NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 815: Thượng triều
Cập nhật lúc: 2025-12-24 03:49:34
Lượt xem: 118
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phủ Hiền Vương lớn nhưng cũng nhỏ. Chỉ là nơi xây mới, lẽ là nhà của một đại gia nào đó khi chuyển khỏi kinh thành để nên cũ kỹ.
May mà Lễ bộ bài trí cũng khá .
Từ nay về , đây chính là nhà của .
Thẩm Trường Khâm dẫn , giới thiệu quản gia, nha , gia đinh trong phủ cũng ít. Sau đó dẫn tham quan một vòng, dặn dò vài việc mới rời .
Ngày đầu tiên Cảnh Hiền chuyển , ít quan trong triều gửi quà mừng đến.
Tuy nhiên...
Quy tắc tặng quà của các quan trong triều luôn gắn bèn với quyền lực. Cảnh Hiền mới triều, quan hệ sâu nên quà cáp họ gửi đến là hộp to mà lễ nhỏ.
Làm màu là chính.
Toàn là những vật dụng tầm thường.
Cảnh Hiền tuy trong lòng hiểu rõ nhưng ngoài miệng gì, nhận hết quà sai từng nhà cảm tạ.
Rất chu đáo!
Đêm hôm đó, một trong sân, ngẩng đầu vầng trăng khuyết treo lơ lửng giữa màn đêm.
Không đang nghĩ gì.
Quản gia trong phủ mang áo choàng dày đến khoác cho , ân cần : "Vương gia, ngoài trời gió lạnh, trong nghỉ ngơi ạ."
"Ngươi cần lo cho , nghỉ ."
" mà..." Quản gia cũng dám nhiều, định lui xuống.
Cảnh Hiền đột nhiên hỏi: "Phải , mấy con bồ câu mang đến ?"
"Đang ở trong phòng ạ."
"Ngươi mang đến đây cho , chuẩn thêm giấy bút mực nghiên nữa."
"Vâng."
Quản gia chuẩn đầy đủ lui xuống.
Ba con bồ câu trong lồng ngoan ngoãn, im động đậy.
Hắn dùng ngón tay gõ nhẹ lên đầu một con, mỉm : "Từ nay đây là nhà của các ngươi."
"Gù gù gù..."
Dường như chúng hiểu tiếng .
Hắn , đó vài chữ lên giấy, xé một mảnh nhỏ ngay ngắn, cuộn tròn , nhét một ống tre nhỏ, thả một con bồ câu , buộc ống tre chân nó.
Thả !
"Đi ."
Con bồ câu vỗ cánh vài cái trung, cuối cùng đậu mái nhà, lượn lờ một lúc mới bay .
Dần dần biến mất trong màn đêm...
Cảnh Hiền theo, ánh mắt ngày càng thâm sâu!
Hôm , mặc triều phục, đầu tiên bước lên Kim Loan điện.
Đứng ở vị trí mà Cảnh Diệc từng !
Chỉ là hai khác biệt.
Một kẻ đầy dã tâm và hung hãn.
Một nho nhã như thư sinh.
Cảnh Hiền hiểu chuyện triều chính, suốt buổi chầu chỉ lặng lẽ một bên, cụp mắt xuống, hỏi, chỉ im lặng lắng với thái độ học tập nghiêm túc.
Trong lúc đó, Kỳ Trinh đế cũng hỏi vài câu, nhưng ấp úng chẳng trả lời câu nào hồn.
Khiến sốt ruột.
Sau khi bãi triều, gọi Cảnh Dung , chân thành cảm tạ: "Cảnh Dung, đa tạ ."
Rất chân thành!
Cảnh Dung vỗ vai : "Chúng là , cần gì khách sáo? Hơn nữa, Mạc Nhược là bạn nhất của , tâm nguyện của , nỡ để mãi ở trong cung, giúp đỡ một chút cũng là lẽ đương nhiên."
"Dù cũng đa tạ , chỉ là đối với chuyện triều chính quả thực mờ mịt."
"Triều đình quy tắc nhiều, cũng cần vội vàng, từ từ tìm hiểu, tự khắc sẽ hiểu thôi."
Cảnh Hiền gật đầu lia lịa.
Một nho nhã như , trông vẻ vô hại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-815-thuong-trieu.html.]
Cảnh Dung thực sự hy vọng là nghĩ nhiều!
lúc ...
Một tiểu thái giám vội vã chạy tới: "Tham kiến hai vị Vương gia."
"Có chuyện gì?"
"Hoàng thượng tuyên Hiền Vương điện."
