Bách Yêu Phổ 1 - Chương 3: Ứng Thanh 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:50:43
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy xem , mấy ngày nay khi đuổi khỏi nhà, Mã gia nương tử lang thang , cuối cùng đến bờ sông, tâm tư rối bời mới tự vẫn." Đào Yêu nhún vai: “Xem nguyện vọng của nàng thành ."

"Cái giếng cổ do thần tiên lưu , thấy là yêu ma đội lốt thần tiên thì đúng hơn." Hạ Sơn đột nhiên kích động.

Đào Yêu liếc một cái: "Sao trông ngươi giống như cái giếng cổ lừa mất nhiều tiền thế?"

"Nếu chỉ mất tiền thì thôi." Lông mày Hạ Sơn xoắn , nhưng thôi. Một lát , đột nhiên Đào Yêu: “Đào đại phu, các vị theo ."

Phòng ngủ nhà họ Hạ, cửa sổ đóng chặt, ánh sáng ảm đạm.

Một cô nương mập mạp giường, liều mạng chất đống chăn lên , trong ánh mắt đầy vẻ đề phòng.

Đào Yêu và Liễu công tử , Ma Nha ôm Cổn Cổn kinh ngạc.

Rõ ràng là một cô nương, nhưng một đôi móng heo. Không tay , mà là móng heo.

"Muội từ nhỏ mập hơn khác, thêm gia cảnh khó khăn nên thường nhạo. Cũng may nó tính tình đôn hậu, ít , chẳng bao giờ tranh cãi với ai, nên cũng bình an trưởng thành đến mười lăm tuổi. Bạn bè cũng , nhưng các cô bạn gì nó cũng hùa theo, bảo nó mặc quần áo để trò nó cũng phàn nàn. Ta tức giận, hỏi vì nó cứ theo họ, sống vì . Nó chỉ là sợ bạn bè." Hạ Sơn bất đắc dĩ khổ sở: “Hai năm nay, nó càng ít hơn, ngoài luôn cúi đầu, soi gương, thậm chí chuyện với cũng cẩn thận. Vào ngày sinh nhật thứ mười lăm của nó, với đàn kiến ngoài sân: ‘Nếu mập thì bao’."

Đào Yêu suy nghĩ một hồi, hỏi: "Nó cũng đến miếu Thần Tài?"

Hạ Sơn nhíu mày: "Khoảng ba tháng , nó ngoài mua đồ, đến sáng mới về. Ta lo c.h.ế.t, hỏi nó . Con bé ấp úng đến giếng cổ ở miếu Thần Tài, ném hết tiền đó. Ta cũng nỡ trách, để nó ôm chút hy vọng cũng . Khoảng nửa tháng , nó mặt mày bầm tím về nhà. Ta hỏi , nó chỉ mấy đứa trẻ ném đá, gọi nó là con lợn. Ta tức giận, tìm bọn chúng tính sổ nhưng nó giữ , cho . Haiz, cũng đành chịu. Ngày hôm , nó bắt đầu sốt, ngủ cả ngày. Ta tìm đại phu, họ phong hàn, uống vài thang t.h.u.ố.c sẽ khỏi. nó vẫn khá lên, xuống giường. Chỉ vài ngày , sáng sớm gọi nó dậy ăn sáng thì phát hiện tay trái nó biến thành móng heo. Ta sợ hãi, định tìm đại phu nhưng nó ngăn , lóc nếu ngoài thì càng thể sống . Ta hết cách, chỉ đành mua thảo d.ư.ợ.c thanh nhiệt giải độc cho nó uống nhưng khỏi. Chẳng những tay trái, mà cả tay cũng biến thành móng heo. Hơn nữa..." thôi, cuối cùng vẫn lấy hết dũng khí: “Ba ngày , nó còn mọc một cái đuôi heo. Ta thực sự gì. Nghĩ rằng đây là bệnh mà là trúng tà nên mới tích góp tiền, định tìm một đạo sĩ giỏi. Ai ngờ gặp các vị, Mã gia nương tử cũng đổi khi đến giếng cổ, mới yên tâm dẫn các vị về nhà."

