Bách Yêu Phổ 1 - Chương 2: Quai Long 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:49:56
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một vết bỏng đỏ ửng hiện chân nó, da rách, để lộ cả thịt bên trong. Vết thương nhẹ.

Liễu công tử thấy đúng là vết thương thật, suy nghĩ một chút mới nhấc chân .

Nó lắc lắc đuôi, quả thật ý định rời , dùng một tư thế thoải mái hơn xuống, : "Vòng tròn bây giờ là của . Các ngươi chuyện gì khác thì . Muốn mật báo thì cho nhanh."

Đào Yêu hừ một tiếng, về phía nó: "Ngươi thế càng tiện cho Lôi Thần bổ trúng. Ngươi lười như , bổ c.h.ế.t thì thôi, đỡ tốn lương thực của Thiên giới."

đầu sang hướng khác, thèm để ý đến nàng.

"Chúng thôi." Đào Yêu xoay rời .

Ma Nha nhúc nhích, : "Đi thật ? Ta thấy vết thương của nó nhẹ, là ngươi băng bó cho nó . Nó nhỏ như , trông tội nghiệp lắm."

Đào Yêu , vội chọc đầu trọc của : "Nếu vì nó, chúng bây giờ còn đang ở thuyền câu cá phơi nắng. Vừa chúng thiếu chút nữa mất mạng. Ngươi phát lòng từ bi thì thà thương cho chính chúng còn hơn."

" đều mà." Ma Nha chỉ nó: “Nó thương là sự thật. Giúp nó là trách nhiệm và nghĩa vụ của ngươi ? Ngày một việc thiện, Đào Yêu thí chủ."

"Ta cần bất kỳ sự chữa trị nào cả." Nó đột nhiên xen : “Chỉ yêu quái yếu đuối bệnh mới coi từ Đào Đô đến như thần thánh. Ta thì ."

Liễu công tử xong, : "Thì ngươi phận của chúng ."

"Chưa ăn thịt lợn cũng từng thấy lợn chạy. Chưa thấy Đào Yêu cũng từng đến Đào Yêu." Nó lười biếng : “Vừa tiểu hòa thượng cứ luôn miệng gọi ‘Đào Yêu’. Nữ tử chẳng đẽ gì, tính tình , cũng hợp với Quỷ y Đào Đô hung thần ác sát trong lời đồn."

Đào Yêu cực kỳ một cước đạp c.h.ế.t nó. Quên cả việc đến gần nó thể sét đánh, nàng một bước nhảy đến mặt nó, đanh thép : "Xin chữa bệnh, thể chữa. Không chữa, càng chữa."

Nó vội vàng giấu móng vuốt thương , ngẩng đầu liếc nàng: "Lời đồn đều ngươi là cao thủ thiên hạ, am hiểu nhất là chữa trị cho yêu quái. Nếu lời đồn là thật, ngươi hẳn bệnh nhân, bận tối mắt tối mũi mới đúng. Hôm nay thấy, chỉ sợ cao thủ là giả, nhàm chán rảnh rỗi mới là thật."

Đào Yêu đột nhiên vươn hai ngón tay, kẹp lấy cổ nó, xách lên, : "Ngươi dùng kế khích tướng cũng vô dụng. Ta chữa là sẽ chữa cho ngươi."

Nó đột nhiên nóng nảy, vặn vẹo cơ thể, hét lên: "Đừng chữa cho ! Ít nhất trong ba ngày đừng chữa!"

Tất cả đều ngẩn . Liễu công tử : "Vết thương của ngươi là do sét đánh. Ta và ngươi đều rõ, phàm là yêu vật Lôi Thần đ.á.n.h thương, chẳng những da thịt chịu khổ, mà khi lành , yêu lực sẽ mất hết. Ngươi bay nổi cũng là vì nguyên nhân . Thế mà còn luôn miệng chữa. Phải đây là hồng trần nhân gian, nguy hiểm đầy rẫy, với bộ dạng của ngươi, một đứa bé ba tuổi cũng thể giẫm c.h.ế.t ngươi."

