Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 733

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:22:02
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cười gì ?”.

Chương Đồng thấy khóe môi Mộ Thanh thấp thoáng ý , khỏi khó hiểu.

Mộ Thanh lắc đầu, nhận lấy tấm lòng của , ngoan ngoãn uống hết t.h.u.ố.c :

“May mà ngươi. Nếu , đêm nay chắc thể trở về thành việc”.

“Đêm nay ngươi còn về thành?”.

“Ừm, việc quan trọng”.

Mộ Thanh nghỉ trong quân trướng quá lâu. Đến buổi chiều, nàng vẫn lên chiến thuyền luyện binh như thường lệ.

Thánh d.ư.ợ.c của tộc Đồ Ngạc vốn công hiệu ấm cơ thể, xua hàn khí, thêm bát t.h.u.ố.c Chương Đồng mang tới, bởi dù gắng gượng ở bên hồ suốt nửa ngày, nàng cũng cảm thấy cơ thể gì đáng ngại, chỉ mệt mỏi một chút.

Đến chạng vạng, gió lạnh bắt đầu nổi lên mặt hồ. Phía chân trời thấp thoáng mây đen kéo đến. Nhìn thế ... dường như sắp mưa.

Ba ngày nay thời tiết vẫn luôn như . Cứ đến chạng vạng là trời âm u như sắp mưa, nhưng rốt cuộc chẳng lấy một giọt.

Sau khi trời tối, Mộ Thanh đến thao trường dạy binh sĩ cách cận chiến như thường lệ. Kết thúc buổi huấn luyện, nàng trực tiếp cho dắt chiến mã tới, chuẩn xuất doanh trở về thành.

Lần nàng về thành vì việc gấp, cần dẫn theo quá nhiều . Mộ Thanh vốn chỉ định mang theo hai vệ là Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải, nhưng Chương Đồng yên tâm để nàng chỉ dẫn hai đường đêm, nhất quyết đòi theo cùng.

Mộ Thanh đồng ý.

Sau khi những cựu tướng Tây Bắc giáng chức chịu phạt, tướng lĩnh trong Thủy quân thiếu mất quá nửa. Trong quân binh nhiều tướng ít, mà Chương Đồng là một trong ít những nàng thể tin tưởng.

Giờ đây, là một tướng lĩnh xuất sắc của Thủy quân Giang Bắc, nên ở trấn giữ trong quân, thể cứ như binh mà theo sát bên cạnh nàng.

Chương Đồng hết cách, đành đích chọn mười tinh binh trong doanh của , giao cho Mộ Thanh mang theo.

Trước khi nàng lên đường, Hàn Kỳ Sơ chợt :

“Đô đốc ngại thì hãy mang Hầu Đô úy theo cùng”.

Chương Đồng lập tức nhíu mày. Mộ Thanh Hàn Kỳ Sơ, dùng ánh mắt hỏi nguyên do.

Hàn Kỳ Sơ :

“Trong bốn vị lão tướng , Hùng Đô úy chút giao tình với Đô đốc, thể yên tâm dùng ông . Mạc Đô úy và Lư Đô úy đều là nghiêm túc ít lời, ngoài mặt vẻ kính trọng Đô đốc, nhưng thực chất vẫn thật sự cận”.

“Còn Hầu Đô úy tính tình thẳng ruột ngựa, chẳng che giấu tâm tư. Hắn phục Đô đốc, cho nên từ lời đến hành động đều thể hiện hết ngoài”.

“Thật , như dễ thu phục hơn Mạc Đô úy và Lư Đô úy. Đô đốc thể thu phục . Không cần cố ý gì cả, chỉ cần giữ bên cạnh, tiếp xúc nhiều thêm một thời gian”.

Hàn Kỳ Sơ mỉm .

“Thuộc hạ dám đảm bảo, nhất định sẽ dần đổi cách về Đô đốc”.

Năng lực quân sư của Hàn Kỳ Sơ, Mộ Thanh bao giờ nghi ngờ. Những chuyện trong lòng sớm tính toán, nàng chỉ cần theo lời .

“Được!”.

Mộ Thanh gật đầu, lập tức truyền Hầu Thiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-733.html.]

Buổi chiều Hầu Thiên mới chịu phạt xong, mệt đến mức chẳng khác nào ch.ó c.h.ế.t. Đến cổng chính, theo Đô đốc gấp rút về thành, đêm sáng về, lập tức cảm thấy hôm nay quả nhiên “đổi đủ kiểu để tự tìm đường c.h.ế.t”.

