Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 677: Biến thành một người khác

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:06
Lượt xem: 149

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàng vạn tia sét từ trời bất ngờ đổi hướng, giáng thẳng xuống Tiền Tam Nhất, khiến như rơi cảnh nước sôi lửa bỏng.

Phía "nước" là: Hai tên cháu nội nhà còn phối hợp tung hứng với đào hố cho nhảy xuống, thế mà cũng lỡ miệng khai hết .

Phía "lửa" là: Hai đứa còn Thịnh Nhị là nữ, hơn nữa...

Hơn nữa khốn kiếp là thể ! Nếu lỡ miệng, sẽ mắc nợ Thịnh Nhị tới hai vạn hai ngàn lượng bạc!

Vậy bây giờ, nên tìm cách... đột tử luôn cho ?

lúc , Cao Mỹ Nhân ghé mặt gần, ánh mắt đầy ẩn ý, với Tiền Tam Nhất: “Huynh , báo ân nhiều cách, nhất thiết lấy báo đáp . Nhị gia thủ bất phàm, ngươi đấu . Làm kẻ bên , quá thảm!”

Tiền Tam Nhất: "..."

Ông đây mới là !

Tĩnh Bảo cũng kín đáo : “Ta đoạn tụ là do “bất đắc dĩ”, còn mỹ nhân e là bẩm sinh thế. Ngươi... cân nhắc ?”

Tiền Tam Nhất: "..."

Ngươi mới cần cân nhắc đó! ông đây thẳng tắp như ruột ngựa!

Cao Triều thấy Tiền Tam Nhất mặt đổi sắc, bèn thở dài: “Ấy... kiếm chút tiền chẳng dễ dàng gì. Chẳng ngươi từng , giữa đàn bà, , đàn ông và bạc thì ngươi thà cưới bạc còn hơn ?

Tiền Tam Nhất: "..."

Ai cưới nàng? Ta chỉ giúp nàng thôi mà!

Tĩnh Bảo khuyên răn hết lời: “Nhà họ Tiền chỉ còn mỗi ngươi là hương hỏa duy nhất, chuyện nối dõi cũng nên cân nhắc một chút.

Tiền Tam Nhất: "..."

Nhà sớm muộn cũng nối dõi, còn nhà họ Tĩnh các ngươi thì tuyệt tự cho xem!

Nói đến nước , hai thấy Tiền Tam Nhất vẫn giữ vẻ mặt "lợn c.h.ế.t sợ nước sôi", trong lòng khỏi đồng loạt rùng .

Tĩnh Bảo: Chẳng lẽ định cứ thế mà đến cùng?

Cao Triều: Tất cả đều là do dắt họ lệch hướng mất ...

“Hai vị , thật hết cả , thì...” Tiền Tam Nhất dùng ánh mắt trầm tĩnh cả hai : “Giúp giúp, các ngươi cũng nên cho một lời rõ ràng.”

Tĩnh Bảo và Cao Triều một nữa giật .

Cao Triều ho khan vài tiếng, chột : “Ờ... chuyện lúc nãy ... chỉ là hù dọa ngươi thôi. Tuy Cẩm Y vệ đúng là dính đến mấy vụ ăn mờ ám, nhưng... tiền mà so với mạng thì mạng vẫn quan trọng hơn.

Tĩnh Bảo chờ Cao Triều dọn đường xong, Tiền Tam Nhất, giọng trầm xuống: “Theo lý mà , chỉ cần vì , tìm cách. Tam Nhất , chuyện ... nguy hiểm thật sự lớn.”

Ngực Tiền Tam Nhất như tảng băng đè nặng.

Hắn từng nghĩ rằng, phơi bày hết đáy lòng , hai thằng cháu nội vẫn chịu giúp.

Cái gọi là tình , nào là hoạn nạn , nào là đồng sinh cộng tử, tất cả... kiếp đều là giả dối!

Hắn từ từ dậy, từ cao cúi hai còn , nhạt một tiếng, kéo cửa bước ngoài.

“Ngươi ?

"..."

Không ai trả lời.

Tiền Tam Nhất rảo bước xuống lầu, bóng lưng dứt khoát một chút do dự.

Tĩnh Bảo và Cao Triều đột nhiên cảm giác: trong khoảnh khắc , gương mặt của Tiền Tam Nhất mờ nhạt , đó là hình bóng của một đàn ông khác.

Cao Triều : “Tĩnh Thất, từng thấy như . E rằng, là thật lòng với Nhị gia...!

Tĩnh Bảo khổ.

Tình cảm của thiên hạ, đều giấu trong sự cân đo thiệt hơn: ngươi bỏ một phần, một phần; ngươi cho ba phần, đáp ba phần.

Còn Tiền Tam Nhất ...

Bóc lớp vỏ tham tiền háo sắc bên ngoài, bên trong là một trái tim thuần khiết chân thành.

“Cao Triều, quyết định giúp một .” Nàng .

Cao Triều giễu nhẹ: “Muốn liều mạng thật ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-677-bien-thanh-mot-nguoi-khac.html.]

Tĩnh Bảo gật đầu: “Phải!”

