Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 51: Hứa Lai Đệ Và Lưu Lâm Lâm Đánh Nhau

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba cùng hợp tác nên nhanh, khối bột Tống Vi nhào vô cùng dẻo dai.

 

Lý Quyên vội vàng cán vỏ bánh chẻo, đó dạy Tống Vi và Hắc Đản cách gói.

 

“Khoan , cho nhiều nhân thịt quá , vỏ bục hết cả kìa!”

 

“Tống Vi nhẹ tay chút, vỏ bánh bóp như thế .”

 

“Trời đất ơi gói cái hình thù gì thế , đây mà là bánh chẻo á?”

 

Chuyện mà Lý Quyên ngỡ là vô cùng đơn giản, đến tay Tống Vi gặp ngay thất bại ê chề.

 

Tống Vi nắm cái “bánh chẻo” vo thành một cục trong tay, vẻ mặt đầy gượng gạo.

 

Trong những chiếc bánh gói xong, mấy cái xí nhất đều là “chiến tích” của cô đóng góp.

 

Lý Quyên gương mặt thanh tú dịu dàng của Tống Vi, cái bánh chẻo bục vỏ , quả thực chẳng ăn nhập chút nào với hình tượng của cô.

 

Thấy cô hiếm khi lộ vẻ lúng túng bất lực như , Lý Quyên một hồi đau đầu cũng nhịn mà bật .

 

“Thôi để với Hắc Đản cho, Hắc Đản gói còn hình dáng chán.”

 

Hắc Đản giơ chiếc bánh chẻo trong tay lên, đôi mắt sáng lấp lánh Tống Vi.

 

“Chị Tống đừng buồn, Hắc Đản gói cho chị ăn.”

 

là một thiên thần nhỏ hiểu chuyện bao.

 

Mặt Tống Vi vốn dày, chỉ ngượng ngùng trong chốc lát là trở bình thường ngay.

 

Cô dứt khoát buông xuôi, sảng khoái : “Thế hai gói , thịt thỏ.”

 

Tống Vi xách con thỏ rừng sân, đám thanh niên tri thanh đang nấu cơm thấy con thỏ tay cô thì mắt đều dán chặt đó.

 

“Thỏ kìa!”

 

Hứa Lai Đệ chằm chằm con thỏ tay Tống Vi kêu toáng lên.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Tống Vi chẳng thèm đoái hoài gì đến cô .

 

Hứa Lai Đệ da mặt dày, mặt nở nụ đầy nịnh nọt và lấy lòng sán gần Tống Vi.

 

“Đồng chí Tống, thỏ cô kiếm ở thế? Vẫn là cô giỏi thật đấy, hết rắn đến cá, bây giờ còn cả thịt thỏ để ăn.”

 

Trời mới trong lòng Hứa Lai Đệ ghen tị đến mức nào, con khốn dựa may mắn như thế chứ!

 

Cảnh tượng thịt thỏ m.á.u me, nhưng điều đó ngăn sự thèm thuồng thịt của .

 

Thấy Hứa Lai Đệ nhanh chóng chuốc lấy thất bại, Lưu Lâm Lâm tức giận đập thúng đụng nia, trong miệng lầm bầm c.h.ử.i rủa điều gì đó.

 

Tống Vi chẳng cần cũng đang c.h.ử.i , điều Lưu Lâm Lâm cũng dám quang minh chính đại mắng cô mà thôi.

 

Lúc , Cao Nhạc và Triệu Tốc háo hức sán gần.

 

“Chị, em với Triệu Tốc thể góp ăn chung một bữa với chị và đồng chí Lý ? Chỗ bọn em còn hai cân thịt lợn.”

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc tuy việc gì cũng chẳng xong, nhưng bọn họ cũng thích chiếm hời của khác.

 

Muốn gì đều dùng đồ của để đổi lấy.

 

Tống Vi: “Cậu hỏi đồng chí Lý , nấu nướng thôi.”

 

xử lý xong con thỏ, lúc về phòng Lý Quyên thì Cao Nhạc và Triệu Tốc hớn hở lẽo đẽo bám theo .

 

nửa đường thì chặn , Hứa Lai Đệ hai mắt sáng rực chắn ngay mặt hai .

 

“Đồng chí Cao, đồng chí Triệu, hai góp ăn với , nấu cơm ngon lắm.”

 

hết sức tự tiến cử bản , đều chú ý đến tình hình bên phía Tống Vi, đương nhiên cũng thấy lời hai với cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-51-hua-lai-de-va-luu-lam-lam-danh-nhau.html.]

Lưu Lâm Lâm thầm mắng Hứa Lai Đệ nhanh chân, đôi mắt đỏ hoe tức tối giậm chân, đó là thịt lợn đấy!

 

vội vàng chạy tới, nở một nụ .

 

“Đồng chí Cao, đồng chí Triệu, hai cũng thể tìm mà, nấu ăn cũng ngon lắm, còn đặc biệt giỏi món thịt lợn nữa.”

 

còn cố tình bóp giọng nghẹn ngào nũng nịu, khiến Tống Vi phía giật thót cả .

 

Hai gã đàn ông to xác Cao Nhạc và Triệu Tốc lúc lộ rõ vẻ mặt kinh hãi, cứ như gái nhà lành trêu ghẹo .