Mặc dù vẫn chẳng hiểu “tự tìm đường c.h.ế.t” rốt cuộc nghĩa là gì, nhưng một điều quá rõ ràng… Đô đốc đang chỉnh !

Mộ Thanh mặc kệ tiếng than trời trách đất của Hầu Thiên, tung lên chiến mã, dẫn phi khỏi quân doanh.

Mây đen che khuất ánh trăng. Đoàn mười bốn giơ cao đuốc, thúc ngựa lao . Trên quan đạo uốn lượn giữa núi rừng, ánh lửa kéo dài như rồng rắn lướt qua, tiếng vó ngựa dồn dập tựa đá lăn. Nơi đoàn qua, tiếng côn trùng kinh động im bặt, càng khiến núi rừng bốn phía trở nên tĩnh mịch.

Ba mươi dặm đường, đoàn thúc ngựa chạy gấp. Chưa đầy một canh giờ hơn nửa chặng.

Trên lưng ngựa, Mộ Thanh ngẩng đầu về hướng thành Thịnh Kinh. Đêm tuy sâu, nhưng dường như thành trì ở ngay mắt.

lúc nàng ngẩng đầu, trong rừng núi bên đường bỗng vang lên tiếng xé gió.

Một vật sắc bén rít qua màn đêm, lao thẳng tới.

Mộ Thanh phắt đầu . Dưới ánh lửa, chỉ thấy một trận mưa tên từ trong rừng rậm b.ắ.n .

Một thủy binh theo nàng tên xuyên thẳng qua cổ họng. Cả ngửa , rơi khỏi lưng ngựa, m.á.u b.ắ.n thành một đường giữa trung. Chiến mã kinh hoảng hí vang.

Giữa cảnh hỗn loạn, Hầu Thiên thất thanh hét lớn: “Có mai phục!”.

Mai phục!

Tiếng kinh hô của Hầu Thiên vang lên, Mộ Thanh và những còn lập tức tung xuống ngựa, lăn thẳng xuống sườn dốc bên quan đạo.

Dưới dốc, cỏ xuân mọc um tùm. Tên xé gió vun vút đỉnh đầu. Trên sườn dốc, chiến mã liên tiếp trúng tên ngã xuống, tiếng nặng nề như sấm rền.

“Rút rừng!”.

Mộ Thanh quát thuận theo triền cỏ lăn thêm mấy vòng. Những còn lập tức hiểu ý, theo nàng lăn khỏi phạm vi tên b.ắ.n dày đặc, lúc mới dậy, nhanh chóng rút về phía rừng cây.

Đuốc vứt . Mây đen nuốt trăng, trong rừng tối đen như mực, gần như thể rõ đường phía .

Mộ Thanh dẫn chạy sâu rừng, mà men theo bìa rừng lao , tâm niệm xoay chuyển nhanh như điện.

Cung thủ chỉ mai phục ở một bên quan đạo. Kẻ bố trí mai phục hẳn tính rằng nếu bọn họ trúng tên, nhất định sẽ xuống ngựa, rút khu rừng phía đối diện để tránh tên. Nếu , bên thể bố trí sẵn cạm bẫy hoặc sát thủ.

Không thể tiến sâu rừng!

Ý nghĩ lóe lên, trong rừng chợt vang lên một loạt tiếng sột soạt. Ánh mắt Mộ Thanh lập tức đổi. Âm thanh ... nàng quá quen thuộc.

Năm xưa khi một t.ử thủ thôn Thượng Du, nàng từng ác chiến với mã phỉ suốt một ngày một đêm. Tiếng trường đao khi khắc sâu ký ức, cả đời cũng thể quên.

cũng thể quên tiếng rút đao , còn Hầu Thiên—kẻ chinh chiến sa trường nhiều năm nơi biên quan.

Hai gần như đồng thời quát lớn: “Đao khách!”.

Lời dứt, trong rừng vang lên tiếng cỏ cây lay động dữ dội. Ánh lửa leo lét từ quan đạo hắt , soi rõ vô mũi đao đang đ.â.m tới, dày đặc như lạnh.

Hơn trăm từ trong rừng đồng loạt xông , lao thẳng về phía Mộ Thanh. Đao pháp của chúng trầm mãnh, thế như mãnh hổ. Chiêu nào cũng hiểm độc. Đao nào cũng nhằm lấy mạng.

 

Loading...