Bách Yêu Phổ 1 - Chương 1: Hồ ly xám 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:41:40
Lượt xem: 117

"Người cứu của hiện tại. Mà là thiếu niên cầm chén rượu mạnh, ôm mộng hiệp khách giang hồ bên đống lửa trong cái đêm đông lạnh lẽo của nhiều năm về ."

---

Năm đầu Thái Bình thịnh trị, ngoại ô Thành Đô.

"Khách quan, mì thịt bò của ngài tới đây!" Tiểu nhị bưng bát mì nóng hổi, nhanh nhẹn đặt xuống mặt nàng, vắt chiếc khăn lên vai theo thói quen định , nhưng khựng với tiểu hòa thượng cạnh: "Tiểu sư phụ, mì chay của đợi một lát nữa nhé."

Nàng hít hà mùi mì thơm ngào ngạt, mặt mày rạng rỡ: "Chỉ ngửi thôi thấy thèm! Người đồn đất Thục lắm món ngon, quả nhiên danh bất hư truyền, ngay cả một bát mì nhỏ cũng thất vọng." Nàng gắp một đũa mì lên thổi thổi, ống tay áo trễ xuống, để lộ cổ tay buộc một sợi chỉ đỏ. Trên sợi chỉ treo một chiếc chuông vàng nhỏ xíu, sáng lấp lánh và đáng yêu, nổi bật làn da trắng như tuyết. Song, dù động tác của nàng mạnh đến , chiếc chuông vàng cũng hề phát âm thanh.

Tiếng húp mì sùm sụp vang lên. Chỉ loáng , cả bát mì bụng, nàng thỏa mãn thở một , giơ ngón cái với tiểu nhị.

"Khách quan thích là ." Được khen, tiểu nhị vui mặt, bất giác liếc nàng thêm vài . Cô nương trông đáng yêu, mười bốn, mười lăm tuổi, mắt hạnh khẽ híp, trong veo long lanh. Khi rộ lên, đôi mắt cong cong như vành trăng khuyết, thêm đôi lúm đồng tiền xinh xắn, nụ ngọt ngào đến độ chẳng cần nếm cũng cảm nhận . Nàng ăn vận cũng , áo đỏ váy đỏ, tươi tắn như một bức tranh Tết. Bên hông nàng đeo một cái túi vải màu đen to bằng nắm tay, trông giống túi tiền cũng chẳng túi thơm, buộc túm bằng một sợi dây thô, trông phồng lên. Cô bé cũng ưa , chỉ mái tóc là chải qua quýt, hai b.í.m tóc tết lỏng lẻo, một b.í.m vắt lưng, một b.í.m lười biếng buông ngực. Đi cùng nàng là một tiểu hòa thượng chừng sáu bảy tuổi, khoác tăng y vải thô màu xám, cổ đeo chuỗi hạt, chiếc đầu trọc lóc bóng loáng ánh đèn. Chỉ là từ lúc bước quán đến giờ, mặt cứ tiu nghỉu như thể ai quỵt nợ bằng.

Hiếm khi thấy hòa thượng kết bạn với nữ nhân thế tục cùng ở trọ, tiểu nhị gãi đầu hỏi nàng: "Khách quan bản địa ? Hình như đây từng gặp ngài và vị tiểu sư phụ ." Lời còn dứt, cửa sổ bên cạnh nàng đột ngột gió thổi bật tung. Gió lạnh buốt, cuốn theo cả tuyết trắng ùa . Tiểu nhị vội vã chạy tới đóng cửa, sợ nàng lạnh.

Một bông tuyết vặn rơi xuống chóp mũi nàng tan . Nàng đầu hỏi tiểu nhị: "Đất Thục giống phương Bắc, ít khi tuyết rơi lắm nhỉ?"

" thường xuyên, mà rơi cũng hiếm khi lớn thế ." Tiểu nhị xoa tay, thở một luồng khói trắng: "Không ngài lạnh chứ?"

"Đang ăn mì nóng thì mà lạnh ." Nàng : “Khách điếm của các ngươi đặt tên chẳng gì cả. Người đặt là ‘Duyệt Lai’, ‘Thường An’, bao. Các ngươi đặt là ‘Khách điếm Phong Tuyết’, vốn đang yên đang lành, các ngươi gọi cả gió tuyết đến ."

