Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 673: Cũng coi như cầu được ước thấy

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:02
Lượt xem: 158

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Khải bẩm Hoàng thượng, bọn họ vốn thiết với , vài lời lão thần tiện hỏi, nhưng những điều nên cảnh cáo thì thiếu câu nào, nhất là với Tĩnh Bảo.”

Lão Hầu gia dừng một chút tiếp: “Lão thần thấy hai đứa nhỏ đó chừng mực, phân rõ trái. Nói là đến thăm Thanh Sơn sẽ ngay, giờ chắc cũng đang đường trở về .”

“Thứ tình nghĩa đồng môn , khiến trẫm cũng cảm động.”

Lý Tòng Hậu thu nụ , rút từ trong tay áo một phong quân báo: “Lão Hầu gia, xem .”

Định Bắc hầu xem xong thì biến sắc, kinh hãi: “Hoàng thượng, chuyện ... chuyện ...”

Ông tiếp nữa, chỉ thấy trong lòng như bóp nghẹt, nỗi buồn khôn tả cứ dâng trào.

Diệp Phong nhỏ hơn một thế hệ, vẫn thường gọi là “Thúc”.

Trước khi trận, Diệp Phong từng gặp riêng một , lúc từ biệt còn cảm thán: “Thúc , , e là núi cao đường xa lắm.”

Khi đó xong, cảm thấy câu mang điềm gở, chẳng lành.

Ai ngờ, lời đó thành sấm.

Diệp Phong hai bại trận, tiền đồ tan tành, kể còn thể liên lụy đến vợ con nhà.

nay y c.h.ế.t trận cũng xem như tuẫn quốc, bảo cả nhà họ Diệp, cũng giữ khí tiết đại tướng. Chỉ thể : c.h.ế.t ý nghĩa.

“Thắng bại nơi chiến trường là chuyện thường tình, nhưng Trấn Viễn tướng quân đến nỗi ?” Lý Tòng Hậu thở dài.

Định Bắc hầu ngờ Hoàng thượng đột nhiên , thoáng ngẩn , hồi lâu mới trả lời: “Tính tình đứa trẻ đó thần cũng hiểu phần nào, là thà gãy chứ chịu cong. Cũng coi như là cầu ước thấy .”

“Hắn cầu ước thấy , nhưng trẫm thì đây?” Lý Tòng Hậu khổ: “Văn thần võ tướng khắp triều đình, trẫm còn thể tìm một Trấn Viễn tướng quân khác đây?”

Lời thốt , trong lòng Vương Tử Trừng âm thầm chấn động.

Nếu Hoàng thượng để Tiểu Từ Tướng quân trận thì cần gì câu ? Chỉ cần cùng Lão Hầu gia bàn bạc, chọn thể cầm binh từ trong hàng con cháu nhà họ Từ, Đại tướng quân là .

Chẳng lẽ...

Chẳng lẽ...

Đang nghĩ ngợi thì thấy Định Bắc hầu bỗng dậy, vén áo quỳ xuống, nghiêm nghị : “Nếu Hoàng thượng chê lão thần tuổi cao, thần nguyện dẫn theo thứ tử Từ Bình, khoác giáp trận, giữ vững giang sơn Đại Tần!”

“Lão Hầu gia!” Mặt Lý Tòng Hậu tái nhợt, môi run run mãi mà lời nào.

“Hoàng thượng, thần tuy già, nhưng thứ tử hãy còn trẻ, so với trưởng tử tuy phần thua kém về văn thao võ lược, nhưng nếu so với trong quân đội hiện nay, lão thần dám vỗ n.g.ự.c đảm bảo, nó vẫn mạnh hơn một hai phần!”

Định Bắc hầu điềm tĩnh : “Thêm nữa, thần bên cạnh bày binh bố trận...”

“Lão Hầu gia cần thêm, trẫm đồng ý!”

Lý Tòng Hậu đột ngột dậy, bước qua bước trong điện, giống như dã thú vây, nhưng rõ vì đồng ý.

Nếu đến lúc mà Vương Tử Trừng vẫn hiểu ý Hoàng thượng thì Thượng thư bấy lâu đúng là vô ích.

