Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 799

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:19
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng cầm ngân phiếu xuống lầu, gọi Nguyệt Sát tới.

“Đem tờ ngân phiếu giao cho Diêu gia”.

“Nhắn với họ rằng quân vụ bận rộn, phủ Đô đốc thời gian chuẩn sính lễ. Diêu đại nhân cứ cầm tiền tự lo”.

Nguyệt Sát lĩnh mệnh rời .

Diêu phủ nhận ngân phiếu và lời nhắn từ phủ Đô đốc, lập tức náo loạn. Diêu Sĩ Giang tức đến mặt mày xanh mét, vò tờ ngân phiếu thành một cục, nhưng cuối cùng vẫn nỡ xé.

Một bụng tức giận chẳng chỗ trút, tự nhiên đều đổ lên đầu Diêu Huệ Thanh. Lại thêm đám thê trong nhà liên tục thêm dầu lửa, Diêu Sĩ Giang cuối cùng nổi trận lôi đình, triệu tập gia pháp.

Hắn liệt kê từng tội danh của Diêu Huệ Thanh: trái luân thường, nhục gia phong, bất kính trưởng bối... Cuối cùng dứt khoát trục xuất nàng khỏi Diêu gia. Ngay cả di nương qua đời của nàng cũng liên lụy.

Di nương của Diêu Huệ Thanh mất từ nhiều năm . Bởi lúc sinh thời bà từng sinh con cho Diêu gia, nên khi c.h.ế.t mới đặc ân chôn chân núi nơi phần mộ tổ tiên Diêu thị.

Mộ phần đơn sơ. Chỉ là một nấm đất thấp, mộ dựng tấm bia đá thô sơ. Ngày lễ ngày tết chẳng ai đến cúng bái, nhưng ít nhất vẫn còn xem là một nơi an nghỉ t.ử tế.

Nào ngờ Diêu phủ lấy cớ bà sinh một đứa con gái nhục gia phong, xứng gần phần mộ tổ tiên, quyết định đào quan tài lên, dời bãi tha ma.

Cáo thị dán , lập tức gây xôn xao.

Phủ Đô đốc.

Diêu Huệ Thanh tin liền bật dậy.

“Hương Nhi, lấy áo choàng. Chuẩn khỏi thành”.

Mộ Thanh lên tiếng ngăn :

“Sắp đóng cổng thành . Mấy ngày nay kiểm tra nghiêm. Diêu phủ hôm nay chắc chắn kịp khỏi thành. Muốn động mộ phần, ít nhất cũng chờ sáng mai”.

Diêu Huệ Thanh khẽ . Nụ nhợt nhạt ánh chiều tà.

“Ta lâu thăm . Khi còn ở Diêu phủ, đến một tiếng cũng dám gọi. Mỗi dịp lễ tết, các tiểu thư trong phủ đều tới từ đường tế bái tổ tiên. từ đường bài vị của . Chỉ ngày đưa tang, từng theo chân núi một ”.

Nàng im lặng một lát.

“Tính ... bảy năm ”.

“Ta phủ Đô đốc, chẳng qua chỉ sống vài ngày bình yên mà một nữ t.ử trong hậu viện khó . Không ngờ cuối cùng liên lụy đến cả ”.

“Diêu phủ nửa đêm đào mộ sáng mai mới động thủ, quan tâm. Đêm nay đến thăm . Ta ở bên mộ một đêm”.

Mộ Thanh im lặng. Trong đầu nàng bỗng hiện lên màn sương trắng phủ kín con phố dài năm . Nàng một cõng cha rời khỏi nghĩa trang. Một lúc lâu , Mộ Thanh khẽ gật đầu.

“Được!”.

“Ra khỏi thành. Ta cùng cô”.

Nói xong, nàng xoay định gọi chuẩn xe.

Vừa bước tới cửa sương phòng phía Đông, Lục La đẩy xe lăn đưa Tiêu Phương .

“Đô đốc chuẩn thêm một cỗ xe ngựa . Tiểu thư nhà cũng ”.

Tiêu Phương xe lăn. Tóc chỉ cài một cây trâm gỗ, mái tóc còn vương một cánh lê nhỏ. Nàng vốn lạnh lùng, xa cách, dường như chẳng chút liên hệ với thế gian . ánh ráng chiều, gò má phơn phớt hồng, khiến cả hiếm hoi thêm chút ấm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-799.html.]

