Bách Yêu Phổ 1 - Chương 3: Quai Long 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:49:57
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nó càng nghĩ càng thấy đúng, bèn theo con đường mà Hạn Tiên một vòng. Cũng gì khác thường, chỉ là ở một góc phía nam của thôn, nó phát hiện một miếu thờ đắp bằng đá, bên trong tượng đá khắc hai chữ "Hạn Tiên". rõ ràng nơi lâu đến cúng bái, miếu thờ và tượng đá đều rách nát, đầy mạng nhện. Điều thực sự khiến nó chú ý là một dấu tay màu đen còn sót bệ thờ. Nó đưa móng vuốt chạm , vẫn còn nóng. Mười phần là Hạn Tiên phẫn nộ đ.á.n.h một chưởng xuống đây.

Trở cổng thôn, nó con mà Hạn Tiên để , nhớ những tin đồn thường ở Thiên giới. Một tiểu tiên thường xuyên lui tới nhân gian, cực kỳ để ý đến việc con thờ cúng. Nghe nhận càng nhiều hương khói, tế phẩm thì tiên lực sẽ càng mạnh, càng lợi cho việc thăng chức. Vì , cũng thường tin đồn tiểu tiên đủ hương khói mà chọc giận tiểu tiên khác, dẫn đến trả thù. Dù , trời cao hoàng đế xa, nhân gian rộng lớn, chút động tác nhỏ cũng khó phát hiện. Theo nó , Hạn Tiên cũng là kẻ lòng rộng rãi.

Hơn nữa, nó khắp thôn cũng phát hiện "thiên trừng ấn". Thiên giới trừng phạt nhân gian, dù phái ai dùng cách nào, đều sẽ giao cho đó "thiên trừng ấn". Nơi phạt sẽ đ.á.n.h dấu ấn ký , để biểu thị nơi đây tội nghiệt ngập trời, chịu trời phạt. Nếu "thiên trừng ấn", càng chứng minh đây là tư thù của Hạn Tiên. Chỉ vì ít cúng bái mà ghi hận như .

thể trở về Thiên giới tố cáo , đó là tự tố cáo ? Hay là giả vờ thấy đổi một nơi ẩn náu mới?

Thế nhưng, nghĩ đến những cây mía mới nhú của A Mang, nó do dự. Hoặc là, một cách khác.

Trước khi bình minh, nó biến mất khỏi thôn Phi Ngư.

Mặt trời bóng. Đào Yêu uống ba bát , hai mắt vô hồn về phương xa. Liễu công tử ngáp bao nhiêu . Ma Nha tràng hạt, thỉnh thoảng liếc trái liếc .

Ngay khi đang nhàm chán thì ở đầu ngã ba, một bé nhảy nhót tới. Trên đầu buộc một chỏm tóc, bé nghênh ngang chạy đến quán , thẳng về phía thôn Phi Ngư.

Con Quai Long đột nhiên nhảy khỏi gùi tre, móng vuốt cầm một cây kim thêu nhỏ như lông trâu, đầu kim dính vết m.á.u của nó. Ngay khi những khác còn kịp định thần, nó rơi xuống đất, đuổi theo . Dù chạy khập khiễng nhưng tốc độ hề chậm.

Cách bé vài bước, một tia sáng bạc cực nhỏ từ móng vuốt nó bay , vô thanh vô tức đ.â.m gáy bé.

Tốc độ của bé chậm . Đi thêm vài bước, đột nhiên khựng , đưa tay sờ gáy. Còn kịp đầu, thể "bùm" một tiếng biến mất tại chỗ, mặt đất chỉ để một con búp bê đất vỡ vụn. Sau đó, một luồng ánh sáng đỏ hình dạng chui từ con búp bê, thẹn quá hóa giận Quai Long, gầm lên: "Yêu nghiệt , ngươi dám đ.á.n.h lén !"

Nó nhếch miệng : "Là đ.á.n.h lén ngươi, là Hạn Tiên ngươi đ.á.n.h lén thôn Phi Ngư, trong lòng ngươi và đều tự rõ."