Ngoài cửa, một trận gió rét nữa thổi qua, chiếc đèn lồng mái hiên chao đảo như sắp rụng. Ánh sáng le lói hắt lên bốn chữ "Khách điếm Phong Tuyết" đang run rẩy. Đêm đông tuyết lớn, đường một bóng , mười dặm xung quanh chỉ nơi là le lói ánh đèn. Bất cứ ai thấy hẳn cũng bất giác ghé , tránh gió tuyết, lót bằng một bát mì nóng.

"Khách quan chê ." Tiểu nhị ha hả: “Tên quán là do ông chủ đặt, ngụ ý là mưa thuận gió hòa, ‘thụy tuyết triệu phong niên’* đó mà."

*Chú thích: "Tuyết lành báo hiệu một năm mùa."

" , đúng , chính là ý đó." Ông chủ béo mập nãy giờ vẫn mải mê gảy bàn tính nhưng tai thính, xen : "Cô nương đến đúng lúc lắm. Ngoài trời tuyết đang rơi dày, ngày mai thức dậy, tuyết sẽ đóng dày hơn nữa, thể đắp tuyết, vui lắm đó!"

Nàng đáp, chỉ chú tâm bát mì của .

"Ta đói..." Tiểu hòa thượng cuối cùng cũng lên tiếng.

Nàng buông bát mì đang định đưa lên miệng, hào phóng đẩy đến mặt : "Ăn !"

Tiểu hòa thượng nhíu mày: "Người xuất gia ăn thịt!"

"Vậy thì nhịn." Nàng nhanh chóng kéo bát mì , cố tình nhấn mạnh từng chữ.

Tiểu hòa thượng , lấy hết can đảm cả buổi mới lí nhí hỏi tiểu nhị: "Con thể hỏi mì của con bao giờ mới ạ?"

"Sắp , sắp ." Tiểu nhị cao giọng hét bếp: "Mì chay nhanh lên! Tiểu sư phụ đói !"

Lúc , ngoài nàng và tiểu hòa thượng, trong quán còn hai bàn khách nữa. Một bàn bốn thương nhân dáng vẻ phong trần, hình cường tráng, ngựa của họ buộc ngoài chuồng quán, chở theo mấy khúc gỗ lớn. Bàn còn chỉ một , là một công tử dáng vẻ nho nhã, chừng hơn hai mươi tuổi, mặt mày thanh tú, tóc đen vấn gọn gàng bằng một cây trâm bạch ngọc. Y vận một chiếc áo choàng xám mới, bên cạnh ghế vắt một chiếc áo khoác cùng màu. Trên bàn chỉ một bình rượu, một đĩa đồ nguội, y cứ thế tự rót tự uống.

Mì chay cuối cùng cũng bưng lên. Tiểu hòa thượng vui sướng giơ đũa lên thì cả bát mì biến mất.

Nàng ôm lấy bát mì của , mặc kệ còn nóng, và luôn hai miếng lớn miệng, lúc mới thỏa mãn xoa bụng.

Bàn tay cầm đũa của tiểu hòa thượng run lên. Cậu niệm mấy tiếng "A Di Đà Phật" mới tủi : "Ngươi mua cho bát khác ..."

"Hết tiền ." Nàng nhún vai: “Lúc nãy đưa đến miệng , ngươi ăn. Giờ chỉ nước hóa duyên thôi."

"Không ăn cũng . Phật dạy, vạn vật đều là . Mì tức là , tức là mì." Tiểu hòa thượng niệm kinh nhanh hơn, đặt đũa xuống, dứt khoát chắp tay tĩnh tọa.

Ông chủ thấy hai đối đáp thì bật : "Cô nương đừng trêu tiểu sư phụ nữa. Trời lạnh thế , nhịn đói . Nếu cô nương tiếc tiền thì bát mì chay mời." Hắn cao giọng gọi tiểu nhị: "Đi, bảo nhà bếp thêm một bát mì chay cho tiểu sư phụ."