 

Thế nhưng hai còn kịp lên tiếng từ chối thì Hứa Lai Đệ và Lưu Lâm Lâm lao .

 

Hứa Lai Đệ chống nạnh, trợn tròn mắt giận dữ Lưu Lâm Lâm: “Con khốn mày ý gì đấy, là tao mời đồng chí Cao với đồng chí Triệu , mày hổ hả, học ở cái thói hồ ly tinh quyến rũ khác!”

 

Lưu Lâm Lâm căm hận trừng mắt Hứa Lai Đệ: “Đồng chí Cao bọn họ chọn ai là việc của họ, nên hổ là mày mới đúng, hễ thấy đồ ăn là chạy nhanh hơn ai hết. Trong cái viện tri thanh ai mà chẳng Hứa Lai Đệ mày thích chiếm hời nhất, đồng chí Cao với đồng chí Triệu mà góp ăn với mày thật thì thịt chắc quá nửa chui bụng mày .”

 

Thấy hai cãi vã om sòm, bước chân Tống Vi vốn định rời bèn dừng , cô nữa mà nép sang một bên để đảm bảo bản cuốn phạm vi “chiến trường”, đó xem một cách đầy thích thú.

 

Phụ nữ khi cãi thì chẳng còn chút lý trí nào, hai từ cuộc khẩu chiến vì miếng thịt dần chuyển sang vạch trần thói của .

 

Hứa Lai Đệ: “Đừng tưởng tao mày ý với La tri thanh nhé, thật ngượng, La tri thanh sắp kết hôn mà mày vẫn cứ lượn lờ bám lấy , mày mặt dày bám theo như thế cũng thấy La tri thanh chịu cưới mày .”

 

Ồ hô...

 

La Nghiệp Thành bỗng nhiên bao nhiêu ánh mắt đổ dồn , cảm thấy chút bực bội, nhưng trong lòng phần nhiều là sự đắc ý.

 

Anh ưu tú như , nhiều cô gái thích cũng là lẽ đương nhiên thôi.

 

Nghĩ đoạn, kìm liếc Tống Vi, xem trong mắt cô chút hối hận nào vì từ bỏ một ưu tú như .

 

Thế nhưng thứ thấy chỉ là một phụ nữ tay xách thịt thỏ mà mồm vẫn quên c.ắ.n hạt dưa.

 

Sắc mặt La Nghiệp Thành lập tức trở nên khó chịu.

 

Mà Tống Vi khi nhận ánh mắt của thì chỉ ngước lên một cái, đó mấp máy môi thành tiếng điều gì đó.

 

Mặt La Nghiệp Thành đen như đ.í.t nồi, bởi vì khẩu hình miệng chính là “Đồ ngu.”

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc đều lén lút sang bên cạnh Tống Vi để cùng xem kịch, những tri thanh khác vốn liên quan lúc cũng lộ rõ vẻ mặt hóng hớt.

 

Cao Nhạc: “Lưu tri thanh thích La tri thanh thật ?”

 

Triệu Tốc: “Chậc chậc... La tri thanh mị lực lớn thật đấy, cũng thấy ghen tị .”

 

Tống Vi nhịn liếc sang, ghen tị cái nỗi gì? Bản ế chẳng là do thực lực ?

 

Cao Nhạc vẻ mặt chấn động bạn: “Cậu cũng thích ?”

 

Triệu Tốc thản nhiên đáp: “Đâu , chỉ ghen tị vì La tri thanh nhiều phụ nữ nuôi thôi. Nghe nhà họ Khương đang nghĩ cách chạy vạy cho một công việc nhẹ nhàng đấy.”

 

Cái ghen tị nhất chính là điểm .

 

Tống Vi: “...”

 

Lúc Lưu Lâm Lâm cảm thấy vô cùng nhục nhã vì vạch trần mặt , nhưng cô theo bản năng về phía La Nghiệp Thành, hy vọng thể bênh vực .

 

Thế nhưng La Nghiệp Thành đến liếc cũng chẳng thèm liếc cô một cái, gì đến chuyện mặt giúp đỡ.

 

Lưu Lâm Lâm trong lòng thất vọng tràn trề, đồng thời cũng trút hết cơn thịnh nộ lên Hứa Lai Đệ.

 

“Mày tưởng mày là thứ gì chắc? Người nhà mày ai cần mày nữa mà mày cứ mặt dày gửi đồ về, hừ... Biết lưng nhà mày còn bảo mày là con ngu dễ lừa chứ. Bọn họ coi mày như trâu như ngựa mà mày còn cam tâm tình nguyện, bản ngu xuẩn đem hết đồ đạc gửi về nhà chạy đến chỗ bọn tao để chiếm hời, thật sự tưởng ai cũng đê tiện như mày chắc!”

 

Hứa Lai Đệ tức đến mức hét to một tiếng, đỏ hoe cả mắt lao đầu húc thẳng Lưu Lâm Lâm.

 

“Con khốn mày bậy, bố tao quan tâm đến tao!”

 

Hai bỗng chốc lăn lộn đất đ.á.n.h , tát bôm bốp, giật tóc còn dùng miệng cắn, tiếng thét của còn t.h.ả.m thiết hơn .

 

tiếng thét t.h.ả.m cũng chẳng ngăn mồm miệng hai ả tiếp tục thóa mạ ngừng.

 

 

Loading...