"Ngươi sợ chúng chuyện của ngươi ngoài ?" Đào Yêu cô nương giường đang run rẩy.

"Nếu các vị , cũng chỉ thể trách nhầm ." Hạ Sơn nghiêm túc : “Ta thấy cô nương tuổi còn trẻ nhưng ánh mắt sáng suốt, vị Liễu công tử bản lĩnh lớn, huống chi còn tiểu sư phụ từ bi. Những như các vị tất nhiên hơn hẳn . Hơn nữa, Đào đại phu thể chữa trị cho Mã gia nương tử thì hẳn cũng thể chữa ." Nói xong, quỳ xuống đất: “Hạ Sơn quyền thế, thể trả thù lao lớn gì cho các vị . Chỉ mong các vị thương tình chúng cô thế cô, nương tựa lẫn tay giúp đỡ. Nó chỉ mới mười lăm tuổi, nó là , heo."

Ma Nha vội vàng đến đỡ : "Hạ thí chủ mau dậy. Nếu bệnh tình kỳ quái của ngài và tình trạng của Mã gia nương tử thực sự cùng một nguyên nhân, Đào đại phu thể chữa cho Mã gia nương tử thì tất nhiên cũng thể giúp ngài." Dứt lời, đầu Đào Yêu: “ ?"

Đào Yêu để ý tới , hỏi Hạ Sơn: "Đã là giếng cổ thì hẳn tồn tại cả trăm năm. Trước đây đến chuyện tương tự ?"

Hạ Sơn suy nghĩ một chút, lắc đầu: "Tổ tiên đời đời sống ở trấn Ô Đầu. Truyền thuyết về giếng cổ lưu truyền nhiều năm, nhưng từng đến chuyện khó tin như . Ta đoán hẳn là một năm , nhà giàu dẫn đầu xây dựng miếu Thần Tài, khách đến khách , hương khói thịnh vượng động đến linh khí của giếng cổ, nên mới biến cố!"

"Giếng cổ, miếu Thần Tài." Đào Yêu suy nghĩ một chút, tới giường bắt mạch cho cô nương .

Thấy thế, Ma Nha thở phào một , thấp giọng với Hạ Sơn: "Được đó, nàng chịu bắt mạch thì ngươi coi như cứu một nửa . Mau lên ." Nói xong, về phía Liễu công tử. Liễu công tử cũng ngạc nhiên, vì ít khi thấy Đào Yêu sảng khoái như .

Một lát , Đào Yêu dậy, với Hạ Sơn: "Đưa đến chỗ giếng cổ đó."

Ánh trăng lấp lánh bầu trời đêm, gió đêm thổi qua. Đào Yêu dừng miếu Thần Tài lớn lắm, tay cầm một cành cây đùa nghịch.

"Từ miếu Thần Tài về phía bắc hai trăm bước, một cây hòe một cái giếng cổ bằng đá xanh, bốn mùa lạnh lẽo." Đào Yêu một vòng, chỉ cành cây về phía : “Về phía bắc."

Liễu công tử vội xoay vai nàng: "Ngươi đang chỉ về phía nam đó."

Ma Nha và Cổn Cổn đều thở dài.

Đào Yêu lúng túng đẩy tay Liễu công tử : "Ta đó là phía nam, chỉ thử xem các ngươi mù quáng theo thôi."

Liễu công tử lườm nàng, mắt trợn lên trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-3-ung-thanh-3.html.]

Ba về phía bắc của miếu Thần Tài, tìm cây hòe và giếng cổ.

Chẳng bao lâu, đến hai trăm bước, họ thấy một gốc cây hòe già sét đ.á.n.h gãy một nửa. Miệng giếng lẳng lặng cách đó xa.

phía bên cây hòe một gánh hàng rong, bên cạnh là một cái bếp lò, một cái nồi nhỏ đang bốc nóng. Bàn ghế, chén đĩa, thịt rau cũng bày . Một phụ nữ mặc váy màu chàm, tóc đen búi đầu, tay cầm thìa gỗ, đang đưa lưng về phía họ lau bàn.

