Bách Yêu Phổ 1 - Chương 4: Phù du 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:49:52
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn bãi cỏ, cả ướt sũng, ho sù sụ vì sặc nước.

Bên cạnh, một tiểu cô nương mặc chiếc váy màu xanh nhạt đang ôm cái trán sưng vù, mắng: "Ngươi c.h.ế.t thì c.h.ế.t xa một chút, đập đầu đau lắm đấy!"

Lại c.h.ế.t . Nhảy xuống hồ đụng cô nương đang bơi lội ...

Đầu óc cuồng, dậy, bịt cái mũi đỏ bừng còn đang chảy m.á.u cam, nhỏ giọng oán giận: "Nào ai trời sáng hồ bơi..."

"Nóng!" Cô nương khoa trương phe phẩy tay: “Mùa hè năm nay nóng như , ban đêm cũng chút gió nào. Ta sợ nóng, đến hồ tắm cho mát thì !"

"Nóng ?" Hắn mờ mịt ngẩng đầu. Không khí quả thực khô nóng, nhưng cũng đến mức chịu nổi. Thì đời còn sợ nóng đến mức hồ tắm lúc trời sáng...

Cô nương đảo đôi mắt to tròn, cẩn thận đ.á.n.h giá từ xuống , huých khuỷu tay : "Ngươi định trầm tự sát ? Ta tận mắt thấy ngươi nhắm mắt, giậm chân nhảy xuống."

Hắn nên phủ nhận ? Ngay cả mạng cũng cần, thì cần gì mặt mũi nữa?

"Không sai, đến tự vẫn." Nước hồ từ tóc nhỏ giọt xuống đất: “Vì thế, ngươi nên kéo lên."

Cô nương một cách khó tin: "Tại sống?"

"Bởi vì một ngày đối với quá dài." Hắn khổ: “Sống đủ ."

Cô nương nhíu mày, nâng má nghiêng đầu suy tư một lát, đột nhiên dậy kéo tay : "Vậy khi c.h.ế.t, ngươi ăn sáng với ! Ta ăn canh sủi cảo, trong canh rắc thêm hành lá. Ngươi chắc chắn chỗ nào bán món đó!"

Hắn ngạc nhiên nàng: "Cô nương, tự vẫn..."

"Ta cấm ngươi tự vẫn ." Nàng bướng bỉnh lắc tay , hì hì: “Đứng dậy, chơi với . Đến tối ngươi nhảy hồ cũng muộn."

Nào như chứ...

Hắn thực sự nàng kéo . Sức nàng lớn, nhưng cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ, vô hình truyền qua từ lòng bàn tay nàng, một sức sống mãnh liệt khiến buông .

Dưới chân cây cầu vòm ở phía đông khu chợ một quầy hàng nhỏ bán sủi cảo, thường mở từ nửa đêm đến hừng đông.

Nàng ăn liền ba bát, trông ngon miệng. Người đói tướng ăn của nàng cũng sẽ đói theo, huống chi là mấy ngày ăn gì như .

lúc , chẳng thể nuốt nổi dù chỉ nửa miếng. Người đói quá sẽ còn cảm giác thèm ăn? Hay đây là hậu quả của việc còn gì luyến tiếc?

Nàng ợ một tiếng thật to, bát sủi cảo của : "Không thêm hành lá thì ngon !" Nói xong, nàng thuận tay vốc một nắm hành lá rắc bát , cầm bình sứ nhỏ đựng nước tương nhỏ : “Bây giờ thì ăn ."

"Ta đói." Hắn bất đắc dĩ .

"Ăn !" Nàng nắm lấy tay lắc lắc: “Thử xem! Ngươi ăn ."

Cái cảm giác nàng buông tay hiện lên. Cuối cùng, vẫn gật đầu.

Hắn chỉ ăn sủi cảo đúng một , là lúc việc ở khách điếm một dịp lễ nào đó. Ông chủ vì chúc mừng nên dặn nhà bếp nấu một nồi sủi cảo hầu như nhân cho ăn. Hắn chỉ nhớ rõ cảm giác nhạt nhẽo, khó nuốt.

Đũa của nhúng nước dùng xương heo đậm đà, gắp một miếng sủi cảo dính hành lá bỏ miệng. Nước thịt ấm áp, ngọt ngào từ lớp vỏ c.ắ.n rách chảy , thêm hành lá và nước tương đậm vị. Mùi vị tuyệt vời từng trải qua kích thích vị giác mệt mỏi quá lâu của .

Sau khi ăn miếng đầu tiên, thể dừng nữa.

