Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 180: Đám Cưới Qua Loa Của Hứa Lai Đệ
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vi trở về điểm tri thanh liền mấy thanh niên tri thanh xúm hỏi han dồn dập về chuyện trồng rau trái mùa.
Tống Vi đại khái giải thích qua một lượt cho họ , đó thẳng: “Ai góp vốn chung thì cứ góp, nhưng cũng tự chuẩn tâm lý . Hiện tại mới chỉ thử nghiệm thành công bên trong phòng ấm đun lò sưởi, còn mô hình nhà kính phủ màng nilon thì thực nghiệm bao giờ, nên rủi ro thất bại vẫn thể xảy .”
“Nếu ai tiền hoặc mạo hiểm góp vốn, thì thể đăng ký cạnh tranh các vị trí như quản lý, ghi chép sổ sách cho nhà kính, hoặc tham gia đội ngũ tiếp thị bán hàng bên ngoài. Vị trí quản lý lẽ sẽ trả lương hoặc chấm điểm công, còn bán hàng thì dựa năng lực của mỗi để tìm kiếm đơn hàng, kéo về hợp đồng càng lớn thì tiền hoa hồng và tiền thưởng trích sẽ càng nhiều.”
Những lời dứt, hai mắt của tất cả thanh niên tri thanh đều sáng bừng lên.
So với việc cắm mặt xuống ruộng việc đồng áng nặng nhọc, thì công việc quản lý nhà kính chạy ngoài đường tìm mối bán hàng hiển nhiên là nhẹ nhàng và tương lai hơn nhiều, nhưng chuyện cũng xem bản lĩnh của từng tới .
Thế là đều vô cùng hào hứng, bắt đầu rục rịch chuẩn .
Cao Nhạc và Triệu Tốc là hai kẻ thiếu tiền nên lập tức bày tỏ bỏ tiền đầu tư ngay.
Những cuộc bàn bạc tương tự cũng diễn rôm rả ở khắp các ngóc ngách trong thôn. Có nhận thấy đây là một cơ hội ăn kiếm tiền hiếm , khi bàn tính kỹ càng với gia đình liền quyết định móc tiền túi chuẩn góp vốn dựng nhà kính.
Ngược , cũng những cái nhà kính còn thấy hình thù tròn méo , chẳng trồng nổi cọng rau nào mà đòi thu tiền , họ xót của nên dứt khoát chịu chi, xem chuyện chẳng khác nào trò đùa.
dẫu nữa, sang đến ngày thứ hai, đại đội trưởng cũng lục tục nhận vài khoản tiền đầu tư đầu tiên.
Bà con trong thôn gom góp vài đồng, kẻ khá hơn thì mười mấy đồng. Riêng hai gã công t.ử lắm tiền nhiều của là Cao Nhạc và Triệu Tốc thì tay cực kỳ hào phóng, mỗi đập thẳng một trăm đồng bàn.
Tống Vi cũng góp ba trăm đồng, còn Lâm Chấn thì mạnh tay chi luôn năm trăm đồng.
Khoản tiền khổng lồ khiến cho đại đội trưởng cũng một phen kinh hồn bạt vía.
Bản ông trong lòng vẫn còn thấp thỏm yên, dẫu cho lời ho, viễn cảnh vẽ đẽ đến thì cái nhà kính trồng rau trái mùa vẫn chỉ là chuyện giấy tờ. Mấy luống rau của Tống Vi rốt cuộc cũng là trồng từ trong phòng ấm đốt lò sưởi mà , ai mà khi dựng cái nhà màng nilon to đùng lên thì hiệu quả y như trong phòng .
Bởi , ông gặng hỏi và xác nhận xác nhận nhiều với Lâm Chấn mới dám nhận lấy tiền đó.
“Thằng nhóc , mày tay bạo quá đấy!”
Lâm Chấn: “Đã thì cho tấm món.”
Anh là dám nghĩ dám , mấy trò ăn nhỏ lẻ vụn vặt chẳng thèm để mắt, mục tiêu là dựng liền mấy khu nhà kính với diện tích thật lớn.
“Mày đúng là khí phách thật đấy, ngộ nhỡ thất bại thì tính ?”
Lâm Chấn thản nhiên đáp: “Năm trăm đồng mất thì cháu tìm cách kiếm , gì mà sợ.”
Năm trăm đồng tuy là một con lớn, nhưng chân giờ bắt đầu hồi phục, tự tin khả năng kiếm tiền của .
