Bách Yêu Phổ 1 - Chương 4: Hóa Xà 4
Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:50:49
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông đ.á.n.h giá Đào Yêu: "Tiểu cô nương, nếu ngươi đến cầu khám bệnh thì qua mấy ngày nữa hãy trở ."
"Hôm nay ?" Đào Yêu tỏ vẻ gấp gáp.
Ông liếc nàng: "Tiểu cô nương, thấy ngươi khí huyết tràn đầy, giống mắc bệnh."
Đào Yêu vội vàng xua tay: "Không bệnh, là một con ngỗng lớn nuôi bệnh."
Ông nhíu mày: "Nha đầu nhà ngươi cũng thật lạ. khám bệnh cho ngỗng, mau trở về , đừng phiền ."
Đào Yêu tỏ mệt mỏi, túm lấy tay áo ông, mặt như sắp : "Chân nhân, ngài cứu Đại Bạch nhà ! Ta từ nhỏ khổ sở, nơi nương tựa, chịu đủ sự khinh miệt, chẳng một bạn, chỉ mỗi con ngỗng . Ngài đừng tưởng nó là ngỗng, thực nó hiểu nhân tính, bảo gì nó nấy."
Ông ngẩn .
Đào Yêu tiếp tục: "Đối với , nó chỉ là một con vật, mà là bạn. Lúc gian nan nhất, chỉ nó bên cạnh. Bây giờ nó bệnh, chịu ăn uống. Chân nhân, ngài mau theo khám cho nó . Nhà ở trấn Trường Hà ngoài núi, về về tốn nhiều thời gian, nhiều lắm là ngày mai ngài thể trở về !"
"Ngày mai..." Ông do dự.
Đào Yêu lắc mạnh tay áo ông: "Chân nhân, ngài giúp ! Trên đời sẽ Đại Bạch thứ hai ."
Ông nhíu mày. cuối cùng, ông vẫn nắm lấy tay Đào Yêu, dứt khoát : "Tiểu cô nương, hôm nay việc quan trọng. Ngươi trở về , tìm thú y cho Đại Bạch của ngươi."
Đào Yêu thở dài, mắt ông, nửa nửa : "Được , ngài việc quan trọng của ngài ."
Ông chằm chằm mắt nàng, luôn cảm thấy điều gì đó kỳ quái, khiến tim ông thắt .
Mưa ở núi Lộc Môn cuối cùng cũng tạnh.
Các tăng nhân trong chùa Lộc Môn đều vui mừng, chạy báo tin.
Không Minh chân nhân nhiều. Ông dùng một thanh kiếm g.i.ế.c c.h.ế.t xà yêu trong giếng. Tuy nhiên, ông cũng trả giá bằng một cánh tay.
Tin tức Không Minh chân nhân trừ yêu ở giếng Bát Giác sớm truyền khắp nơi, nhưng phương trượng hạ lệnh, ngoài ông , ai tới gần giếng. Một ít sơn dân lớn gan tin mà đến cũng chặn từ xa.
Quá trình trừ yêu, chỉ một phương trượng chứng kiến. Ông cách Không Minh chân nhân mười thước, theo lời dặn lúc , ngừng tụng niệm kinh Địa Tạng.
Cảnh tượng kịch liệt như phương trượng tưởng tượng. Không Minh chân nhân dùng một lượng lớn bột lưu huỳnh để ép con bạch xà khỏi giếng. Con rắn lao , c.ắ.n cánh tay trái của ông, nhưng thanh kiếm trong tay của ông cũng nhân cơ hội đ.â.m điểm yếu của nó.
Bạch xà rơi xuống đất, chợt hóa thành một con thú mặt , đuôi chân, bốn cánh nhưng giống quái vật, lớn bằng con chó. Nó còn thở, thần thái bình yên như đang ngủ. Kỳ lạ , một bộ da rắn từ hiện , rơi xuống gần đó, bao lâu hóa thành tro đen.
Phương trượng chấn động, chỉ con quái vật: "Đây là xà yêu."
"Là Hóa Xà, thể gọi là Hóa Xà cụt đuôi." Không Minh chân nhân con quái vật c.h.ế.t, cánh tay gãy m.á.u thịt bầy nhầy, nhưng ông cảm thấy đau: “Xưa loài yêu vật, mặt , đuôi rắn, cánh, giỏi gọi mưa."
