Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 324: Không thấy đại nhân

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:40
Lượt xem: 157

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trường Bình nhíu mày : “Đã là nhũ mẫu bế theo, hẳn là vẫn ở chợ Tây, mà mất chứ!"

Mai Giang Thanh trả lời: “Nói thì là , nhưng nhũ mẫu mới tìm từ bên ngoài, tâm tư cũng rõ. Không chừng là vấn đề. Giờ Ngũ Thành binh mã ti đều đang tìm!"

"Bá đại nhân, Bá đại nhân!" Một thị vệ chen khỏi đám đông chạy đến, thở hồng hộc: “Tiểu cô nương nhà họ Phó tìm !"

Mai Giang Thanh thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ thở dứt, thị vệ : “ Tứ phu nhân nhà họ Phó thì thấy cả."

Mai Giang Thanh kinh ngạc: “Ngươi gì cơ?"

Bên cạnh, ánh mắt Cố Trường Bình đột nhiên tối sầm .

Tại Phó phủ.

Tĩnh Bảo khoác áo choàng, khoanh tay nơi cửa góc viện, thần sắc nặng nề.

Nàng dặn dò trái đủ điều, sợ đông lạc mất tỷ tỷ, nào ngờ vẫn là...

Tiếng vó ngựa vang lên, Sử Minh nhảy xuống ngựa.

"Thất gia, Hầu phủ cử tìm . Hầu gia còn đích thư cho mấy quen ở binh bộ và Ngũ Thành binh mã ti, nhờ họ giúp sức."

Tĩnh Bảo gì, phía , A Nghiễn hỏi: “Lão phu nhân chuyện ?"

Sử Minh vội trả lời: “Biết ạ, đang đường về, tiểu nhân cưỡi ngựa nên về nhanh hơn."

Tĩnh Bảo đối thoại giữa hai , hỏi: “Bên chợ Tây thì , vẫn tin gì ?"

Sử Minh đáp nhanh: “Bẩm thất gia, tạm thời vẫn ."

Tĩnh Bảo “ừ” một tiếng, gì thêm, trong đầu ngừng lặp một câu hỏi: Sao để lạc mất chứ?

Không qua bao lâu, chợt A Nghiễn gọi lên: “Thất gia, lão phu nhân đến !"

Xe ngựa dừng ở cửa góc, A Man đỡ Lục thị bước xuống.

Mặt Lục thị trắng bệch, thấy con trai lập tức hỏi: “Vẫn tin gì ?"

Tĩnh Bảo lắc đầu: “Mẹ phòng , bên ngoài trời lạnh, để con đợi là , đừng để nhiễm lạnh."

Lục thị chịu , lau nước mắt : “Đang yên đang lành, để mất tích chứ!"

Tĩnh Bảo cũng điều đó.

Nàng đợi trong Phó phủ nửa canh giờ, phủ ngoài mấy kẻ giữ cửa thì chẳng còn ai, đều tìm cả.

Hỏi mấy tên giữ cửa, ấp a ấp úng chẳng đầu đuôi. Giờ nàng cũng hỗn loạn. Chỉ đành đợi nhà họ Phó về mới hỏi tình hình rõ ràng.

"Lão phu nhân, thất gia!"

Sử Lượng nhảy xuống ngựa, chạy vội tới : “Tìm thấy ! Tìm thấy ! cô nương lạc!"

A Di Đầ Phật!

Tĩnh Bảo mừng rỡ, sang Lục thị : “Mẹ, ..."

"Thất gia! Tam cô nương thấy nữa!"

"Ngươi gì cơ?"

Tĩnh Bảo chân chợt mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống, lập tức túm lấy cổ áo Sử Lượng: “Nói rõ ràng cho !"

"Bẩm thất gia, tam cô nương mất tích ở chợ Tây. Nha Ngọc Hoài đang bình thường, chớp mắt một cái là thấy nữa."

Lục thị ngây : “Sao… thể như ..."

Tĩnh Bảo gầm lên: “Phó Thành Hề ?"

Tất cả đều về phía Sử Lượng.

Sử Lượng lau mồ hôi đầy trán, : “Không . Chợ Tây đông như kiến, tìm . Tiểu nhân nhờ gặp quen ở binh mã ti mới tam cô nương mất tích, lập tức về báo tin."

Tĩnh Bảo nghiến răng ken két.

Con mới tìm , mất tích. Đám nha , tiểu đồng, bà tử của Phó phủ đều ăn chắc?!

"Đừng hoảng!" Tĩnh Bảo trầm giọng : “Tam tỷ là phụ nữ trưởng thành, bọn buôn dễ bắt , e là lạc giữa đường thôi. Sử Minh, Sử Lượng!"

"Có!"