Hạn Tiên càng tức giận: "Ta và ngươi nước sông phạm nước giếng, ngươi dám quản cả chuyện của ?"

"Đừng như . Người thờ cúng ngươi thì ngươi trả thù. Dù cũng là thần tiên, tướng ăn cũng khó coi quá đó." Nó lè lưỡi với Hạn Tiên.

"Ngươi cứ chờ đó! Xem xử lý ngươi thế nào!" Hạn Tiên phẫn nộ còn xong loạng choạng mặt đất, hữu khí vô lực giãy giụa: “Có bản lĩnh thì đừng chạy! Xem đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi ?"

Nó trợn trắng mắt: "Thôi . Bây giờ chúng đều mất hết pháp lực, ai cũng xử lý ai. Chờ khác đến dọn dẹp ."

Sau lưng chúng, Đào Yêu, Liễu công tử và Ma Nha thành một hàng, Cổn Cổn thì chễm chệ đầu Ma Nha. Ba một hồ ly phấn khởi vây xem hai vị thần tiên Thiên giới giằng co.

"Thì đó chính là Hạn Tiên ." Ma Nha kinh ngạc: “Dáng vẻ thật khó ."

Đào Yêu quanh, : "May mà qua, nếu thấy thần tiên bộ dạng thế thì thất vọng c.h.ế.t mất."

"Ngươi ngốc ? Dù qua, phàm phu tục tử cũng thể thấy nguyên hình của chúng. Nhiều lắm là họ cho rằng ba chúng điên, thành hàng ngẩn thôi." Liễu công tử thản nhiên : “Ở quán nãy, ông chủ Ma Nha nhiều . Một hòa thượng chuyện với cái gùi trúc rỗng, cũng thật khó ."

Con Quai Long chậm rãi đầu ba họ: "Ta cảm thấy các ngươi chuyện thì sẽ hơn."

"Vậy là kết thúc ." Đào Yêu vỗ tay, tới mặt nó, Hạn Tiên đang bẹp mặt đất.

"Hạn Tiên trời sinh thích ban ngày, chỉ thể hành động tự nhiên ban đêm. Ban ngày, nó dựa bùn đất hóa thành hình mới thể . bắt kịp giờ tai ương giữa trưa, nó đành chịu đựng." Nó Hạn Tiên, : “Tuy Hạn Tiên ban ngày pháp lực yếu ớt, nhưng cũng đủ để nó lợi dụng một canh giờ khiến thôn Phi Ngư chịu khổ ba năm. Chỉ cần nó thôn, chẳng cần gì cũng thể đạt mục đích. Cho nên phế hết pháp lực của nó, một chút cũng còn. Chờ qua trưa hôm nay, dù nó trả thù thôn Phi Ngư cũng đợi mười năm nữa."

Hạn Tiên xong, tuy đ.á.n.h một trận, nhưng chẳng còn sức mà nhúc nhích, đành tuôn tất cả những lời tục tĩu mà nó từng .

Làm thần tiên mà thành thế cũng thật hổ.

Con Quai Long coi như thấy, xoay thận trọng cúi chào họ, : "Bây giờ mới thể xin các ngươi. Ta hại các ngươi sét đ.á.n.h cũng là hành động bất đắc dĩ. Dù mặt sông trống trải, thuyền của các ngươi là dễ phát hiện nhất."

Đào Yêu hừ một tiếng: "Người của Thiên giới, phàm là Lôi Thần đ.á.n.h thương, khi lành hẳn sẽ mất hết pháp lực. Trong lúc , nếu bôi m.á.u của thương lên hung khí đ.â.m đồng liêu, sẽ cho pháp lực của đối phương biến mất trong một ngày. Ngươi cũng liều thật, thế mà còn nghĩ chủ ý , cố ý bại lộ hành tung để Lôi Thần bổ ngươi. Ngươi nghĩ đến việc Lôi Thần thể đến, hoặc là bổ mạnh quá ?"