Cao Triều khẩy: “Vậy thì liều mạng , sợ cái khỉ gì!”

Dứt lời, cả hai đồng loạt bật dậy, chần chừ, lao ngoài.

...

Vừa đến cổng dịch trạm, hai lập tức ngây .

Cánh cổng vốn trống trải giờ chật ních binh sĩ mặc giáp, đeo đao, vây kín Tiền Tam Nhất ở chính giữa.

Đã xảy chuyện gì?

Tĩnh Bảo sang Cao Triều, thấy mặt trầm hẳn xuống, lập tức bước nhanh đến cạnh Tiền Tam Nhất, lớn tiếng quát: “Giữa ban ngày ban mặt mà các ngươi dám vây , thật coi con trai của Trưởng công chúa là dễ bắt nạt chắc?”

Lời dứt, đám binh sĩ những rút lui, mà còn vây cả Cao Triều .

Trong lòng Tĩnh Bảo bất giác nảy một suy nghĩ: Chẳng lẽ Hoàng đế họ tham gia mưu phản, nên cho đến bắt?

Lúc , chỉ ho khan một tiếng.

Âm thanh... mà quen tai...

Tĩnh Bảo theo tiếng, giật kinh hãi.

Chỉ thấy một nam tử mặc giáp sắt, oai phong lẫm liệt đang tiến gần.

Tĩnh Bảo dám tin, nhắm mắt mở , ánh rơi bộ râu hoa râm của đó cuối cùng cũng xác nhận:

Người ... là Định Bắc hầu!

Định Quốc công rõ nét kinh ngạc mặt ba họ.

Ông bước lên phía , tay chắp lưng, lạnh lùng hỏi: “Tiền Tam Nhất, ngươi ở đây?”

Tiền Tam Nhất rùng một cái, vội nở nụ gượng: “Lão hầu gia, cháu chỉ đang đợi họ ở đây thôi. Ngài đây là...?”

Tiền Tam Nhất dám tiếp, vì thấy phía bước lão hầu gia, là Nhị thúc của Từ Thanh Sơn, Từ Bình.

Ăn mặc giống y hệt lão hầu gia, chỉ khác ở chỗ, bên hông giắt một thanh đại đao, toát sát khí lạnh .

Tiền Tam Nhất chợt thấy bàng hoàng, kìm liếc mắt sang Cao Triều.

Cao Triều cũng khó hiểu, vội lên tiếng: “Lão hầu gia, Từ nhị thúc, các vị... đang luyện binh ạ?”

Định Quốc công đáp, chỉ liếc Tĩnh Bảo: “Thám hoa lang, ngươi cũng đây.”

Tĩnh Bảo dám trái lời, vội bước đến cạnh Cao Triều và Tiền Tam Nhất.

Ánh mắt Định Quốc công lượt quét qua ba , trầm giọng : “Ta mấy câu già đời, Biên Sa nơi các ngươi thể tùy tiện đến. Triều đình quy tắc của triều đình, quân đội kỷ luật của quân đội. Không quy tắc thì thành khuôn phép. Dù các ngươi thiết với Thanh Sơn thế nào, cũng thể loạn quy tắc.”

“Lão hầu gia!”

Cao Triều nở nụ giả lả: “Bọn cháu chẳng chỉ là...”

“Các ngươi gì, tính gì, quản. là học trò của Cố Trường Bình, khi hành sự, nghĩ xem điều gì nên , điều gì nên , hậu quả là gì!”

Định Quốc công Cao Triều, giọng lạnh tanh: “Mẹ ngươi vì chuyện của ngươi, đến nay vẫn thủ tang ở hoàng lăng. Hoàng lăng là nơi thế nào? Mẹ ngươi từng là ai?”

Mặt Cao Triều lập tức trắng bệch.

“Còn ngươi, Tiền Tam Nhất!”

Ánh mắt Định Quốc công chuyển sang Tiền Tam Nhất: “Cha ngươi bao năm nay quan ở Hộ bộ, ngoài mặt thì hòa nhã khéo léo, nhưng lưng nhịn bao nhiêu điều, chịu bao nhiêu ấm ức, ngươi gánh bao nhiêu sóng gió?”

Tiền Tam Nhất: "..."

“Đã đến lúc trưởng thành , cũng nên thấu hiểu cho cha , bậc trưởng bối.”

Lời chuyển hướng, sang Tĩnh Bảo: “Không thể cứ dựa sự thông minh của những chuyện thiếu suy xét, liên lụy cả gia đình.”

Tĩnh Bảo hoảng hốt trong lòng, đang định lên tiếng hỏi “thế nào là thiếu suy xét” thì lão hầu gia tiếp: “Ta phong Định Quốc công, tiếp quản đại quân. Không bao lâu nữa sẽ cùng Hạo vương và Cố Trường Bình quyết một trận sinh tử. Thời điểm mấu chốt , ba các ngươi... hãy tự mà liệu.”

Ông sắp xuất chinh?

Đồng tử của ba gần như đồng thời co rút , trái tim như nhấc bổng lên tận cổ họng.

 

Loading...