"Khi còn nhỏ, từng thấy vật trong sách cổ, ngờ khi còn sống gặp Hóa Xà thực sự." Phương trượng liên tục niệm vài tiếng A Di Đà Phật, vội vàng tiến lên đỡ lấy ông: “Chân nhân, cánh tay ngài..."
"Không , c.h.ế.t ." Không Minh chân nhân hiệu cho ông đừng lo lắng: “Hóa Xà tính tình quỷ quyệt, thường hóa thành hình rắn để che mắt , lang thang khắp nơi. Một khi yêu tính phát tác, tất sẽ gây đại hồng thủy. Con Hóa Xà tu luyện đủ, hiện tại chỉ gây hại ở núi Lộc Môn. Gặp , ngày tháng của nó đời cũng sắp hết."
Phương trượng thở dài nặng nề, đó chắp tay cảm tạ: "Chân nhân tiếc , vì dân trừ hại, thật là đại thiện. Lão nạp mặt bộ chùa Lộc Môn và bá tánh Hóa Xà hại cảm tạ ngài."
"Thật cần cảm tạ ." Ông lắc đầu: “Ta chỉ một việc nhờ, xin phương trượng đồng ý."
"Chân nhân gì cứ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-4-hoa-xa-4.html.]
"Phương trượng thể tặng cho chiếc cà sa ?"
"Ngài cần cà sa gì?"
"Tự dụng ý."
"Thôi , chân nhân dụng ý thì lão nạp cũng hỏi nhiều."
"Thân xác còn của Hóa Xà cũng giao cho xử lý. Đừng để khác thấy, tránh họ sợ hãi. Phương trượng chỉ cần với rằng từ nay núi Lộc Môn sẽ mưa tạnh gió hòa, bình an vô sự là ."
Khi Không Minh chân nhân mang theo t.h.i t.h.ể của Hóa Xà rời , chân trời lóe lên một tia sáng trắng.
Trước giếng Bát Giác, thứ vẫn bình thường, thể nhận nơi trải qua một trận chiến sinh tử.
Một cây cổ thụ đào thành một cái hố lớn, thể Hóa Xà trong đó, quấn chiếc cà sa của phương trượng. Không Minh chân nhân từ từ lấp đất . Từ kẽ hở của cây cổ thụ đối diện xuống, vặn thể thấy một góc của chùa Lộc Môn sườn núi.
"Ta chôn ngươi ở đây nhé, thể thấy ngôi chùa của ngươi." Không Minh chân nhân lấp đất lẩm bẩm.
Trong bụi cỏ phía ông, tiếng động xào xạc. Một con rắn trắng to bằng đùi cuộn tròn, đầu ngẩng cao, trái ngó .
Rất nhanh, hố lấp đầy. Ông nhặt vài viên đá hình dáng đặt lên , cắm vài bông hoa dại. Sau đó, ông xếp bằng, lặng lẽ ngôi mộ giống mộ .
"Á, đau quá! Tay !" Rõ ràng ông mở miệng, nhưng âm thanh phát từ trong thể ông.
"Tỉnh ?" Cùng một thể, mà phát giọng lanh lảnh của một tiểu cô nương.
"Ngươi là ai? Sao ở trong thể ?" Ông thể cử động, lo lắng hét lên.
Một sự lạnh lẽo lan tỏa khắp , cơ thể ông như sét đánh, tê dại dần dần, dường như thứ gì đó đang chui ngoài.
Một bóng đỏ lướt qua như gió, đáp xuống mặt ông, hóa thành một Đào Yêu đang mỉm tươi tắn.
"Ngươi..." Cơ thể tê liệt của ông dần phục hồi, chỉ thể trừng mắt : “Ngươi là ai? Yêu nghiệt quỷ hồn?"
"Đừng vẻ ghê tởm như thế." Đào Yêu vận động gân cốt: “Ngươi nghĩ chui thể ngươi lắm ? Hôi c.h.ế.t."
Ông trừng mắt nàng: "Ngươi rốt cuộc là ai? Ta quen ngươi."
