Bách Yêu Phổ 1 - Chương 3: Khánh Kỵ 3
Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:49:45
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm nay hoa đào nở lâu. Mỗi gió thổi qua là một trận mưa cánh hoa rơi xuống.
Xe ngựa dừng bên đường. Một cô nương mười ba, mười bốn tuổi mặc quần áo vải thô, mắt đỏ hoe, lưu luyến từ biệt thiếu niên đồng trang lứa.
"Nhớ mặc nhiều áo , miền Bắc lạnh lắm." Thiếu niên đưa cho nàng một cái túi vải: “Áo bông dày, nàng cầm lấy ."
Cô nương từ chối, nhận lấy túi vải ôm lòng, đôi mắt hạnh chằm chằm mặt : "Cha , e là sẽ về Lợi Châu nữa. Nhị thúc mở cửa hàng bên đó, ăn , cả nhà qua đó hưởng phúc."
Hắn mỉm : "Vậy thì quá."
"Nhị thúc còn , tìm cho một mối hôn sự ." Nàng cúi đầu, ôm chặt túi vải hơn.
Thiếu niên sững , nhưng nhanh : "Là chuyện mà."
Cô nương c.ắ.n môi: "Vậy... đây. Chàng bảo trọng."
"Nàng cũng nhé." Hắn gương mặt đỏ bừng của nàng, nhẹ nhàng phủi cánh hoa dính vai nàng: “Nàng sống thật nhé."
Cô nương lặng lẽ xoay . Đi hai bước, nàng đột nhiên , thẳng mắt : "Bất cứ lúc nào, chỉ cần gọi một tiếng, dù xa cách bao nhiêu cũng sẽ trở về." Không đợi gì, nàng đầu chạy , nhảy lên xe ngựa.
Bánh xe chuyển động, bụi đất tung lên như khói. Nàng vén rèm, vươn bàn tay nhỏ vẫy vẫy. Một chiếc vòng tay bằng gỗ chạm trổ lắc lư cổ tay trắng ngần.
Xe ngựa càng càng xa. Đợi đến khi khuất bóng, thiếu niên mới lau mắt, xoay rời .
Nơi nàng đến là hoàng thành, giàu phồn hoa, ai ai cũng mong đến. Nàng đáng yêu như , nhất định sẽ tìm lang quân như ý, con cháu đầy đàn, sống đến đầu bạc răng long.
Hắn cảm thấy đầu đau nhói, trong lòng dâng lên một cỗ hoảng loạn.
Bầu trời dần tối, dọc theo con đường nhỏ quen thuộc. Những bán hàng rong gánh gánh hàng nặng nề, vui vẻ về nhà.
Tuy ngày lễ, nhưng đến Kính Hoa Trạch bày sạp bán hàng vẫn ít. Ai bảo nơi đó cảnh sắc hữu tình, chỉ là nơi thích hợp để dạo chơi ngắm hoa mà còn thể mua đủ loại đồ chơi thú vị.
Khi đến Kính Hoa Trạch, trời tối hẳn. Trăng non như lưỡi câu in bóng xuống mặt sông, hoa đào ven bờ bao bọc. Mùi cỏ xanh và bùn đất thoang thoảng trong khí, tiếng gió trong như tiếng hát xa xăm.
Một đêm như , thích hợp cho những nhiều tâm sự.
Mọi đều về hết, chỉ còn ông chú bán trang sức đang dọn hàng mái hiên. Trước khi , ông còn chào hỏi .
Trước , cùng nàng đến Kính Hoa Trạch chơi, những bán hàng ở đây đều quen mặt họ. Trung thu năm ngoái, mua một chiếc vòng gỗ khắc hoa tặng nàng. Đồ rẻ, nhưng nàng vẫn luôn đeo.
"Hôm nay đến một thế? Tiểu cô nương ?" Ông chú qua hỏi.
Hắn : "Nàng còn ở đây nữa."
"Chuyển nhà ?" Ông chú hỏi.
Hắn gật đầu: "Vâng. Chuyển đến một nơi xa."
"Ồ. Vậy ngươi cũng thường xuyên đến nhé, mang theo tiểu cô nương khác đến ủng hộ việc ăn của , ha ha."
Sau khi hàn huyên vài câu, bóng dáng ông chú cũng biến mất trong bóng đêm.
Yên tĩnh quá. Hắn mặt nước kiều diễm mắt. Kính Hoa Trạch quả nhiên danh bất hư truyền, hoa trong gương, trăng nước, khiến khỏi nghĩ rằng đây là nơi nhất ở Lợi Châu. Không tòa thành cách đó ngàn dặm cảnh sắc như ?