Bữa điểm tâm , hai họ tổng cộng ăn hết bảy bát sủi cảo. Tiền là do nàng trả.

Người vui nhất vẫn là ông chủ quán, cất tiền nhất định , ông mỗi ngày đều bán ở đây.

Lúc cầu vòm, gương mặt nàng hiện lên vẻ mãn nguyện như thể cả thế giới.

Chỉ vì mấy bát sủi cảo thôi mà.

"Ngươi... rốt cuộc là con gái nhà ai?" Hắn xoa cái bụng no căng: “Ngươi một ngoài như , sợ nhà lo lắng ?"

Nàng dừng , giữa cây cầu, hai tay vịn lan can, hào hứng dòng sông róc rách chân và khu trấn thức giấc bình minh.

"Một ngày thôi, vội." Nàng kéo khắp nơi, chỉ về phía đông: “Mặt trời sẽ mọc từ hướng đó."

"Mặt trời ngày nào chẳng mọc từ đó." Hắn theo ngón tay nàng.

Trời dần sáng, những đám mây viền một lớp vàng rực. Mặt trời từ từ nhô lên, phản chiếu lấp lánh mặt sông. Sương mù mỏng cũng dần tan .

Trong những ngôi nhà thức dậy: một đàn ông vươn vai, một phụ nữ ngâm nga khúc hát nhỏ, một cô nương xách thùng lấy nước. Mỗi một , dù già trẻ, , đều ánh mặt trời chiếu rọi, mặt tỏa một vầng hào quang.

"Đẹp thật đấy." Nàng theo thói quen chống má, buổi sáng bình thường nhất ở hai bên bờ sông: “Giống như một bức tranh ."

Hắn ngày nào chẳng thấy cảnh , chứ?

nàng xong, dường như cũng thấy thuận mắt hơn. Có lẽ là do họ cầu, góc hơn chăng?

Cơn gió mát lành lướt qua mặt sông, cuốn theo mùi đất và hương hoa, lùa mái tóc, đồng thời cũng nhẹ nhàng thổi những kẽ hở trong lòng.

Buổi sáng giống như đây, bởi vì bao giờ thấy tiếng hát lúc . , là tiếng hát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-4-phu-du-4.html.]

Nàng kéo xuống cầu, đến chỗ một bà lão đang hái rau cửa nhà.

"Bà ơi, bà đang hái rau ?" Nàng hì hì xổm xuống mặt bà.

Tiểu cô nương dáng vẻ ưa , rộ lên như hoa nở, cho nên dù đường đột cũng dễ dàng bỏ qua.

Bà lão thấy nàng còn hỏi, cũng gật đầu: " , hái rau."

"Một hái rau chắc chán lắm, để cháu hát cho bà một bài nhé." Nàng chớp đôi mắt to, cực kỳ nghiêm túc .

Bà lão ngạc nhiên: "Hát ? À, ngươi hát ."

"Được !" Nàng vui vẻ dậy, vội chạy bờ sông nhặt hai viên sỏi nhỏ nhét tay : “Đệm nhạc giúp !"

Hắn cầm hai viên sỏi, vội : "Ta !"

"Tùy tiện gõ vài cái là !" Nàng lườm : “Đừng lề mề, theo ." Dứt lời, nàng bên cạnh bà lão vẫn còn đang ngơ ngác, hắng giọng hát: "Nước sông trong veo dài, cô nương ven bờ giặt xiêm y, gió nhẹ cuốn qua tầng mây trắng, chim về chở đầy hương hoa xuân, mặt trời đổi chỗ cho hoàng hôn, gặp đồng hương trong giấc mộng."

Chưa từng bài hát nào như , thế nhưng . Giọng hát của nàng trong trẻo, mang theo một chút ngọt ngào, khiến bất giác gõ nhịp theo.

Một khúc hát xong, bà lão quên cả việc hái rau, chỉ cô nương hát , còn tiểu ca bên cạnh gõ đá cũng đúng nhịp. Hai của gánh hát nào ?

Gõ đá đúng nhịp? Đây là một lời khen ? Hắn luống cuống cầm viên đá, nên gì. Lần đầu tiên khen ngợi , tâm trạng thật phức tạp.

"Chúng cháu chỉ ngang qua thôi." Nàng với bà lão: “Cháu chỉ hát một khúc cho . Nhận lời khen thật , cảm ơn bà." Dứt lời, nàng vui sướng kéo rời .

Hắn chạy theo nàng suốt một chặng đường. Ánh mặt trời ngày càng sáng, bao giờ một ngày nào bắt đầu bằng cách thức và tâm trạng như .