Tiểu hòa thượng , vội dậy chắp tay với ông chủ: "A Di Đà Phật, thí chủ gieo nhân lành, ắt sẽ thiện quả."

Nàng xong, chỉ khẽ nhếch môi .

Đám thương nhân ở bàn bên dường như ăn uống no say, chuyện ồn ào. Dưới chân họ là một đống xương, rượu mạnh trong ly cạn chén đến chén khác.

Công tử áo xám vẫn yên lặng. Sau khi uống cạn nửa chén rượu cuối cùng, y đột nhiên ho sù sụ. Y một tay che miệng, tay khẽ ấn ngực, nhưng cơn ho vẫn dứt, trái càng lúc càng dữ dội.

Một gã thương nhân say khướt thấy liền buông lời khó : "Chắc là một tên bệnh lao, bệnh thì về phòng cho rảnh!"

Tiểu hòa thượng thấy thế, vội chạy tới với công tử áo xám: "Thí chủ, ngài bệnh ?"

Công tử áo xám xua tay, gương mặt vốn trắng bệch bỗng ửng đỏ vì cơn ho. Hắn định gì đó, cổ họng nóng ran, phun một ngụm m.á.u lớn, sẫm màu gần như ngả đen.

Sắc mặt tiểu hòa thượng biến đổi, vội đỡ lấy cánh tay y, lo lắng hỏi: "Thí chủ, ngài thấy trong thế nào?"

Công tử áo xám lắc đầu, một tay vẫn nắm chặt lồng n.g.ự.c đang phập phồng kịch liệt, như thể thứ gì đó sắp trào .

Thấy y khổ sở như , tiểu hòa thượng niệm "A Di Đà Phật" vỗ lưng cho y: "Thí chủ đừng hoảng, ở đây ..."

"Ma Nha!" Nàng gọi giật tiểu hòa thượng : “Cơm lo ăn, còn sức mà lo chuyện bao đồng?"

Tiểu hòa thượng đầu , gắt: "Người sắp c.h.ế.t đến nơi ! Ngươi cứu mà còn ở đó mát ?"

Lời dứt, công tử áo xám gục xuống bàn, bất tỉnh.

Mấy gã thương nhân say rượu lờ mờ thấy cảnh , luôn miệng kêu xui xẻo, gặp quỷ bệnh lao. Cả bốn loạng choạng dậy, định lên lầu. chân còn bước lên bậc thang, bốn gã hán tử đồng loạt ngã sõng soài, mềm nhũn như bốn đống bùn.

Tiểu hòa thượng thấy , hốt hoảng chạy tới, nắm lấy tay một la lên: "Thí chủ, các vị thế?"

"Các ngươi..." Lời còn dứt, đột nhiên rụt mạnh tay như rắn cắn. Giữa ngón tay và cánh tay gã thương nhân, một chất gì đó dính nhớp... Bốn đất, trông như những ngọn nến đang lửa đốt, dần dần tan chảy .

Tiểu hòa thượng há hốc miệng, vội chạy về bên cạnh nàng: "Chuyện gì thế ? Bọn họ ?"

Nàng nhún vai: "Chắc là uống say quá thôi, ha ha."

"Ngươi còn ?" Tiểu hòa thượng phẫn nộ nàng: “Cứu họ !"

Nàng ngước mắt trần nhà: "Ngươi mới quen ngày đầu ? Ngươi cứu mà."

"Ngươi..."

Tiểu hòa thượng sốt ruột đến dậm chân, nhưng sắc mặt nàng đột nhiên trở nên khó coi. Nàng dậy, nhíu mày, một lời, ngã vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự, khiến tiểu hòa thượng sợ đến suýt hét lên.

Cảnh tượng trong khách điếm bỗng trở nên hỗn loạn thể vãn hồi. Công tử áo xám thoi thóp bàn, bốn gã hán tử đang dần tan chảy mặt đất, cách đó xa là một tiểu cô nương áo đỏ im bất động. Tiểu hòa thượng là duy nhất còn tỉnh táo, luống cuống giữa bọn họ, miệng ngừng niệm "A Di Đà Phật".