"Ta cảm thấy Lôi Thần sẽ lấy mạng . Dù cũng là một kẻ thích tra tấn khác, để c.h.ế.t thì dễ dàng quá ." Quai Long nghiêm túc , đó nó như trút gánh nặng, bệt xuống đất: “Được , chuyện của xong. Nói thật, móng vuốt đau quá. Ngươi chữa cho ."

Đào Yêu bĩu môi: "Chữa bệnh cũng , nhưng chữa bệnh điều kiện."

"Làm t.h.u.ố.c của ngươi chứ gì, ." Quai Long im : “Ta cũng tò mò một ngày nào đó ngươi sẽ lấy bộ phận nào thuốc. À, móng tay ?"

"Đó là chuyện của ngươi." Nàng xổm mặt nó, mở bàn tay : “Nghĩ kỹ thì đóng dấu cho ."

Con Quai Long vươn móng vuốt của : "Không cần suy nghĩ nữa. Tuy các ngươi nửa đường chẳng giúp gì, còn mấy lời ngu xuẩn chọc tức giận, nhưng chẳng ghét các ngươi. Cuộc sống đây của chủ yếu là chạy trốn, hầu như cơ hội chuyện với khác." Nó dừng một chút: “ về trốn nữa. Để Lôi Thần bắt về . Chỉ cần g.i.ế.c , cùng lắm thì sẽ lệnh mưa, mệt cũng , xem thường cũng , là yêu quái cũng , ít nhất vẫn ích, dù chỉ là một chút tác dụng nhỏ thôi."

"Ừm, ít nhất ngươi từng bảo vệ vườn mía cho một đứa nhỏ." Đào Yêu lườm nó, lấy một viên t.h.u.ố.c nhỏ từ túi vải , bóp nát đắp lên vết thương của nó.

"Thực từng ăn mía, ngon ?"

"Rất ngọt."

Vỹ thanh

Con Quai Long Lôi Thần mang , ngay trong rừng trúc bên ngoài thôn Phi Ngư.

Trước khi chủ động thông báo cho Lôi Thần, nó yêu cầu bọn Đào Yêu bỏ nó gùi trúc đưa đến nhà A Mang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-3-quai-long-3.html.]

, chỉ ở cửa xa xa những cây mía đang đung đưa trong gió xuân. A Mang đang xách thùng nước, cẩn thận dùng thìa gỗ tưới xuống đất. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé mười tuổi tràn ngập niềm hạnh phúc và mong chờ. Bà nội tóc bạc ghế dài cách đó xa, phơi nắng dặn dò cẩn thận.

Lúc rời , Quai Long ở trong gùi trúc một câu: "Cậu trồng vất vả lắm, nếu chỉ một đêm mà còn nữa thì sẽ buồn bao."

Trong rừng trúc, một vị thần mặc áo đen, hình cao to cường tráng từ trời giáng xuống. Lôi Thần mặt biểu cảm nó, đưa tay : "Về thôi."

Quai Long thành thật nhảy lòng bàn tay .

Cả quá trình, Đào Yêu đều chằm chằm Lôi Thần. Trước khi rời , nàng đột nhiên gọi .

"Chuyện gì?" Lôi Thần tiểu nha đầu tướng mạo bình thường .

Nàng ngẩng đầu: "Ta đến từ Đào Đô."

"Thì là Quỷ y Đào Yêu." Lôi Thần gật đầu: “ và Đào Đô xưa nay qua . Ngươi ở Đào Đô, chạy đến nhân gian dạo vốn liên quan đến . vẫn nhắc nhở ngươi một câu, đến nhân gian tuân thủ quy củ của nhân gian. Nếu phạm sai lầm gì mà rơi tay thì dễ chịu ."

Đào Yêu đen mặt: "Không cần đại thần ngài nhọc lòng. Người Đào Đô chúng cũng quy củ của Đào Đô. Ta gọi ngài chỉ để nhắc nhở, đừng động một chút là bổ sấm chớp lung tung. Ngài miệng thì thể đạo lý. Thật sự bổ ai, thì phiền sang bên cạnh xem dân chúng vô tội ."