Nàng bỏ lỡ một khoảnh khắc nào. Lúc ở chợ thì giúp ông chú bán hoa quả rao hàng. Đến cửa hàng thợ rèn xin học rèn sắt thì đuổi . Lại chạy đến tiệm son phấn thử hết các loại, bôi mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ.

Cuối cùng, nàng mua một gói phấn thơm, một nửa rắc lên , nửa còn mặc kệ sự phản đối của mà đổ hết lên . Sau đó, mang theo một hương thơm nồng nàn chạy tiệm may, ríu rít với thợ may may một chiếc váy như thế nào. Khi thợ may đo cho nàng, nàng mới ngậm miệng, cố gắng hóp bụng .

Buổi trưa, nàng chọn nhà hàng đông nhất, gọi tất cả các món trong thực đơn, chất đống cả một bàn lớn. Thức ăn hết thì gói , mang cho ăn xin ở đầu đường.

Đi ngang qua một hiệu sách, ăn uống no đủ xong, nàng chạy lật hết các cuốn sách, đó ôm một quyển thơ Lý Bạch, lắc lư đầu ngâm nga: "Nhân sinh đắc ý tu tận hoan, mạc sử kim tôn đối nguyệt. Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng, thiên kim tán tận phục lai."*

*Chú thích: Nghĩa là đời đắc ý cứ vui , chớ để chén vàng suông nguyệt. Trời sinh tài ắt chỗ dùng, ngàn vàng tiêu hết thôi.

Hắn cửa hàng, dở dở bộ dạng ngốc nghếch của nàng.

Không chỉ , nàng còn trèo lên tường trộm các cô nương trong Vạn Hoa Lâu, bảo kê mắng c.h.ử.i đuổi theo, khiến sợ đến mức kéo nàng bỏ chạy. Cuối cùng, nhờ trí thông minh, họ trốn một đống tạp vật bên tường mới thoát .

Hắn thì sợ suýt c.h.ế.t, nàng suýt c.h.ế.t, bên trong là các cô nương , một chút cũng mất miếng thịt nào.

Không đợi bình tĩnh , nàng sợ c.h.ế.t mà khuyên can hai đàn ông đang đ.á.n.h ở đầu đường, kết quả đ.ấ.m một quyền mắt . Hành vi của nàng trong mắt quả thực khiến giật . Nếu kịp thời lên giải vây, nàng đám côn đồ đ.á.n.h c.h.ế.t .

"Ngươi loạn quá ." Hắn dựa lưng một cái cây lớn, thở hồng hộc nàng: “Rốt cuộc ngươi đang ?"

Nàng vẫn mỉm : "Ta đang thứ ."

"Thế giới ngươi thế nào thì sẽ thế đó." Hắn trầm mặt: “Nơi nguy hiểm và gian nan, một tiểu cô nương như ngươi thể gánh vác ."

Nàng gãi đầu: "Ngươi thể, nhưng thì thể."

Hắn sững .

"Nếu , ngươi cũng sẽ trầm tự vẫn, đúng ?" Nàng : “Ta đoán đó ngươi chắc chắn thử những cách tự kết liễu khác nhỉ?"

Hắn cau mày, lời nào.

Nàng đến gần, kiễng chân nhỏ giọng bên tai : "Ta cho ngươi nhé, dù ngươi tự sát bằng cách nào, khi tắt thở đều sẽ vô cùng đau đớn. nếu ngươi thật sự sống, cách để ngươi c.h.ế.t một cách thoải mái."

Mặt sáng lên: "Thật ?"

Nàng mỉm xảo quyệt: "Tất nhiên. Nhà đời đời là d.ư.ợ.c sư, chế tạo một viên độc d.ư.ợ.c như thì gì khó."

"Ngươi... ngươi là d.ư.ợ.c sĩ ?" Hắn kinh ngạc. Rồi như bắt tia sáng duy nhất trong bóng tối, nắm lấy tay nàng: “Ngươi thể cho một viên t.h.u.ố.c như ?"

"Được chứ." Nàng đồng ý ngay: “ điều kiện."

"Ta tiền..."

"Ta ." Nàng lườm : “Chỉ cần ngươi cùng hết ngày hôm nay, sẽ cho ngươi viên t.h.u.ố.c đó."

"Thật ư?"

"Đi thôi! Ta còn nhiều việc ! Nghe chợ còn ảo thuật? Dẫn ! À, và một con mèo, ôm một con mèo béo, ch.ó cũng ."

"..."

 

Loading...