Ma Nha vội vàng mặt Quai Long, chắp tay : "Quai Long thí chủ, ngươi cũng đừng giận dỗi nữa. Chúng ý trách ngươi. Mọi thể gặp giữa biển mênh mông, còn sét đ.á.n.h mà c.h.ế.t, đây chính là duyên phận lớn. Ngươi mau chữa khỏi vết thương trở về Thiên giới !"

Con Quai Long gấp đến độ trợn trắng mắt: "Ta giận dỗi! Ta khổ cực lắm mới chờ vết thương , dùng nó để giúp !"

Đào Yêu thấy khó hiểu: "Còn cái lý thương mới thể giúp ? Lôi Thần lúc nãy bổ hỏng đầu óc ngươi ?"

"Ta đối phó với Hạn Tiên."

Trên ngã ba cách thôn Phi Ngư hai dặm, Đào Yêu một quán đơn sơ, ừng ực uống cạn một bát lớn. Liễu công tử hiếm khi hiện , đối diện nàng, ghét bỏ chiếc bát mấy sạch sẽ, chẳng thèm động . Ma Nha nghiêm chỉnh niệm kinh, Cổn Cổn sấp bên chân chợp mắt. Chiếc gùi trúc ngày thường dùng để chở hồ ly đặt ghế trống giữa Đào Yêu và Liễu công tử, bên trong thỉnh thoảng động tĩnh phát .

Quai Long , hôm nay nhất định đến nơi .

Trời còn sáng, họ vất vả đợi đến khi quán mở cửa mới chỗ đàng hoàng.

Nắng xuân tuy gắt nhưng gần đến trưa cũng chút nóng. Đào Yêu lười biếng gục cằm xuống bàn, liếc mắt về phía gùi trúc, : "Ngươi tên buổi trưa chắc chắn sẽ đến. Ta , nếu ngươi lừa , sẽ lập tức chữa khỏi vết thương của ngươi, tự tay giao ngươi cho Lôi Thần lĩnh công."

Trong gùi trúc động tĩnh.

"Ngủ ?" Nàng ngẩng đầu, xoay lắc mạnh cái gùi: “Mấy ngày nay ngủ trưa, ngươi còn hổ mà ngủ gật."

Con Quai Long ở đáy sọt nàng lắc cho lăn qua lăn , kiên nhẫn : "Nói trưa hôm nay thì đúng là trưa hôm nay. Ngươi rõ ràng thể cần quan tâm đến chuyện , tự theo còn cứ oán giận, khó trách yêu quái trong thiên hạ đa đều thích ngươi."

" , tuy và nàng là hàng xóm nhưng cũng thích nàng." Liễu công tử đúng lúc xen : “Không tiền, dung mạo, tính tình , thỉnh thoảng chút thông minh nhưng cũng lâu dài."

Đào Yêu mỉm họ xong, gằn từng chữ: "Sự tồn tại của để cho các ngươi thích, mà là để cho các ngươi kính sợ."

Liễu công tử trợn trắng mắt, khinh thường đáp.

Lúc , Ma Nha đột nhiên mở mắt, Đào Yêu và Liễu công tử một lượt. Ngay khi nghĩ sắp thuyết giảng về nhân sinh ngắn ngủi, quen là duyên, nên cãi vã, bỗng nhiên đầu hét lên với ông chủ quán : "Làm phiền cho một cái bánh nướng ạ!"

Đào Yêu cốc đầu trọc của : "Ngươi tiền mua bánh ? Tiền là của . Bây giờ ngươi một xu cũng . Ta đ.á.n.h bạc thì các ngươi ngăn cản."

"Nếu ngươi đ.á.n.h bạc, chúng đến cả cũng mà uống." Ma Nha lẩm bẩm, chuyển ánh mắt đáng thương sang Liễu công tử, nhịn nửa ngày mới hai chữ: "Ta đói."

"Để đói cho gầy một chút cũng ." Liễu công tử thản nhiên che túi tiền bên hông, nghiêm trang : “Ta thích ăn đồ béo quá."

Ma Nha nên lời, ai oán họ: "Trong lòng Phật tâm, nhưng trong mắt các ngươi bằng một cái bánh nướng."

Đào Yêu ngáp một cái: "Ta nuôi một cái bánh nướng còn thể c.ắ.n hai miếng, nuôi ngươi thì chẳng tác dụng gì."