Ùng ục, ùng ục... Trên mặt nước chợt nổi lên bọt khí. Một chiếc xe ngựa nhỏ màu vàng sáng nổi lên, một con ngựa nhỏ cùng màu kéo , vững vàng mặt nước.
Cửa xe mở , một công tử nhỏ mặt như quan ngọc, mặc hoàng bào, cao đến bốn tấc chui , bò đến đầu xe xuống, khoanh chân , hỏi: "Vì giữ Tiểu Ngọc ? Lần nàng , ngươi gặp cũng khó đấy."
Đối với sự xuất hiện của công tử nhỏ , chẳng hề kinh ngạc, trái còn bực : "Ngươi theo dõi ?"
Công tử nhỏ nhún vai: "Ngươi hôm nay Tiểu Ngọc , tò mò nên theo xem thử."
Hắn cau mày: "Ngươi trốn ở , ?"
"Ta là yêu quái, che giấu hành tung thì khó lắm ?" Công tử nhỏ liếc một cái: “Ta hỏi ngươi, vì giữ nàng ?"
Hắn im lặng một lúc lâu : "Giữ để gì?"
"Ý ngươi là ?" Công tử nhỏ khó hiểu.
"Giữa ở và rời , lựa chọn sẽ khiến nàng hạnh phúc hơn." Hắn mỉm .
"Ngươi thấy nghèo quá ?" Công tử nhỏ bộ suy tư: “Hình như ngươi đúng là nghèo thật."
Hắn bật . Nếu xa, thực sự cốc đầu tên nhóc .
"Không vì tiền." Hắn xuất thần ánh trăng lung linh trong nước: “Thứ nàng nhất, cho nàng ."
"Không tiền ư?" Công tử nhỏ gãi đầu: “Vậy chắc là chê ngươi ?"
"Ta chỗ nào!" Hắn trợn trắng mắt, bất đắc dĩ : “Dù yêu quái như ngươi cũng sẽ hiểu , đừng hỏi nữa."
Công tử nhỏ suy nghĩ một chút, : "Lỡ như ngày ngươi hối hận thì ?"
Hối hận... Bên tai bỗng vang lên giọng của nàng... chỉ cần gọi một tiếng, dù xa cách bao nhiêu cũng sẽ trở về.
"Tiểu Ngọc , bất cứ lúc nào, chỉ cần gọi nàng một tiếng, dù cách trăm sông ngàn núi nàng cũng sẽ trở về." Ánh trăng xao động trong mắt , lay động cả nỗi mất mát bên trong.
Nghe , công tử nhỏ lập tức hăng hái, dậy vỗ ngực: "Tìm ! Tìm nè! Nếu một ngày nào đó ngươi nàng trở về, thì cứ với , đường dù xa hơn nữa cũng thể đưa thư của ngươi đến cho nàng trong vòng một ngày."
"Ta ngươi chờ ngày lâu. Ngươi là yêu quái Khánh Kỵ, am hiểu nhất là một ngày ngàn dặm, đưa tin tức." Hắn công tử nhỏ, mỉm : “Cảm ơn ngươi. Nếu một ngày nhớ nàng, sẽ nhờ ngươi đưa thư giúp."
"Vậy hứa nhé!" Công tử nhỏ nghiêm túc : “Ta chờ ngươi."
"Được." Hắn gật đầu.
Nếu nhớ lầm, và yêu quái tên Khánh Kỵ quen hai năm. Chính xác hơn, là đưa yêu quái thế giới của .
Cha từng Kính Hoa Trạch là nơi giàu linh khí, non xanh nước biếc, nước trong như gương, là nơi dễ sinh tinh quái nhất. Hơn nữa, sách "Quản Tử - Thủy Địa" : "Hang di chuyển, nước chảy xiết, ắt sinh Khánh Kỵ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-3-khanh-ky-3.html.]
Tiểu yêu trời sinh cưỡi xe ngựa , thể là linh vật núi sông thai nghén. Từ lúc nhận thức, chỉ một thấy bóng dáng Khánh Kỵ trong nhà.
Cha cứ cách vài năm mang về một con Khánh Kỵ từ bên ngoài, nuôi trong một cái bể nước lớn. Ông loại yêu quái thường ẩn trong sông hồ, nhưng chỉ cần con gọi tên nó, nó thể từ hư vô hóa thành thực thể.
Chẳng qua theo thời gian, việc đốt rừng rẫy, tát ao bắt cá ngày càng phổ biến, thêm đó là chiến hỏa liên miên, non xanh nước biếc đời ngày càng ít , lượng Khánh Kỵ cũng vì thế mà thưa thớt dần.