“Hoàng thượng, năm xưa Lão Hầu gia dẫn tinh binh trấn giữ cửa ải, trận nào cũng thắng, công phá ngừng. Thứ tử Từ Bình xuất tướng môn, từ nhỏ tai mắt thấy, tinh thông binh pháp. Nếu trưởng như ngọc như ngà , chắc chắn cũng là tướng tài.” Vương Tử Trừng quỳ xuống : “Người đ.á.n.h hổ dựa , trận cha con. Thần cho rằng phụ tử họ là lựa chọn thích hợp nhất!”

Lý Tòng Hậu trừng mắt Vương Tử Trừng, giận dữ : “Sao trẫm để con cháu nhà họ Từ lượt khoác giáp trận?”

“Hoàng thượng!” Lão Hầu gia nghẹn ngào: “Hoàng thượng thấu hiểu lòng , lão thần vô cùng cảm kích. Chỉ là nhà họ Từ bao đời trấn giữ cửa ải Đại Tần, bảo vệ bình an cho muôn dân, đó là mệnh, cũng là vinh quang của họ Từ. Mong Hoàng thượng cho phép!”

“Lão Hầu gia!” Lý Tòng Hậu đỡ dậy, thống thiết : “Trẫm phụ kỳ vọng của tiên đế với giang sơn ngàn dặm, phụ cả tấm lòng son sắt của các khanh, trẫm hổ thẹn!”

Định Bắc hầu ánh mắt sáng quắc, chân thành tha thiết: “Hoàng thượng ngàn vạn đừng lời như thế. Thần và tộc họ Từ nguyện vì Hoàng thượng giữ yên sơn hà, để quốc thái dân an!”

“Hay! Hay! Hay!” Lý Tòng Hậu xúc động, liên tục ba tiếng “”, trong mắt ánh lên lệ quang.

“Truyền thánh chỉ: Phong Định Bắc hầu Định Quốc công, thứ tử Từ Bình Bình Viễn đại tướng quân, hai cha con cùng đến Biên Sa phía Bắc, bảo vệ giang sơn Đại Tần, phù hộ sinh linh trăm họ!”

Định Bắc hầu gạt tay Hoàng thượng , quỳ sụp xuống, dập đầu sát đất, lớn tiếng: “Thần, tạ thánh ân!”

Lần , Hoàng đế đỡ dậy, chỉ từ cao xuống: “Trấn Viễn đại tướng quân, Cẩm Hương bá Diệp Phong dũng cảm g.i.ế.c địch, tuẫn quốc vì nước, truy táng trọng hậu, con trưởng Diệp Nhạc kế thừa tước vị.”

Lão Hầu gia phủ phục đất: “Thần mặt cả nhà họ Diệp, tạ ơn thánh ân. Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

“Nương nương, nương nương, ngóng ạ!”

Cung nữ nhỏ chạy như bay điện, định hành lễ Hoàng hậu đỡ dậy: “Nói nhanh, thế nào ?”

“Khải bẩm nương nương, Định Bắc hầu, , giờ là Định Quốc công, Hoàng thượng lệnh cùng thứ tử lập tức lên đường Bắc trấn thủ biên cương. Còn nữa, Cẩm bá truy tội, tước vị do trưởng tử kế thừa, Hoàng thượng còn lệnh an táng trọng thể.”

Hoàng hậu xong, ngẩn hồi lâu, gật đầu: “Kế .”

Cung nữ nhỏ ngơ ngác.

Kế gì?

Ai dùng kế?

Ngẩng đầu thấy tâm phúc của Hoàng hậu đang lạnh lùng , nàng sợ đến co rúm cổ , lặng lẽ rút lui.

Trong điện còn ai ngoài hai , tâm phúc mới thấp giọng hỏi: “Nương nương , kế chỗ nào?”

Hoàng hậu : “Bản cung hỏi ngươi, khắp thiên hạ, còn ai uy tín trong quân, binh sĩ yêu mến hơn họ Từ?”

Tâm phúc nghĩ một hồi, lắc đầu: “Hình như .”

“Không ‘hình như’, là chắc chắn !” Hoàng hậu tiếp: “Bản cung hỏi nữa, Lão Hầu gia ngoài sáu mươi, tuổi hoa giáp vẫn trận, là lay động lòng ai?”