"Ngươi cứ tổn thương như ?" Ma Nha mím môi hỏi.

Đang chuyện thì ông chủ mang đến vài chiếc bánh nướng nóng hổi.

Ma Nha nuốt nước miếng, với ông chủ: "Xin , ông vẫn nên mang , bần tăng tiền." Sau đó bọn Đào Yêu: “Hai vị thí chủ cũng tiền."

Ông chủ sững sờ, bật ha hả: "Mấy cái bánh nướng coi như mời khách. Ta thấy tiểu sư phụ hình như đang đói. Ăn , đừng để đói."

Hai mắt Ma Nha sáng lên: "Có thể ạ?"

"Đương nhiên là thể ." Ông chủ gật đầu: “Quán của mở con đường ít qua , cũng thiếu tăng lữ giống như tiểu sư phụ qua. Người đến xin một cái bánh, uống một chén cũng ít, cũng từ chối. Không giấu gì các vị, tuy Phật tử nhưng cũng là tín Phật."

"A Di Đà Phật, thể gặp thí chủ là tạo hóa của chúng ." Ma Nha chắp hai tay, cảm kích : “Người ắt gặp quả báo , chỉ mong thí chủ ăn phát đạt, phúc trạch liên miên."

Ông chủ ha hả: "Làm ăn nhỏ thôi, phát đạt cũng . Ta chỉ cầu mưa thuận gió hòa, dân làng thôn Phi Ngư chúng ba bữa cơm no ấm, bình an sống qua ngày là ." Nói xong, ông kể: “Cũng phong thủy của thôn Phi Ngư , từ khi còn nhớ thì nơi ít chịu thiên tai hạn hán lũ lụt. Ta thấy những nơi khác quanh năm thờ cúng thần Phật, còn thành kính hơn trong thôn chúng nhiều, nhưng tai họa cũng ít. Xem chúng cũng đoán tâm tư của thần Phật, ha ha."

Nghe ông xong, nửa cái bánh nướng bụng Đào Yêu. Nàng nhai hỏi: "Nếu như thế, ông còn tin Phật ?"

Ông chủ gãi đầu, ngây thơ trả lời: "Chuyện , cảm thấy sống đời, chút tín ngưỡng sẽ thấy thoải mái hơn. Các vị ăn chậm thôi, còn đun nước."

" là một bụng thật thà." Liễu công tử nuốt miếng bánh nướng cuối cùng: “Bánh nướng tựa trăng tròn, c.ắ.n một miếng khuyết một miếng. Bụng no lòng thanh thản, ngắm núi tuyết xa." Sau đó tự cảm động, liên tục khen thơ .

Đào Yêu vội lấy một chiếc đũa nhắm cổ họng Liễu công tử: "Đừng thơ nữa, sợ nhịn mà g.i.ế.c ngươi đấy."

Liễu công tử bĩu môi: "Chó thì thể hiểu tiếng ."

Ma Nha nổi da gà, im lặng gặm bánh. Sau đó như đột nhiên nhớ điều gì, xuống bên cạnh sọt trúc, thò đầu hỏi: "Ngươi ăn ?"

Quai Long liếc một cái: "Ta là yêu tiên, ăn thức ăn thô của nhân gian."

"À." Ma Nha nhét bánh nướng miệng , trái ngó thấp giọng hỏi: “Hạn Tiên thật sự sẽ đến ? Hắn trông như thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-2-quai-long-2.html.]

Con Quai Long trở : "Dáng vẻ nào cũng , thể là một bà lão, một ông lão, hoặc cũng thể là một tiểu hòa thượng ngốc nghếch."

Ma Nha kinh ngạc: "Ghê gớm , ngươi nhận ?"

"Sao ngươi hỏi nhiều ?" Quai Long kiên nhẫn: “Không thể để yên tĩnh một chút buổi trưa ?"

Nói , Quai Long dứt khoát giả vờ ngủ, để ý đến nữa.

Không thể để yên tĩnh một chút ? Nó còn nhớ đầu tiên câu với A Mang.