Tại cha nhiều như ? Bởi vì ông là một vu y(*).
*(Vu y: Người khả năng giao tiếp với dị loại, giống như pháp sư, thầy cúng.)
Người quý mến ông thì gọi ông là thần tiên sống, thích thì gọi ông là thần côn(*). Tổ tiên nhà đời đời nghề , nên chuyện tinh quái tự nhiên cũng quen thuộc.
*(Thần côn: Kẻ lừa đảo, mê tín dị đoan.)
Chỉ tiếc là sức khỏe vốn yếu, học bao nhiêu bản lĩnh gia truyền, nhiều lắm cũng chỉ giúp cha mua chút vàng mã, nến thơm.
Ba năm , cha bệnh qua đời. Tỷ tỷ tư chất bình thường cũng thể kế thừa y bát. Cả nhà chỉ thể dựa việc may vá để sống qua ngày. Đến thế hệ của họ, tổ nghiệp cuối cùng cũng đứt đoạn.
Còn nhớ hôm đó là ngày giỗ của cha. Sau khi bái tế xong, trong lòng buồn bực, một đến Kính Hoa Trạch giải sầu.
Khi đó trời gần khuya, xung quanh một bóng . Hắn mặt nước trong xanh, hiểu nổi hứng, hướng về phía Kính Hoa Trạch gọi lớn ba tiếng "Khánh Kỵ". Vốn chỉ là một hành động vô tâm, ngờ thật sự gọi yêu quái .
Khi thấy nhóc con cưỡi xe ngựa mặt nước, cũng sợ hãi. Dù cũng từng thấy , nên chúng tính tình hiền lành, vô hại với khác. thực sự ngạc nhiên, là vì thật sự một con Khánh Kỵ xuất hiện bằng cách .
"Ngươi gọi ?" Công tử nhỏ một áo vàng chui từ trong xe ngựa , nhảy đến đầu con ngựa vàng, ngẩng đầu .
Hắn chợt quên mất gì, chỉ gật đầu.
"Ồ. Cảm ơn." Công tử nhỏ vui vẻ vung tay vung chân: “Ta ở Kính Hoa Trạch lâu , nhưng cách nào ngoi lên mặt nước, còn lo sẽ mãi mãi ai gọi tên nữa chứ."
Hắn vỗ vỗ mặt , cuối cùng lấy tinh thần, hỏi: "Ngươi là yêu quái trong truyền thuyết, sinh trong sông hồ... Khánh Kỵ ư?"
" thế." Công tử nhỏ gật đầu.
"Vậy... tại đây cũng từng gọi tên ngươi ở Kính Hoa Trạch, nhưng ngươi xuất hiện?" Đây quả thực đầu tiên gọi cái tên . Năm đó, cha cũng thường đến Kính Hoa Trạch, nào cũng gọi tên Khánh Kỵ. Có mấy theo, cũng tò mò gọi thử, nhưng bao giờ hồi đáp.
Cha , lẽ còn thiếu chút cơ duyên. Chỉ là lúc đó tuổi còn nhỏ, cũng hiểu "cơ duyên" là gì.
"Bởi vì hai năm mới sinh mà." Khánh Kỵ nghiêm túc : “Non xanh nước biếc cũng mất nhiều năm mới tích tụ đủ linh khí, mới thể đời. Sau đó, giống như một con cá thực thể, bơi lượn ở đáy Kính Hoa Trạch. Nếu ai gọi tên, sẽ bơi như mãi. Nếu một ngày nào đó, sơn thủy nơi biến đổi, linh khí hao tổn, thực thể chống đỡ, cũng sẽ biến mất theo. Vì , ngươi gọi lúc là , quá sớm cũng quá muộn."
Hắn bừng tỉnh ngộ. Không quá sớm cũng quá muộn... Có lẽ, đây chính là "cơ duyên" mà cha .
"Vậy bây giờ ngươi thực thể , thể rời khỏi nơi khắp nơi chơi ?" Hắn tên nhóc khuôn mặt hiền lành . Thì mỗi con Khánh Kỵ đều bộ dạng giống . Hắn nhớ một con Khánh Kỵ khác mà cha từng mang về, cũng lái xe ngựa nhỏ, ôn hòa như một con búp bê.
"Là ngươi gọi tên , cho nên, ngươi đưa thư một mới thể rời ." Khánh Kỵ nghiêm túc : “Một ngày ngàn dặm là bản lĩnh trời sinh của ."