“Ta từng ngắm cảnh ngoài thành. Chỉ ngoài xem thử”.

Mộ Thanh nàng. Cổng thành sắp đóng. Ráng chiều cũng sắp tắt. Đêm hôm khuya khoắt ngoài thành thì còn cảnh sắc gì để ngắm? Rõ ràng là một đằng, nghĩ một nẻo.

Tiêu Phương lập tức mặt . Diêu Huệ Thanh khẽ mỉm .

“Hương Nhi, chuẩn thêm vài chiếc áo choàng và chăn dày. Đêm ngoài thành lạnh, đừng để nhiễm phong hàn”.

Hiện giờ Nguyên Khiêm vẫn mất tích. Cục diện Thanh Châu rõ. Trong ngoài Thịnh Kinh đều thể xem là an .

Ba nữ t.ử qua đêm núi, Mộ Thanh đương nhiên dám sơ suất. Nàng chọn Nguyệt Sát, Huyết Ảnh và Ô Nhã A Cát theo, cộng thêm Lục La. Người nhiều, nhưng đều là cao thủ.

Lưu Hắc T.ử và Thang Lương giữ trông phủ. Sáng mai Mộ Thanh còn việc khác giao cho họ.

Bộ Tích Hoan hiện giờ thể tùy tiện vận dụng nội lực. Vì Mộ Thanh cấm theo.

Nàng chỉ :

“Yên tâm !”.

“Kế hoạch ám sát của Nguyên Khiêm thất bại, phe Tấn Vương cũng tổn thất nhỏ. Lúc tiếp tục phái g.i.ế.c chẳng bằng giữ lực lượng đối phó triều đình về ”.

Bộ Tích Hoan chỉ “ừ” một tiếng. ngay đó, mở tủ, lấy chiếc áo choàng lông chồn màu tía.

Mộ Thanh thấy thì nhíu mày.

“Đã tháng Năm , mặc thứ gì?”.

Chiếc áo choàng là Bộ Tích Hoan tặng nàng ở Tây Bắc. Rất ấm. Ấm đến mức chỉ những ngày đông rét buốt mới cần dùng. Từ khi rời thành huấn luyện thủy quân, nàng cất nó từ lâu.

Bộ Tích Hoan vẫn khoác áo lên nàng. Giọng bình thản.

“Đêm nay ngoài thành sẽ trở gió. Mặc . Nàng thể để nhiễm lạnh thêm nữa”.

Hắn dừng một chút.

“Cứ coi như... vì . Được ?”.

Mỗi khi hỏi nàng câu , giọng đều mang theo một chút bất lực. , giữa hàng mày còn thêm nỗi lo âu rõ.

Mộ Thanh một lúc. Cuối cùng gì. Nàng chỉ cúi đầu, tự tay thắt chặt dây áo choàng, xoay bước xuống lầu.

Bộ Tích Hoan bên cửa sổ. Hắn bóng nàng dần khuất khỏi hậu viện. Đến lúc còn thấy nữa, mới nhàn nhạt lên tiếng:

“Gọi hết những tối nay việc. Ra ngoài thành”.

“Không để xảy bất kỳ sơ suất nào”.

Bên ngoài cửa sổ lặng ngắt, tiếng đáp. chỉ trong chớp mắt, một bóng đen lặng lẽ đu xuống khỏi mái hiên, biến mất trong màn đêm mà chẳng để lấy nửa tiếng động.

Mộ tổ của Diêu gia ở ngoại ô, cách kinh thành chừng mười dặm. Núi cao, nhưng cỏ dại chân núi mọc đến ngang lưng . Bảy năm trở thăm mộ mẫu , xuống xe ngựa, Diêu Huệ Thanh ngẩn quanh. Nàng men theo một con đường mòn nhỏ chạy dọc sườn núi, vòng chân núi hồi lâu mới dừng . Hai tay vén lớp cỏ rậm mặt, nàng chăm chú trong.

Mộ Thanh theo , qua kẽ lá nhưng chẳng thấy bia mộ . Nàng liếc sang Diêu Huệ Thanh. Diêu Huệ Thanh cũng ngẩn . Một lát , như chợt nhớ điều gì, nàng lùi về hơn hai mươi bước cúi xuống vạch cỏ.

Lần , nụ nhẹ nhõm cuối cùng cũng hiện lên môi.

 

Loading...