" ngươi." Đào Yêu mỉm : “Trương Nhị Cẩu, Tương Dương, cha mất sớm, từ nhỏ cô đơn nghèo khó, sống bằng nghề xiếc rắn. Khi còn trẻ, ngươi tình cờ cứu một con rắn trắng nhỏ từ miệng thú dữ. Con rắn thông minh, hiểu ý . Ngươi coi nó là báu vật, đặt tên là Tiểu Bạch, luôn mang theo bên , sớm tối sống chung suốt mấy chục năm. Sau đó, ngươi phát hiện con rắn chỉ thông minh mà còn khả năng cầu mưa. Nó càng trưởng thành, khả năng càng mạnh. Hai mươi năm , ngươi sai Tiểu Bạch đến núi Lộc Môn cầu mưa gây lụt, đó dùng phận Không Minh chân nhân núi giả cao nhân, tiếp tục lợi dụng Tiểu Bạch để cầu mưa giải hạn cho dân, lừa gạt thế gian."
Ông sững sờ một lúc lâu, đột nhiên bật : "Lừa gạt thế gian? Suốt hai mươi năm qua, từng lấy của dân một đồng nào, thỉnh thoảng chỉ nhận một ít để duy trì sinh hoạt. Ta thật sự giúp họ. Ngươi Tiểu Bạch thể cầu mưa, nhưng ngươi nó còn thể trừ bệnh ? Sau khi núi Lộc Môn lâu, cảm lạnh sốt cao, bệnh nặng suýt c.h.ế.t. Tiểu Bạch c.ắ.n một cái. Ta tưởng nó cuối cùng bộc lộ bản tính hoang dã. khi nó cắn, ngủ li bì hai ngày. Khi tỉnh dậy, sốt hạ, cơ thể cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Lúc đó mới Tiểu Bạch còn khả năng . Sau đó, thử cho khác uống t.h.u.ố.c dính nước bọt của nó. Tuy chữa bệnh nặng nhưng hiệu quả thần kỳ đối với cảm lạnh, sốt cao và ngộ độc. Những năm qua, cứu ít . Ngươi lừa gạt thế gian ư?"
Đào Yêu gằn: "Tiểu Bạch như , ngươi đưa nó chỗ c.h.ế.t mặt ."
"Haha, ngươi từng trải qua cuộc sống mà bất cứ ai cũng thể giẫm đạp ngươi chân, mắng ngươi là kẻ hèn hạ ? Dù ngươi đối xử với thế giới đến , ngươi cũng nhận sự tôn trọng. Thậm chí những kẻ bói toán ven đường còn thể nhận sự tin tưởng và tôn sùng vô lý, còn thì . Ta chỉ thể cùng Tiểu Bạch khắp các sân khấu, dùng vô công sức đổi lấy chút thu nhập ít ỏi, khó khăn lắm mới sống đáy của thế giới ." Ông thẳng mắt Đào Yêu: “Ta tiền. Ta thấy nhiều kẻ giàu , bề ngoài hào nhoáng, nhưng lưng cũng đời c.h.ử.i rủa. Ta sự tôn trọng, sự tôn trọng thực sự."
Đào Yêu nhướng mày: "Vậy nên Không Minh chân nhân giúp ngươi sự tôn trọng, còn Trương Nhị Cẩu thì trở thành bí mật đáng hổ chôn vùi."
"Ta luôn khao khát cuộc sống của một cao nhân ẩn dật, sống trong núi sâu cũng kính trọng, ngưỡng mộ. Khi phát hiện Tiểu Bạch khả năng cầu mưa, cảm thấy ước mơ của thể thực hiện ." Ông : “Hai mươi năm qua, thực hiện . Ai thể nghĩ rằng một kẻ hèn hạ trở thành Không Minh chân nhân ngưỡng mộ?"
" ngươi năng lực thực sự tương xứng với phận . Dù ngươi chọn núi Lộc Môn nơi thực hiện ước mơ, ngươi cũng thể so sánh với những bậc hiền đức thực sự để danh tiếng ngàn đời ở đây." Đào Yêu ngẩng đầu trời, mây trắng lững lờ trôi: “Có lẽ đến giờ ngươi vẫn tại từ hai năm , thời tiết ở núi Lộc Môn còn liên quan đến Tiểu Bạch, thậm chí ngày càng thể kiểm soát. Ngươi thậm chí còn đoán rằng Tiểu Bạch trở thành một yêu quái thực sự."