Hắn sững : " bạn bè nào cần gửi thư cách ngàn dặm."
"Có lẽ sẽ thì ? Không , sẽ đợi ngươi."
Nó là , hai năm liền cả.
Hắn cho ai về sự tồn tại của Khánh Kỵ, kể cả Tiểu Ngọc. Khi đêm khuya vắng vẻ, thỉnh thoảng sẽ lén chạy ngoài, đến Kính Hoa Trạch thăm nó, thực là sợ nó buồn nên đến chuyện.
nào nó cũng hề buồn, Kính Hoa Trạch nhiều cá tinh, cua tinh, chỉ chúng chuyện phiếm cũng đủ vui .
Lễ Thất Tịch năm ngoái, dẫn Tiểu Ngọc xem hội hoa đăng ở Kính Hoa Trạch. Pháo hoa rực rỡ nở rộ bầu trời đêm, thu hút vô nam nữ dừng chân ngắm cảnh, tiếng ngớt.
Hắn đang xem náo nhiệt, vô tình đầu , thấy mặt nước cách đó xa, Khánh Kỵ, kẻ bao giờ lộ diện mặt khác, đang đội một chiếc lá sen, cưỡi con ngựa nhỏ của , ngẩng đầu pháo hoa đầy trời, gương mặt là nụ mãn nguyện.
Lòng sông và mặt nước, náo nhiệt và cô đơn, cũng chỉ cách một bước chân.
Đêm hôm , đến khuyên nó rời . Nếu bản lĩnh một ngày ngàn dặm thì nên chỉ ở trong Kính Hoa Trạch nhỏ bé . yêu quái cố chấp, hứa với thì thể thực hiện.
Hắn cảm thấy, sẽ bao giờ cần đến Khánh Kỵ, vì những quan tâm đều đang ở bên cạnh. Hắn nghĩ nhiều về tương lai, chỉ là nghĩ tới việc cả nhà Tiểu Ngọc sẽ rời .
nàng nên rời . Hắn bên Kính Hoa Trạch cả đêm, cũng ho cả đêm.
Khi trời sắp sáng, tạm biệt Khánh Kỵ, với nó rằng tìm cho một sư phụ dạy nghề mộc, e là thể thường xuyên đến thăm nó nữa.
Khánh Kỵ tỏ vẻ thấu hiểu, cần đến thăm, nó chỉ chờ đến nhờ đưa thư cho Tiểu Ngọc.
Hắn cúi đầu, chân thành cảm ơn nó.
Sau đó, như thường lệ, nó lặn xuống nước. Trên bờ, bóng lưng của ngày càng xa, dần dần chìm sương sớm.
Một tháng trôi qua, đến Kính Hoa Trạch.
Ba tháng trôi qua, đến Kính Hoa Trạch.
Một năm trôi qua, đến Kính Hoa Trạch.
Cho đến hai năm cũng gặp , Khánh Kỵ cảm thấy nhất định gặp một sư phụ nghiêm khắc, cho chút thời gian rảnh rỗi nào.
Nó rời khỏi Kính Hoa Trạch tổng cộng ba . Một là lén lút theo đến ngôi làng nơi sống, cửa sổ nhà dán một bông hoa đỏ. Lần thứ hai là lặng lẽ xem lời tạm biệt giữa và Tiểu Ngọc, đỏ mắt rời . Lần thứ ba là , nó nhân lúc trời tối đến nhà .
Cửa chính nhà treo khóa đồng. Nó lẻn từ cửa sổ rách. Trong nhà trống rỗng, , cũng dấu hiệu ở, chỉ còn mấy cái bàn ghế, tủ gỗ phủ đầy bụi.
Hắn chuyển ?
Nó khả năng biến hình, thể giả hỏi hàng xóm. Nó thấy mấy con chuột trong nhà, nhưng hiểu tiếng chuột. Khoa tay múa chân một hồi, nó đại khái đoán ý của lũ chuột là chuyển .
Nó buồn bực trở về Kính Hoa Trạch. Nghĩ tới nghĩ lui, lẽ học nghề mộc giỏi quá nên sư phụ đưa đến thành thị? Dù nơi phồn hoa cũng hơn vùng nông thôn nhiều. Hắn còn và chị gái ? Thân là đàn ông duy nhất trong nhà, nghĩa vụ cho họ sống hơn.
, nghĩ như . Chỉ như thế nó mới tức giận. Dù chắc chắn sẽ quên , cũng thể quên Tiểu Ngọc. Một ngày nào đó, sẽ trở về nhờ giúp thôi.
Vậy thì chờ, cứ chờ ở Kính Hoa Trạch .