Liễu công tử và Ma Nha ngửi thấy mùi thơm từ gánh hàng, cùng : "Thơm quá."

Có lẽ tiếng bước chân, phụ nữ lau bàn : "Tối nay cháo rau xanh thịt bằm, quý khách mời . Ta sẽ dọn cháo lên ngay."

Đào Yêu cái nồi nhỏ nóng hổi, hỏi: "Trễ như , đại tẩu còn bày hàng ở đây ?"

"Ta chỉ là một phụ nữ bình thường, ban ngày sợ việc , buổi tối ngoài bán kiếm chút lời." Người phụ nữ , khẽ với họ: “Nơi dù hẻo lánh nhưng thiếu đường đêm. Thường tiểu thư, công tử đến đây ban đêm, ném vài đồng tiền giếng cổ bên . Họ rằng ánh trăng mới linh nghiệm. Nếu gặp lúc bày sạp, họ sẽ ghé qua chỗ dì Vân ăn một chén cháo một bát mì, ấm áp về nhà."

Người phụ nữ trạc ba mươi tuổi, giọng dễ , cao thấp, ngũ quan bình thường, nhưng quần áo, tóc tai gọn gàng.

Người tự xưng là dì Vân họ một lúc : "Tối nay trăng, các quý khách cũng đến đây để cầu nguyện ? Đến đây , cháo nấu ngon lắm."

"Cũng , mỗi một chén nhé." Đào Yêu xuống.

"Được, ." Dì Vân vội lấy bát, múc ba bát cháo bày lên bàn. Sau đó, bà thấy Cổn Cổn trong lòng Ma Nha, : “Thằng nhóc thật dễ thương, nửa đen nửa trắng. Chỗ còn sót miếng xương thịt, ăn ."

Ma Nha chớp mắt, đáp: "Nó ăn tất."

Dì Vân : "Được, lấy cho nó." Nói xong, bà sang lấy một miếng xương thịt nấu chín từ trong gánh, đặt lên đĩa. Cổn Cổn nhảy khỏi lòng Ma Nha, bắt đầu gặm.

" kén ăn gì cả." Liễu công tử lấy thìa, nhẹ nhàng khuấy bát cháo nóng.

"Dì Vân bày hàng ở đây lâu ?" Đào Yêu thổi cháo: “Nghe giọng dì giống bản địa."

Dì Vân lau tay đáp: "Ta là phương Bắc, theo chồng đến sống ở trấn Ô Đầu. Đã bày hàng ở đây gần một năm ."

Đào Yêu tiếp tục thổi cháo: "Dì Vân việc vất vả như thế, phu quân dì đến giúp ?"

"Anh cũng bận." Dì Vân đầu : “Cháo ăn lúc nóng, nguội ngon."

Ma Nha húp một ngụm, liên tục khen: "Cháo ngon quá."

"Phải ?" Đào Yêu chắc chắn, với Liễu công tử: “Ngươi nếm thử xem, nếu thích sẽ ăn."

Liễu công tử lấy thìa, múc một muỗng cho miệng, gật đầu: "Cũng tệ."

Dì Vân : "Cô nương yên tâm ăn, tay nghề của kém." Bà bước tới bàn, đặt một chai nước tương mặt Đào Yêu: “Nếu cô nương thích thanh đạm thì thêm vài giọt nước tương cũng ."

Đào Yêu chăm chú tay bà, bất ngờ : "Ta thấy tay của dì Vân tệ, hẳn là phúc."

Dì Vân hứng thú: "Cô nương còn xem tướng ?"

" , xuống ." Đào Yêu chuyển chỗ sang đầu của chiếc ghế dài, vỗ vỗ ghế: “Không giấu gì dì Vân, cha là thầy bói, từ nhỏ theo ông nên cũng hiểu chút ít."

 

Loading...