Bách Yêu Phổ 1 - Chương 2: Ứng Thanh 2
Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:50:42
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không hẳn là quen . Phu quân của nàng là Mã Lão Thất, một buôn bán đồ cổ trấn, thường đến cửa hàng sắt của đặt một ít đồ. Thỉnh thoảng dẫn nương tử đến tính tiền nên mặt. nửa năm gần đây, còn thấy nàng nữa. Mã gia nương tử tuy nhưng ôn hòa, hiền lành, lời phu quân, cuộc sống của hai vợ chồng cũng coi như tệ. Sao hôm nay nghĩ quẩn như ?" Hạ Sơn kể.
Trong lúc chuyện, Mã gia nương tử cuối cùng cũng tỉnh , nhưng trông cứ như mất hồn. Dù xung quanh nhiều , nàng cũng chẳng màng, ai cứu cũng quan tâm, chỉ ôm ngực, ngơ ngác : "Để cho . Nước dìm , cá ăn . Ta là đồ bỏ , c.h.ế.t cho sạch sẽ."
"Nữ thí chủ, thật sự là nhảy sông tự vẫn ?" Ma Nha lắc đầu, khuyên nhủ: “Tội gì thế? Phải rằng sinh mệnh quý giá, tuyệt đối chà đạp. Chuyện lớn gì cũng đều cách giải quyết cả."
"Ta là đồ bỏ , c.h.ế.t cho sạch sẽ." Mã gia nương tử lọt tai nửa chữ, vẫn ngơ ngác lặp câu đó.
Liễu công tử vắt khô ống tay áo ướt sũng của , : "Người tự vẫn, ngoài cứu , cứu . Tiểu hòa thượng, ngươi đừng tốn nữa."
"Mã gia nương tử, ngươi gặp chuyện gì khó khăn ?" Hạ Sơn nàng: “Nửa năm gặp, trong nhà biến cố gì ?"
"Ta là đồ bỏ , c.h.ế.t cho sạch sẽ." Nàng vẫn lặp câu đó.
"Ai da, sốt ruột c.h.ế.t mất." Hạ Sơn nhíu mày, xoay bọn Đào Yêu: “Ta thấy các vị giống như từng trải giang hồ, kiến thức rộng rãi. Nương tử Mã gia chắc thứ gì đó mê hoặc hồn phách, nên mới trở nên ngây ngốc như !"
"Trong nước gì, chỉ sợ trong lòng phụ nữ thứ gì đó." Liễu công tử bĩu môi, chạm Đào Yêu: “Ngươi là đại phu, xem thử ."
"Ấy?" Hạ Sơn kinh ngạc: “Cô nương tuổi còn trẻ mà là đại phu? Xin cô nương xem thử Mã gia nương tử ."
Ma Nha vẫy tay với Hạ Sơn: "Hạ công tử, ngươi khỏi cần yêu cầu nàng. Nàng chữa bệnh cho ." Nói xong lườm Đào Yêu một cái.
Hạ Sơn sửng sốt: "Không chữa bệnh cho , chẳng lẽ cô nương là thú y?"
Liễu công tử nhịn , bật .
Đào Yêu trừng một cái, ngẫm nghĩ một hồi, bất ngờ nắm lấy cổ tay Mã gia nương tử, hai mắt khép hờ, bắt mạch cho nàng.
Ma Nha và Liễu công tử liếc , cứ ngỡ nhầm.
Quỷ y Đào Yêu, chỉ trị yêu, trị . Đây là quy củ nàng tự lập .
Nữ nhân , quả nhiên nguyên tắc.
Một lát , Đào Yêu mở mắt, buông tay Mã gia nương tử, với Hạ Sơn: "Ngươi đưa nàng về , ngươi nhà nàng ở chứ?"
Hạ Sơn gật đầu.
"Thứ nhất, đưa về. Thứ hai, hỏi thăm gia đình nàng về những nơi nàng thường lui tới gần đây." Đào Yêu Hạ Sơn: “Sau khi ngươi xong hai việc , mới cách chữa trị cho nàng."
Hạ Sơn gật đầu: "Nữ đại phu, ngươi cứ phân phó, thể để một phụ nữ mất mạng như ."
Đào Yêu dậy, con đường dẫn tới trấn Ô Đầu: "Đi thôi."