Tâm phúc nghĩ trả lời: “Lay động lòng mười vạn binh sĩ.”

Hoàng hậu lắc đầu: “Đó chỉ là một phần, quan trọng nhất là ở Biên Sa .”

Tâm phúc “ồ” lên, chợt hiểu .

“Nếu Lão Hầu gia thắng trận thì gì, nhưng nếu thua...”

Hoàng hậu chống tay dậy, đến cửa sổ, cúi đầu ngửi cành bạch mai trong bình ngọc, nhạt.

Thua thì càng !

Từ Thanh Sơn sẽ chính danh tiếp quản đại quân, mối thù nhà nợ nước cùng dồn lên, diệt cho Huyền Thiết quân còn manh giáp.

Cũng coi như báo thù Thái tử.

Hoàng hậu xoay , ánh mắt rơi xuống tâm phúc, tâm phúc vội tiến lên một bước: “Nương nương gì sai bảo?”

“Tìm giúp bản cung xem trong kinh thành tiểu thư nào xứng với Từ Đại tướng quân.”

“Nương nương mối cho Từ tướng quân?”

“Tuổi còn trẻ mà trấn thủ biên cương, bên cạnh ít cũng cần nóng lạnh. Hắn thích kiểu quá bộc trực như tiểu thư nhà họ Diệp, cứ tìm trong văn thần là .”

“Nương nương...” Tâm phúc do dự: “Có cần chọn trong các cô nương họ Vương của chúng ?”

“Ngàn vạn . Nếu chọn trong họ Vương thì tấm lòng của bản cung trong mắt Hoàng thượng sẽ giảm giá trị.”

Vẻ mặt Hoàng hậu dần lạnh : “Hơn nữa, nhà họ Từ cũng coi trọng con gái nhà chúng .”

Chương 674 Có mấy ai ấm ức

Lúc , nhà họ Từ đang tụ họp tại chính đường, sốt ruột chờ đợi.

Lão gia thành Tứ Cửu lập tức gọi cung, là họa phúc, ai .

“Đến , đến , hầu gia về!”

Từ Bình vội vã chạy đón, cuối cùng cũng gặp cha già ở cửa thứ hai. màng gì nữa, dẫn theo con cháu họ Từ lập tức quỳ xuống hành lễ.

“Đều dậy cả .” Lão hầu gia mệt mỏi : “Hôm nay muộn, gì để mai hẵng .”

“Vâng ạ!”

Mọi lượt tản , nhưng Từ Bình vẫn yên nhúc nhích. Lão gia tuy lời với , nhưng trong lòng vẫn còn chuyện quan trọng hơn.

“Đi gọi đại tẩu của con tới đây.”

“Cha chờ một chút, con sẽ sai mời đại tẩu ngay.”

Sắc mặt Chữ Dung bình tĩnh, đến nhanh. Hành lễ xong lập tức lặng lẽ xuống một bên, chờ lão hầu gia lên tiếng.

Biết nàng chuyện gì, lão hầu gia kể tường tận chuyện về cháu trai trong quân, từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn, sót điều gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-673-cung-coi-nhu-cau-duoc-uoc-thay.html.]

Cuối cùng, cau mày: “Thanh Sơn cũng còn nhỏ, nên thành gia , con nào để ý ?”

Từ khi chồng mất, Chữ Dung bước chân khỏi cửa lớn, cũng chẳng qua cửa nhỏ, bèn lắc đầu: “Tất cả xin cha định đoạt.”

“Chỉ sợ ấm ức cho thằng bé thôi!”

Chữ Dung lập tức thấy lòng trĩu xuống: “Cha là...”

Lão hầu gia đặt chén xuống: “Ta phong tước Định Quốc công, mai sẽ chỉ đến. Lên cao thì gió lạnh, những chuyện e là còn do chúng định đoạt nữa.”

Chữ Dung và Từ Bình đồng loạt biến sắc.

