Bách Yêu Phổ 1 - Chương 4: Đằng Căn 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:50:01
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Yêu suy nghĩ một chút, : "Thực ngươi nên tay sớm hơn."

"Ta quen với những ngày yên tĩnh ." Bác Trương : “Huống chi, cổ yêu ban đầu cũng hành động quá đáng. Ta thấy những mặt mày ủ rũ khi khỏi Thần Nữ Các bỗng trở nên vui vẻ cũng là chuyện . Nếu họ cảm thấy vui vẻ khi lừa thì cứ mặc họ. Thần Nữ Các đụng là do chúng nó xui xẻo. Ta và vợ đều nghĩ , miễn chúng gì quá đáng thì cứ để yên. Yêu quái thể tu luyện thành hình nếm ít khổ sở, nếu đến mức quá đáng thì cũng hủy tu vi của chúng."

"Ngươi từ bi hơn tưởng." Đào Yêu : “Ở cùng một con lâu như , cũng ngoài dự liệu của ."

Bác Trương mặt thím Trương, : "Ta tuân theo lệnh của Hình Cơ, du đãng thế gian, chức trách là ăn cổ trùng. Hàng ngàn năm qua, cổ trùng và những thuật sĩ chế cổ hại nuốt chửng thể đếm xuể. lòng thiện thì cổ trùng dứt. Ta cố gắng thế nào cũng ăn hết . Năm mươi năm , gặp một bộ tộc nhiều đời chế cổ ở trong núi sâu. Ở đó là phụ nữ, ngày thường sống ẩn dật, trái tim của cả tộc đều mọc ở bên . Vì để sinh sản đời , phụ nữ trong tộc sẽ gieo cổ trùng lên đàn ông ngoài núi. Người đàn ông trúng cổ sẽ cam tâm ở bên họ. bốn trăm bốn mươi ngày , cổ trùng sẽ c.ắ.n nát tim đó, khiến họ c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Chuyện như xảy nhiều, tai tiếng của bộ tộc cũng dần lan . Người bên ngoài coi họ như yêu tà, cũng nghĩ nhiều cách để loại bỏ họ nhưng hiệu quả, còn chuốc lấy sự trả thù. Ta hóa thành một con chim, quan sát họ trong nhiều ngày và thấy rằng họ hề hối hận về cách sinh tồn tàn nhẫn , ngoại trừ một đứa trẻ." Hắn dừng , : “Đó là bà . Lúc đó chỉ mười tuổi. Ta chỉ một thấy bà cố ý ngăn cản luyện chế cổ trùng. Bà tận mắt chứng kiến những đàn ông đến tộc với tư cách là chồng lượt ngã xuống vũng máu. Điều xảy hàng năm."

"Ngươi ăn hết cả và cổ trùng trong tộc đó ?" Đào Yêu hỏi.

Hắn gật đầu, : “Chỉ để một nàng. một con cổ trùng chạy thoát. Họ luyện chế cổ trùng bằng cách dùng năm con cổ trùng đại diện cho năm thuộc tính kim, mộc, thủy, hỏa, thổ dẫn, gọi là Cổ Mẫu. Những con Cổ Mẫu đều sống hơn ngàn năm, một con thôi đủ ghê gớm, năm con hợp thì chính là tai họa khôn lường. Ta nuốt bốn con, chỉ còn Cổ Mẫu hệ Thủy trốn thoát. Ta tìm nhiều ngày cũng . Cho nên mới ở nhân gian đến nay. Nếu tìm Thủy Cổ Mẫu, sẽ trở về Côn Luân."

"Ngay cả ngươi cũng tìm thấy ư?" Đào Yêu kinh ngạc: “Vậy Cổ Mẫu hệ Thủy đó ghê gớm lắm."

Hắn thở dài: "Hết cách , chỉ thể ở thôi."

"Ngươi và bà ở bên cũng là vì tìm Cổ Mẫu hệ Thủy ?" Đào Yêu hỏi.

