Bách Yêu Phổ 1 - Chương 1: Chiếu Hải 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:50:55
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Một đời, một , một con đường."

---

Phòng trống, hai .

Một cô nương trẻ trong bộ váy cưới co ro ở góc tường, xa cửa sổ, với ánh mắt lo lắng.

Ma Nha cửa sổ, dùng sức đẩy nhiều nhưng khung cửa sổ trông vẻ bình thường, thậm chí mục nát, hề nhúc nhích. Căn phòng lớn, vuông vức, tường xám nền đá, cửa sổ nhưng cửa chính, cũng một món đồ đạc nào. Hai họ là "đồ trang trí" duy nhất bên trong.

Không thể đẩy , dù cách nào cũng thể đẩy . Ma Nha vã mồ hôi, trong lòng lo hoảng tức.

Bộ đồ tân lang đỏ đến chói mắt, đỏ đến mức khiến phiền lòng. Làm hòa thượng bao nhiêu năm, từng nghĩ đến chuyện ăn thịt uống rượu, từng động lòng với cô nương nào, chỉ một lòng hướng Phật, ngờ một ngày khoác lên bộ đồ tân lang, kéo chồng khác. Hơn nữa, tuổi hãy còn nhỏ, ít nhất trông cũng chỉ như đứa trẻ sáu, bảy tuổi. Sao họ thể chuyện tàn nhẫn như chứ?

Cậu quá bàng hoàng. Sao thế ? Ban đầu còn tưởng chỉ là một vụ bắt cóc đơn thuần, nhưng đàn ông mặc đồ đen trả tiền . Cậu tận mắt thấy đưa bảo vật cho Đào Yêu, Đào Yêu còn vui vẻ nhận lấy. Vậy thì đây là bắt cóc mà là buôn bán , nghĩa là Đào Yêu chắc chắn sẽ đến cứu . Nuôi nấng bao năm mà bán là bán. Được thôi, cho dù Đào Yêu quan tâm đến sống c.h.ế.t của , thì Liễu công tử sẽ như . Sao thể dễ dàng để miếng mồi ngon mà chọn rơi tay khác chứ? Với bản lĩnh của Liễu công tử, bắt gọn cả Ôn gia cũng khó. vấn đề là đến, đến, thật sự đến. Buồn quá, quá, thà Liễu công tử ăn thịt còn hơn tân lang.

Nếu nhớ nhầm, khi đàn ông mặc đồ đen đưa đến ngôi nhà , dẫn một căn phòng tràn ngập hương thơm. Cả căn phòng màu đỏ: đồ nội thất sơn đỏ, sàn đỏ, giường đỏ. Trên giường còn một cô nương trẻ mặc bộ đồ cưới đỏ. Trên bàn giường, một đôi nến long phụng đang cháy sáng. Một bà lão gầy gò, lưng còng cũng khoác áo đỏ, giống như một con tôm luộc, cạnh giường tươi .

Cậu bàng hoàng, miệng niệm A Di Đà Phật, đầu im lặng đưa về suốt chặng đường, trong lòng đoán đủ loại khả năng sắp đối mặt. Nếu bắt nô lệ cho đôi vợ chồng mới cưới cũng , dù cũng giỏi rửa bát. Hoặc là tụng kinh cho họ? Không, tiệc cưới mà tụng kinh thì hợp lắm. Vậy họ bắt đến để gì? Chẳng lẽ nhà họ quy tắc lạ, khi tân nương xuất giá hiến tế một chút lễ vật, ví dụ như một chú tiểu vô tội?

nghĩ đến hàng nghìn khả năng, bao giờ ngờ đến tiếng gọi "hiền tế" từ phía .

Một phụ nữ trung niên xinh tuyệt trần từ bức màn bước , khẽ : "Cuối cùng cũng đợi con ."

"Hiền tế ư?" Cậu chỉ , lông mày dựng .

Người phụ nữ dừng mặt , khuôn mặt như thấy ma của , : "Con gái , Sơn Hải, nhờ cả con ."

"Sơn Hải?" Cậu theo bản năng đầu, tân nương im lặng giường.

" , đây là con gái duy nhất của , Sơn Hải." Người phụ nữ dịu dàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của , dẫn đến bên giường: “Hạnh phúc của nó nhờ hiền tế ."

