sâu Ứng Thanh mà ngươi đây ?"
"Ứng Thanh, độc, sinh từ thi cốt, thể thao túng hài cốt, hợp thể yêu. Đầu tiên, nó dùng yêu khí mê hoặc phàm nhân, đó đưa con cháu thể con . Nếu kịp thời ngăn chặn, thời gian dài sẽ sinh đại họa." Đào Yêu cất túi giấy : “Bản lĩnh của yêu vật là khiến theo mệnh lệnh, sống hùa theo. Hai các ngươi từ đầu hít yêu khí, nên dì Vân gì các ngươi liền theo. Nàng là một phụ nữ bình thường, các ngươi liền thấy nàng là một phụ nữ bình thường. thấy một cỗ t.h.i t.h.ể mục nát ảo ảnh đó. Nàng Cổn Cổn là chó, các ngươi cũng phản bác. Ngay cả Cổn Cổn cũng thoát khỏi, nàng tảng đá là một miếng xương, Cổn Cổn cũng cho rằng đó là xương, còn gặm vui vẻ. Chỉ hít yêu khí thôi thì , phiền phức là nếu cho sâu miệng, Ứng Thanh sẽ sinh sôi nhanh. Một con sâu mỗi ngày thể sinh mấy chục sâu con. Lâu dài, bao nhiêu đến đây dạo đêm thì sẽ bấy nhiêu mê hoặc, ăn sâu bụng."
Ma Nha cố nén cơn buồn nôn, hỏi: "Ăn sâu con thì sẽ thế nào?"
"Ăn sâu con là trúng độc, nhưng ai cũng ảnh hưởng." Đào Yêu lên tiếng: “Nó chỉ ảnh hưởng đến những quen sống hèn mọn, rõ đối phương sai nhưng vẫn dám lên tiếng, như Mã gia nương tử và của Hạ Sơn. Thời gian càng dài, độc tính của sâu con càng mạnh, dần dần đổi cơ thể đó. Ai gì, họ liền trở thành thế đó, mất cái , trở thành hình bóng mà khác thấy. Như Mã Lão Thất vợ là đồ bỏ , nàng liền mất vẻ bình thường, cuối cùng tự vẫn. Muội Hạ Sơn cũng , gọi là lợn liền tự ti mặc cảm, kết quả cũng trở thành như thế. Loài khác với yêu quái, chúng tự tu luyện mà chỉ phát tán độc hại cho con để thỏa mãn mục đích riêng, thể tiêu diệt." Dứt lời, nàng chỉ Ma Nha và Liễu công tử: “Các ngươi còn mau dập đầu cảm ơn g.i.ế.c sâu , nên sâu con mới hết đường sống, hại khác. Nếu thần cơ diệu toán, từ sớm phát hiện trong Mã gia nương tử Ứng Thanh, thì thể tiêu diệt yêu vật . Lúc đó, hai các ngươi sẽ gặp phiền phức . Biết ngày nào đó, khác mặt của Liễu công tử ngươi còn hơn khỉ, Ma Nha ngươi trông giống một cái đùi gà ngon thì khổ."
Liễu công tử lườm nàng một cái: "Ngươi Ứng Thanh chỉ ảnh hưởng đến những kẻ tự ti hèn mọn. Một khí chất ngời ngời, chân dài eo thon, lên phòng khách xuống nhà bếp, ưu tú hơn cả thần tiên như , dù ngươi g.i.ế.c sâu , mấy con sâu con cũng chẳng gì ."
"Chân dài eo thon?" Đào Yêu bộ như nôn.
Lúc , chỉ Ma Nha là âu sầu. Cậu đống xương khô mặt đất, : "Vậy thì chủ nhân của bộ xương khô khi còn sống cũng là một hèn mọn. Mặc dù khi c.h.ế.t tạo một con yêu quái, hại vô tội, nhưng chúng vẫn nên chôn cất bà tử tế. Chỉ là chúng tên tuổi của bà, đốt tiền giấy cũng ai nhận, đây?"
Đào Yêu qua Liễu công tử, nhỏ giọng vài lời.
Liễu công tử nhíu mày: "Ta . Mấy đó phiền lắm. Tuy bản lĩnh thông thiên, cũng bận lòng những việc nhỏ ."
"Đơn giản mà. Chỉ cần tìm mấy bạn của ngươi điều tra sổ sinh tử của phụ nữ , hỏi rõ họ tên, lúc sống thế nào, Ma Nha lương thiện của chúng mới dễ niệm kinh siêu độ cho bà . Ngươi xem nó buồn sắp kìa. Với , hôm nay nó còn ăn sâu, thật đáng thương."
"Ta lấy bạn ? Mà khoan, ngươi đối với tiểu hòa thượng từ khi nào thế?"
"Hôm nay tâm trạng thôi. Hơn nữa, cảm ơn phụ nữ . Ngươi cũng loại yêu quái Ứng Thanh ch.ó mèo ven đường, may mắn lắm mới gặp một con."
"Chờ , ngươi đồng ý tay cứu thực là vì Ứng Thanh?"
"Chứ vì nữa?"
"Ngươi lấy thứ kinh tởm gì?"
"Có một ngày sẽ dùng đến Lôi Thần, chừng thể trăm năm hòa hợp nữa đấy, hì hì."
"Ngươi sợ sét đ.á.n.h c.h.ế.t ?"
"Bớt nhảm, mau việc."
"Được , ghi sổ, đây là ngươi cầu xin ."
"Tính một nửa thôi, dù việc cũng quá dễ với Liễu công tử ngươi."
"Cút!"