"Ôi chao, thế ?" Ông chủ mải mê với bàn tính lúc mới bước . Lắc lư hình mập mạp, gã đến chỗ tiểu hòa thượng, thấy cô nương đất thì cẩn thận đưa mũi chân huých nhẹ nàng, nhíu mày. Sau đó, gã về phía cầu thang, dùng động tác tương tự huých từng một, nuốt nước bọt, hét trong: "Mấy xong !"

Tiểu nhị và đầu bếp vội vàng chạy , mặt mày hớn hở.

"Cô nương thì ?" Tiểu nhị ông chủ: “Trông xinh thật."

Đầu bếp hì hì, trêu: "Tiểu tử nhà ngươi cứ thấy nữ nhân là khen . Đợi nàng mềm sẽ thuộc về ngươi, và đại ca tranh ."

"Cảm ơn nhị ca." Tiểu nhị cảm kích vô cùng.

Tiểu hòa thượng trợn mắt há mồm bọn họ.

"Còn tiểu hòa thượng thì ?" Tiểu nhị chỉ , sang bàn bên : “Với cả vị công tử nữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-1-ho-ly-xam-1.html.]

"Trong bếp còn nửa nồi nước dùng, lát nữa cho tiểu hòa thượng một bát là xong. Còn công tử thì thôi , quỷ bệnh lao ăn ngon, kéo ngoài chôn là ." Đầu bếp xoa tay: “Ngươi trông chừng hai , qua bên , để mềm quá ăn mất ngon."

Bên , ông chủ béo vội l.i.ế.m môi, với đầu bếp: "Hai tên mập của , hai tên gầy của ngươi."

, gã đầu bếp vẫn gật đầu.

Cả hai liền xổm xuống, bốn mặt, ánh mắt sáng rực lên vì đói khát.

Một chiếc vòi mềm và dài từ miệng ông chủ và đầu bếp thò , lượt cắm thể hai gã thương nhân. Chỉ thấy chúng hít một thật mạnh, hai gã thương nhân liền xẹp , chỉ còn trơ bộ xương trắng ởn mặt đất.

"Ngon tuyệt." Ông chủ chép miệng, trao cho gã đầu bếp một ánh mắt thỏa mãn.

Tiểu hòa thượng há miệng, ngay cả câu "A Di Đà Phật" cũng niệm nổi.

"Không , đau ." Tiểu nhị xoa đầu trọc của , l.i.ế.m môi về phía hai đồng bọn.

"Sao ngươi đau?" Một giọng tò mò vang lên lưng : “Người đất ngươi ."

Tiểu nhị đầu . Một nắm bụi trắng nhạt đột nhiên rắc xuống đầu , mờ cả tầm mắt. Một bóng áo đỏ đang khúc khích với .

Leng keng, leng keng... Chiếc chuông vàng cổ tay trắng như tuyết, nãy giờ vẫn im lìm, bỗng vang lên những âm thanh trong trẻo, vui tai.

Trong tiếng chuông êm ái là tiếng hét thê lương, xé lòng. Thân thể tiểu nhị đột nhiên co giật, vặn vẹo, ngày càng nhỏ , cuối cùng co rúm mặt đất thành một con sên dài đến nửa thước.

Nàng nhấc chân lên dẫm xuống. Con sên nát bét, m.á.u thịt b.ắ.n , hóa thành tro đen bay lả tả.

Tiểu hòa thượng nhíu mày, theo bản năng nhắm chặt mắt, miệng ngừng niệm "A Di Đà Phật".

Ông chủ và đầu bếp vẫn còn đang chìm trong màn sương, nước dãi còn kịp lau, thậm chí kịp đầu cứng đờ tại chỗ, ánh mắt đầy kinh hãi và hoang mang.

Leng keng, leng keng... Nàng tới chiếc bàn gần chúng nhất, xuống, cầm một chiếc đũa lên nghịch.

Ông chủ cuối cùng cũng nín thở , đ.á.n.h giá nàng một lượt, miệng lắp bắp: "Ngươi... Ngươi là..."

Gã đầu bếp sớm sợ đến run rẩy, lùi lưng ông chủ: "Đại ca... Là nàng , ? Tại nàng ở đây!"

Nàng xoay tròn chiếc đũa trong tay, hỏi: "Hai vị ăn no ?"