Lôi Thần đ.á.n.h giá nàng một lượt, lắc đầu rời , thèm đáp .

Lúc sắc mặt nàng khó coi đến mức thể vắt nước, Lôi Thần đột nhiên dừng , đầu : "Ngươi cho rằng nếu cho phép thì Quai Long thật sự thể trốn thoát hết đến khác, thể thương thì thương ? Ngươi cho rằng mạng của các ngươi lớn đến mức sét đ.á.n.h c.h.ế.t ?"

Đào Yêu sững .

Lôi Thần nhạt: "Thần cũng đều lúc chín chắn như , đợi qua ." Nói xong, như nhớ điều gì, ống tay áo của , bên trong chứa Hạn Tiên liệt, : “Có vài hành vi quá phận của tiểu tiên, cũng phong thanh. Để chúng chịu chút khổ sở cũng ."

Đào Yêu buột miệng: "Ngài hết ư? Bao gồm cả chuyện Quai Long nghĩ cách ngăn cản Hạn Tiên ?"

Lôi Thần mỉm , xoay rời .

"Này, đừng tra tấn Quai Long quá!" Đào Yêu ở phía hét lớn: “Nó ngoan, hơn nữa còn năng lực hơn một vị thần!"

Lúc , Quai Long thò đầu từ bàn tay Lôi Thần, giơ móng vuốt với nàng: "Về , đừng nhớ thương . Ta ngoan."

Kim quang lóe lên, Lôi Thần và Quai Long còn bóng dáng.

Ma Nha niệm một tiếng "A Di Đà Phật", : "Phù hộ xem cúng bái, đó là chuyện của thương nhân. Tâm phân biệt, lòng từ bi mới là thần Phật." Cậu vui mừng xoa đầu Cổn Cổn: “Quai Long thí chủ ngộ chính đạo, Cổn Cổn thí chủ ngươi lấy nó gương. Dù ngươi còn cả một con đường tu luyện dài dằng dặc phía ."

Cổn Cổn kêu "hừ hừ" vài tiếng, nhảy lên vai , ôm lấy chuỗi hạt cổ bắt đầu gặm.

Ma Nha bất đắc dĩ: "Đầu tiên bắt đầu từ việc quản lý sự thèm ăn của . Ngươi thể thấy đói là ăn lung tung ."

Rắc rắc rắc, két két két.

"Này, , buông ! Ta chỉ một chuỗi hạt thôi!"

Rắc rắc rắc, két két két.

Bên cạnh, Liễu công tử kỳ lạ Đào Yêu: "Ngươi hôm nay khác thường lắm."

"Có ?" Đào Yêu liếc xéo .

"Trong ấn tượng của , ngươi ít khi chủ động nhắc đến phận của với khác." Hắn : “Nhất là trong đầu gặp mặt."

Đào Yêu im lặng một lát, đột nhiên hai mắt tỏa sáng, bắt lấy cánh tay Liễu công tử: "Hắn trai quá! Sao đời đàn ông như thế? Ta cứ tưởng Lôi Thần là một lão già đen thui xí, ngờ là một Lôi Thần như ! Ta cho nhớ kỹ tên . Ngươi xem trong lòng nhỉ? Thần tiên cũng thể thành chứ!"

Liễu công tử khuôn mặt si tình, hưng phấn đến đỏ bừng của nàng, chút lưu tình hắt một chậu nước lạnh: "Nếu thích nữ nhân thì ?"

Đào Yêu ha hả: "Thế cũng tới lượt ngươi."

"Ta hứng thú với nam nhân."

"Ngươi gì đó cho vui thì sẽ c.h.ế.t ?"

"Sẽ c.h.ế.t, mà là sống bằng c.h.ế.t. Ta vẫn nên tàng hình thôi, nếu chúng chỉ thể đau khổ."

"Có ngày sẽ nấu ngươi thành một nồi lẩu rắn."

"Ta sợ ngươi tìm cái nồi lớn như thôi."

Rừng trúc đang yên tĩnh chợt trở nên ồn ào hẳn lên.

 

 

 

Loading...