" . Dù cũng là thứ của bộ tộc bà . Dù chỉ còn một , cũng khó đảm bảo một ngày nào đó con cổ mẫu sẽ tìm đến nàng." Hắn , ánh mắt dần chìm một hồi ức xa xôi: “Khi đó bà còn quá nhỏ. Vì vết bớt hình rắn, dấu hiệu của bộ tộc, mu bàn tay mà dân làng gần đó đối xử với bà thiện, thậm chí còn nghĩ đủ cách độc ác để đẩy bà chỗ c.h.ế.t. vẫn dựa sức để sống sót. Mấy năm đó, vẫn âm thầm quan sát bà . Dù cũng chảy dòng m.á.u cổ sư. Có thể sự tổn thương của ngoài sẽ khiến bà trở nên tàn nhẫn như tổ tiên của . Nếu dấu hiệu , sẽ chút do dự mà ăn tươi nuốt sống bà . như thế. Thậm chí còn vì cứu một đứa trẻ rơi xuống nước mà suýt c.h.ế.t đuối. dân làng chạy đến dùng gậy tre đ.á.n.h bà xuống sông, bà là phù thủy, là yêu ma đến g.i.ế.c con cái của họ. Thấy bà giãy giụa sông đến kiệt sức, tay vớt bà lên. Ta xuất hiện trong cuộc sống của bà với hình ảnh của một thiếu niên bằng tuổi, trở thành bạn bè từ lúc nào . Bà thú vị, sẽ nhiều chuyện đùa để vui, còn nấu nhiều món ngon."

"Cho nên hai kết thành vợ chồng ?" Đào Yêu xoa cằm: “Vậy các ngươi con ?"

Bác Trương gõ đầu nàng một cái: "Ngươi nghĩ thế? Chúng con."

Đào Yêu gật đầu: "Cũng đúng, mèo với ch.ó thì sinh con."

"Ẩn dụ của ngươi khiến mất hứng lắm đấy." Bác Trương lườm nàng.

"Đừng chuyện nữa. Hơn nửa đêm bà phòng tiểu thư nhà họ Chân, cuối cùng là gì?" Đào Yêu thuận tay sờ thắt lưng bà, lấy một vật nhỏ mềm mại. Đó là một con sâu màu đen dài nửa tấc, giống như sâu rau, còn thể động đậy, gớm đến mức nàng ném ngay xuống đất.

Bác Trương vội vàng nhặt con sâu lên, đến giường Chân tiểu thư, bóp miệng nàng nhét con sâu .

"Đây là cổ trùng giải d.ư.ợ.c bà luyện. Mấy ngày , bà thăm Chân tiểu thư, phát hiện nàng trúng Nha Tâm Cổ, lúc mới vội vàng trở về luyện giải dược. Giải d.ư.ợ.c sẽ chui c.ắ.n cổ trùng hóa thành nước đen, nhưng uống liên tục ba mới thể triệt để hóa giải. Bà nhân lúc đến nhà họ Chân việc lén cho Chân tiểu thư uống hai , cho nên nàng mới hộc m.á.u đen như . Người nhà họ Chân rõ chân tướng, còn tưởng là do Thần Nữ Các. Cổ yêu đến xem thử tất nhiên đang phá chuyện của nó, nên mới ở Chân gia để ôm cây đợi thỏ. Bà chỉ coi cổ yêu như hàng hóa bình thường, nghĩ một cũng thể giải quyết, nên cho dính . Cũng vì để cho các ngươi nhận bỏ t.h.u.ố.c thức ăn, hy vọng chúng ngủ yên một đêm." Hắn lắc đầu: “Ngươi xem, cái tính đó yên tâm ."

"Bà bản lĩnh của ngươi ?" Đào Yêu hỏi.

"Bà nghĩ là học trò của bà ." Hắn : “Bà cho rằng tất cả những chuyện huyền bí , một nửa là do khắp nơi nhiều năm qua mà gặp , nửa còn là do bà dạy. Mà , chỉ là một đàn ông bình thường, nhiều lắm là lúc bà diệt cổ thể trợ thủ."

Đào Yêu : "Mấy năm nay, các ngươi vẫn luôn diệt cổ đời ?"

"Bà cổ trùng là thứ hại , thể diệt bao nhiêu thì bấy nhiêu." Hắn ôm thím Trương lên: “Về thôi."

"Chờ ." Đào Yêu gọi : “Ngươi đốt giấy ngươi bệnh nặng. Nếu thể chữa khỏi, ngoài việc thỏa mãn quy củ của thì còn thù lao khác." Nàng đ.á.n.h giá từ xuống : “ thấy bộ dạng của ngươi, thể , thể bế , dấu hiệu bệnh nặng gì ."

Ông xảo quyệt: "Tuy đến nay vẫn tìm Cổ Mẫu hệ Thủy, nhưng Hình Cơ triệu trở về Côn Luân phục mệnh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-4-dang-can-4.html.]