"Không, , !" Cậu như rắn độc cắn, dùng sức giằng tay , liên tục : “A Di Đà Phật, nữ thí chủ đừng đùa nữa. Các bắt trâu ngựa, thậm chí lấy mạng , cũng oán trách. xuất gia, thể hiền tế của nữ thí chủ ? Các nhầm , nhất định là nhầm ."

Người phụ nữ mỉm , nắm lấy cánh tay : "Không nhầm, hiền tế mà là con."

Lần , thể giằng . Sức của phụ nữ mạnh, siết chặt như kìm sắt, kéo đến giường.

"Sơn Hải." Người phụ nữ một tay kéo , một tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xinh của cô con gái: “Tin nương , chắc chắn lâu nữa . Chờ thêm chút nữa, chuyện sẽ thôi."

"Phu nhân, thời gian sắp đến ." Bà lão ho khan hai tiếng.

Cậu thèm những lời vô nghĩa đó. Với một xuất gia kiên định mà , việc bắt kết hôn thà để c.h.ế.t ở đây còn hơn. ngoài việc tụng kinh và rửa bát, còn gì nữa ? Quyền cước của dọa nổi cả một con mèo. Hơn nữa, mới nghĩ đến việc phản kháng, tước quyền đó. Khi đôi tay gầy guộc của bà lão tóm lấy , cảm thấy như kim châm ngón tay, sức lực và ý thức đều tan biến.

Khi ngã xuống, chỉ cảm thấy giường mềm, trần nhà đang cuồng, và khuôn mặt say ngủ xinh như hoa của cô nương...

Chẳng bao lâu , Ma Nha mở mắt. Tất cả màu đỏ ngột ngạt trong phòng biến mất, đồ đạc cũng còn, ngoại trừ bộ đồ tân lang đỏ chói , xung quanh chỉ còn một màu xám đen.

Cậu mơ màng dậy từ nền đá lạnh, bỗng từ phía : "Ngươi tên gì?"

Cậu giật , run rẩy đầu. Cô nương dựa tường phía chẳng tân nương giường lúc nãy ? Trông cô mười bảy, mười tám tuổi, mặc váy cưới đỏ, như một đóa mẫu đơn nở rộ, thanh tú kiều diễm mà chói lóa.

Là một mỹ nhân.

A Di Đà Phật, xuất gia trong lòng nên tán thưởng như . Sắc tức thị , chúng sinh bình đẳng.

"Tiểu tăng pháp danh Ma Nha." Cậu chắp tay, lo lắng nàng.

"Ma Nha, haha, cái tên thú vị ghê." Nàng lớn, bước đến mặt , xuống thiện đưa tay : “Ta tên là... tên là..." Nàng như mắc xương cá, lặp nhiều , nhíu mày lẩm bẩm: “Ta tên gì nhỉ? Ta rõ ràng nhớ mà."

Ma Nha yếu ớt nàng, lắp bắp: "Nữ thí chủ, lúc nãy lệnh bà gọi ngươi là Sơn Hải."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-1-chieu-hai-1.html.]

Nghe , nàng vỗ trán: " , tên Sơn Hải, Ôn Sơn Hải."

"Sơn Hải tiểu thư." Ma Nha cẩn thận: “Hân hạnh."

"Hân hạnh, tiểu hòa thượng Ma Nha." Nàng híp mắt, xuống cạnh .

Ma Nha vội vàng nhích xa, dám để áo chạm nàng, mắt đầy vẻ cảnh giác và ngại ngùng.

"Ngươi sợ ?" Nàng nghiêng đầu .

Ma Nha lắc đầu: "Ta sợ bộ đồ ."

Nàng : "Bộ đồ ăn thịt ngươi ."

Ma Nha nhíu mày, đột nhiên , gần như van xin với nàng: "Sơn Hải tiểu thư, ngươi cũng thấy đấy, xuất gia, phạm rượu, sắc, tài. Sao thể tân lang của ngươi ? Xin ngươi hãy vì Phật tổ từ bi mà tha cho ." Nói xong, lập tức quỳ xuống dập đầu nàng mấy cái.