Trấn Ô Đầu lớn, cũng thể là náo nhiệt. Nhà cửa chủ yếu hai màu xám đen. Người đường lui tới phần lớn đều ăn mặc mộc mạc, vẻ mặt an nhàn, mang một chút hương vị thanh tịnh của thế ngoại đào nguyên.
Không là mì của lão Lưu gia hương vị quá ngon, là do đói quá nên ăn gì cũng thấy ngon. Trước mặt bọn Đào Yêu bày một đống bát rỗng, ông chủ thấy cũng líu lưỡi, bao nhiêu năm nay từng thấy vị khách nào ăn nhiều như .
Ma Nha nhấp nhổm ngoài cửa hàng, : "Đi cũng nửa ngày , chắc cũng sắp về ."
Vào trấn Ô Đầu, đoàn của Đào Yêu và Hạ Sơn chia hai ngả, họ ăn mì, Hạ Sơn đưa về, hẹn sẽ gặp ở quán mì lão Lưu.
"Đào Yêu, ngươi thật sự trị bệnh cho ?" Ma Nha vẫn tin lắm.
Liễu công tử uống cạn ngụm nước dùng cuối cùng, chép miệng: "Ta cũng tưởng nhầm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-2-ung-thanh-2.html.]
Đào Yêu lau miệng, mỉm : "Ta chữa bệnh cho khi nào?"
"Ngươi mới đó, ngay cả Cổn Cổn cũng thấy." Ma Nha chọc Cổn Cổn: “ ? Nàng chính miệng chỉ cần Hạ công tử hai việc , nàng sẽ cách chữa cho Mã gia nương tử."
Cổn Cổn gật đầu. Sau đó, chắc cảm thấy đủ ủng hộ, nó vẫy đuôi, dùng sức lắc lư.
"Chút cốt khí hồ ly cũng , tiểu hòa thượng gì ngươi cũng ." Đào Yêu nhéo tai Cổn Cổn.
"Đây là cốt khí, đây là về phía chân lý." Ma Nha kéo Cổn Cổn khỏi tay nàng: “Chẳng lẽ ngươi đổi ý chữa cho nàng nữa ?" Nói , Ma Nha đột nhiên nghĩ điều gì, hỏi: "Mã gia nương tử thật sự là vì bệnh ?"
"Ta , Đào Yêu chỉ trị yêu, trị . Quy củ đổi." Đào Yêu hai họ, khóe miệng nhếch lên một nụ gian: “Người phụ nữ yêu mạch."
Ma Nha và Liễu công tử sững .
"Nếu , thể tay?" Đào Yêu , chơi đùa với đôi đũa trong tay: “Cho nên hai thể yên tâm."
"Nữ nhân yêu khí, là một lão yêu quái ẩn sâu lộ ?" Liễu công tử nhíu mày: “Lúc cứu nàng khỏi nước, nếu nàng thật sự là yêu vật, thể phát hiện . Dù là nhịp tim nhiệt độ cơ thể, đều chứng minh nàng là thường."
"Không yêu vật, nhưng yêu độc." Đôi đũa trong tay Đào Yêu xoay tròn nhanh: “Ta , nếu Hạ Sơn hỏi thông tin hữu dụng, tính mạng của nàng sẽ tận, thuận tiện trị yêu, nàng cũng thuận tiện giải. nếu hỏi , thì chúng ăn no thôi."
Ma Nha thì thầm: "Cho dù Hạ công tử hỏi , ngươi cũng thể tự hỏi mà. Người hành y các ngươi xưa nay đều ‘văn, vấn, thiết, thiết’ ?"
"Ngươi thì hiểu cái gì." Đào Yêu lườm : “Còn nhảm nữa ngay đó."
Vừa dứt lời, Hạ Sơn từ ngoài cửa vội vã chạy .
"Đào đại phu, về ." Hạ Sơn thở hổn hển, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Ma Nha vội vàng bảo xuống, rót cho một ly nước.
"Đưa về ?" Đào Yêu hỏi.
Anh uống cạn ly nước, : "Không ngờ, thật ngờ."
"Gì mà ngờ?" Ma Nha vội hỏi: “Nữ thí chủ đó an ?"
"Ta đưa Mã gia nương tử về đến nhà họ Mã mới , Mã Lão Thất sớm chuẩn một tờ giấy thôi vợ, rằng nàng sinh con, danh chính ngôn thuận đuổi nàng khỏi nhà. Mấy ngày , còn cưới một vị phu nhân mới." Hạ Sơn thở dài: “Uổng công cứ nghĩ vợ chồng họ tương kính như tân, nào ngờ Mã Lão Thất trở mặt vô tình, vợ bỏ là bỏ."