Từ khi Đại Tần lập quốc đến nay, tước vị chỉ hạ, từng thăng. Hoàng đế thực sự ưu ái nhà họ Từ đến tột cùng.

hiểu , khi kinh ngạc, trong lòng cả hai đồng thời dâng lên một tia ớn lạnh.

Chưa kịp nghĩ sâu, lão hầu gia tiếp: “Nếu con chọn , mà cô nương , vẫn còn thể đem bộ mặt già mà tranh thủ cho thằng bé. Còn nếu ...”

Ông đưa tay chỉ về phía hoàng cung: “Thì bên đó sẽ là định đoạt.”

Chữ Dung sững hồi lâu, thở dài: “Với Diệp cô nương rốt cuộc là duyên phận.”

Nhắc đến nhà họ Diệp, lão hầu gia cũng lộ vẻ buồn bã: “Còn một chuyện nữa với các con: Cẩm Hương bá vì bại trận mà tự vẫn .”

“Cái gì?!” Từ Bình hoảng hốt, tim đập thình thịch: “Cha, trận chiến còn bắt đầu, ...”

Lão hầu gia giấu giếm, kể sơ qua nội dung bức quân báo.

Nghe đến đây, sắc mặt Chữ Dung tái nhợt: “Cha phong Định Quốc công, chẳng lẽ Hoàng thượng dẫn binh xuất chinh?”

Làm dâu nơi Biên Sa gần hai mươi năm, sự nhạy bén e rằng ngay cả nam nhân cũng theo kịp.

Ánh mắt lão hầu gia lộ tia khen ngợi, đầu sang Từ Bình: “Hoàng thượng lệnh cho cha con cùng dẫn quân.”

Cha con cùng trận?

Gương mặt Từ Bình hiện lên biểu cảm khó tả, giận dữ : “Chẳng lẽ trong triều còn tướng lĩnh nào khác ? Cha ngoài sáu mươi , tại còn...”

“Vô lễ!” Lão hầu gia đập bàn quát: “Lời là điều con thể ?”

“Con nên , nhưng mà cha...”

“Không cần nữa. Chuyện là do tự xin đảm nhận.”

“Cha!”

Từ Bình hét lớn, đau đớn gì sánh : “Người cần gì khổ như chứ?!”

, cần gì khổ như ?

Lão hầu gia khổ trong lòng.

Từ lúc nhận tin Hoàng đế triệu ông hồi kinh từ Biên Sa, trong lòng ông linh cảm chẳng lành...

Một ông già chỉ hư danh, nắm thực quyền, gì khiến Hoàng đế dùng tám trăm dặm cấp báo triệu hồi?

Cách kinh thành năm trăm dặm, thống lĩnh cấm quân Quách Trường Thành chờ sẵn bên đường. Lúc đó, tim ông run lên.

Vào thành Tứ Cửu, ông đưa thẳng cung, đón tiếp bằng một bữa yến tiệc thịnh soạn lạ thường, bàn là những món ông yêu thích.

Khoảnh khắc , nếu ông còn hiểu thánh ý thì đúng là sống uổng sáu mươi năm .

Nhất là khi ông chủ động xin xuất chinh, Hoàng đế lập tức lập tức truy phong cho Diệp Phong, thua trận và tự vẫn, là "vị quốc vong ", một luồng hàn khí từ lục phủ ngũ tạng dâng lên lạnh lẽo.

Người vẫn lòng vua khó đoán, thực gì là khó đoán, từng chút một đều là ẩn ý.

Nếu ông thắng, đó là vinh quang tột bậc của nhà họ Từ;

Nếu ông bại thì m.á.u của ông là thứ luyện thanh kiếm tên Thanh Sơn .

Tất cả, đều trong tính toán của kẻ ở cao.

Vậy nên ông mới câu , chỉ sợ ấm ức cho thằng bé.

đời , mấy ai ấm ức?

Hoàng đế ấm ức ?

Ông cũng ấm ức. Trên giường của , thể để kẻ khác ngủ yên? Giang sơn rõ ràng là tiên đế truyền danh chính ngôn thuận cho !

Hạo vương ấm ức ?

Cũng ấm ức chứ. Không giao binh quyền, nhường phong địa thì c.h.ế.t; nhưng nếu giao hết thì còn sống gì nữa?