---

A Mang, cũng giống như tên của , bận rộn (mang) mù lòa (mang). Đó là một bé mù mười tuổi, sống với bà nội ở thôn Phi Ngư. Hai bà cháu quan hệ huyết thống. A Mang vứt bỏ ở bìa thôn. Tiết trời tháng chạp lạnh như chỉ một tấm vải mỏng. Nếu ngày đó bà nội dậy sớm chợ, lẽ cả một cái tên.

Không thấy thế giới quả thực phiền phức, nhưng A Mang từ một đứa trẻ vấp ngã, va đập liên miên dần dần học cách dùng cây gậy dò đường để sống chung với thế giới. Cậu thậm chí còn thể thuận lợi bờ sông gánh nước, lấy trứng gà trong nhà đổi với bán hàng tạp hóa.

Bà nội xót thương những vết thương lớn nhỏ , nhưng bà . Những vết thương là vốn liếng để thể sinh tồn, còn cả một cuộc đời dài phía .

Chiếc ghế gỗ bỏ hoang ở góc tường nhà A Mang là nơi ẩn náu mà Quai Long lựa chọn . Nó là con thứ bao nhiêu trốn khỏi Thiên giới, thực sự quen nổi bộ dạng cao cao tại thượng của Lôi Thần. Ở trướng , dậy sớm hơn gà, mệt hơn chó, mà chẳng một lời khen. Cứ như thể tất cả những điều đó là việc nó . Nó dù cũng là một yêu tiên, tuy bản lĩnh thể sánh với các vị chính thần, nhưng nó và đồng loại cũng thể cho một thôn xóm mưa hơn nửa ngày, gặp hỏa hoạn hạn hán cũng thể cứu mạng . những thế tục ở nhân gian, họ cúng Hà Bá, cúng Thủy Thần, cúng Long Vương, cúng đủ loại thần Phật, chỉ ai cúng Quai Long. Thực tế thì ít đến chúng nó. Hết cách , ai bảo việc chúng khiêm tốn như . Đáng giận nhất là những vị tiên khác Thiên giới, họ khinh thường chúng nó, lưng chúng nó dù cũng là yêu, về ở Thiên giới cũng đổi phận hèn mọn. Bọn họ thì giỏi , đến những thần tiên chân chính sinh từ linh khí trời đất, những kẻ khác tu mười tám đời cũng thành tiên . Người và yêu, từ khi trời đất đều cùng tồn tại trong một thế giới, ai cao quý hơn ai chứ, xí!

Không nữa! Không yêu tiên ch.ó má gì nữa, kêu Lôi Thần tìm khác dập lửa tạo mưa , dù nó cũng hầu hạ nữa. mỗi trốn bao lâu thì bắt về, trừng phạt bằng cách trói cột khác ăn cơm. Yêu tiên ăn cũng c.h.ế.t đói, nhưng vẫn sẽ thấy đói. Đây chính là chỗ âm hiểm của Lôi Thần.

nó mặc kệ. Quai Long mà chạy trốn thì là hán tử chân chính.

Có điều, một đồng loại phúc hậu cho lắm. Muốn trốn thì cứ trốn , thể trốn ở mái hiên, cột nhà, đồ đạc, cứ thích trốn động vật? Lôi Thần bổ một cái liên lụy đến một mạng . Hơn nữa, tội sẽ tính đầu Lôi Thần. Tuy ít khi Lôi Thần bổ c.h.ế.t vô tội, nhưng chuyện ngoài ý cũng từng xảy . Dù nó cũng sẽ trốn vật sống. Ví như , nó chọn nơi non xanh nước biếc như thôn Phi Ngư, còn là một nhà ít nhất trong thôn, chỉ một bà lão và một bé mù. Cứ yên tĩnh trốn một thời gian tính .

bé mù tên A Mang. Cái tên hợp với , mắt thấy nhưng ngày nào cũng bận rộn, lúc thì lau cửa sổ, lúc giặt quần áo. Đường quen thuộc, cũng thấy va cột nhà bao giờ.