"Ngươi... Ngươi là Đào Yêu?" Ông chủ cố gắng lắm mới thốt hai chữ cuối cùng.

Nàng gật đầu: "Là ."

Ông chủ và đầu bếp cảm thấy như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, từ trong ngoài đều tê dại.

nỗi sợ hãi tột cùng đôi khi dẫn đến sự phẫn nộ tột cùng. Ông chủ đột nhiên gầm lên, chỉ mặt nàng: "Ngươi ở yên trong Đào Đô của ngươi, chạy đến đây xía chuyện gì!"

"Ta vốn chẳng thèm quản chuyện của các ngươi, chỉ là trời lạnh bụng đói, ghé quán các ngươi ăn bát mì thôi." Nàng vẫn đùa nghịch với chiếc đũa: “Chúng ăn mì, các ngươi ăn chúng , thế thì ."

"Đại ca... đây?" Gã đầu bếp mặt cắt còn giọt máu.

Ông chủ nghiến răng: "Đằng nào cũng c.h.ế.t, liều mạng với ả!"

Lời dứt, thể hai tên yêu quái vươn dài bắt đầu quấn lấy . Hai con sên khổng lồ hợp , hóa thành một con sên hai đầu to lớn, dài chừng ba thước, bám trần nhà xuống. Một cái đầu hung tợn gầm gừ: "Anh em chúng tu hành dễ, hôm nay nếu ngươi chịu bỏ qua, chúng sẽ rút về núi sâu, bao giờ đặt chân nhân gian nữa. Bằng , chúng c.h.ế.t cũng để ngươi yên!"

Tiểu hòa thượng vội ngẩng đầu : "Sên quái, gì từ từ xuống đây . Các ngươi ăn thịt là sai, nếu chịu hối cải..."

"Câm miệng." Ngón tay nàng khẽ búng, đầu đũa gõ một cái cốc lên đầu trọc của tiểu hòa thượng.

"Đào Yêu!" Tiểu hòa thượng ôm đầu chạy đến bên cạnh nàng, khẩn khoản: “Chúng nó chịu thì thôi . Ngươi g.i.ế.c một mạng , trời đức hiếu sinh, là ngươi..."

"Phóng sinh là chuyện của ông trời, ông trời." Nàng lườm tiểu hòa thượng một cái, ngẩng đầu với con sên quái: "Uổng cho các ngươi tu hành nhiều năm mà ngay cả cách cầu xin tha thứ cũng học . Ai bảo các ngươi mất hứng, nên sẽ tha cho các ngươi ."

Con sên quái sững sờ, giận dữ gầm lên: "Vậy để xem ai tha cho ai!"

Một luồng gió tanh tưởi ập đến, con sên quái vặn vẹo hình nhầy nhụa, từ trần nhà lao xuống, cái bóng khổng lồ bao trùm lấy cả nàng và tiểu hòa thượng.

Một viên t.h.u.ố.c nhỏ đầu ngón tay nàng, nhưng còn kịp ném , một bóng màu xanh từ bay tới, nhanh như chớp cuốn lấy con sên quái. Chỉ một tiếng "Rầm!", cửa lớn khách điếm bật tung, bóng xanh cuốn con mồi lao ngoài.

Trong khách điếm bỗng chốc yên lặng như tờ, tất cả đèn đuốc đều trận chiến cho tắt ngấm. ngoài trời, tuyết trắng phản chiếu ánh trăng, soi rõ khung cảnh bên ngoài qua những ô cửa sổ. Một con mãng xà khổng lồ đang há to miệng, nuốt chửng con sên quái đang giãy giụa bụng.

Sau đó, gió tuyết thổi như cũ, vạn vật trở về tĩnh lặng.

"Đào Yêu, giúp ngươi một việc. Nhớ ghi sổ đấy." Ngoài cửa sổ, một giọng nam lãnh đạm vọng , nhưng thấy bóng .

Nàng lấy đóm lửa thắp ngọn đèn dầu bàn, cực kỳ bất mãn khí: "Đừng tự đa tình, cần ngươi giúp bao giờ!"