Cảnh Hiền sững , chút căng thẳng.
Ánh mắt se .
Cảnh Dung an ủi: "Yên tâm ."
Hắn gượng , lúc mới theo tiểu thái giám.
Phía , Cảnh Dung theo bóng lưng , thở dài một .
...
Đến điện Phụ Dương.
Vào trong, Cảnh Hiền cứ giữa điện lâu.
Kỳ Trinh đế chỉ mải mê phê duyệt tấu chương, hề ngẩng đầu lên.
Cứ như là vô hình!
Một nén nhang, hai nén nhang, ba nén nhang...
Cứ thế trôi qua gần nửa canh giờ.
Cảnh Hiền tuy mới khỏi bệnh nặng, nhưng lâu khó tránh khỏi chân run rẩy, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, c.ắ.n răng chịu đựng.
Cuối cùng, Kỳ Trinh đế cũng gấp tấu chương , đặt sang một bên.
Trương Toàn bưng một chén nóng đến.
"Hoàng thượng, uống chút cho ấm ."
Ngài uống một ngụm , lúc mới Cảnh Hiền đang nghiêm chỉnh giữa điện.
Cau mày.
Đặt chén xuống.
"Hôm nay ngươi đầu triều, cảm thấy thế nào?" Giọng Kỳ Trinh đế trầm thấp, như đang hỏi một liên quan gì đến .
Lão già , là con trai ông đấy, ít nhất cũng năng nhẹ nhàng chút chứ!
Cảnh Hiền cung kính đáp: "Nhi thần ngu dốt, nhiều thứ hiểu rõ, cũng tự bằng Cảnh Dung và các đại thần trong triều, nhưng nhi thần sẽ cố gắng học hỏi."
"Ừm, ngươi lòng như là , uổng công Trẫm đồng ý với Cảnh Dung cho ngươi triều."
"Tạ ơn phụ hoàng."
" thể ngươi mới khỏi, cần quá lao lực. Trẫm tuy cho ngươi triều, nhưng chuyện triều chính ngươi cũng cần quá bận tâm, lo cho sức khỏe của là , đại sự trong triều Cảnh Dung và các đại thần lo liệu." Ý tứ quá rõ ràng.
Nói trắng là, ông đứa con trai dính dáng chuyện triều chính.
Danh nghĩa là đồng ý cho triều.
thực chất, cấm đụng việc triều cương.
Cảnh Hiền trong lòng hiểu rõ, ngoài mặt vẫn tỏ ngoan ngoãn phục tùng, chắp tay: "Vâng, nhi thần hiểu."
Kỳ Trinh đế dặn dò: "Còn nữa, ngươi mới xuất cung, phủ Hiền Vương cũng bận rộn nhiều việc. Trẫm tuy sai Lễ bộ lo liệu cho ngươi, nhưng Lễ bộ cũng chỉ lo mỗi việc phủ của ngươi, nên cũng sai Lương Tông Chính qua giúp ngươi một tay. Cần gì cứ với ông , dù ngươi cũng là phận Vương gia, phủ Hiền Vương thể quá sơ sài, nếu sẽ mất phận."
"Đa tạ phụ hoàng quan tâm, thực trong phủ ."
"Giờ giống như lúc ngươi ở điện Đồng Nhân, cái gì cần thì đòi hỏi."
"Vâng."
Giọng điệu của luôn giữ ở mức lạnh nhạt.
Tay Kỳ Trinh đế đặt bàn siết , há miệng định gì đó nhưng nuốt trong, phất tay: "Thôi, ngươi lui ."
Cảnh Hiền ngẩng đầu ông một cái vội cụp mắt xuống, chắp tay: "Nhi thần cáo lui."
Cúi đầu, lặng lẽ lui .
Sau khi , Kỳ Trinh đế tỏ vẻ lo âu.
Trương Toàn thấy, khẽ bước lên, khom hỏi: "Hoàng thượng đang phiền lòng vì chuyện năm xưa ?"
Ông thở dài: "Chuyện tuy qua mười lăm năm, nhưng mỗi Trẫm nhớ , đau lòng cho ? Trước mặt con trai ruột ban chén t.h.u.ố.c độc ban c.h.ế.t cho nó, trong lòng nó hận Trẫm? Trẫm hạ lệnh cho nó xuất cung lập phủ, cũng là vì lo nó hận thù sâu sắc mà thôi."
Trương Toàn: "Nay Hiền Vương thế , chắc hẳn buông bỏ , Hoàng thượng cần lo lắng."
"Hy vọng là ."