Bà nội của tuổi cao, nếp nhăn mặt thể kẹp c.h.ế.t ruồi. Bà là một ít , khuôn mặt hiền lành. Trước khi ngã bệnh, ngày nào nó cũng thấy bà cầm chổi quét tới quét lui cửa, bụi bặm bay lên khiến nó suýt nữa thì hắt .

mấy ngày , bà ngã bệnh. A Mang mời đại phu đến xem, đại phu thương hàn, thể sơ suất, nếu chăm sóc cẩn thận sẽ mất mạng. Thế là A Mang càng bận rộn hơn, mua thuốc, sắc thuốc, còn chuyện với bà. Nhiều vội đến mức suýt đ.â.m đầu cột cửa.

Sau khi bà nội ngã bệnh, A Mang ngoài những việc , mỗi sáng còn cắm ba nén nhang xuống đất ở góc tường, quỳ xuống, lẩm bẩm cầu xin ông thổ địa phù hộ cho bà nội sớm bình phục.

Mấy ngày liên tục như , A Mang thấy phiền, nhưng nó thì thấy phiền. Cuối cùng, một buổi trưa khi nó đang buồn ngủ, A Mang thắp hương cầu nguyện. Nó nhịn hét lên: "Không thể để yên tĩnh một chút ?"

A Mang giật nảy , ngã xuống đất, hỏi: "Ai ở đó?"

Nó chợt thấy hối hận, nên mất kiên nhẫn như . Bây giờ thế nào đây?

Cuối cùng, nó ho hai tiếng, : "Nhóc con, là ông thổ địa đây."

A Mang sững sờ: "Ngài thật sự là ông thổ địa ?"

"Suỵt," nó thấp giọng: “Ngươi cần lớn tiếng như . Ta thấy ngươi ngày nào cũng thắp hương gọi nên mới xem ngươi."

vẫn chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, thật dễ lừa. A Mang vươn tay mò mẫm trong khí, ngạc nhiên : "Ông thổ địa trông như thế nào ạ? Ngài thể cho bà nội cháu sớm hồi phục ?"

"Đừng sờ nữa, là thần tiên, phàm nhân như ngươi thể chạm thể ." Nó nghiêm trang : “Về phần bà nội ngươi, yên tâm , ban phúc cho bà , bà sẽ khỏe thôi. Cho nên ngươi cần đến đây thắp hương nữa, cũng đừng ồn đến ."

A Mang thu tay , liên tục gật đầu: "Sau cháu sẽ đến quấy rầy ngài nữa."

Thật sự là . Sau ngày đó, đứa nhỏ như quên mất chuyện , đến góc tường nữa. Tuy nhiên, mỗi sáng khi nó thức dậy, nó thấy một ít đồ ăn đặt mặt : đôi khi là một cái bánh nướng, đôi khi là vài quả dại, đôi khi là một bó hoa.

Đây là đầu tiên nó con thờ cúng, dù là do đ.á.n.h cắp danh nghĩa của ông thổ địa.

bệnh của bà nội quả thật dần chuyển biến . A Mang mỗi ngày đều vui vẻ, đôi khi sẽ cách góc tường thật xa, chắp tay về phía nó.

Nó chỉ trợn trắng mắt, đúng là một thằng nhóc ngốc.

Thôn Phi Ngư thực sự là một nơi : phong cảnh , khí trong lành, con cũng . Chỉ cần Lôi Thần tìm nơi , nó sẽ tiếp tục trốn ở đây.

Mấy ngày nay, việc A Mang bận nhất là cầm cuốc xới mảnh đất trống trong vườn. Nó lén lút , lo bé mù sẽ cuốc nhầm chân, nhưng may mà . Dù cũng còn nhỏ, công việc như tốn sức. Cậu mất mấy ngày mới xong.

Sau đó, A Mang mang về hơn hai mươi gốc cây nhỏ màu xanh, trồng xuống đất. Vì trồng cho đều, xổm đất, khoa tay múa chân giữa những chồi non, cẩn thận đá cắt rách tay. Tóm , mất cả ngày mới trồng xong, tưới nước, cuối cùng mang theo đôi tay đầy vết thương, mãn nguyện bệt xuống đất.

Nó cuối cùng nhịn , từ trong ghế gỗ bay , đậu xuống bên cạnh A Mang, hỏi: "Ngươi trồng cái gì thế?"