"Cho nên?" Đào Yêu trợn tròn mắt.

"Cho nên hy vọng ngươi thể chứng minh là bệnh nặng với Hình Cơ, cần xin nghỉ phép, kéo dài thời gian trở về ba, bốn mươi năm nữa. Dù với những ở Côn Luân, mấy chục năm ở nhân gian cũng chỉ như một cái búng tay." Hắn dùng ánh mắt hiền lành nhất Đào Yêu: “Tuy Đào Đô các ngươi quy thuận Thiên giới, cũng thuộc Côn Luân, Đào Yêu ngươi cũng nhân vật lớn gì, nhưng danh tiếng Quỷ y thì vẫn . Hình Cơ sẽ tin khác, nhưng nếu là do ngươi chứng minh, bà hẳn sẽ tin."

Tròng mắt Đào Yêu đảo qua: "Ngươi chứng minh như thế nào?"

"Viết cho một tờ giấy xin nghỉ, đóng dấu tay của ngươi là ." Hắn : “Chỉ đơn giản thế thôi. Thù lao sẽ thiếu ngươi."

"Ta là đắn đấy." Đào Yêu ngẩng đầu, như thật: “Chuyện dối . Huống chi đối tượng lừa gạt còn là tiên cơ của Côn Luân, , ."

"Ngươi sợ bà ?" Bác Trương thở dài: “Vậy thì thôi. Ta vốn còn định truyền cách nuôi dưỡng Tăng Cổ cho ngươi báo đáp chứ."

"Tăng Cổ?" Đào Yêu nhíu mày: “Đó là cái gì?"

"Luyện một phiến lá cây hoặc một gốc cỏ xanh thành cổ. Sau khi luyện thành, bỏ cổ vại gạo, gạo trắng thể tăng lên một nửa. Đặt túi tiền, tiền bạc thể tăng gấp đôi, cho nên gọi là Tăng Cổ." Bác Trương nghiêm túc : “Đây là thứ mà hai vợ chồng già chúng nghiên cứu mấy năm nay, chỉ là chúng hứng thú với tiền tài nên dùng tới. Đào Yêu cô nương thể sẽ cần."

"Ngươi giấy xin nghỉ như thế nào? Đóng một dấu tay đủ ? Nếu đủ, cho ngươi cả bàn tay nhé? Hay là dấu môi thì ?"

"..."

Đào Yêu ở nhà bác Trương ba ngày.

Mấy ngày nay, đến Thần Nữ Các vẫn đông như , nhưng ai nấy đều mất hứng trở về, vì Cổ bà bà mất tích.

Thím Trương vẫn giường nghỉ ngơi, vết thương vai nhẹ cũng nặng. Ma Nha chuyện, cho rằng bà thương thật, ngày nào cũng phòng niệm kinh, là giúp bà hóa giải tai nạn, còn kéo Cổn Cổn cùng thiền, cầu phúc cho bà. con hồ ly nào cũng ngủ gật trong tiếng niệm kinh, chọc cho thím Trương ngớt.

Buổi tối khi , thím Trương gọi Đào Yêu qua, đưa cho nàng một gói bạc nặng trịch, : "Nơi cách kinh thành còn xa, chút bạc trong thì ."

Đào Yêu giả vờ từ chối một hồi, cuối cùng vẫn tủm tỉm nhận lấy.

"Đào Tử cô nương." Thím Trương đột nhiên thẳng mặt nàng: “Ngươi là một cô nương bình thường, đúng ?"

Nghe , Đào Yêu chỉ bật , cho ý kiến.

"Thuốc của tác dụng với ngươi." Thím Trương hổ : “Cũng may thật, như thế mới cổ yêu hại c.h.ế.t. Ông già nhà rằng ngươi loại bỏ chúng và đưa về nhà an . Ơn cứu mạng , xin cảm ơn."

"Ừm, thực cháu là đại phu." Đào Yêu gãi mũi: “Có thể là lớn lên trong đống thuốc, nên nhiều loại t.h.u.ố.c mê đều vô dụng với cháu."

"Thật là tuổi trẻ tài cao." Thím Trương tán thưởng, chợt im lặng, hỏi: “Ông già nhà kể cho ngươi chuyện của chúng ?"

"Vâng, kể ạ." Đào Yêu gật đầu: “Cuộc đời truyền kỳ."

"Ngươi sợ ?" Thím Trương vuốt ve mu bàn tay : “Ta là ai, lẽ ngươi cũng nhỉ."

 

Loading...