"Ngươi đừng lạy , Bồ Tát của ngươi." Ôn Sơn Hải vội vàng ngăn , khó xử : “Ta và ngươi đều nhốt ở đây, cũng ngoài nữa."

Ma Nha ngạc nhiên: "Ngươi cũng ngoài ?"

Ôn Sơn Hải gật đầu: "Ta cũng ở đây bao lâu ." Nói , nàng cẩn thận Ma Nha từ xuống : “Cũng nhớ rõ gặp bao nhiêu tiểu hòa thượng giống như ."

"Giống như ?" Ma Nha kinh ngạc chỉ : “Ta đầu tiên ?"

Ôn Sơn Hải lắc đầu, ngước gian trống rỗng, ánh mắt thoáng chút bàng hoàng: "Nhiều lắm, đều là các tiểu hòa thượng trạc tuổi ."

Nghe xong, Ma Nha càng kinh hãi: "Đều là hòa thượng ? Tất cả đều đến để cưới ngươi ?"

Nàng gật đầu, khổ: "Đều mặc áo tân lang giống như ."

"Hoang đường!" Ma Nha tức giận đến mức bật dậy, chỉ Ôn Sơn Hải mà : “Thật vô lý! Ai cũng xuất gia thể kết hôn, tại các ép buộc khác?"

Ôn Sơn Hải mặt đỏ bừng vì tức giận, bất đắc dĩ : "Ta cũng . sự thật là như . Mỗi vị phu quân đến bên đều là xuất gia."

"A Di Đà Phật, tội , tội ." Ma Nha cảm thấy như đang chịu đựng sự sỉ nhục lớn nhất trong đời, nếu niệm một trăm "tội " thì thể sống tiếp. khoan , theo lời nàng, là vị "phu quân" đầu tiên, những hòa thượng đó ?

"Tiểu thư Sơn Hải," thẳng nàng: “những vị phu quân mà ngươi , giờ họ đang ở ?"

Ôn Sơn Hải im lặng một lúc, : "Bị ăn mất ."

Chân Ma Nha mềm nhũn, mồ hôi lạnh trán túa , lùi mấy bước: "Ăn... ăn mất ?"

Thấy dáng vẻ như gặp ma của , Ôn Sơn Hải : "Ngươi tưởng ăn mất ?"

Ma Nha gì.

Nàng chỉ cửa sổ duy nhất trong phòng: "Là thứ ở ngoài ."

"Không ngươi ?" Ma Nha càng bối rối: “Thứ gì ở ngoài ?"

"Dù thì ngươi trốn ở đây là đúng ." Nàng lùi , co chân gọn góc tường: “Đừng gần cửa sổ."

Ma Nha nàng, cửa sổ. Do dự một lúc, vẫn bước đến gần. Chỉ là một cái cửa sổ gỗ bình thường, gỗ còn mục, chắc khó mở. Cậu với nàng: "Sơn Hải tiểu thư, thể ở đây . Dù ngoài là núi đao biển lửa, cũng ngoài."

Ôn Sơn Hải gì.

Cậu xắn tay áo lên, dùng sức đẩy, nhưng cái cửa sổ tưởng chừng yếu ớt hề động đậy. Dù dùng bao nhiêu sức, lối thoát duy nhất mắt cũng chịu nhường bước.

Người xuất gia vốn kiêng kỵ tham, sân, si, nhưng lúc thực sự thể kiểm soát cảm xúc của . Sự bực bội vì mở cửa sổ chỉ thể trút bộ đồ tân lang đáng ghét. Ma Nha đột nhiên như phát điên, x.é to.ạc quần áo của , hét: "Ta mặc thứ ! Ta là xuất gia! Người xuất gia!"

Rất nhanh, bộ đồ tân lang đỏ rực xé nát, ném xuống đất và giẫm đạp thương tiếc. Những nỗi uất ức tích tụ mấy ngày qua cuối cùng cũng giải tỏa. Giẫm chán chê, mới thở hổn hển dừng , đưa tay lau mồ hôi trán, nhưng ngay lập tức thấy lạnh gáy. Tay áo vẫn màu đỏ? Cậu cúi xuống , bộ đồ tân lang giống hệt đây vẫn còn nguyên , còn bộ đồ giẫm nát đất biến mất dấu vết.

 

Loading...