"Các ngươi tạo sát nghiệt! A Di Đà Phật, A Di Đà Phật!" Lông mày tiểu hòa thượng nhíu chặt , giận mà dám , chỉ niệm kinh.

"Đi , qua bên mà niệm." Nàng gạt tiểu hòa thượng sang một bên, cầm đóm lửa tới một chiếc bàn khác, với vị công tử áo xám tỉnh từ lúc nào: "Công tử vững thật đấy, để thắp đèn cho ngài nhé?"

"Cảm ơn." Công tử áo xám khẽ đáp, ho lên một tràng.

Ngọn lửa bùng lên bấc đèn. Nàng thổi tắt que đóm, xuống đối diện , chống cằm thanh niên trông cũng khá ưa : "Ngất xỉu là giả vờ, bệnh của ngươi là thật?"

"Vâng. Nếu lương y, e là ngày tháng còn nhiều." Hắn nâng bầu rượu lên: “Dù cũng gặp cô nương, tại hạ xin kính cô nương một chén. Bệnh tình của , xin nhờ cô nương."

Nàng hì hì: "Sao ngươi chắc chắn ngươi tìm là ? Lỡ như con sên quái nhận nhầm , gọi nhầm tên thì ?"

"Quỷ y Đào Đô, Quỷ y Đào Yêu, thiện ác khó phân. Chuông vàng lướt qua, còn mảnh giáp." Hắn đẩy một ly rượu đến mặt nàng, ánh mắt dừng chiếc chuông vàng im lặng nơi cổ tay nàng: “Ta nghĩ, bao nhiêu yêu quái mong thấy tiếng chuông của cô nương . Điều duy nhất chắc là liệu cô nương đến như hẹn . cô nương đến, tại hạ thật may mắn."

Nàng nhún vai: "Đừng mừng vội, đến vì cảm thấy thế của ngươi khá thú vị. Còn chữa bệnh cho ngươi ..."

"Ta , chữa , xem tâm trạng của cô nương." Hắn tiếp: “Vậy tâm trạng của cô nương bây giờ thế nào?"

"Món canh pha t.h.u.ố.c mê của các ngươi hợp khẩu vị của . Giờ đói, nên tâm trạng cũng tệ." Nàng , đ.á.n.h giá : “Ngươi dậy, vài vòng cho xem."

Hắn nhíu mày, nhưng tiện từ chối, đành dậy đến bên cạnh bàn, xoay hai vòng.

Tiểu hòa thượng bên cạnh khỏi "A" lên một tiếng. Dưới ánh đèn, cái bóng của công tử áo xám đổ mặt đất là bóng của một , mà là một khối hỗn độn, như thể vô cái bóng chồng chéo lên , vô cánh tay từ trong đó vươn , giương nanh múa vuốt.

"Chậc chậc, oán khí nặng thật." Nàng đưa tay lên che mũi, vẻ mặt ghét bỏ: “Ngươi gì mà rước về một đống thứ thế ? Ta thấy ở đây ít nhất cũng oán khí của cả vạn ."

Công tử áo xám xuống: "Ta ăn bọn họ."

Nàng liếc một cái: "Thân thể èo uột của ngươi chịu nổi nhiều ‘’ như ."

"Ta tự đến giới hạn. Vì , xin cô nương tay." Hắn đang , sắc mặt đột nhiên biến đổi, phun một ngụm m.á.u đen. Thân thể ngửa , hình đột nhiên tan biến, một con hồ ly từ ghế lăn xuống đất, ngất .

Đó là một con hồ ly bộ lông hiếm, một đường thẳng từ sống mũi đến sống lưng chia cơ thể nó hai nửa, một nửa đen, một nửa trắng.

"A Di Đà Phật, là một con hồ ly." Tiểu hòa thượng vội xổm xuống, ôm lấy thể lạnh ngắt của nó lòng: “Ôi, nó đuôi! Đào Yêu, mau cứu nó!"

Con hồ ly co ro trong lòng tiểu hòa thượng, thở yếu ớt. Mọi thứ xung quanh hóa thành những vệt sáng mờ ảo, chỉ một câu bên tai vẫn rõ ràng như cũ...

thì, cứu !

Phần 1-

Loading...