"Bỏ vợ ư?" Liễu công tử khẽ: “Vậy là ngươi đưa nàng về nhà ."
"Không ." Hạ Sơn nhíu mày: “Mã Lão Thất còn trách nhiều chuyện, phụ nữ còn liên quan gì đến Mã gia, hôn nhân tùy ý, sống c.h.ế.t màng, đuổi cả và nàng ngoài."
"Chậc chậc, cho một câu hôn nhân tùy ý, sống c.h.ế.t màng." Đào Yêu tiếp tục xoay đũa trong tay: “Đêm qua còn chung chăn chung gối, hôm nay là dưng. Lòng đúng là lạnh lẽo."
"Nha nhà họ vẫn còn phúc hậu, lén lút đuổi theo đưa cho một ít quần áo cũ của Mã gia nương tử, rằng chủ mẫu từng bạc đãi nàng, nay rơi cảnh ngộ , nàng tức giận nhưng dám , chỉ thôi." Hạ Sơn tiếp: “Ta nhớ lời dặn của Đào đại phu, liền kéo nha hỏi."
"Nàng gì?" Đào Yêu hỏi.
"Nàng Mã gia nương tử là ôn hòa, lão gia gì nàng nấy, tam tòng tứ đức đủ cả, đối xử với hạ nhân cũng hà khắc. lão gia mặn nhạt với nàng. Năm , ông còn mang một phụ nữ từ nơi khác về, nạp . Dù trong lòng nàng khó chịu nhưng oán hận, chỉ mong lão gia vui vẻ. Ai ngờ phụ nữ kịp cửa bệnh c.h.ế.t. Lão gia tức giận, trách Mã gia nương tử bát tự , từ đó càng lạnh nhạt hơn." Hạ Sơn dừng một chút, hạ giọng: “Sau đó, Mã Lão Thất ý bỏ vợ cưới khác, liền một tờ giấy thôi vợ. Nương tử khổ tâm, nhưng chỉ cố gắng hầu hạ phu quân hơn. Nha , chủ mẫu đêm nào cũng , còn ngoài miếu cầu nguyện, từng đến miếu Thần Tài."
"Nhân duyên nhà cửa chuyện Thần Tài quản." Liễu công tử ngạc nhiên: “Chẳng lẽ phu nhân bệnh đến mức vái tứ phương ?"
"Không , nàng miếu Thần Tài." Hạ Sơn liên tục xua tay: “Gần miếu Thần Tài một cái giếng cổ, đồn rằng là nơi thần tiên lưu , linh khí. Chỉ cần ném tiền giếng đêm trăng sáng cầu nguyện thì sẽ linh nghiệm. Đương nhiên, đó chỉ là lời đồn, đến đó cũng chỉ như đùa giỡn, ném vài đồng xu , linh chẳng ai rõ. Nha chủ mẫu đến cách cũng thử thì thật sự hết cách . Nàng còn kể, ngày đó nàng cùng chủ mẫu, nửa đường giẫm đá, chủ mẫu bảo nàng nghỉ ngơi ven đường, còn thì về phía miếu Thần Tài. Lần đó, bà lâu, nha đợi đến nửa đêm thấy về, sợ bà gặp chuyện may nên tìm. May mắn lâu , chủ mẫu tự trở về nhưng một lời, hỏi gì cũng đáp. Về nhà, bà lập tức ngủ, ngày hôm như chuyện gì xảy , vẫn hầu hạ phu quân như thường. lão gia ngày càng thấy bà mắt, lời cũng ngày càng quá đáng, lúc nào cũng bà là đồ bỏ . Từ đó, Mã gia nương tử trở nên ngây ngốc. Ngoài việc đói bụng ăn cơm, đến chải đầu rửa mặt cũng , suốt ngày như một vật vô tri giường. Sáu, bảy ngày , Mã Lão Thất cuối cùng ném cho bà một tờ giấy thôi vợ đuổi khỏi cửa. Ngày hôm , đón một phụ nữ mới về, lập tức bái đường thành . Về phần sống c.h.ế.t của vợ cũ, thèm bận tâm. Nha thương chủ mẫu, thuê một gian phòng nhỏ cho bà ở tạm nhưng cũng thể ở lâu, chỉ thể an ủi vài câu, đưa chút bạc vụn, coi như tận tình chủ tớ."