Bách Yêu Phổ 1 - Chương 3: Phù du 3
Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:49:51
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm đó, trời đổ mưa, nước sông dâng cao, t.h.i t.h.ể của những con thú nhỏ c.h.ế.t đuối thỉnh thoảng dạt bờ.
Hắn xổm ở cửa hang, tay cầm một tấm lá chuối che mưa. Trước mắt là một đống đá màu xám đen, lưng là sự tĩnh mịch đến đáng sợ.
Hắn bỏ rơi.
Ngày hôm qua, trong hang vẫn còn tộc nhân của : cha , chị em. Sáng nay tỉnh , chỉ còn một .
Họ rời dứt khoát, ngay cả nồi niêu xoong chảo cũng mang ...
Có lẽ, còn quan trọng bằng một cái nồi.
Mưa ngày càng lớn, trở hang động, cứ mặc cho mưa xối lên tấm lá chuối, chảy xuống chân .
Thân là một sói, tốc độ và sức mạnh là bẩm sinh, cũng là cách để sinh tồn. ... cúi đầu chân trái của , dùng sức đ.ấ.m xuống... đau chút nào, còn tri giác.
Hắn sinh , chân trái què, cảm giác, sức lực. Khi các tộc nhân khác chạy nhảy chơi đùa, chỉ thể dùng ánh mắt hâm mộ theo. Có lẽ hai tay cũng ảnh hưởng, ngay cả đứa nhóc nhỏ hơn nhiều cũng thể tay đ.ấ.m vỡ một tảng đá, còn đến việc nâng một thùng nước cũng cố hết sức.
Người sói là sự tồn tại nửa yêu nửa , bản tính hung mãnh khiến họ cả đời chiến đấu: với hổ dữ, mãng xà chiếm núi vua; với những kẻ săn yêu bắt sống hoặc g.i.ế.c c.h.ế.t họ để kiếm lời; với thời tiết khắc nghiệt và bệnh tật.
Người sói là , nhưng đối xử như . Người sói là yêu, nhưng tuổi thọ như yêu. Trong mắt yêu, họ là ; trong mắt , họ là yêu. Trăm năm tuổi thọ, sống hèn mọn hơn bất cứ ai, sống thế nào cũng thật gian nan.
Cho nên, oán hận vì bỏ rơi. Một kẻ như , lẽ là gánh nặng cho cả tộc.
Thành thật mà , thính giác của cũng nhạy bén bằng đồng tộc. Có kẻ săn yêu theo dõi cũng nhận . Nếu trưởng tuần tra phát hiện, chuyện gì xảy .
Một thứ vô dụng, vốn nên vứt bỏ.
Thế nhưng, vẫn chờ thử. Lỡ như, lỡ như hoặc trưởng thì ?
Mưa nhỏ dần tạnh. Bên ngoài hang động vẫn chỉ đá, .
Trời đổ mưa to, bóng tối ập xuống. Thứ thấy vẫn chỉ là đá.
Hắn chờ đợi bảy ngày, gì ngoài một con lợn rừng và hai con thỏ.
Họ sẽ nữa.
Đây là đầu tiên đến nơi ở của con . Người sói rừng, sống trong rừng nghĩa là cách ly với thế giới. Ngược , họ thỉnh thoảng cũng dùng hình đến chốn hồng trần, dùng sản vật của núi rừng để đổi lấy những thứ cần thiết. Thậm chí ít đồng tộc lựa chọn rời khỏi núi sâu, mai danh ẩn tích sống giữa nhân gian.
, đại đa sói vẫn ở . Vì họ , sống trong núi chỉ cần đấu tranh với thiên tai, còn khỏi núi sâu, họ chiến đấu với con . Họ sợ thiên tai, chỉ sợ lòng .
Trước , theo trưởng đến nhân gian, dùng thịt thú hoặc da thú đổi lấy gạo mì. Người sói chỉ ăn thịt, lương thực con trồng thơm, tiếc là họ học cách trồng trọt.
Trong thực đơn của họ chỉ thịt sống và thịt nướng. Còn thực đơn của một quán ăn nhỏ trong chợ, đối với mà , là cả một thế giới kỳ diệu. Cùng một nguyên liệu, con thể chế biến vô món ngon.
Huynh trưởng thể trả lời những câu hỏi của , và cũng còn cơ hội để hỏi nữa. Hồng trần rộng lớn, giang sơn vạn dặm, từ nay chỉ còn một .
Ngày đó, trong một góc phố, qua từ lúc mặt trời mọc đến hoàng hôn. Cho đến khi đói đến hoa mắt, mới đưa quyết định: trở về núi nữa. Hắn đến cả một con lợn rừng trưởng thành còn đ.á.n.h , lẽ trộn cuộc sống con , một bình thường sẽ đường sống hơn.
Đầu tiên, lấp đầy cái bụng. Mà để lấp đầy cái bụng ở chốn nhân gian, tiền.
Hắn lấy hết can đảm, chọn một nhà hàng ông chủ trông phúc hậu, rằng thể bất cứ việc gì. Ông chủ , quán đang thiếu một tạp vụ, liền nhận .
Hắn cảm thấy đây là một khởi đầu quá . Dù mỗi ngày vô chén bát rửa, bàn ghế lau, củi chẻ; dù mỗi ngày chỉ hai bữa cơm, bánh bao thì nhỏ, dưa muối thì mặn, cháo thì loãng như nước, vẫn ăn ngon miệng.
Ở đây, là gánh nặng của ai. Hắn chỉ là một tạp dịch tên Tiểu Lang. Hắn cảm thấy cuộc sống yên .