Đại đội trưởng cuối cùng cũng nhận lấy tiền, điều ông giữ kín miệng để lộ ngoài, nếu thì cái lũ mặt dày nhà họ Lâm chắc chắn sẽ mò tới loạn cho mà xem.
Tuy đợt Lâm Chấn chỉnh cho một vố sợ mất mật, nhưng miếng mồi lợi ích quá lớn, ai mà cái đám đó thể những trò bẩn thỉu gì.
Trong hai ngày tiếp theo, dân làng cũng lục tục kéo đến góp thêm tiền.
Ba ngày trôi qua trong khí sôi nổi, đại đội trưởng gom tổng cộng hơn một nghìn sáu trăm đồng.
Ông cẩn thận ghi chép rành mạch từng đồng từng hào của từng cuốn sổ tay.
Vừa hết hạn ba ngày, đại đội trưởng liền kịp nghỉ ngơi, lập tức dẫn xuất phát lên thành phố.
Lần Lâm Chấn cũng theo.
Cái chân của chỉ cần dùng sức quá mạnh thì việc ngoài cũng chẳng vấn đề gì lớn.
Tống Vi theo đoàn, bởi vì trong thôn đang diễn một chuyện vô cùng náo nhiệt khác.
Hứa Lai Đệ lấy chồng.
Thời buổi , một đám cưới rình rang náo nhiệt phụ thuộc việc gia đình hai bên coi trọng cuộc hôn nhân đó .
Rõ ràng, đám cưới của Hứa Lai Đệ diễn một cách vô cùng cẩu thả và qua loa.
Bên nhà trai những chẳng chuẩn lấy một đồng sính lễ, mà ngay cả một bộ quần áo đỏ tươm tất cho cô dâu cũng , càng đừng đến chuyện kẹo mừng đồ sính lễ linh đình.
Lưu Đại Khang chỉ một sang đón dâu, ngay cả một em bạn bè cùng đỡ lễ cũng chẳng nổi một mống.
“Hứa tri thanh, sang đón cô về nhà đây.”
Lưu Đại Khang toe toét để lộ cả hàm răng vàng khè.
Hứa Lai Đệ tuy chẳng còn chút mong đợi hy vọng gì cuộc hôn nhân , nhưng khi thấy cái màn đón dâu hời hợt, rẻ rúng thế thì cả tức đến mức run bần bật.
Ả toan mở miệng gào lên bảo nữa, thèm gả nữa, nhưng Lưu Đại Khang hiển nhiên cũng sự chuẩn từ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-180-dam-cuoi-qua-loa-cua-hua-lai-de.html.]
“Mẹ bảo , hôm nay nếu cô dám bước chân theo về nhà, thì bà sẽ lập tức lên đồn báo công an là cô trộm mất món bảo vật gia truyền của nhà họ Lưu chúng .”
Mặt Hứa Lai Đệ hết xanh trắng, trong miệng c.h.ử.i rủa ngớt lời nhưng cuối cùng vẫn c.ắ.n răng lê bước theo gã.
Tống Vi cùng mấy thanh niên tri thanh khác đưa mắt đầy ngao ngán, trong lòng chỉ thấy một cõi thở dài cảm thán.
“Cái màn đón dâu đúng là qua loa hết chỗ .”
“Có mỗi một thằng Lưu Đại Khang lủi thủi sang đón ? Chậc chậc... Phen Hứa Lai Đệ chắc chắn sẽ trở thành trò cho cả cái đại đội Bình An .”
Hứa Lai Đệ một lòng một trèo cao, tìm cách để thoát khỏi chốn nông thôn bùn lầy nước đọng , trời đất đủ trò bẩn thỉu, rốt cuộc tự tay chôn vùi cả cuộc đời cái hố lửa .
Nhóm Tống Vi vẫn kéo sang nhà họ Lưu ăn cỗ để xem tình hình thế nào. Bữa tiệc cưới của nhà họ Lưu nghèo nàn và bủn xỉn đến mức thể nào tả xiết, mâm chẳng nổi một đĩa thịt nào, trong cái chậu to đùng chỉ là khoai lang luộc, đồ ăn kèm chỉ độc hai món bắp cải với củ cải luộc, nước canh lõng bõng trong vắt thấy nổi một váng mỡ.
Khung cảnh khiến những mang bụng đến ăn cỗ cưới đều thất vọng tràn trề.
“Mẹ ơi, bảo ăn cỗ cưới nhiều đồ ngon lắm mà? Sao mâm cỗ ăn còn tệ hơn cơm nhà thế hả ?”