"Hai ngươi mang theo vài đến canh giữ các ngả đường ở chợ Tây. Đến khi tàn hội, đám đông giải tán, chừng sẽ gặp tam tỷ."

"Rõ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-324-khong-thay-dai-nhan.html.]

"A Man, ngươi đỡ lão phu nhân phòng, đun nước pha ấm để lão phu nhân sưởi ấm một chút."

"Vâng!"

"Mẹ, tam tỷ là lớn, mang bạc, dễ mất , đừng quá lo lắng!"

Trên bầu trời là một vầng trăng tròn, lúc chiếu rọi gương mặt Tĩnh Bảo, soi rõ sự bình tĩnh nơi nàng.

Mọi như an ủi, ai nấy đều theo lời dặn của thất gia, ngay cả Lục thị cũng ngừng , ngoan ngoãn phòng chờ đợi.

"Gia!"

A Nghiễn đem ghế đến: “Đứng lâu , nghỉ một chút ."

Tĩnh Bảo đầu , : “Không hiểu , lòng cứ hoang mang, giống hệt cái đêm tin cha rơi xuống nước mất tích ."

Tim A Nghiễn chấn động, thì thất gia chỉ là tỏ điềm tĩnh bên ngoài.

"Thất gia, tam cô nương bạc mệnh như ." Hắn an ủi.

Tĩnh Bảo cảm thấy miệng khô khốc. Mệnh bạc chẳng do định, mà là trời định!

Người ruột thịt của nàng đời chẳng còn mấy ai, ai xảy chuyện cũng đủ lấy mạng nàng!

Lúc , trong ngõ vài cỗ xe ngựa chạy đến, A Nghiễn mắt tinh thấy: “Thất gia, nhà họ Phó !"

Đồng tử Tĩnh Bảo co rút, đến đúng lúc lắm!

Ba cỗ xe ngựa dừng , trong xe từng đỡ xuống.

Dao cô nương nhũ mẫu bế, nhũ mẫu nha đỡ, run rẩy đến mặt Tĩnh Bảo, “bịch” một tiếng quỳ xuống.

"Thất gia, nô tỳ..."

"Chủ tử ngươi tìm ?"

Nhũ mẫu rơm rớm nước mắt, lắc đầu.

Tĩnh Bảo lòng trầm xuống, vất vả phất tay: “Ngươi dỗ cô nương ngủ , đến gặp , chuyện hỏi."

"Dạ!"

Tĩnh Bảo xoay , ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm Đinh thị.

Lão phu nhân mặt mày xám ngoét, tóc tai rối bời, ánh mắt đờ đẫn Tĩnh Bảo, giọng thều thào: “Thất gia đừng sốt ruột, một sống sờ sờ, chẳng thể mất tích mãi, kiểu gì cũng sẽ về."

Tĩnh Bảo một lời.

Lão phu nhân tự chuốc lấy lúng túng, sắc mặt vô cùng khó coi.

Đại tẩu Triệu thị miễn cưỡng bước , : “Đại gia, tứ gia đều đang ở ngoài tìm, của binh mã ti cũng mặt. Giờ là lúc thắp đèn, đông chen chúc, đợi muộn chút, sẽ về thôi."

Tĩnh Bảo gật đầu: “Mong là . Đại tẩu, đỡ lão phu nhân trong ."

Lời dứt, sắc mặt Đinh thị tái mét.

Ta ngươi thèm đáp. Người khác thì ngươi .

Chẳng ngươi Tĩnh Thất gia cố tình lạnh nhạt với ?

Ta đắc tội gì với ngươi ?

Triệu thị thấy thế thì sợ hãi, vội vàng đỡ bà .

Ngay đó, Vệ di nương dắt theo hai đứa nhỏ ngang qua mặt Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo chặn : “Vệ di nương sắp xếp xong cho hai đứa trẻ, thì tới gặp một chuyến."

"Thất gia ý gì?" Vệ di nương kinh ngạc ngẩng đầu.

"Không gì cả."

Tĩnh Bảo lạnh lùng : “Hôm nay vốn cũng xem đèn, kết quả ngoài phủ các ngươi nhà họ Phó nửa ngày lạnh cóng, nên nhờ di nương kể cho cảnh rộn ràng ở hội đèn thế nào thôi."

Vệ di nương: "…"

"Không tìm cô nương là xong chuyện . Lần tìm thấy, thì ?"

Ánh mắt Tĩnh Bảo nheo , chăm chú chút biểu cảm: “Nhũ mẫu vô phép, tính với nhũ mẫu. Di nương vô phép, tìm di nương. Còn cả Phó Thành Hề, cũng chuyện rõ ràng với !"

Dưới sự nghiêm nghị của Tĩnh Bảo, Vệ di nương cứng họng nổi một lời.

 

Loading...