A Mang nó dọa giật nảy , lắp bắp: "Ông thổ địa ạ."

"À, ngang qua nhà ngươi, tiện ghé xem." Nó thuận miệng , hỏi: “Ngươi trồng cái gì thế?"

A Mang trả lời: "Dạ, là mía ạ."

"Mía?" Nó khó hiểu: “Ta nhớ phía thôn các ngươi một rừng mía mà, ngươi còn trồng ở nhà gì?"

A Mang thành thật trả lời: "Đó là rừng mía của Lý thúc. Bà nội khi còn trẻ, bà thích ăn mía, bây giờ già gặm nữa nên thường chỉ ép nước uống. Mỗi thu hoạch, Lý thúc đều mang vài cây đến cho nhà cháu."

"Vậy ngươi tự trồng gì?" Nó khó hiểu: “Kinh nghiệm và kỹ thuật trồng mía của ngươi chắc chắn bằng Lý thúc . Dù trồng cũng chắc ngon."

A Mang lau mồ hôi trán, ngượng ngùng : "Tuy cháu bằng Lý thúc, nhưng cháu cũng thể . Chắc chắn bằng chú , nhưng điều đó khiến cháu cảm thấy ích. Bà cháu từng , đời ai là thừa thãi cả, ai cũng ích." Sau đó, dừng , đám cây non mắt, nghiêm túc : “Đây là đầu tiên cháu chuyện như . Chỉ cần nghĩ đến thể ăn mía trồng, cháu thấy thật kỳ diệu."

Nó suy nghĩ một chút bỏ một câu: " chuyện thừa thãi. Ta đây, nhóc con." Thực , nó sẽ chăm sóc cho mía của , nhưng nó quen những lời nhẹ nhàng như .

Những ngày đó, ngày nào nó cũng thấy bóng dáng bận rộn của A Mang trong mảnh ruộng mía nhỏ bé . Đối với một mù mà , chăm sóc một loại cây thực sự là một thử thách.

từ xa, tự nhủ sẽ giúp đỡ, đó là mía của .

Thời gian trôi qua, những cây mía xiêu vẹo sự chăm sóc tỉ mỉ của A Mang cao lên một tấc. Mỗi ngày, đều dùng một cây gậy để đo chiều cao của chúng. Dù chỉ cao lên một chút, cũng thể vui vẻ nhảy nhót tại chỗ.

Đợi khi mía của chín, chắc sẽ cho một cây ăn thử. Nó ngáp một cái ngủ say.

Nửa đêm, mặt trăng lên cao.

Nó đang mơ mơ màng màng thì đột nhiên cảm thấy một luồng khí nóng rực lướt qua . Dù chỉ trong khoảnh khắc nhưng cũng đủ để nó bừng tỉnh, vì nó quá quen với cảm giác .

Nó chui khỏi ghế gỗ, đậu đầu tường. Dưới ánh trăng mỏng manh, một cái bóng đỏ sẫm uốn lượn bay qua con đường nhỏ, để một vệt sáng như dung nham, thoáng chốc biến mất.

Tên quỷ Hạn Tiên đáng ghét chạy đến đây, chắc chắn chuyện .

Nó lén lút bám theo, chỉ thấy Hạn Tiên một vòng quanh thôn Phi Ngư rời . Trước khi , còn một con "bảy" mà thường thể thấy lên mặt đất ở cổng thôn.

Theo quy tắc của Hạn Tiên, bảy ngày sẽ trở về, đó thôn Phi Ngư sẽ một đêm hỏa hoạn và ba năm đại hạn.

Nó quá quen thuộc với phong cách của gã . Mỗi khi cấp trừng phạt nhân gian bằng hạn hán, các Hạn Tiên sẽ phụng mệnh tay. hình như gì đó đúng. Ít nhất khi nó chạy trốn, nó hề lệnh trừng phạt nhân gian nào. Hơn nữa, cấp một khi tay thì ít nhất cả vùng đất xung quanh trăm dặm đều thoát khỏi, bao giờ chỉ nhắm một thôn xóm nhỏ bé thế . Huống chi, thôn Phi Ngư bình yên chất phác, chuyện gì gian ác, đến mức trừng phạt.

 

Loading...