Mấy đứa trẻ con là những đứa thất vọng nhất, ban đầu đứa nào đứa nấy đều háo hức mong chờ ăn cỗ cưới, kết quả chỉ thế thôi ?
Cái còn chẳng bằng bữa cơm thường ngày ở nhà nữa là.
Mấy bà thím trong mâm cũng bắt đầu càu nhàu c.h.ử.i đổng:
“Cái nhà họ Lưu ăn chẳng chút thể thống gì cả, tao xót đứt cả ruột năm hào tiền mừng cỗ đây !”
Thế thì mà ăn cho vốn chứ!
“Ăn , dẫu dở như hạch thì cũng ráng mà nhét cho đầy bụng , tuyệt đối thể để bụng đói về !”
Nếu thì phen lỗ to mất.
Người lớn lẫn trẻ con đều mang bộ mặt đưa đám, xanh mét cắm cúi nhai nuốt đống đồ ăn bàn, ăn ngừng lải nhải c.h.ử.i rủa sự keo kiệt bủn xỉn của nhà họ Lưu, ai nấy đều đau lòng xót xa cho tiền mừng cỗ bỏ .
“Mọi phong bì bao nhiêu tiền thế?”
Nhóm thanh niên tri thanh quây quần chung một bàn đưa mắt , cũng đành cầm củ khoai lang lên c.ắ.n tạm.
Dù cũng thể trơ mắt mà chẳng ăn gì.
Cao Nhạc: “ thấy phần lớn đều năm hào nên cũng theo năm hào.”
Triệu Tốc gật đầu: “ cũng thế. Mẹ ơi, cái củ khoai lang mua ở về thế , ăn thấy nó mùi thối rữa thế .”
Tống Vi mặt đổi sắc nhét khoai lang miệng: “ chỉ một hào thôi.”
Với một hào thì cô ăn vài củ khoai là đủ gỡ vốn .
Mọi trố mắt cô, đó Lưu Lâm Lâm bật hì hì: “Ha ha... Em cũng chỉ mừng một hào thôi.”
Tô Phương tiền, vả cũng chẳng hề ý định mừng cỗ nên đến dự.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thực Tống Vi đến đây ăn cỗ cũng chẳng vì nể nang chút tình nghĩa bạn bè tri thanh gì cho cam, mục đích chính của cô là sang đây để hóng hớt xem kịch .
Vừa nghĩ đến đó, trò liền lập tức kéo đến.
Ở gian nhà chính, Hứa Lai Đệ và nhà họ Lưu đang lễ thành hôn thì bất ngờ xảy chuyện.
Thậm chí Hứa Lai Đệ còn lao thẳng túm tóc đ.á.n.h tay đôi với bà chồng họ Lưu.
Nguồn cơn là do bà Lưu oai phủ đầu với cô con dâu mới bước chân cửa.
Bà bắt ả bưng rót nước mặt đông đảo bà con lối xóm, còn bắt quỳ rạp xuống đất lạy lục, rằng đó là phong tục tập quán bên nhà bọn họ.
Chuyện đó đành, đằng bà còn cố tình bới lông tìm vết.
Lúc thì chê nước quá nguội, lúc kêu nước nóng quá phỏng miệng, mắng c.h.ử.i Hứa Lai Đệ ăn mặc xơ xác bần hàn, mặt lấy một nụ , chẳng chút dáng vẻ hân hoan nào của một cô dâu mới.
Bản tính vốn hung hăng, cay nghiệt nên Hứa Lai Đệ lập tức nổi cơn lôi đình, nhảy xổ cào cấu, đ.á.n.h túi bụi với bà chồng.
Đám cưới thể là diễn đầy kịch tính như một trò hề, và cuối cùng cũng kết thúc trong sự hỗn loạn, dở dang.
“Chậc chậc... Sau cái nhà họ Lưu đó tha hồ mà náo loạn cho xem.”
Triệu Tốc thở phào nhẹ nhõm một , vỗ vỗ lồng ngực: “May quá, từ giờ trở Hứa Lai Đệ sẽ còn cơ hội sang quấy rầy điểm tri thanh của chúng nữa .”
Cao Nhạc như nắc nẻ: “Mọi , dạo Hứa Lai Đệ cứ lén lút mò sang tìm thằng Triệu Tốc mãi, dọa cho sợ c.h.ế.t khiếp, buổi tối chẳng dám ngủ một trong phòng nữa cơ đấy!”