Huống hồ, kết cục của võ tướng chẳng là: uống băng, dẫm tuyết, lấy da ngựa bọc xác, chôn xương nơi Biên Sa ?

“Con trai!” Lão hầu gia thu cảm xúc, nghiêm giọng : “Một mệnh của một ; một tộc vận của một tộc; một nước khí vận của một nước. Phúc thể hưởng tận, thế thể dùng cạn, tất cả đều do trời định.”

“Cha ơi!”

Từ Bình nghĩ đến chuyện cha già như mà còn mặc giáp trận, chỉ thấy tim đau như d.a.o cắt, một đàn ông bảy thước mà nước mắt lưng tròng.

Trái , Chữ Dung điềm đạm : “Nhị thời gian để , chẳng bằng dành thời gian đó mà nghiên cứu binh pháp cho . Đệ giỏi hơn một phần, cha sẽ yên tâm hơn một phần; giỏi mười phần, cha sẽ yên tâm mười phần.”

Câu chẳng khác nào gáo nước lạnh dội thẳng đầu.

Từ Bình hổ đến mức chỉ tìm cái hố mà chui xuống. còn bằng đại tẩu, còn bằng một nữ nhân.

Lão hầu gia con dâu trưởng son phấn, đồ trang sức, chỉ cảm thấy con trai lớn đời phúc lắm mới lấy nàng.

Vậy còn Thanh Sơn thì ?

r

Liệu Thanh Sơn cái phúc phận ?

“Cha, khi thánh chỉ đến thì nên nhanh chóng xuất phát thôi.”

Chữ Dung dậy : “Tướng và binh đều cần rèn luyện, rèn luyện thêm một ngày, chiến trường sẽ thêm phần thắng. Con xin cáo lui.”

Lão hầu gia phẩy tay: “Đi .”

Vừa bước qua cửa, Chữ Dung đầu : “Nhị nếu thời gian, chi bằng nghiên cứu thêm về Cố Trường Bình, tìm hiểu xem thường ngày sách gì, tuyệt đối thể xem thường.”

Yết hầu Từ Bình rung động, kính cẩn hành lễ lưng đại tẩu.

...

Sáng hôm , Vương Trung đích mang thánh chỉ đến Từ phủ tuyên chỉ.

Hoa tươi rực rỡ, dầu sôi lửa bỏng.

Khác với những , khi Từ phủ mở rộng cổng lớn, đón khách tứ phương, họ vô cùng kín đáo. Sau khi Vương Trung rời , lão gia lập tức dẫn con cháu từ đường, tế tổ xong thì đóng cửa từ chối tiếp khách.

Biết bao quan , thế gia đến chúc mừng đều về trong hụt hẫng.

Chỉ ba ngày , hai cha con thu xếp hành trang, chuẩn lên đường.

Đêm khi xuất phát, phủ Định Quốc công đón hai vị khách mời, là hai con thứ của cố Cẩm Hương Bá.

Cả hai mặc tang phục đơn giản, chẳng nhiều lời, chỉ theo lời căn dặn của là Diệp thị, nghiêng dập đầu ba cái với lão hầu gia, chúc một tiếng bình an.

Người nhà họ Diệp hồ đồ, hiểu rằng giữ tước vị , phần lớn là nhờ công lao của lão hầu gia.

Đêm , đèn trong thư phòng phủ Định Quốc công sáng suốt gần như cả đêm.

Sau giờ Tý, Từ Bình mới trở về phòng, tỉ mỉ dặn dò vợ việc lớn nhỏ trong phủ.

Trời rạng sáng, cha con họ lên đường.

Không giống cảnh tượng huy hoàng khi Diệp Phong xuất phát, Hoàng đế đích đưa tiễn, chỉ vài vị đại thần mặt Hoàng thượng đến tiễn.

Sau vài câu khách sáo đơn giản, cha con Định Quốc công lập tức lên ngựa.

Vừa định giơ roi quất ngựa, bỗng một trận gió mạnh nổi lên, hai t.h.i t.h.ể khô quắt treo nơi cổng bắc bỗng chao đảo.

Định Quốc công ngẩng đầu thấy, tim chợt thắt .

 

Loading...