Một tháng , ngày phát lương, ông chủ đuổi , với lý do con gái ông chủ mất một chiếc bông tai ngọc trai, và chỉ phòng cô ngày hôm đó.
Hắn vụng về nhưng kiên quyết biện giải, rằng ngày đó chỉ mang quần áo giặt xong đến, đặt xuống ngay. Đừng là trộm, đến cả cũng từng thấy chiếc bông tai nào.
Ông chủ và con gái đều phẫn nộ, đẩy thiếu niên què quặt khỏi cửa, luôn miệng c.h.ử.i mắng, dọa báo quan bắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-3-phu-du-3.html.]
Hắn sợ bắt. Nghe bắt quan phủ sẽ đ.á.n.h cho da tróc thịt bong, tội chắc phạt, vô tội chắc tha. Quy tắc của nhân gian, vẫn hiểu lắm.
Khi đuổi , vây xem, ai nấy đều mang vẻ mặt hóng chuyện. Hắn lảo đảo dậy. Khi rời , thấy trộm lưng: "Lão Lưu keo kiệt đó bao giờ trả công cho tạp dịch ... Đây là kẻ xui xẻo thứ bao nhiêu nhỉ?"
Không ai quan tâm đến quá khứ và tương lai của . Hắn như lúc mới đến nơi , một khập khiễng rời .
Thì , ngoại hình và lòng liên quan gì đến . Hắn nghĩ trong tiếng bụng đói kêu ùng ục.
Hắn đến tìm việc ở quán ăn nữa mà đến một khách điếm. Công việc chủ yếu là dọn dẹp tất cả rác thải trong khách điếm, bao gồm cả nhà xí.
Dọn rác xong còn vứt ngay mà lục lọi trong đống rác để tìm những thứ còn dùng . Ông chủ để ý xem vị khách nào bất cẩn rơi túi tiền vật quý giá .
Mặc dù điều thường xuyên xảy , nhưng mỗi ngày đều thể bỏ qua. Hắn từng tìm thấy vòng tay, khăn lụa, con dấu... từ trong đống rác...
Thì bất cẩn thật sự ít. Tất cả thứ đều giao cho ông chủ. Dù chỉ là một chiếc lắc tay bình thường cũng thể khiến ông vui vẻ, mặc dù ông nhiều tiền .
đầy một tháng, đuổi . Nguyên nhân là gói một thỏi bạc trong giấy dầu, trả cho một phụ nữ mang theo con trai bệnh đến kinh thành cầu y.
Đói bụng thì ăn cơm, nhưng nhiều cũng cần ăn cơm. Cứ chỗ nào dán hai chữ "tuyển " thì nhanh chóng lấp .
Hắn từ chối nhiều . Cuối cùng, chỉ thể công việc mà ai : giúp một ông lão gầy gò vận chuyển thi thể. Trên đời mỗi ngày đều c.h.ế.t, lo việc .
Tuy nhiên, đầy bảy ngày, sợ hãi.
Ngày đó, ông lão bảo chuyển một t.h.i t.h.ể đến bãi tha ma lúc nửa đêm. Con đường đến đó quá hẹp, một đoạn ngay cả xe kéo cũng qua , chỉ thể cõng .
Hắn cõng t.h.i t.h.ể của một gã lang thang, mới vài bước trượt chân ngã. Thi thể nặng nề đè lên . lúc đó, một cơn gió lạnh thổi tới, như thổi gáy . Lông tóc dựng cả lên, liều mạng giãy giụa bỏ chạy.
ngày hôm hối hận. Dù ông lão cũng bạc đãi , vận chuyển nào cũng trả tiền công đầy đủ.
Hắn đến cầu xin lão cho tiếp tục việc, nhưng lão chỉ liếc một cái, chỉ thanh niên mập mạp bên cạnh, chậm rãi : "Đã ngươi ."
Từ khi nào, ngay cả công việc cũng trở nên ưa chuộng như ...
Số tiền ít ỏi nhanh tiêu hết. Hắn giữa dòng nhộn nhịp, mờ mịt xung quanh. Khó trách sói sống trong núi sâu, tồn tại giữa nhân gian thực sự quá gian nan.
Hắn trộm một con gà nướng. Còn kịp c.ắ.n một miếng chủ quán đuổi theo, áp giải nha môn. Vị huyện quan buồn ngủ bảo bồi thường tiền. Hắn . Thế là đ.á.n.h ba mươi gậy.
Trong một ngôi đền đổ nát, sấp ba ngày liền. Giữa cơn đau ở mông, bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời tồi tệ của , đưa kết luận: "Không cần sống nữa."
Làm sai cũng , đúng cũng xong. Dù gì, cũng đều thất bại.
Trước khi ngất vì đói, thấy một sợi dây thừng.
Treo cổ đau , nhưng so với việc trở núi sâu sói hùm xé xác thì vẫn hơn chán.
Thế là treo cổ. xà ngang của ngôi miếu mục nát gãy. Không ăn cơm mà cũng nặng thế, thật khó .
Sống sót, đột nhiên tìm thấy mục tiêu mới của cuộc đời: " thế nào để kết thúc cuộc sống mà quá đau đớn."
Cắt cổ tay? Đau lắm...
Nhảy vực? Lỡ như c.h.ế.t ngay...
Uống t.h.u.ố.c độc? Ngay cả tiền mua thạch tín cũng ...
Hay là cứ lẳng lặng đây chờ c.h.ế.t? cảm giác đói bụng quá dày vò...
Nhớ gần đây một cái hồ. Tốt nhất là trầm tự vẫn! Nhảy một cái là xong.
Quyết định !
Hắn lồm cồm bò dậy, khập khiễng khỏi ngôi miếu.